Đang phát: Chương 75
Nếu người khác không nhắc, Địch Cửu cũng chẳng rảnh hơi đi gây sự với đám học viên Võ Học viện.Hắn đến đây chỉ có một mục đích duy nhất: bám càng cua, đợi đám học viên đi thí luyện thì kéo theo hắn đi cùng.
So về độ hoành tráng, Võ Đạo học viện của Tiên Nữ tinh còn kém xa tổng bộ Liên Minh Địa Cầu.Nhưng nếu xét về diện tích, nơi này đích thị là quảng trường lớn nhất Tiên Nữ tinh.
Đứng gác trước cổng Võ Đạo học viện là hai gã thủ vệ, thoang thoảng trên người còn vương mùi máu tanh.Địch Cửu liếc mắt là biết, hai người này đã từng vào sinh ra tử, chém giết không ít yêu thú trên Tiên Nữ tinh.
“Hai vị đại ca, đây là thư giới thiệu của đại nhân Eddie, tiến cử Địch Cửu vào lớp tinh anh.” Người dẫn Địch Cửu đến tỏ vẻ hết sức kính cẩn với hai gã thủ vệ.Chưa đợi đối phương mở miệng, hắn đã chủ động chìa ra một mô hình súng ngắn.
Kiểu tiến cử này xem ra khá phổ biến ở Võ Đạo học viện.Tên thủ vệ cao lớn kia nhận lấy thư giới thiệu, liếc qua loa rồi gật đầu với Địch Cửu, sau đó quay sang người dẫn đường: “Ngươi có thể về trước, để hắn tự vào báo danh là được.”
Đợi người kia khuất bóng, tên thủ vệ cao lớn mới đưa thư cho Địch Cửu: “Cậu tự đi báo danh đi.Đại nhân Eddie nói cậu có thể chọn bất kỳ lớp tinh anh nào.Sau khi vào lớp, đạo sư sẽ giúp cậu đăng ký thân phận.Lớp tinh anh nằm ở dãy nhà phía bên trái học viện, đi thẳng là thấy.”
“Đa tạ.” Địch Cửu nhận thư, nói lời cảm ơn.Nhưng khi chuẩn bị bước vào, hắn chợt nhớ ra một chuyện: “Cho tôi hỏi một chút, lớp nào sắp tới sẽ tham gia thí luyện ở Tiên Nữ tinh?”
Vừa rồi người dẫn đường đã giới thiệu, Võ Đạo học viện Tiên Nữ tinh có tổng cộng tám lớp tinh anh, mỗi lớp chỉ có ba mươi người.Mỗi đợt thí luyện thường lấy lớp làm đơn vị, thông thường là hai lớp cùng đi.
“Đợt trước là lớp tinh anh 3 và 4, đợt tới là lớp 5 và 6, chắc là khoảng ba ngày nữa.” Tên thủ vệ không cho rằng đây là bí mật gì, trả lời thẳng thắn.
Lại một lần nữa cảm tạ, Địch Cửu mới bước chân vào Võ Đạo học viện.
Trong học viện, đâu đâu cũng thấy học viên đang miệt mài luyện tập.Địch Cửu chỉ cần lướt mắt một vòng là biết, đám học viên này hơn hẳn đám học viên ở học viện Yến Đại Võ về cả tu vi lẫn thực lực.Quả nhiên là tinh anh của tinh anh, mới có cơ hội đặt chân vào Võ Đạo học viện Tiên Nữ tinh.
Từ xa, Địch Cửu đã thấy dãy nhà màu đỏ nằm phía bên trái.Trên tường mỗi lớp đều có biển hiệu rõ ràng, từ lớp tinh anh 1 đến lớp tinh anh 8.
Tại lớp tinh anh 5, một nữ lão sư trẻ trung đang giảng giải những điều cần chú ý trong cuộc thí luyện sắp tới ở Tiên Nữ tinh.
“Có chuyện gì?” Thấy Địch Cửu đứng ngoài cửa, nữ lão sư quay đầu lại, ánh mắt dò xét.
Đến lúc này, Địch Cửu mới nhìn rõ nữ lão sư này không những trẻ mà còn xinh đẹp đến nao lòng.Đôi mày lá liễu thanh tú, đôi mắt trong veo như nước.Có lẽ do tập võ nên cô để tóc ngắn.Đôi tay trắng ngần như ngọc kia, nếu không cầm thanh trường kiếm, khó ai tin đây là lão sư của lớp tinh anh Võ Học viện.
Địch Cửu bước vào, đưa thư giới thiệu của Eddie: “Tôi đến đây để báo danh.”
Nữ lão sư nhìn Địch Cửu từ trên xuống dưới, liếc qua cái bao lớn sau lưng, rồi lại dừng mắt ở con dao phay bên hông hắn.Lúc này cô mới nhận lấy thư giới thiệu.
Nhìn con dấu của Eddie trên lá thư, chân mày nữ lão sư khẽ cau lại.Địch Cửu thầm nghĩ, chẳng lẽ Eddie dám lừa hắn? Đây không phải thư giới thiệu thật?
Đợi gần nửa phút, nữ lão sư mới cất thư, lạnh lùng nhìn Địch Cửu: “Cậu tìm chỗ ngồi đi, lát nữa hết giờ tôi sẽ giúp cậu đăng ký.”
Địch Cửu cảm thấy tâm trạng đối phương không tốt, cũng không muốn nhiều lời.Khi hắn đi về phía chiếc ghế trống cuối lớp, loáng thoáng nghe được giọng nữ lão sư lầm bầm: “Cái Võ Học viện này đúng là bị đám cầm quyền tự cho mình là đúng làm hư hết cả rồi, động một tí là nhét vào đây toàn đồ bỏ đi.”
Địch Cửu sờ mũi.Xem ra hắn không phải là người đầu tiên, cũng không phải là người cuối cùng được “ưu ái” như vậy.Ghế hàng đầu đã hết, Địch Cửu đành ngồi xuống hàng cuối.
“Huynh đệ, cá tính đấy.” Thấy Địch Cửu vác cái túi to, bên hông lại lủng lẳng con dao phay có vẻ hơi gỉ sét, một tên đệ tử ngồi trước Địch Cửu cố ý quay đầu lại giơ ngón cái.
Thực ra, mang theo vũ khí đến Võ Học viện là chuyện bình thường.Đa số mọi người dùng trường kiếm hoặc trường đao, nếu không thì cũng là các loại binh khí khác.Chỉ có con dao phay của Địch Cửu là quá mức nổi bật.
“Im lặng một chút.” Trên bục giảng, nữ tử dùng chuôi kiếm gõ gõ lên bảng đen, rõ ràng không hài lòng với việc học sinh nói chuyện riêng.
Đợi tiếng xì xào bàn tán về con dao phay của Địch Cửu lắng xuống, nữ lão sư mới tiếp tục: “Lớp 5 và 6 chúng ta sẽ thí luyện vào ba ngày tới, tức ngày 21 tháng 9.Nhiệt độ ở đây gần giống Trái Đất, nên không cần mang nhiều quần áo.Về tuyến đường, tôi đã vẽ lên bảng đen rồi, mọi người xem kỹ, đến lúc đó đừng lạc đường.Ở Tiên Nữ tinh, một khi lạc đường, kết cục chỉ có cái chết…”
“Du lão sư, em nghe nói mỗi lần thí luyện đều có người mất tích hoặc tử vong.Năm ngoái, sư huynh Phạm Dự lớp 2, người đã đạt Địa cấp, cũng mất tích.Họ mất tích là do đi lạc sao ạ?” Một nữ sinh đứng lên hỏi, trong giọng nói lộ rõ vẻ sợ hãi.
Ánh mắt họ Du lão sư thoáng chút u ám.Cô khẽ gật đầu, giọng trầm hẳn xuống: “Đúng vậy, lần đó tôi cũng đi.Khi ấy là Thang đạo sư dẫn đội, chúng ta ngủ qua đêm ở chân núi.Phạm Dự không phải đi lạc, mà là chúng ta gặp phải một huyễn trận.Lần đó không chỉ Phạm Dự mất tích, mà có tới mười hai người.”
Không khí trong lớp trở nên nặng nề.Nữ lão sư có vẻ không muốn nói thêm, dứt khoát nói: “Hôm nay chúng ta sẽ học những kiến thức dự bị cho cuộc thí luyện đến đây thôi.Nếu ai có thắc mắc gì, có thể hỏi tôi.Còn cậu bạn mới kia, cậu tên gì?”
Địch Cửu đứng lên: “Tôi tên Địch Cửu.”
Không biết có phải do vừa nhớ đến thiên tài Phạm Dự và mười mấy người mất tích năm ngoái hay không, thái độ của nữ lão sư dịu hẳn đi: “Bàng Phàm, cậu đưa Địch Cửu đến chỗ ở, có gì không hiểu thì cậu giải thích cho cậu ấy nhé.Tan học.”
Nói xong, cô tra kiếm vào vỏ, quay người bước ra khỏi lớp.
“Huynh đệ, tôi là Bàng Phàm.Đi thôi, tôi dẫn cậu đi ký túc xá.” Tên học sinh vừa nãy quay đầu lại trêu Địch Cửu đứng lên vỗ vai hắn.
Bàng Phàm trông hơi béo, chỉ đi vài bước, Địch Cửu đã cảm nhận được, gia hỏa này ít nhất cũng là Hoàng cấp trung kỳ võ giả.
“Tôi là Địch Cửu, cảm ơn.Cậu rất giống một người bạn của tôi.” Địch Cửu cười nói, hắn nhớ đến Khúc Tiểu Thụ.
Khúc Tiểu Thụ cũng hơi béo như Bàng Phàm, chỉ là thấp hơn một chút.
“Cậu ở cảnh giới nào?” Bàng Phàm tò mò gõ gõ vào con dao phay bên hông Địch Cửu: “Hắc hắc, trông cậu có vẻ giống đầu bếp hơn.”
“Tôi không tu võ, chỉ biết mấy chiêu đao pháp.Tạm thời chưa có vũ khí nào tốt hơn, con dao này cũng khá vừa tay.” Địch Cửu rất hài lòng với con dao của mình.Khi có thời gian, việc đầu tiên hắn muốn làm là luyện hóa nó, xem có thể phi hành được không.
“Hả, cậu chưa từng tu võ? Vậy ba ngày nữa cậu định đi thí luyện cùng chúng tôi?” Bàng Phàm kinh ngạc nhìn Địch Cửu, hỏi xong còn bồi thêm một câu: “Địch Cửu, đi thí luyện không ai bảo vệ cậu đâu, lúc đó phải tự lo liệu đấy.”
“Tôi biết, cậu không cần lo cho tôi, đao pháp của tôi cũng không tệ lắm.” Địch Cửu vừa trả lời Bàng Phàm, vừa cảm nhận được sự lạnh nhạt của lớp tinh anh.
Từ khi hắn bước chân vào lớp, ngoài Bàng Phàm ra, những người khác chỉ liếc mắt đến con dao phay bên hông hắn mà thôi.Bây giờ tan học, tất cả đều tản ra, không một ai đến chào hỏi.
“Vậy cậu đi theo tôi đi, chỉ là thực lực của tôi ở lớp tinh anh 5 thuộc hàng chót thôi.” Bàng Phàm có chút ngại ngùng nói.
Địch Cửu cười: “Tôi thấy có mấy người trông rất mạnh, đến lúc đó cậu có thể đi theo họ.”
Bàng Phàm vuốt vuốt tóc, thở dài: “Mấy người đó mắt toàn để trên trán, tôi chỉ là hơi mập, nói nhiều một chút thôi mà…Có gì ghê gớm chứ…”
Hai câu cuối của Bàng Phàm có vẻ không ăn nhập, nhưng Địch Cửu hiểu.Ở lớp tinh anh 5, Bàng Phàm chắc chẳng có bạn bè gì.Mọi người có lẽ đều khinh thường cậu ta, nên cậu ta chỉ có thể ngồi ở cuối lớp.
“Đến lúc đó cậu có thể đi theo vị nữ đạo sư kia, như vậy sẽ ít nguy hiểm hơn.” Địch Cửu nói thật lòng.Hắn đến Tiên Nữ tinh rồi sẽ tìm cơ hội rời đi một mình.Còn Bàng Phàm không có bạn bè, đi theo nữ lão sư kia có lẽ sẽ an toàn hơn.
Theo Địch Cửu, nữ lão sư kia ít nhất cũng có tu vi Địa cấp trung kỳ.
Bàng Phàm lắc đầu: “Du Tiệp lão sư chắc chắn không quản được tôi đâu, lớp có chuyện gì thì cô ấy mới nhớ đến tôi thôi.”
Địch Cửu nhíu mày.Hắn ghét nhất những kẻ cần người khác giúp thì lợi dụng, không cần thì đá văng đi.
Bàng Phàm thấy Địch Cửu tỏ vẻ khinh thường, vội vàng giải thích: “Chuyện này không liên quan đến Du Tiệp lão sư, cô ấy là người tốt.Lúc thí luyện học sinh đều tự tổ đội, lão sư không tham gia.Học sinh lớp tinh anh ai nấy đều quý thời gian, họ không muốn làm những việc không liên quan đến tu luyện.”
Ý cậu ta là, Du Tiệp chỉ có thể sai bảo Bàng Phàm, chứ không ai khác nghe theo.
Địch Cửu xoa đầu Bàng Phàm, vỗ vỗ con dao phay bên hông: “Đến lúc đó cứ theo tôi, tôi bảo kê cho cậu.”
“Hắc hắc, tôi thấy chắc là tôi phải lo cho cậu đấy, đợi ra đến quảng trường Tiên Nữ cậu sẽ biết, yêu thú ở đây hung dữ đến mức nào.” Bàng Phàm không để ý đến lời nói của Địch Cửu, chỉ cười hề hề.
