Đang phát: Chương 752
– Trốn dưới hố ngầm suốt bốn ngày đêm, chắc chắn hắn không ăn uống gì, vậy mà vẫn sống sót, thậm chí sức chiến đấu không hề suy giảm.Thật khó tin!
– Binh lính Sư đoàn Thiết giáp 7 tuy cục mịch nhưng kiểm tra chiến trường rất kỹ lưỡng.Tòa án Quân sự đã dùng thiết bị dò tìm sinh mệnh hiện đại để rà soát trước đó, tại sao không phát hiện ra Hứa Nhạc ẩn náu dưới sàn nhà?
Một thành viên Biệt đội “Cặp Mắt Ti Hi” tức giận chỉ vào màn hình lớn trong căn phòng được che chắn tín hiệu điện tử và hệ thống theo dõi của Đặc khu Thủ Đô, bất lực nói:
– Giải thích thế nào đây? Trừ khi hắn không phải là người!
– Đúng vậy, hắn không phải người!
Một thành viên khác thất vọng lắc đầu, nhìn những hình ảnh chiến trường vừa chiếu, nói:
– Kẻ mạnh đến mức không thể chiến thắng như vậy, sao có thể là người bình thường?
– Bỏ ngay cái giọng văn nghệ vô dụng đó đi.Vũ trụ này chưa từng phát hiện sinh vật dị năng nào cả.
Một quan chức cấp cao của Cục Điều tra Liên bang nghiêm giọng cắt ngang:
– Nhiệm vụ quan trọng nhất là phải tính toán mục tiêu tiếp theo của Hứa Nhạc.Dù không thể phục kích, cũng phải đảm bảo an toàn cho các nhân vật quan trọng.
– Theo thống kê mới nhất, có tới 37 mục tiêu có thể bị Hứa Nhạc tấn công.Chọn ra đối tượng quan trọng để bảo vệ là rất khó!
Một thành viên phân tích tình báo vò đầu bứt tóc, chửi thề rồi nói:
– Quá nhiều nhân vật trong Chính phủ Liên bang từng đắc tội với Hứa Nhạc.
– Hắn ta rất biến thái, luôn cho rằng cả thế giới có lỗi với hắn…Giáo sư Nỗ Nhĩ, ông hãy phân tích dựa trên ý tưởng này.
Bối Đức Mạn từ đầu đến cuối ngồi im lặng trong góc phòng, lúc này mới lên tiếng với Giáo sư Tâm lý học nổi tiếng của Biệt đội “Cặp Mắt Ti Hi”.Đôi mắt hắn đầy tơ máu, hai chân gác lên bàn, thoải mái chơi game điện tử cầm tay đòi hỏi chỉ số thông minh cao.
Nhưng những ngón tay run rẩy và cảm xúc tiêu cực trong lời nói cho thấy hắn đang cực kỳ phẫn nộ và bất cam.
Mọi người đều cho rằng Bối Đức Mạn mới là kẻ biến thái.Ai cũng biết chuyện hắn gặp ở Tòa án Quân sự, nên im lặng trước lời nói của hắn.
Sự im lặng này càng khiến Bối Đức Mạn cảm thấy nhục nhã.Hắn ném mạnh máy chơi game xuống đất, đứng dậy hét lên:
– Mấy cái nghiên cứu tâm lý tội phạm, phân tích hành vi, phán đoán chiến lực…toàn là vớ vẩn!
– Chúng ta đều biết hắn có Quang huy Đệ Nhất Hiến Chương, cái máy tính rác rưởi kia đang đứng về phía hắn, chúng ta thậm chí còn biết họ liên lạc với nhau như thế nào, nhưng có tác dụng gì? Muốn giải quyết vấn đề chỉ có một cách!
– Quyền hạn! Quyền hạn! Chính là quyền hạn! Chưa loại bỏ được cái quyền hạn chết tiệt kia của hắn, đừng hòng ai xử lý được con chuột chết tiệt đó!
Mắt Bối Đức Mạn đỏ ngầu, trông như diễn viên trên sân khấu, phẫn nộ khoa trương, toàn thân vặn vẹo phát ra tiếng răng rắc.Da cổ trắng nõn vì ít tiếp xúc ánh nắng, lúc này nổi đầy gân xanh.
Mọi người vẫn im lặng.Họ biết Bối Đức Mạn nói đúng, nhưng không ai có thể loại bỏ quyền hạn cấp I cực cao của Hứa Nhạc, thậm chí còn cao hơn một bậc.
Biệt đội “Cặp Mắt Ti Hi” có quyền hạn cao nhất do Tổng thống phê chuẩn, có thể điều động bộ đội chiến đấu, nhưng không thể xông vào hầm ngầm Cục Hiến Chương phá hủy Máy vi tính Trung ương Liên bang.Họ thậm chí không dám nghĩ đến!
– Hãy từ bỏ ảo tưởng và đối mặt với sự thật!
Vị sĩ quan cấp cao liếc nhìn Bối Đức Mạn, thở dài chỉ lên màn hình:
– Dựa vào phân tích các trận chiến trước đây và vụ ám sát ở Tòa án Quân sự, có thể thấy trước khi hành động mạo hiểm, hắn đều chuẩn bị rất kỹ lưỡng về trang bị và tinh thần.
Ông nhún vai:
– Thu thập trang bị, tin tức tình báo, hoạch định mục tiêu đều cần thời gian.Tôi tin rằng Hứa Nhạc sẽ lại im hơi lặng tiếng một thời gian.Chúng ta có thể nghỉ ngơi, thư giãn.Đây có lẽ là tin tốt duy nhất hôm nay.
Trong phòng vang lên tiếng di chuyển chậm rãi và tiếng ngáp mệt mỏi.Cuối cùng, vị quan chức cấp cao bổ sung:
– Theo chỉ thị của cấp trên, mọi chuyện xảy ra ở Tòa án Quân sự hôm nay phải tuyệt đối giữ bí mật.
Một quan chức Biệt đội mỉa mai:
– Ngày nào cũng bị nhốt trong tòa nhà chết tiệt này, muốn bán tin cho phóng viên cũng không được.
Các chuyên gia siêu cấp của Biệt đội “Cặp Mắt Ti Hi” bắt đầu duỗi người, tắm rửa hoặc ăn cơm.Đúng lúc này, cánh cửa lớn sơn hình “Cặp Mắt Ti Hi” với hai tròng mắt đỏ tươi đột nhiên mở ra, một vài sĩ quan quân đội với vẻ mặt nghiêm túc bước vào.
Bối Đức Mạn vừa trở lại ghế ngồi với vẻ chán nản, cầm máy chơi game định chơi tiếp.Nghe được nhiệm vụ đám sĩ quan mới giao, hắn kinh ngạc, phẫn nộ đứng dậy nhìn chằm chằm quan chức cấp cao của Chính phủ, lớn tiếng phản đối:
– Nhiệm vụ này hao tổn tinh thần quá lớn, có thể khiến tôi tổn thọ mười mấy năm đó!
Quan chức cấp cao bình tĩnh nói:
– Đó là cái giá cậu đã hứa khi yêu cầu được đến Tòa án Quân sự!
Bối Đức Mạn giật mình, liếm nhẹ đôi môi trắng bệch.Hắn đã ngoài ba mươi, lúc này lại cười điên cuồng như đứa trẻ ngốc nghếch nhưng tà ác, dùng giọng the thé nói:
– Nếu giết được hắn, giảm thọ mười mấy năm cũng đáng.
***
Tại Đặc khu Thủ Đô, phía sau một khu chợ nhỏ hỗn loạn, có một cửa hàng bán thịt tươi hoang dã nằm sâu trong chợ đêm.Cửa hàng này thông qua mối quan hệ đặc biệt nào đó, mua lại xác động vật hoang dã chết trong các cuộc săn bắn tư nhân của các nhân vật lớn ở ngoại ô Đặc khu Thủ Đô, sau đó xẻ thịt bán với giá cao.Cục HTD biết rõ chuyện này, nhưng vì một số lý do nên im lặng, không động đến cửa hàng này.
Lúc này trời đã tối, thịt động vật hoang dã không còn nhiều, đã bán hết từ chiều, nên khu chợ đặc biệt vắng vẻ, yên tĩnh.Đột nhiên, tại một góc khuất của gian hàng, nắp cống kim loại lặng lẽ chuyển động, nhanh chóng hé ra một cái đầu người.
Các thiết bị theo dõi điện tử ở đây đã bị gỡ bỏ vì chủ cửa hàng lo sợ bị quay lại chứng cứ vi phạm pháp luật, không ai có thể nhìn thấy cảnh tượng kỳ dị này.
Sau khi băng bó đơn giản trong hang ổ nhỏ ấm áp có cả tủ lạnh, TV nằm sâu dưới lòng đất, trong một góc hệ thống dẫn nước, Hứa Nhạc thay quần áo sạch sẽ rồi trèo lên mặt đất.
Đi xuyên qua con đường xe điện ngầm nơi mấy ngày trước đã xảy ra cuộc chiến ác liệt, hắn liếc nhìn cửa hàng tạp hóa nhỏ bên cạnh đường thông đạo triền núi, do dự một lát rồi từ bỏ kế hoạch ban đầu.Hắn lo sợ Chính phủ sẽ điều tra ra, gây phiền phức cho ông chủ cửa hàng nhân hậu.
Tại một cửa hàng di động bên cạnh phố, hắn mua một chiếc điện thoại di động không quá rẻ cũng không quá đắt, rồi chậm rãi bấm một dãy số.
***
Trên lầu ba của Dinh thự Tổng Thống, điện thoại bên cạnh gối ngủ của tiểu thư Mạt Đại Nhi đột nhiên reo vang…
Cô nàng thiên kim tiểu thư đang mất ngủ, ôm gấu bông lớn trong lòng vẫn trằn trọc, chậm rãi quay đầu nhìn điện thoại reo hồi lâu mới nhấc máy.Sau khi nghe đầu dây bên kia, giọng cô run rẩy nhẹ nhàng mà tinh tế, thốt ra một từ:
– Vâng!
***
– Mạt Đại Nhi tiểu thư, phụ thân ngài đang có một cuộc họp rất quan trọng, đây không phải là thời điểm có thể làm phiền ông ấy.Ngài cũng biết đó, Tổng thống tiên sinh cần phải xử lý rất nhiều công việc mang lại lợi ích cho người khác, đúng không?
Trước cửa văn phòng phong cách cổ điển, một Đặc công Cục Đặc Cần mặc vest đen, lễ phép mà kiên quyết ngăn cản yêu cầu được vào của Mạt Đại Nhi tiểu thư.
Mạt Đại Nhi vẫn mặc váy ngủ, chân trần, tay phải giấu sau lưng nắm chặt ống nghe điện thoại, trừng mắt nhìn Đặc công trước mặt, dường như không có ý định từ bỏ.
– Mau đưa tiểu thư về phòng ngủ! Các người làm việc kiểu gì vậy hả?
Ánh mắt Đặc công âm trầm nhìn nữ giúp việc đang khẩn trương đi theo sau Mạt Đại Nhi tiểu thư, hạ thấp giọng khiển trách.
Mạt Đại Nhi đột nhiên hít sâu một hơi, rồi ngồi xổm xuống, hai tay co lại, vẻ mặt không chút biểu tình há miệng thét lên một tràng dài.
Tiếng thét lớn bén nhọn của cô con gái vang vọng khắp Dinh thự, khiến đám Đặc công và nhân viên phục vụ kinh hoàng, không biết phải làm gì.Cả Liên bang đều biết cô Đệ nhất Thiên kim tiểu thư này vừa được chữa khỏi chứng tự kỷ ám thị sâu, gần đây bệnh tình mới thuyên giảm.Các nhân viên trong Dinh thự Tổng Thống luôn cưng chiều cô bé.
Cánh cửa văn phòng phong cách cổ xưa nặng nề chợt mở ra, Tổng thống Mạt Bố Nhĩ tiên sinh đang ngồi ở cuối bàn họp hình bầu dục lớn, mỉm cười đứng lên, hướng về phía các thành viên Nội các Chính phủ đang ngồi xung quanh bàn, hài hước nói:
– Xem ra cuộc họp khẩn cấp hôm nay phải tạm dừng một chút rồi.Tiểu ngư tử của chúng ta xem ra có vấn đề sao với những sự vụ Liên Bang càng khẩn cấp hơn cần tôi phải đi giải quyết.
Các nhân vật lớn đang ngồi bên cạnh bàn họp hình bầu dục cười sảng khoái.
– Tiểu ngư tử thân yêu của cha, tối như vậy rồi mà con không ngủ được à? Có chuyện gì quan trọng không thế?
Khóe mắt Tổng thống Mạt Bố Nhĩ tiên sinh rõ ràng lộ ra vẻ mệt mỏi, nhưng ông vẫn cúi người ngồi xuống, để khuôn mặt mình đối diện với khuôn mặt cô con gái bảo bối, ôn hòa hỏi.
– Điện thoại của Hứa Nhạc!
Mạt Đại Nhi đưa ống nghe cho phụ thân mình.Vì vừa hét lớn cộng với tâm trạng khẩn trương khi phải nói chuyện trước mặt nhiều người, nên khuôn mặt cô bé hơi ửng hồng và ướt mồ hôi.
Mọi người trong phòng họp đều biết tình trạng sức khỏe của Đệ nhất Thiên kim, tuy bệnh tình đã dần tốt hơn, nhưng cơ bản không muốn nói chuyện trước mặt người ngoài, hơn nữa lại nhiều người như vậy.Lúc này cô bé có thể rành rọt nói năm chữ như thế, thật khiến người khác kinh ngạc.Nhưng…càng khiến người khác kinh sợ hơn, chính là nội dung câu nói vừa rồi.
Mọi người trong phòng họp hình quản trứng đều kinh ngạc đứng lên, các ban ngành an toàn nhanh chóng phản ứng, Tổ Tình Báo Liên Bang lập tức thiết lập công cụ, bắt đầu truy tìm nguồn phát tín hiệu.
Nghe được câu nói đơn giản của cô con gái bảo bối, Tổng thống Mạt Bố Nhĩ khẽ cứng đờ, nhưng vẫn nhìn cô bé, nở nụ cười ôn hòa.Sau đó ông chậm rãi đứng thẳng dậy, áp ống nghe lên tai, chậm rãi nói:
– Thượng tá Hứa Nhạc, tôi thật sự không hài lòng với hành động của cậu!
Thanh niên ở đầu dây bên kia hẳn là hiểu được sự phẫn nộ của Tổng thống tiên sinh xuất phát từ đâu.Đó không phải vì cái chết của Thượng tá Lai Khắc, mà vì cú điện thoại này đã ảnh hưởng đến cô con gái vốn bị bệnh của ông.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng mệt mỏi của Hứa Nhạc:
– Thật sự xin lỗi, Tổng thống tiên sinh, tôi chỉ có cách này mới có thể nói chuyện với ngài.
Tổng thống Mạt Bố Nhĩ phất tay, ý bảo Đặc công đưa con gái mình về phòng.Cánh cửa phong cách cổ xưa nặng nề nhanh chóng đóng lại, che khuất khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú của Mạt Đại Nhi.
***
Vào giờ khắc này, tất cả quan chức của Chính phủ Liên bang đang khẩn trương và kinh ngạc đứng quanh bàn họp hình bầu dục.
Cục trưởng Cục Hiến Chương Thôi Tụ Đông đang đứng sâu dưới lòng đất của Cục Hiến Chương, nhìn chằm chằm màn hình với vô số dòng số liệu đang trôi.
Tướng quân Lý Tại Đạo đang ngồi trong văn phòng của mình, nhắm mắt, suy nghĩ một vấn đề quan trọng.
Còn Tổng thống Mạt Bố Nhĩ đang nắm chặt ống nghe điện thoại của cô con gái, các đầu ngón tay phẫn nộ bấm chặt vào ống nghe, đã đỏ ửng.
Khi Tổ Tình Báo Liên Bang kết nối tín hiệu điện thoại vào loa lớn, giọng của Hứa Nhạc bắt đầu vang vọng trong đại sảnh hình trứng đại diện cho quyền lực cao nhất của Liên bang, vang vọng trong tai các nhân vật thực sự nắm giữ vận mệnh Liên bang trong tay, những lời này cũng là muốn nói cho những người không có mặt ở nơi này.
– Lão nhân gia từng nói với tôi rằng, một số người cuối cùng sẽ bị quét vào đống rác của lịch sử.Mà Thi Thanh Hải thì nói, rác rưởi không bao giờ tự giác chui vào đống rác, nên cần chúng ta quét chúng đi.Hiện tại tôi đồng ý với lời của Thi công tử.
– Tổng thống tiên sinh, ông đã nói rất nhiều điều mà tôi thấy có lý.Trên thực tế, về mặt biện luận và thuyết phục nhân tâm, toàn bộ Liên bang này không ai giỏi hơn ngài.Cho nên hôm nay, tôi gọi điện thoại đến không phải để tranh luận, mà là để thông báo một việc.
Sau một khoảng tạm dừng ngắn, giọng nói kia lại vang lên trong văn phòng:
– Tôi không thể nói rõ mình muốn chiến đấu vì điều gì, nhưng tôi đã bắt đầu cuộc chiến của mình rồi!
***
Trong thành phố chìm trong bóng đêm, Hứa Nhạc nhìn về phía Tòa nhà Nghị Viện nguy nga tráng lệ cách đó không xa, đôi mắt híp lại.Hắn ngắt cuộc gọi, bóp nát chiếc điện thoại thành đống sắt vụn, ném vào thùng rác bên cạnh.
Trên thùng rác phân loại rõ ràng được đánh dấu: Rác thải độc hại, không thể tái chế!
