Chương 754 Dược liệu trong truyền thuyết

🎧 Đang phát: Chương 754

Chương 754: Dược liệu trong truyền thuyết
Vút… vút….
Hai nắm đấm còn chưa chạm nhau, tiếng gió rít đã xé tan không khí.Bụi đất tung mù mịt giữa hai người, mặt đất nứt toác thành rãnh lớn.
Uỳnh… Rắc rắc….
Cú đấm của Diệp Mặc và lão già chạm nhau.Cơn đau buốt truyền đến từ bàn tay, Diệp Mặc biết xương tay mình đã rạn.
Nhưng lão già cũng chẳng hơn gì.Nội công thâm hậu, nhưng dù sao cũng không phải tu chân, khí huyết suy nhược, có lẽ còn bị thương nặng hơn.Diệp Mặc cười lạnh, nuốt viên Liên Sinh Đan, chân nguyên tụ lại, chuẩn bị tung quyền tiếp.
– Khoan đã…
Lão già đột ngột giơ tay:
– Ta già rồi, không nhận thua không được.Đánh tiếp, hai tay ta tàn phế mất!
Diệp Mặc dừng tay, mỉm cười:
– Vậy, tôi đốt điện này ông cũng không ý kiến chứ?
Lão già cười khổ:
– Cậu diệt Thái Ất Môn, tôi không ý kiến.Nhưng điện này không phải của Thái Ất Môn, là di sản của Thần Châu, từng có quá khứ huy hoàng, chỉ là quá xa xưa.
Lão già ngập ngừng, nhìn Diệp Mặc:
– Võ công cậu tu luyện không phải cổ võ? Nếu không lầm, đó là công pháp tu chân, vô thượng đại đạo.So với cổ võ như tôi, mạnh hơn không biết bao nhiêu lần.
Diệp Mặc sững sờ.Lão già nói không ý kiến chuyện hắn diệt Thái Ất Môn đã khiến hắn ngạc nhiên, giờ còn biết võ công hắn tu luyện không phải cổ võ, chỉ ra là tu chân.Lẽ nào lão già này biết gì đó?
– Ông cũng biết về tu chân?
Diệp Mặc hỏi.
Trong mắt lão già ánh lên niềm vui:
– Quả nhiên, cậu là người tu chân, không phải luyện cổ võ.Gần trăm năm rồi, cuối cùng ta cũng tìm được một người tu chân!
Thấy Diệp Mặc khó hiểu, lão già nói:
– Ta tên Ly Thành, nếu cậu không ngại, mời đến chỗ ta chơi!
– Được!
Diệp Mặc đồng ý ngay, nhận ra Ly Thành không có ý giết hắn.Dù không hiểu tại sao, Diệp Mặc tin vào trực giác của mình.Hơn nữa, dù Ly Thành muốn động thủ, hắn cũng không sợ.Huống hồ, hắn có quá nhiều chuyện muốn hỏi.
Diệp Mặc không nhắc chuyện đốt điện Thái Ất Môn nữa, Ly Thành cũng không nhắc lại.Ông ta biết Diệp Mặc muốn chừa cho ông ta chút mặt mũi.
Nơi Ly Thành sống là một sơn cốc tĩnh mịch trong núi sau Thái Ất Môn.Diệp Mặc không ngờ tới, thậm chí từng cho rằng Ly Thành không phải người của Thái Ất Môn.Xem ra, hắn đã sai lầm.Nếu không phải người của Thái Ất Môn, sao có thể sống ngay sau núi của họ?
Sơn cốc có chút giống tiểu viện của Nông gia, không khí trong lành, dễ chịu.
Đây là linh khí, Diệp Mặc kinh ngạc.Linh khí nơi này đậm đặc hơn bên ngoài.Thần thức quét qua, hắn phát hiện bên ngoài sơn cốc có một Tụ Linh Trận đơn giản.Vì thời gian trôi qua, Tụ Linh Trận đã lão hóa dần.
– Mời ngồi!
Ly Thành đưa Diệp Mặc vào sân, chỉ vào một phiến đá.
Diệp Mặc ngồi xuống, Ly Thành vào nhà, lấy ra hai chén chất lỏng màu trắng ngà, đưa cho Diệp Mặc một chén.
Diệp Mặc nhận chén, khẽ hít một hơi, run tay, ngạc nhiên:
– Đây là tủy đá vạn năm?
Ly Thành thở dài:
– Quả nhiên cậu biết thứ này.
Diệp Mặc suýt rơi nước mắt.Sao hắn có thể không biết? Ở đại lục Lạc Nguyệt, đây là thứ vô giá, là thứ chỉ có trong truyền thuyết, không thể nhìn thấy.
Duẩn Tủy Đan luyện từ tủy đá vạn năm còn hiệu quả hơn Liên Sinh Đan rất nhiều.Nhưng hiếm ai dùng tủy đá vạn năm để trị thương, vì nó còn có tác dụng khác, có thể dùng để luyện chế Ngũ Nguyên Đan.
Sự quý hiếm của Ngũ Nguyên Đan không ai tưởng tượng được, dù ở đại lục Lạc Nguyệt cũng chỉ là truyền thuyết.Vì Ngũ Nguyên Đan là đan dược có thể dẫn xuất linh căn, ở Tu Chân Giới chỉ có bốn năm loại, mà tủy đá vạn năm là một trong số đó.
Ngũ Nguyên Đan ngoài tác dụng dẫn xuất linh căn, còn có thể nâng cao linh căn cho người dùng lần đầu, ngoại trừ dị linh căn.
Thứ quý giá như vậy lại bị ông già trước mặt dùng như thức uống, Diệp Mặc cảm thấy như đang khóc không ra nước mắt.
Thấy Diệp Mặc sững sờ nhìn chén tủy đá vạn năm, Ly Thành lại vào nhà, lần này mang ra một vò khoảng bốn năm cân, đưa cho Diệp Mặc:
– Tất cả trong này đều là tủy đá vạn năng cậu nói, ta giữ lại cũng vô dụng, cho cậu hết.
Diệp Mặc run rẩy nhận lấy vò, bên trong còn khoảng nửa vò tủy đá vạn năm.Với Diệp Mặc, đây là món quà đáng giá nhất trong hai kiếp người.Hắn muốn nói thứ này rất quý, nhưng không thể thốt nên lời.
– Thứ này thực sự quá quý giá…
Dù không muốn, Diệp Mặc vẫn phải nói, vì nó thực sự vô cùng quý hiếm.
Ly Thành khoát tay:
– Với cậu thì quý, với ta thì chỉ như thứ giải khát, hoặc làm cho cơ thể khỏe mạnh hơn thôi.Ta tu luyện võ công hơn 120 năm rồi, dù khí huyết không đủ, sức khỏe vẫn khá, không cần dùng đến thứ này.
Diệp Mặc nghe vậy không nói nhiều, cẩn thận lấy ra một bình ngọc lớn để đựng tủy đá vạn năm, thậm chí cất luôn cả chiếc chén được rót ban nãy, rồi thu vào nhẫn trữ đồ.
– Nhẫn không gian, quả nhiên có thứ này.
Ly Thành thấy động tác của Diệp Mặc, trong mắt lộ vẻ kinh ngạc, nhưng chỉ thoáng qua.
Thu tủy đá vạn năm xong, Diệp Mặc lấy ra một lọ Liên Sinh Đan cho Ly Thành:
– Ly tiền bối, đan dược này tuy không thể so sánh với tủy đá vạn năng, nhưng trị được tất cả các loại vết thương, xin tặng cho tiền bối.
Vì Ly Thành đã tặng hắn một vò tủy đá vạn năng, Diệp Mặc liền đổi cách gọi từ lão già sang tiền bối.Hắn cũng cảm thấy hơi đỏ mặt, xem ra hắn vẫn là người phàm tục.Không phải không thích quà tặng, mà vì bình thường hắn không để tâm đến những món quà người khác tặng.
– Tốt, tốt lắm, thứ này rất hữu dụng.
Ly Thành không do dự cầm lấy bình ngọc Diệp Mặc tặng.
Diệp Mặc thấy Ly Thành nhận đồ mới ngồi xuống hỏi:
– Ly tiền bối, tôi ở đây một thời gian không ngắn, tại sao người khác đều không biết đến tu chân, mà tiền bối lại biết?
Ly Thành thở dài:
– Một trăm năm trước, khi ta chưa đến ba mươi tuổi đã tu luyện đến đỉnh cao địa cấp, chỉ còn một bước nữa là lên được cảnh giới Tiên Thiên mà người ngoài vẫn nói, hơn nữa ta có thể dễ dàng vượt cấp Tiên Thiên.Vì thế khí thịnh vô cùng, lại thêm năm ấy có đại hội các cấp Ẩn Môn.Ta đại diện Thái Ất Môn đánh bại mười mấy đệ tử của Băng Hồ và Đô Thiên, đưa Thái Ất Môn vào hạng nhất Ẩn Môn.
– Sau đó ta lập công lớn nhất, trở thành trưởng lão trẻ tuổi nhất của Thái Ất Môn, hơn nữa còn là trưởng lão chưa tấn cấp Tiên Thiên.
Diệp Mặc gật đầu, chưa đến 30 tuổi mà đã thăng đến đỉnh cao Địa Cấp thì đích thực là kỳ tài, thảo nào có thể lãnh đạo Thái Ất Môn lên Ẩn Môn hạng nhất.
Nhưng Ly Thành lắc đầu, tiếp tục nói bằng giọng tang thương:
– Nơi đây vốn là chốn trú ngụ của một môn phái nhỏ, sau khi Thái Ất Môn trở thành Ẩn Môn hạng nhất thì liền chiếm đoạt nơi này.Ta không thích ức hiếp kẻ yếu nên trong lòng không vui.Nhưng sau khi ở Thái Ất Môn lâu, ta mới biết sở dĩ ta có thể đánh bại đệ tử của Băng Hồ và Đô Thiên là vì có sự ra tay của Thái Ất Môn và Côn Càn.
– Đệ tử giỏi của Băng Hồ và Đô Thiên trước trận đấu đã bị ngấm ngầm làm cho tàn phế, Thái Ất Môn và Côn Càn thậm chí còn khơi mào chuyện hỗn loạn bên trong Băng Hồ và Đô Thiên.Vì khi đó Từ Hàng Tĩnh Trai rất khó gây chia rẽ, sau đó Băng Hồ do bị khích bác mà dẫn đến mâu thuẫn nội bộ lớn, cuối cùng bị giáng xuống cấp môn phái tam đẳng.
Nói đến đây, Ly Thành cầm chén tủy đá vạn năm uống cạn, Diệp Mặc nhìn thấy có chút đau lòng.Hắn sợ Ly Thành uống xong sẽ muốn uống thêm, vội vàng lấy từ trong nhẫn ra mấy hòm rượu Mao Đài:
– Tiền bối, hay ta uống chút rượu, vị của thứ này còn ngon hơn tủy đá vạn năm một chút.
– Ồ, lại là Mao Đài ư, thứ này trước năm 30 tuổi ta từng uống một lần, không tồi, không tồi,…
Ly Thành nói xong lập tức nhấc một bình rượu Mao Đài tiện tay ra đòn, miệng bình rượu đã không thấy đâu nữa.
Rót đầy một chén, Ly Thành nói:
– Vì ta bất mãn về âm mưu của môn phái nên trực tiếp chỉ trích trưởng môn.Kết quả cũng không bất ngờ, ta bị nhốt ở nơi này.
– Tiền bối bị nhốt ở đây?
Diệp Mặc chỉ tay vào nơi trăm hoa đua sắc xung quanh, tự nhủ nơi này là để nhốt người ư? Đây chính là nơi để nghỉ dưỡng!
Ly Thành khẽ mỉm cười:
– Cảnh vật như thế này là về sau mới có, khi ta mới đến, nơi này chỉ là một sơn cốc heo hút, phía sau là một hang động lạnh vô cùng.Thứ tủy đá vạn năm cậu nói là ta phát hiện ra ở trong hang động đó, ta tìm thấy mấy vò, chỉ là về sau uống hết, chỉ còn lại ngần ấy.
Diệp Mặc nghe vậy, khóe miệng co giật từng hồi, trong lòng lại đổi cách gọi tiền bối thành “lão già”…

☀️ 🌙