Đang phát: Chương 746
Bộ Hạnh há hốc miệng, lặng người hồi lâu.
Hắn không hề nghi ngờ tính công bằng của thư viện, chỉ là chưa thể chấp nhận sự thật phũ phàng này.
Hắn cũng không lớn tiếng oán trách cuộc thi bất công.Do hắn không có thủ ấn luyện đan đặc biệt thôi.Người có thủ ấn này chắc chắn phải giỏi hơn hắn, ít nhất là về tốc độ luyện đan.
Hắn vẫn còn cơ hội ở nhánh dành cho người thua.
Cuối cùng, hắn ngửa mặt lên trời thở dài:
– Đúng là xui xẻo, lại gặp phải đối thủ chuyên về ấn quyết, mà đề thi lại trúng tủ của hắn.Haizz, thằng nhóc đó đâu rồi? Ta muốn nhìn mặt hắn một cái.
Nhân viên thư viện liếc hắn một cái, giọng lạnh tanh:
– Cậu ta có việc gấp, đi rồi.Ta khuyên ngươi một câu, đừng vội đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài.Ngươi thua không oan đâu.
– Tiền bối dạy chí phải.
Bộ Hạnh than thầm rồi lủi thủi rời khỏi sân thi.
Hắn không hề biết, Sở Vân chẳng có thủ ấn luyện đan tăng tốc nào cả.
Vào mật thất luyện đan, thấy không có ai giám sát, Sở Vân liền gọi Tiểu Bao Tử ra.
Tiểu Bao Tử biến thành một bé trai mũm mĩm, mặc yếm, sợ sệt bước ra, nhăn mũi khi ngửi thấy mùi thuốc.
– Thấy dược liệu kia không? Luyện cho ta một mẻ Trầm Miên Đan.
Sở Vân chỉ vào đống dược liệu.
Tiểu Bao Tử gật đầu, nhét dược liệu vào miệng, đôi mày nhíu lại trông rất đáng yêu.
Dược liệu cấp thấp này không được tinh khiết lắm, sẽ ảnh hưởng đến dược hiệu.
Nuốt dược liệu xong, một lát sau, nó nhả ra ba mươi viên đan dược thành phẩm.
Sở Vân lấy một viên, chờ một chút, rồi đi ra khỏi mật thất.Nhận được đánh giá “xuất sắc”, hắn ba chân bốn cẳng chạy đi.Hắn còn phải tham gia mười bảy hạng mục khác nữa.
Vừa hạ gục đối thủ ở phần thi luyện đan, Sở Vân vội vã chạy đến khu vực thi phong ấn.
– Ngươi đến muộn rồi.
Đối thủ là một nữ tử mặc lam bào, đôi lông mày sắc như dao, khiến người ta có cảm giác như đang đối diện với một tảng băng.
– Tin ta đi, ta còn bận hơn ngươi.Mau bắt đầu đi.
Sở Vân liếc nàng một cái, thúc giục nhân viên thư viện.
– Ngươi!
Nữ tử nổi giận.Đến muộn là thiếu tôn trọng người khác, nhất là trong cuộc thi mang tính vinh dự của thư viện.
– Tiểu tử, ngươi đừng vội đắc ý.Đó là Mi Đao Đại Sư của Lam Sơn Thư Viện, một người có tiếng trong giới phong ấn sư đấy.
Nhân viên thư viện này tuy cũng là một ông lão, nhưng không giống người vừa nãy, còn nháy mắt với Sở Vân, trông khá tinh nghịch.
– Nhanh lên, nhanh lên đi lão tiền bối, ta thật sự có việc gấp.
Sở Vân xoa xoa hai tay, vẻ mặt lo lắng.
Thấy Sở Vân có vẻ thật sự bận, nhân viên thư viện ho khan một tiếng, lấy ra hai cuộn trục phong ấn khác nhau, giải thích:
– Hai cuộn trục này đều có phong ấn giống nhau.Ai gỡ được phong ấn trước là người thắng, người còn lại xuống nhánh thua.
Không giải được thì mất tư cách.
Nói xong, ông đưa hai cuộn trục cho Sở Vân và Mi Đao Đại Sư, rồi chỉ vào hai mật thất cạnh đó, nói tiếp:
– Mời hai vị vào mật thất để phá giải.
