Truyện:

Chương 742 thịnh tình không thể chối từ

🎧 Đang phát: Chương 742

“Sao càng nói càng đi xa vậy, Vân Tri Thu, em bớt ồn ào đi được không?” Miêu Nghị dở khóc dở cười.
Bà chủ quán cũng nghe xong nổi giận, “Nhanh vậy đã chê tôi ồn ào rồi? Ngưu Nhị, tôi nói cho anh biết, tôi không phải thị nữ của anh, cái gì cũng phải nghe theo răm rắp, sau này dù có thật sự gả cho anh, tôi cũng thích làm gì thì làm, chuyện giữa chúng ta không phải một mình anh quyết định, anh liệu hồn mà liệu, nếu chê tôi ồn ào, thì đi tìm người không ồn ào đi.”
“Được được được, tôi lỡ lời được chưa, tôi xin lỗi.” Miêu Nghị chắp tay vái dài.
Bà chủ quán hừ lạnh một tiếng, khoanh tay trước ngực xoay người đi chỗ khác, không chấp nhận lời xin lỗi này.
Miêu Nghị lắc đầu cười khổ một tiếng, đi đến sau lưng nàng, hai tay ôm lấy vòng eo mềm mại của nàng.
Ai ngờ bà chủ quán uốn éo vòng eo, gạt tay hắn ra, bước lên phía trước vài bước, “Đừng có đụng vào tôi.”
Miêu Nghị bất đắc dĩ nói: “Được rồi được rồi, tôi tối nay không đi, ở lại với em một đêm được không? Đừng giận, lời tôi nói vừa rồi không phải cố ý.”
“Ở với tôi một đêm? Hứ, bố thí à!” Bà chủ quán cười nhạt nói: “Không thèm! Cút cho tôi!”
Miêu Nghị nhìn quanh, ngồi xuống bên bàn trà, thở dài: “Chúng ta nói chuyện đàng hoàng được không? Tôi bận muốn chết, vốn dĩ không đến được, nghĩ đi nghĩ lại vẫn cố ý đến một chuyến, không vì cái gì khác, đường xa chạy tới chỉ để mang cho em chút đồ ăn, chỉ bằng tấm lòng này, em cũng không nên đối xử với tôi như vậy chứ?”
Mang chút đồ ăn? Bà chủ quán hừ nói: “Đừng có dùng lời ngon tiếng ngọt để dỗ tôi, mang đồ ăn? Tôi dù gì cũng là con nhà giàu có, cái gì ngon mà chưa từng ăn…”
“Hắc hắc!” Miêu Nghị giơ tay cắt ngang, đắc ý cười nói: “Em đừng vội, tôi cố ý mang đến cho em ăn, khẳng định không phải đồ bình thường, khẳng định là thứ em chưa từng ăn qua.”
Bà chủ quán thật ra rất dễ dỗ, phụ nữ mà, ai chẳng thích nghe lời ngon tiếng ngọt, vừa nghe nói là đường xa mang đồ ăn đến cho mình, còn chưa nhìn thấy đồ ăn, trong lòng đã ngọt ngào rồi.Giận cũng đã nguôi ngoai gần hết, bất quá vẫn nhíu mày, liếc xéo nói: “Lấy ra xem sao, nếu lừa tôi thì liệu hồn.”
Miêu Nghị ha ha một tiếng, tay vỗ lên bàn trà, sáu quả tiên hạnh đã chỉnh tề bày ra một hàng, trong bóng đêm mỗi quả ẩn hiện ánh sáng rực rỡ, giống như những viên ruby sáng lấp lánh, một mùi thơm dễ chịu đã thoang thoảng bay đến.
Bà chủ quán mắt sáng lên, đi đến bên bàn trà, hai tay nâng vạt váy ngồi xuống, nhìn chằm chằm vào những quả trên bàn, ánh mắt bị những quả tiên đáng yêu kia hấp dẫn.Cầm một quả lên tay, đưa lên mũi ngửi ngửi, hỏi thử: “Đây là hạnh?”
Miêu Nghị cười gật đầu, “Không phải hạnh bình thường, cũng không phải linh quả bình thường.Mà là tiên quả, là tiên hạnh.Ăn một quả tiên hạnh này có thể bằng mười viên tiên nguyên đan, mà lại không bị nóng như tiên nguyên đan, cái lợi của nó em ăn rồi sẽ biết.”
Bà chủ quán lập tức mắt sáng long lanh, hỏi: “Đều là cho tôi?”
Miêu Nghị mỉm cười gật đầu.
Bà chủ quán lại hỏi, “Anh lấy đâu ra thứ này?”
Miêu Nghị lắc lắc đầu, “Sau này có cơ hội sẽ nói cho em biết.Em nếm thử xem vị thế nào.”
Bà chủ quán cầm một quả lên miệng, vừa định cắn một miếng thì lại hỏi: “Ngưu Nhị, anh ăn chưa?”
Miêu Nghị cười nói: “Tôi chưa ăn thì làm sao biết công hiệu của nó, chưa ăn sao dám mang đến cho em ăn thử, nhỡ có độc thì sao?”
Bà chủ quán lập tức liếc mắt nhìn hắn một cái.Rồi đưa quả tiên trong tay cho hắn.
Miêu Nghị xua tay nói: “Tôi không cần, tôi ăn rồi, mấy quả này đều là cho em nếm thử.”
Bà chủ quán liếc hắn một cái, “Ai cho anh ăn, để anh đút cho tôi.”
“…” Miêu Nghị không nói gì.Bất quá việc này thì hắn rất sẵn lòng, cầm trái cây đưa qua miệng nàng, ai ngờ bà chủ quán nắm lấy cổ tay hắn, đứng dậy nhẹ nhàng chuyển bước, đã ngồi gọn trên đùi Miêu Nhị.
Cảm giác mềm mại, tròn trịa, đàn hồi đặt trên đùi, Miêu Nhị lập tức tinh thần phấn chấn, thuận tay ôm lấy vòng eo mềm mại của nàng, đưa trái cây đến bên miệng nàng.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, bà chủ quán âu yếm nhìn hắn, môi đỏ mọng hé mở nhẹ nhàng cắn một miếng.Miêu Nhị nhìn tư thái quyến rũ của nàng, trong mắt tràn đầy dục hỏa, tay vuốt ve lên mông nàng, kết quả bị ai đó bắt lấy tay.
Ăn xong một miếng, cả phòng đã thơm ngát, bà chủ quán nhẹ nhàng liếm môi, giọng ôn nhu nói: “Ngưu Nhị, ngon thật, ngọt thật!”
Ngọt hơn cả là trong lòng, tiên quả chỉ là chuyện nhỏ, mà là Miêu Nghị có thể mang đến cho nàng niềm tin.
Miêu Nghị lập tức lại cầm một quả đút cho nàng.
Bà chủ quán lại đưa tay ngăn lại, lắc lắc đầu, nhẹ nhàng dựa vào lòng hắn, vành tai và tóc mai chạm vào nhau, ôn nhu nói: “Ăn một quả là đủ rồi, đã có hiệu quả như vậy, anh giữ lại mà dùng, nó có lợi cho việc tăng tu vi của anh, tu vi của tôi ăn nhiều hay ít cũng không ảnh hưởng lắm.”
Miêu Nghị: “Em đánh giá thấp chồng em quá rồi đấy, tôi cần phải dựa vào việc bớt chút đồ ăn của vợ để tu luyện sao?” Rồi lại đưa trái cây đến bên miệng nàng.
Bà chủ quán im lặng, giật lại quả trong tay hắn, nói: “Tôi giữ lại từ từ ăn, những lúc anh không ở đây, nhớ anh thì tôi sẽ ăn một quả.” Tiện tay thu hết mấy quả tiên trên bàn trà.
“Ha ha! Vậy em nên nhớ tôi thường xuyên vào.” Miêu Nghị lật tay lại sờ vào nhẫn trữ vật, “Tặng cho em, nhớ tôi thì ăn một quả.”
Bà chủ quán nghi ngờ nhận lấy, vừa nhìn thì kinh ngạc, bên trong là một ngàn viên tiên nguyên đan, lại thất kinh hỏi: “Ngưu Nhị, anh lấy đâu ra nhiều thứ này vậy?”
Tiên nguyên đan nàng không phải chưa từng dùng, nhưng nhiều như vậy thì ngay cả nàng cũng lần đầu thấy.
“Sau này có cơ hội sẽ nói cho em biết, bây giờ đừng hỏi nhiều.” Miêu Nghị giơ tay ngăn lại, đàn ông có những chuyện sẽ không nói với phụ nữ, cũng có thể nói là không muốn làm cho nàng lo lắng.
Bà chủ quán lắc đầu nói: “Nhiều tiên nguyên đan như vậy tác dụng với anh lớn hơn, anh giữ lại mà dùng đi.”
Miêu Nghị cười nói: “Tôi vẫn còn dự phòng.” Nói xong lại đưa nhẫn trữ vật cho nàng, “Xem đi.”
Bà chủ quán nhận lấy xem qua, có thể nói là trợn mắt há hốc mồm, khó tin nói: “Cho dù là ông nội tôi cũng không thể cho nhiều như vậy, Ngưu Nhị, rốt cuộc anh làm thế nào mà có được?”
Miêu Nghị khoát tay ý bảo nàng đừng hỏi, có những chuyện cho nàng xem chỉ là để cho nàng có niềm tin, để nàng biết sự chờ đợi của mình là đáng giá, chứ không phải giống Phong Huyền, chỉ biết ngày qua ngày ngồi trên sân thượng uống rượu xem mặt trời lặn.
Lật tay lại lấy ra một nắm tiên hạnh, thật ra chỉ có 4 quả, “Thứ này tôi cũng còn, đưa cho em thì em cứ yên tâm nhận lấy.”
Bà chủ quán khinh bỉ liếc hắn một cái, rồi ném trả nhẫn trữ vật lại cho hắn, đưa cho mình thì cứ yên tâm nhận lấy đi.
Thu nhẫn trữ vật, Miêu Nghị đi đến bên cạnh nàng, đột nhiên một tay bế nàng lên, đặt lên giường, đè xuống, một tay kéo váy nàng lên.
Bà chủ quán nhanh chóng bắt lấy hai tay của hắn trừng mắt nhìn hắn, “Ngưu Nhị, anh có phải là nghiện cởi quần tôi rồi không, có thể đừng hở ra là đòi cởi quần tôi được không?”
“Tôi không nhớ cởi quần em thì nhớ cởi của ai? Tối nay tôi không đi, ở với em!”
“Đừng có xằng bậy!” Bà chủ quán vung tay hất hắn sang một bên, tu vi cao có điểm tốt là thế đấy.
Bị hất sang một bên, Miêu Nghị dở khóc dở cười nói: “Không phải chứ, tôi đường xa chạy tới cho em tặng đồ, em tuyệt tình vậy sao?”
“Á!” Miêu Nghị kêu lên một tiếng, trực tiếp bị bà chủ quán đạp xuống giường, ôm bụng nằm co quắp trên mặt đất, thân hình cong như con tôm.
Bà chủ quán chống tay lên đầu, nằm nghiêng cười lạnh nói: “Đưa chút đồ đến là muốn ngủ với tôi à? Anh coi tôi là loại người gì? Anh đến tặng đồ hay là đến mua dâm?”
Miêu Nghị đứng lên, xua tay nói: “Tôi không có ý đó, không phải nói chỉ cần tôi đến thăm em, em sẽ để tôi ép buộc sao?”
“Đã ép buộc một lần rồi, tôi đâu có nói lần nào anh đến tôi cũng cho anh ép buộc.” Bà chủ quán khẽ hừ, ngoắc tay với hắn, vỗ vỗ vào bên cạnh gối, ý bảo hắn lên nằm.
Miêu Nghị sợ nàng, chậm rãi trèo lên, thành thật nằm một bên, trong lòng thầm nghĩ đợi tu vi của ta lên đây, sẽ cho em biết tay.
Ai ngờ bà chủ quán đã chủ động dựa sát vào hắn, ôm lấy hắn, ôn nhu nói: “Cứ như vậy im lặng ở bên tôi một đêm, đợi anh cưới tôi, rồi muốn ép buộc thế nào thì tùy, nếu không lòng tôi cứ bứt rứt.”
Miêu Nghị miệng thì đáp ứng, tay thì không thành thật, cứ sờ soạng những chỗ không nên sờ.Hết cách rồi, đã vượt qua giới hạn với người phụ nữ này, có một số hạn chế với hắn mà nói đã không còn quan trọng.
“Bốp!” Mu bàn tay trúng một chưởng, đau điếng rụt trở về, đến khi mu bàn tay gần sưng lên, xác định không thể thực hiện được nữa, hắn mới thành thật ôm lấy nàng, khẽ nói nhỏ cả đêm…
Sáng hôm sau, Miêu Nghị đến đại sảnh trả phòng.
Nho sinh truyền âm nói: “Tối qua không phải nói đi ngay sao? Sao lại nán lại cả đêm?”
Miêu Nghị truyền âm thở dài: “Ai! Bà chủ quán nhất định giữ tôi ở lại, thịnh tình không thể chối từ a!” Thân thể không chiếm được tiện nghi thì ngoài miệng chiếm chút tiện nghi cũng thoải mái.
Khóe miệng nho sinh giật giật, ghen tị hận, nhìn theo cái tên kiêu ngạo kia nghênh ngang rời đi…
Trong trấn nhâm điện của hành cung Mộc thuộc Tiên quốc, Miêu Nghị đột ngột xuất hiện, mấy bóng người lập tức bay lên chặn lại, thấy là Miêu Nghị, lại tự động tản ra.
Miêu Nghị tỏ vẻ hài lòng với việc những người này giữ cảnh giác, rồi dừng lại ở hậu cung.
“Đại nhân!” Võ Quần Phương từ hậu cung bước ra hành lễ rồi lui xuống, nay nàng cũng là một trong những người bảo vệ không biên chế.
Thiên Nhi, Tuyết Nhi tất nhiên là vui mừng chạy ra đón chào, lúc trước Miêu Nghị rời đi đã giao phó như vậy, khiến hai người luôn lo lắng đề phòng.
Vẫn là trở về ‘nhà’ mình tốt hơn, hai người phụ nữ này lại biết hầu hạ người, hầu hạ cẩn thận tỉ mỉ, thuộc loại cái loại phía trước có viên đá nhỏ chắn đường cũng đã dọn ra trước rồi ấy, tuyệt đối không để ngươi vấp chân.
Bất quá Miêu Nghị lúc này hiển nhiên không có tâm trạng hưởng thụ, cho mỗi người hai quả tiên quả, lại cho mỗi người năm trăm viên tiên nguyên đan, tất nhiên là làm nhị nữ kinh hỉ không thôi, biết đại nhân lần này ra ngoài lại phát tài, vui vẻ cảm tạ.
Nhị nữ theo sau lĩnh mệnh, rất nhanh đi triệu Dương Khánh và Diêm Tu đến.
Nghe xong tổng quản trong ngoài báo cáo, xác nhận mọi việc đều ổn thỏa đâu vào đấy, Miêu Nghị vẫn chưa ở lại lâu trong Trấn Nhâm điện, suốt đêm lặng lẽ rời đi.Bay trong bóng đêm mờ mịt, đi về phía Tinh Tú hải…

☀️ 🌙