Đang phát: Chương 755
Ba bóng người chậm rãi tiến vào trung tâm đại điện, sóng vai mà đứng.
Kẻ đứng giữa là một đại hán khoác hắc bào, tướng mạo dữ tợn, cất giọng lạnh lẽo như băng:
“Chắc không cần ta phải giới thiệu ba người chúng ta là ai.Ai chưa biết, giờ khắc này hẳn cũng đã tường tận.Lần tụ hội này do ba người chúng ta chủ trì, có ai có ý kiến gì không?”
Thanh âm hắn như hàn phong thổi quét, vừa dứt lời, một cỗ khí thế cường đại bỗng chốc bạo phát, theo sau là linh áp vô biên, đè nặng xuống toàn bộ đại điện.Các tu sĩ đang ngồi cảm nhận được linh khí ba động sâu không lường được, sắc mặt không khỏi biến đổi.
Hàn Lập kinh ngạc không chỉ vì pháp lực cường đại của kẻ này, mà còn bởi vì sự thật: kẻ này, từ ma khí âm hàn tỏa ra, không ai khác chính là Hợp Hoan Lão Ma danh chấn thiên hạ.Nhưng bộ dạng của lão ma này lại khác xa tưởng tượng của hắn! Dù là Đại trưởng lão Hợp Hoan Tông, nhưng công pháp hắn tu luyện lại mang hơi hướng ma công của Quỷ Linh Môn!
Lúc này, mọi người đều cảm nhận được sự đáng sợ của hắc bào đại hán, trong lòng dù có chút bất mãn, cũng không dám dại dột nhảy ra khiêu khích uy quyền của tam đại tu sĩ.
Trong khoảnh khắc, đại điện trở nên tĩnh lặng như tờ, ngầm đồng ý với lời Hợp Hoan Lão Ma vừa nói.
“Tốt! Đã không ai có ý kiến, vậy không cần nói nhảm, cũng chẳng có thời gian để vòng vo.Sáng nay, Mộ Lan Nhân đã phái sứ giả tới, trao chiến thư.Họ tuyên bố, nếu chúng ta không chấp nhận điều kiện của họ, thì bảy ngày sau, tại biên giới, sẽ có một trận tử chiến!” Hắc bào đại hán mặt không chút biểu cảm nói.
“Chiến thư?”
“Bảy ngày sau?”
“Điều kiện gì?”
Chúng tu sĩ xôn xao.
“Lời Dịch huynh vừa nói là sự thật.Đây là chiến thư của đối phương.Chư vị đạo hữu hãy xem qua, rồi chúng ta cùng thương nghị đối sách.Dù đại chiến đến sớm hơn dự kiến, nhưng với thần thông của chư vị đang ngồi ở đây, lẽ nào lại sợ đám Mộ Lan?” Đạo sĩ lưng đeo kiếm khẽ cười, giọng điệu bình tĩnh.
Thanh âm không lớn, nhưng khi lọt vào tai mọi người, lại như gió xuân thổi qua, khiến tâm tình bỗng chốc bình ổn.
Các tu sĩ khác trong lòng kinh ngạc, sự xao động lập tức lắng xuống.
Trung niên đạo sĩ nọ dường như không nghe thấy, lấy từ trong áo bào ra một khối ngọc giản, tiện tay ném cho một lão giả mặc áo bào màu xám đối diện, mỉm cười nói:
“Đây là chiến thư của Mộ Lan Nhân, đạo hữu xem qua trước đã!”
Lão giả ngẩn ra, im lặng đón lấy ngọc giản, dùng thần thức đảo qua nội dung bên trong, sắc mặt bỗng chốc trở nên âm trầm, sau đó lạnh lùng ném ngọc giản cho người bên cạnh.
Người nọ tiếp nhận ngọc giản, cũng tò mò dùng tâm thần lướt qua, sắc mặt cũng nhăn nhó.
Trong lúc chúng tu sĩ đang truyền tay nhau chiến thư, Hàn Lập lại âm thầm đánh giá vị đạo sĩ và thanh sam lão giả kia.
Đạo sĩ này ước chừng hơn bốn mươi tuổi, da dẻ trắng hồng, ngũ quan đoan chính nho nhã, khiến người ta vừa nhìn đã sinh hảo cảm.Hắn chính là Chí Dương Thượng Nhân của Thái Chân Môn thuộc Chính Đạo Minh.
Còn về phần thanh sam lão giả kia, từ bề ngoài mà xét, thật sự rất bình thường.Duy nhất khiến Hàn Lập lưu tâm chính là mười ngón tay để móng dài.Những móng tay kia thoạt nhìn cực kỳ sắc bén, lóe lên quang mang màu tím đen, thật sự rất bắt mắt.
Người này không ai khác chính là Ngụy Vô Nhai – Đại trưởng lão của Cửu Quốc Minh.
Ngụy Vô Nhai dường như cảm nhận được ánh mắt của Hàn Lập, khẽ liếc nhìn hắn một cái, sau khi chạm mắt, biểu tình lộ ra một tia ngoài ý muốn, mỉm cười.
Hàn Lập có chút xấu hổ, cười đáp lễ, nhưng trong lòng không khỏi thầm nghĩ, nếu người này biết quan hệ của mình với Nam Cung Uyển, thì không biết còn có thể cười được không.
Ngay lúc Hàn Lập đang tự đánh giá, Long Hàm bên cạnh đã xem xong ngọc giản được người khác đưa tới, biểu tình trở nên không tốt, ném cho Hàn Lập.
Thấy thần sắc của mấy người phía trước cũng như vậy, Hàn Lập có chút tò mò.
Hắn thu hồi vẻ mặt bình thường, đem tâm thần đắm chìm vào trong ngọc giản.Một hồi lâu sau, Hàn Lập chau mày, thu hồi thần thức, yên lặng đem ngọc giản giao cho một vị tu sĩ khác.
Không bao lâu, ngọc giản đã được xem hết một lượt.Sắc mặt mỗi một người thoạt nhìn đều không được tốt lắm.Thậm chí có một hai người sau khi xem hết, không thể nhẫn nại, hừ lạnh một tiếng.
“Chư vị đạo hữu đã xem xong chiến thư rồi, không biết có ý kiến gì không?” Chí Dương Thượng Nhân của Thái Chân Môn như cười như không, hỏi một câu.
“Khẩu khí thật lớn! Đòi một nửa Thiên Nam nhường cho bọn chúng.Bọn chúng tưởng rằng dễ dàng thắng chúng ta lắm sao?” Một vị tu sĩ sắc mặt âm lệ, thân mặc cẩm bào, lạnh lùng nói.
“Không sai! Cái gì mà bỏ ra một chút đất đai thì có thể hóa giải can qua.Bọn họ nghĩ rằng chúng ta không biết sao, rằng Mộ Lan Nhân bây giờ chỉ là chó chạy nhà tang thôi sao! Sợ rằng không cần chúng ta cùng bọn họ quyết chiến, chỉ cần cầm cự một chút là có thể đem bọn chúng sát t!” Một lão giả đầu to, mặt lộ vẻ gian trá nói.
“Lỗ đạo hữu, ngươi nói lời này là có ý tứ gì? Có phải là do Thiên Huyễn Tông các ngươi nằm sâu trong Thiên Nam nên không thèm để ý đến sống chết của các tông môn chúng ta? Kéo dài chiến tranh đối với Thiên Huyễn Tông các ngươi đương nhiên chẳng can hệ, nhưng đối với căn cơ của tông môn chúng ta thì phải làm sao bây giờ?” Một gã đại hán ngăm đen ngồi bên lão già béo phì mặt lộ vẻ bất thiện nói.
“Ta cũng không phải là vì mọi người suy nghĩ sao? Tông môn thì có thể tái kiến, nhưng người chết thì không cách nào sống lại được.” Lão giả béo phì không sợ chút nào, nghiêng nhìn một cái rồi thản nhiên nói.
“Hừ! Ngươi nói nghe dễ dàng quá.Nếu buông bỏ vài quốc gia của chúng ta, thì tại sao tu sĩ chúng ta phải thay ma đạo các ngươi ngăn cản pháp sĩ đại quân? Chúng ta dứt khoát đem cả tông môn di chuyển đến Thiên La Quốc các ngươi, thì không phải là sẽ không chết một ai sao.” Lại có một người lạnh nhạt nói.
“Các ngươi…”
“Đủ rồi, chuyện có hay không kéo dài chiến tranh đã sớm quyết định rồi, không cần thảo luận nữa.Bây giờ việc chúng ta phải làm là ứng phó pháp sĩ đại quân Mộ Lan Nhân như thế nào, không phải nghe các người tranh cãi!” Hắc bào đại hán nghe đến đó, sắc mặt trầm xuống, đột nhiên quát lớn vài câu.
Ba người này vừa thấy Hợp Hoan Lão Ma mở miệng, mặc dù trong lòng không phục, nhưng không dám nói gì.
Dù sao trong tu tiên giới đều lấy thực lực nói chuyện.
“Kỳ thật chuyện tranh chấp của ba vị đạo hữu căn bản không cần thiết, vì chúng ta đã sớm tính toán qua.Với khí thế của pháp sĩ đại quân lần này, việc kéo dài chiến tranh căn bản là không có khả năng.Nếu không tập trung hơn phân nửa lực lượng của Thiên Nam, thì căn bản không có cách nào ngăn cản thế công của đối phương.Chỉ bằng vào lực lượng một tông phái hay một quốc gia, thì sợ rằng vừa giao chiến đã lập tức hỏng mất.Đến lúc đó tám chín phần mười lực lượng bị tiêu hao chính là chúng ta, cho nên trận này phải đánh.Hơn nữa nhất định phải đánh bại Mộ Lan Nhân, ở đây tuyệt đối không có cái gì gọi là may mắn cả.” Sắc mặt của Chí Dương Thượng Nhân cũng ngưng trọng nói.
Vừa nghe thế, các tu sĩ khác sau một trận thì thầm liền an tĩnh trở lại.
“Bất quá Mộ Lan Nhân rốt cuộc làm cái trò quỷ quái gì vậy? Đánh thì đánh, vì sao còn muốn trước tiên tiến hành đổ chiến gì đó? Hơn nữa còn muốn cược lớn nữa chứ.Nhiều tài liệu quý trọng như vậy, cho dù là đại tông đại phái cũng không thể có được.Không phải tư nguyên tu luyện của Mộ Lan thảo nguyên thiếu thốn sao?” Vị Đông Môn Đồ của Ngự Linh Tông đột nhiên ánh mắt chớp động, hỏi một câu.
“Cái này thì ta biết, Mộ Lan thảo nguyên xác thực tư nguyên thiếu thốn, nhưng cũng chỉ là tương đối mà thôi.Linh thạch, quặng mỏ và một ít nguyên liệu thường dùng so sánh với số lượng pháp sĩ khổng lồ mà nói thì đích xác là không nhiều lắm.Nhưng tài liệu hi hữu thì Mộ Lan thảo nguyên lại không hề ít, thậm chí có vài loại so với Thiên Nam chúng ta lại giàu có hơn.Có thể xuất ra nhiều tài liệu như thế cũng không có gì phải ngạc nhiên.” Tu sĩ kia tựa hồ biết rất nhiều về người Mộ Lan nên giải thích.
“Hóa ra là vậy! Nhưng bọn chúng nếu đã tự tin như thế, thì nhất định có thể thắng cuộc.Trong trận đổ chiến đó, trừ tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ ra thì mọi người còn lại đều có thể tham gia.Một lần đánh cuộc lại gồm mười trường chiến đấu sinh tử.Chẳng lẽ bọn họ cho rằng tu sĩ chúng ta đều là tép riu hết hay sao?” Đông Môn Đồ chậm rãi nói, trên mặt hiện ra vẻ trầm tư.
Những tu sĩ đang ngồi đây, ai ai cũng là hạng người suy tính sâu xa, tự nhiên biết Mộ Lan Nhân đưa ra đổ chiến này khẳng định là có chút quỷ quái hoặc là ám hàm quỷ kế gì đó, nên đều tự đánh giá xem trong đó có gì không ổn hay không.
Hàn Lập cũng có chút nghi hoặc khó hiểu.
Trong chiến thư đã nói rất rõ ràng, đổ chiến lần này là do song phương cử hành trước mặt hai bên, nên không có khả năng thi triển thủ đoạn ám toán gì.Hơn nữa tu sĩ xuất chiến cũng trực tiếp mang theo tài liệu đánh cuộc vào tỷ thí.Người thắng có thể trực tiếp lấy Túi Trữ Vật của đối phương.
Duy nhất có chút kỳ quặc là trong chiến thư nói rất rõ ràng, mười trận đổ chiến này phải đồng thời cử hành, hơn nữa tu sĩ cho dù bại cũng không được đào tẩu, chỉ có thể chết trận đương trường mà thôi.Vì thế, đổ chiến sẽ tiến hành trong một không gian bị phong bế.Mà bình chướng này thì do song phương phái người bố trí, trong thời gian tiến hành đổ chiến cũng đồng thời phái người giám sát sự vận hành của pháp trận để ngừa đối phương động tay động chân.
“Mặc kệ Mộ Lan Nhân có quỷ kế gì, việc này đối với chúng ta tựa hồ cũng là một cơ hội không tồi.Nếu có thể tiêu diệt mấy pháp sĩ cao cấp trước khi đại quân giao chiến, thì khẳng định sẽ có lợi không ít đối với chúng ta.”
“Hừ, sợ rằng chủ ý của bọn Mộ Lan Nhân cũng giống như vậy!”
Một vị tu sĩ sau khi chần chờ liền mở miệng nói, nhưng lập tức có một tu sĩ khác cười lạnh phản bác.
“Việc này cần gì phải nghĩ nhiều.Mộ Lan Nhân muốn đổ chiến thì cứ để bọn chúng muốn thế nào thì thế, căn bản là không nhất thiết phải theo ý chúng.Bảy ngày sau chúng ta vẫn dựa theo an bài của chính mình, không tiếp nhận đổ chiến.Như vậy đối phương dù bày ra quỷ kế gì đi chăng nữa cũng bị phá giải hết.” Lời này đúng là do vị tu sĩ họ Huống của Nghê Hàng Trai nói.
“Tuy Huống đạo hữu nói rất phải, nhưng đáng tiếc là đổ chiến lần này chúng ta phải tham gia, và không thể không thắng!” Chí Dương Thượng Nhân thở dài, có chút bất đắc dĩ ứng lời.
“Sao? Thượng Nhân nói lời này là có ý tứ gì.Chúng ta không thể bị bọn Mộ Lan dắt mũi được!” Lão giả họ Huống nhướn mày, có chút bất mãn nói.
Trong mấy lão quái còn lại cũng có vài người gật đầu, tỏ vẻ đồng ý với lời này.
