Đang phát: Chương 743
– Nghe nói biểu tình hôm qua có hai cảnh sát bị xô xát đến chết!
– Chuyện đó không liên quan đến chúng ta.
– Nghe nói tòa nhà báo Thủ Đô hôm qua bị cháy rụi, do công nhân hút thuốc trong xưởng in ngầm.
– Chuyện đó cũng không liên quan đến chúng ta.
Vị quan chức lẩm bẩm, tay nghịch chiếc huy hiệu, từ chối nói chuyện với Bối Đức Mạn.Dù thiên tài kỹ thuật, cựu nhân viên Cục Hiến Chương Liên Bang này rất quan trọng, nhưng ông ta vẫn khó chịu khi nghĩ đến một thiên tài chiến đấu nào đó đang rình rập trong cống ngầm.
Huy hiệu hình đôi mắt nheo lại.
Đội đặc nhiệm này đang hoàn thiện, có trang bị và đồng phục riêng.Sự phối hợp của các thành viên ngày càng tốt, công việc trôi chảy hơn.Họ đang đến gần mục tiêu hơn.
Nhưng điều khiến họ chán nản là đã tiếp cận rất gần mục tiêu, thậm chí dồn hắn vào ngõ cụt, nhưng vẫn để hắn trốn thoát.Hắn như ở ngay trước mắt, nhưng lại ẩn náu ở đâu đó trong thành phố rộng lớn.
– Đừng ủ rũ, đừng căng thẳng quá.
Bối Đức Mạn hút thuốc, nhìn đồng nghiệp chán chường, cười lớn, phất tay:
– Khu vực này do tôi bố trí, là một trong những cửa sau đắc ý nhất của tôi.Máy tính trung ương liên bang không biết chúng ta làm gì ở đây, nên Thượng tá Hứa Nhạc cũng không biết được.
Vị quan chức không để ý đến lời hắn.Ông ta triệu tập mọi người quanh bàn trước màn hình lớn, gõ ngón tay lên bản đồ điện tử, trầm giọng:
– Phòng nghiên cứu chiến lược Cục Điều Tra Liên Bang đã đưa ra một vài đề nghị mới cho kế hoạch tiếp theo của chúng ta.
– Đề nghị gì?
Một giọng nói bình tĩnh vang lên.Các thành viên đội đặc nhiệm này đều đến từ các cơ quan quyền lực của chính phủ liên bang, và có một đặc điểm chung: sự lạnh lùng, thiếu cảm xúc của các kỹ thuật viên.
Giáo sư Tâm lý học tiếp lời, chỉ vào ảnh trên màn hình:
– Đây là dữ liệu lưu trữ sau cuộc điều tra nhiều năm trước của Cục Điều Tra Liên Bang.Ảnh chụp từ vệ tinh quân sự siêu nét.Ảnh chụp dấu vết trên Quảng trường Hiến Chương năm đó, sau khi Thượng tá Hứa Nhạc hút thuốc, suy nghĩ cẩn thận trước khi quyết định ám sát Nghị viên Mạch Đức Lâm.
– Dựa vào cách sắp xếp tàn thuốc trên tuyết, có thể xác định anh ta là người rất tuân thủ trật tự…
Bối Đức Mạn chế giễu.Hắn liếc nhìn hình ảnh tàn thuốc xếp thành hình hoa mai trên tuyết trắng, mỉa mai:
– Có lẽ điều này chứng minh anh hùng chiến đấu liên bang của chúng ta thực chất là một thanh niên văn nghệ!
Giáo sư Tâm lý học bỏ qua lời châm chọc của thiên tài kỹ thuật trẻ tuổi, tiếp tục:
– Dựa vào thông tin từ người thân của anh ta, Thượng tá Hứa Nhạc có thói quen dập tắt tàn thuốc cẩn thận, đảm bảo không còn tia lửa nào.Hơn nữa…trừ những lúc trên chiến trường và khi đấu tranh tâm lý trước khi ám sát Nghị viên Mạch Đức Lâm, anh ta luôn ném đầu mẩu thuốc lá vào thùng rác không tái chế!
Bối Đức Mạn nói với giọng the thé:
– Điều này chứng minh gì? Hắn ta là người tuân thủ trật tự, cẩn thận, sạch sẽ sao? Dùng cái đầu heo của các người mà nghĩ lại đi.Một Tổng thống Liên Bang, từng ám sát Nghị viên, quậy phá Đế Quốc, có chiến công hiển hách, đối đầu với toàn thể Liên Bang, tràn đầy kích thích tố sinh dục nam tính, lại là loại người các người đang cho rằng như vậy hay sao?
– Tôi luôn cho rằng anh là một thanh niên phi thường, có nhiều ưu điểm.Trong quá trình chiến đấu, anh luôn thể hiện sự bình tĩnh và cẩn thận, nên tôi không ngờ anh lại điên cuồng đến mức chọn nơi này để gặp tôi.
Hôm nay Trâu Úc không trang điểm, nhưng vẫn xinh đẹp như tranh vẽ.Cô chậm rãi cắt miếng thịt bò tái trên đĩa, mắt cụp xuống, rồi lại đoan trang nhìn người bạn thân đã lâu không gặp.
Nhưng cô không có tâm trạng ăn thịt bò.Mười ngón tay thon dài với móng tay đỏ tươi buông dao nĩa bằng bạc xuống, vuốt ve ly rượu đỏ, rồi đưa lên môi uống cạn.Sau đó cô nhướng mày, có chút thống khổ.
– Đã từng có một vị trưởng bối rất quan trọng với tôi, trước khi chết đã nói một đoạn di ngôn.Tuy rằng hiện tại hắn vẫn còn sống rất vui vẻ, chẳng qua là tôi vẫn mãi chưa từng quên qua bao giờ.
Hứa Nhạc nhai ngồm ngoàm miếng thịt bò to, tươi ngon, cúi đầu hàm hồ:
– Hắn nói rằng những nơi nguy hiểm nhất lại là những nơi an toàn nhất.Chỉ có điều cái loại thử nghiệm áp dụng này cũng chỉ được sử dụng tối đa ba lần mà thôi.Trốn chết suốt nhiều năm như vậy rồi, tôi mãi vẫn luôn không có áp dụng thực tế cái đoạn di ngôn này.Chẳng qua tình huống của tôi gần đây, hẳn là cô cũng biết rõ ràng.Nếu như tôi không đi thử nghiệm cái loại phương pháp này, có lẽ chắc cũng chẳng còn có cơ hội thử nghiệm nữa rồi.
Trâu Úc nhìn chằm chằm hắn, không lộ ra bất cứ lo lắng hay quan tâm nào.Bởi vì sự quan tâm và lo lắng của nàng ta không cần dùng vẻ mặt để mà biểu hiện ra.Cô dùng khăn ăn trắng thêu ba chữ LFP theo lối chữ cổ tinh xảo lên lau nhẹ khóe môi của mình, bình thản:
– Cho nên anh mới chọn gặp tôi ở đây sao?
– Hiện tại Tổng thống cùng với Chính phủ chắc chắn rất cảnh giác chuyện tôi liên thủ với các đại gia tộc.Nơi này là Hội sở Lưu Phong Pha, nằm ngay sau Quảng trường Hiến Chương và Dinh thự Tổng Thống, đương nhiên là nơi nguy hiểm nhất rồi!
Hứa Nhạc ăn xong thịt bò, thỏa mãn uống một ngụm nước lọc, giải thích:
– Trong những lĩnh vực tôi không am hiểu, tôi có thói quen nghe theo ý kiến của các chuyên gia.Mà vị trưởng bối tôi vừa nhắc đến kia, chắc chắn là chuyên gia trốn chết giỏi nhất trong vũ trụ!
Trâu Úc nhún vai, để ý đến tốc độ ăn uống của hắn, nói:
– Xem ra cuộc sống dưới cống ngầm thời gian này, anh không có nhiều cơ hội ăn uống tốt nhỉ!
– Tôi thích nhất là ăn thịt bò tái.Thời còn ở Đại khu Đông Lâm tôi cũng đã rất thích rồi.
Hứa Nhạc lại hớp thêm một ngụm nước lọc nữa.
Trâu Úc đột nhiên chuyển đề tài, hỏi:
– Về lời đề nghị kia, câu trả lời của anh là thế nào?
– Một khi phu nhân đã thông qua cô đến hỏi ý kiến của tôi, như vậy thì cô hãy giúp tôi từ chối lời đệ nghị của bà ta cùng với các đại gia tộc khác đi.
Hứa Nhạc không cần suy nghĩ cũng ngay lập tức đưa ra câu trả lời:
– Chuyện này cùng với vấn đề đạo đức thuần khiết cũng chẳng có bất cứ quan hệ gì với nhau cả.Ngay từ ban đầu thì mục tiêu của chúng ta vốn đã không rất giống nhau rồi.Tôi tuyệt đối không hy vọng lại xuất hiện thêm một lần nữa cái màn hình ảnh trong lúc tôi đối phó với Mạch Đức Lâm đâu, vừa mới hơi gặp được chút ánh sáng nhàn nhạt của thắng lợi, liền đã bị đồng bọn ở sau lưng đâm cho một đao.
Nơi đến chỗ này, trong đầu hắn đột nhiên nhớ lại cảnh Bạch Ngọc Lan năm đó đột nhiên biến mất không hề có một đấu hiệu báo trước ở bên ngoài đại lâu Cơ Kim Hội Hoàn Sơn Tứ Châu bên kia, cùng với sau đó hắn lại đâm vào sau lưng Bạch Ngọc Lan một đao.
– Kết cục cuối cùng của những vị anh hùng can đảm luôn luôn là cái chết…
Trong hồi chiến tranh giữa một con người cùng với cả một Chính phủ, vĩnh viễn không có khả năng thắng lợi được.Cho dù anh không tin tưởng vào phía sau hậu sơn núi Mạc Sầu cùng với các đại gia tộc khác, nhưng mà tôi đề nghị anh có thể mượn dùng một chút lực lượng trong tay của bọn họ.
Trâu Úc sau khi suy nghĩ một chút, mới bình tĩnh nói ra lời đề nghị của bản thân mình.
– Tôi hiểu được ý của cô.Tôi không nghĩ muốn để cho bọn họ tham dự vào kế hoạch của tôi, bởi vì chuyện đó đối với tôi mà nói là phi thường nguy hiểm.Nhưng mà tôi vẫn cần bọn họ cung cấp cho tôi một vài thứ…
Hứa Nhạc bình tĩnh nói.
– Anh không nghĩ để cho bọn họ trở thành đồng bọn hợp tác của chính mình, mà chỉ hy vọng bọn họ trở thành căn cứ hậu cần của anh sao?
Trâu Úc nở nụ cười trào phúng ngọt ngào, nhìn chằm chằm về phía người bằng hữu thân thiết của mình, cảm khái nói:
– Tôi nghĩ rằng đám đại gia tộc này nhất định sẽ bởi vì cảm thấy sự tôn nghiêm của chính mình bị hao tổn mà cực kỳ phẫn nộ đó!
– Tôi tự động có con đường của riêng mình để tìm được những vũ khí cần thiết.Kỳ thuật chuyện tình tôi cần phu nhân giúp đỡ cũng là vô cùng đơn giản.Nghe nói cái vị nhân vật số hai của Ủy ban Trung ương Thanh Long Sơn kia, sắp sửa tiến đến Đặc khu Thủ Đô tiến hành phỏng vấn.Tôi hy vọng phu nhân có thể giúp tôi an bày cho vị đại nhân vật này có một hồi diễn thuyết bên trong Nghị Viện!
– Anh đang muốn làm cái gì vậy?
Trâu Úc nhìn hắn với cặp mắt tràn ngập cảnh giác.
– Cô cũng xuất thân từ gia đình quân nhân, hẳn cũng nên rất rõ ràng kế hoạch chiến đấu tuyệt đối không thể bại lộ trước được!
Hứa Nhạc trào phúng nói.
Trâu Úc trầm mặc trong quãng thời gian thật dài, sau đó mới quan tâm nói:
– Anh phải chú ý sự an toàn của mình đó!
– Ừm!
Hứa Nhạc nhìn về phía cái đĩa bằng sứ trắng tinh cỗ xưa, bên trên vẫn còn vương lại một ít máu thịt bò màu đỏ nhàn nhạt, nhớ tới một hồi khức khẩu vô cùng kịch liệt cùng với lão già kia ở trong con đường thông đạo cống ngầm trước khi đến đây.Hắn nhớ tới lão già kia mãi cho đến cuối cùng vẫn như cũ phải khổ sở đáp ứng yêu cầu của chính mình…
Hắn đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn về phía Trâu Úc, nhíu mày lại, hỏi:
– Cô có thể nào… giúp tôi kiếm một đầu MXT được không?
Trâu Úc nhìn chằm chằm hắn, nở nụ cười trào phúng, nói:
– Cái vị cha vợ tiện nghi kia của anh hiện tại đã bị xung quân sang Tinh cầu S3.Cho dù hiện tại ông ta vẫn còn là Bộ trưởng Bộ Quốc Phòng đi chăng nữa, thì tôi cũng không có cách nào giúp anh tìm được một đầu Robot MXT cả.Buổi tối ngày hôm đó không biết đến tột cùng anh đã làm ra chuyện gì rồi, khiến cho tất cả những chi bộ đội bên trong Liên Bang hiện tại cũng đều gia tăng cấp độ phòng hộ chiến đấu lên gấp đôi.Muốn vô thanh vô tức kiếm ra cho anh một đầu Robot, ngay cả nghĩ đến cũng chẳng cần nghĩ.
Cặp mày của Hứa Nhạc nháy mắt nhăn tít lại một trận, trong lòng yên lặng suy nghĩ, không biết cái cánh cửa của Công ty Cơ khí Quả Xác kia hiện tại đến tột cùng là đang mở ra đối với người nào?
Bên trong tòa nhà tách biệt khỏi hệ thống theo dõi của Hiến Chương, đội đặc nhiệm vẫn đang thảo luận.
Ngoại trừ cao thủ cận chiến đến từ Phí Thành, chỉ huy Tiểu đội Chiến đấu, thường xuyên ra ngoài làm nhiệm vụ, thì tất cả các nhân viên trong đội đặc thù này đều bị giam bên trong tòa nhà này, không được ra ngoài.Hoàn cảnh đặc biệt này đã khiến những quan chức kỹ thuật thông minh này nghĩ ra một cái bẫy quỷ dị.
– Thượng tá Hứa Nhạc là một đối tượng khó đối phó!
Giáo sư Tâm lý học kết luận:
– Với kinh nghiệm chiến đấu khủng khiếp, quyền hạn đặc biệt do Đệ Nhất Hiến Chương cung cấp, sự bình tĩnh, cẩn thận trong bản chất của một Kỹ sư thiên tài, việc bắt giữ hoặc hạ gục anh ta bằng những thủ pháp thông thường là rất khó khăn.Kết quả của những lần hành động trước đây đã chứng minh rõ điều này.
– Kết luận đơn giản…
Vị quan chức ngồi đầu bàn mở ảnh của một người, lạnh lùng nhìn mọi người, nói:
– Chúng ta cần chọc cho anh ta nổi giận, bức bách anh ta tiến đến hoàn cảnh tâm lý giống như năm xưa khi quyết định ám sát Nghị viên Mạch Đức Lâm…Chỉ khi nào làm được như vậy, chúng ta mới có khả năng bố trí nên một cái bẫy hoàn mỹ, giết chết hắn!
– Dựa vào tin tức tình báo mật, ý đồ của Thượng tá Hứa Nhạc là báo thù cho gián điệp Thanh Long Sơn, trên thực tế đã chết trong tay của cả Chính phủ Liên Bang và Ủy ban Trung ương Thanh Long Sơn…Chúng ta tin rằng Thượng tá Hứa Nhạc đã điều tra ra được điều này!
Vị quan chức chỉ vào ảnh của một ông lão trên màn hình, nghiêm giọng:
– Người này tên là Kim Cầu Đức, là nhân vật số hai trong Ủy ban Trung ương Thanh Long Sơn.Kể từ khi nhân vật tình báo truyền kỳ kia chết, ông ta là lãnh đạo cao nhất trên danh nghĩa của hệ thống Tình báo Phiến quân Thanh Long Sơn.Vài ngày nữa, người này sẽ đến Đặc khu Thủ Đô tiếp nhận phỏng vấn…
– Nếu Thượng tá Hứa Nhạc muốn giết chết người này, thì đây là cơ hội tốt nhất của hắn.Mà đây cũng là cơ hội tốt nhất mà chúng ta cần lợi dụng.
Đột nhiên Bối Đức Mạn giơ tay phản đối:
– Nếu tôi nhớ không lầm, thì Thượng tá Hứa Nhạc đã ẩn náu trong hệ thống cống ngầm dưới lòng đất nhiều ngày rồi, vẫn không có hành động tấn công nào.Nếu lần này hắn ta vẫn nhẫn nhịn được, vậy thì phải làm sao bây giờ? Làm sao ông có thể chọc giận được hắn ta chứ?
– Chúng ta vẫn còn một con mồi thứ hai nữa…
Vị quan chức lại xuất ra một tấm hình khác, chỉ thẳng lên mặt một Thượng tá, mặc áo khoác quân dụng của Quân khu IV, lớn tiếng:
– Người này tên là Thượng tá Lai Khắc, là một nghi phạm bị bắt trong sự kiện Phi thuyền Cổ Chung Hào, vài ngày nữa khi hắn lên Tòa án Quân sự Liên Bang, sẽ được phán là vô tội…
Gã quan viên cao cấp khẽ ngẩng đầu lên một chút, nhìn một vòng mọi người, lạnh lùng:
– Ngay lúc Thượng tá Lai Khắc xuất hiện trên Tòa án Quân sự Liên Bang, Thượng tá Hứa Nhạc nhất định sẽ bất chấp mọi thủ đoạn, ý đồ giết chết hắn.Mọi người đã hiểu hay chưa?
– Nhưng mà nếu…
Bối Đức Mạn vẫn còn muốn phản bác.Hắn nghĩ rằng một người dù có mạnh đến đâu, khi đối diện với sự truy sát của cả Liên Bang, cũng không thể vì những thứ gọi là con mồi này mà lộ hành tung, bởi vì làm như vậy rõ ràng là tự sát.
Vị quan chức cắt ngang sự nghi ngờ của Bối Đức Mạn:
– Nếu đến như vậy mà anh ta vẫn còn có thể khống chế được sự phẫn nộ của chính mình, như vậy thì anh ta cũng không còn là vị Thượng tá Hứa Nhạc mà chúng ta liều mạng cũng phải giết chết nữa!
Hội sở Lưu Phong Pha.
Trâu Úc liếc nhìn ly nước lọc vẫn còn không đến phân nửa trong tay Hứa Nhạc, khẽ nhíu mày, nói:
– Bên phía Tòa án Quân sự sắp mở phiên tòa xử lý vụ án Thượng tá Lai Khắc âm mưu phản quốc.Tôi nghĩ anh nên chuẩn bị tâm lý cho kết quả cuối cùng đi.
– Đương nhiên là có!
Hứa Nhạc uống cạn số nước lọc còn lại, kiên định:
– Nếu tòa án phán hắn ta vô tội, vậy thì tôi sẽ đợi lúc hắn ra khỏi tòa án mà giết chết hắn!
