Đang phát: Chương 74
Bắc Linh viện, Đông viện, thao trường luyện võ hôm nay nhộn nhịp khác thường, gần như toàn bộ đệ tử Đông viện đều đổ về đây, háo hức chờ đợi thông báo về danh ngạch Ngũ Đại Viện.Ai đến Bắc Linh viện mà chẳng ôm mộng đặt chân vào Ngũ Đại Viện danh chấn thiên hạ, khổ tu quanh năm cũng chỉ để biến nơi này thành bàn đạp, vươn tới đỉnh cao.
Mục Trần vừa bước chân vào thao trường đã choáng ngợp trước biển người đen đặc, chỉ thấy đầu người chen chúc, liếm môi thầm nghĩ không ngờ Đông viện lại đông đúc đến vậy.
“Mục Trần, bên này!”
Giọng nói ngọt ngào như chim oanh véo von vang lên, Mục Trần quay đầu lại, Đường Thiên Nhi đang mỉm cười vẫy tay, dung nhan khuynh thành khiến bao nam sinh xung quanh ngẩn ngơ.
Đáp lại bằng một nụ cười, Mục Trần tiến về phía nàng.Một tháng không gặp, cô gái này càng thêm yêu kiều quyến rũ, dù khoác lên mình bộ luyện công phục rộng thùng thình vẫn không giấu được những đường cong mê người.
“Một tháng không gặp, sao ta cảm thấy ngươi có gì đó khác lạ?” Đường Thiên Nhi nghiêng đầu, đôi mắt tinh nghịch đánh giá hắn từ trên xuống dưới, kinh ngạc xen lẫn tò mò.Dù Mục Trần che giấu kỹ đến đâu, nàng vẫn cảm nhận được sự thay đổi, một khí chất khác biệt so với trước đây.
“Suýt chút nữa vùi thây ở Hắc Minh Uyên, không thay đổi mới lạ đó.” Mục Trần cười đáp.
“Ngươi cũng đến Hắc Minh Uyên? Ta nghe phụ thân nói Mục vực các ngươi đánh nhau ầm ĩ với Liễu vực ở đó, không ngờ ngươi cũng tham gia?” Đường Thiên Nhi chớp đôi mắt to tròn, hàng mi cong vút khẽ động.
Mục Trần lắc đầu, xem ra trận chiến ở Hắc Minh Uyên đã lan truyền khá xa, ngay cả Đường vực cũng nghe phong thanh.Có điều, ai mà biết được động tĩnh kinh thiên động địa kia không phải do Mục vực hay Liễu vực gây ra, mà là do Cửu U Tước tiến hóa.
“Mục ca!”
Một tiếng gọi vang vọng, Mặc Lĩnh, Đàm Thanh Sơn và vài người nữa tươi cười tiến đến.Xem ra một tháng này bọn họ cũng vùi đầu vào tu luyện khá nhiều, ai nấy đều có vẻ rắn rỏi hơn.Đặc biệt là Mặc Lĩnh, linh lực trong cơ thể hắn ta càng thêm hùng hậu, chỉ chờ thời cơ đột phá Linh Luân cảnh.
“Hắc hắc, Mục ca.Lần trước huynh cho ta viên Ngọc Linh quả kia, nhờ nó mà không lâu nữa ta sẽ tiến vào Linh Luân cảnh, đến lúc đó đừng trách ta bỏ xa huynh nhé.” Mặc Lĩnh cười trêu chọc.
Mục Trần lườm hắn một cái, chỉ cười trừ, lười đôi co với kẻ đáng thương này.
“Không biết lần này Bắc Linh viện có bao nhiêu danh ngạch.Lần trước chỉ có ba cái, khiến cho lưỡng viện tranh nhau đến sứt đầu mẻ trán.” Mặc Lĩnh liếm môi, ánh mắt lóe lên vẻ thèm thuồng khi nhắc đến danh ngạch.
Mục Trần gật đầu, định tán gẫu vài câu thì tiếng xôn xao từ phía sau truyền tới.Quay đầu lại, hai bóng người chậm rãi tiến vào.
“Ồ, là Trần Phàm và Hoắc Vân a…hai kẻ kia cuối cùng cũng chịu xuất hiện.” Mặc Lĩnh có chút ngạc nhiên, nhỏ giọng nói.
Mục Trần nhíu mày, liếc nhìn hai người kia.Khi mới đến địa giới này, hắn đã nghe danh hai cường giả đứng đầu Đông viện, thực lực chỉ kém Liễu Mộ Bạch một chút.Bình thường họ rất ít khi xuất hiện ở Bắc Linh viện, thành ra bảng xếp hạng chưa bao giờ có tên của họ.
“Nghe nói hai người kia đã gia nhập một đội thám hiểm, thường xuyên đi săn linh thú.” Mặc Lĩnh nói thêm.
Mục Trần gật gù, thảo nào hắn ngửi thấy mùi máu tanh trên người họ, hơn nữa vẻ mặt lạnh lùng khác hẳn đám đệ tử ngây ngô xung quanh.
“Bọn họ có lẽ sắp trùng kích được Linh Luân cảnh.” Mục Trần khẽ nói, cảm nhận rõ ràng linh lực dao động trong cơ thể hai người kia còn mạnh hơn cả Mặc Lĩnh, dường như đang dần ngưng tụ linh luân.
“Ra là hai vị này a.” Đường Thiên Nhi liếc nhìn họ, chỉ lặng lẽ nói một câu.
Mục Trần nhận ra sự khác lạ trong giọng nói của nàng, không khỏi nghi hoặc nhìn nàng.
“Hắc hắc, Mục ca.Trần Phàm và Hoắc Vân từ nhỏ đã quen biết nhau, cả hai ganh đua nhau mà lớn lên, sau khi vào Bắc Linh viện lại cùng để ý đến Thiên Nhi, xem nàng là mục tiêu cạnh tranh, thường xuyên đánh nhau vì nàng.Bất quá trước sau đều bị nàng cự tuyệt, hai vị kia mới cùng gia nhập đội thám hiểm để rèn luyện thêm, còn tuyên bố rằng chờ sau khi giành được danh ngạch Ngũ Đại Viện, sẽ trở lại để theo đuổi nàng.” Mặc Lĩnh cười khẽ, giải thích nghi vấn hiện rõ trên mặt Mục Trần.
Mục Trần ngạc nhiên, chợt bật cười nhìn đôi má ửng hồng của Đường Thiên Nhi.Hoa khôi Đông viện quả là có sức hút không nhỏ, bên này một cái, bên kia một cái, ha ha.
Trong lúc Mục Trần còn đang nghe Mặc Lĩnh nói chuyện, Trần Phàm và Hoắc Vân đều nhìn về phía này, chính xác là nhìn Đường Thiên Nhi bên cạnh hắn.Sau đó cả hai bỗng nhiên tươi cười, rồi bước nhanh tới chỗ mấy người này.
Đường Thiên Nhi thấy họ đang tiến thẳng về phía nàng, bất đắc dĩ chép miệng, nép sau lưng Mục Trần.
Hành động nhỏ đó của nàng khiến hai người kia ngẩn ngơ, ánh mắt vô thức đổ dồn lên nam tử vừa che chắn cho nàng.Trần Phàm xem ra còn bình tĩnh, nhưng Hoắc Vân thì lộ rõ vẻ khó chịu.
“Ngươi hẳn là Mục Trần phải không? Đã sớm nghe danh, rốt cuộc hôm nay mới có dịp gặp mặt.” Trần Phàm thản nhiên chào hỏi, cười cười đưa tay ra vẻ thân thiện.
“Hạnh ngộ.” Mục Trần cũng đáp lại bằng một nụ cười, liếc nhìn bàn tay kia, khẽ bắt tay.
Hai bàn tay vừa chạm, lòng bàn tay Trần Phàm lặng lẽ xuất hiện linh lực dao động, cánh tay nổi gân xanh.
Mục Trần cảm nhận được áp lực cường đại dồn lên tay, chỉ khẽ lắc đầu, không phản kháng, mặc Trần Phàm thúc giục kình lực, gương mặt vẫn không hề biến sắc.
“Trần Phàm, ngươi định làm gì!” Đường Thiên Nhi luôn để ý đến Mục Trần, thấy rõ sự việc liền trợn mắt, quát lớn.
Trần Phàm nhìn chằm chằm khóe miệng dường như đang mang theo nụ cười trêu tức của Mục Trần, chân mày nhíu lại.Tên Mục Trần này quả nhiên không đơn giản.
“Ha ha, Thiên Nhi, chỉ là ta thấy người tài giỏi thì muốn thử chút thôi, Đông viện chúng ta lâu rồi không có nhân vật lợi hại như vậy.” Trần Phàm thu tay, cười nói với Đường Thiên Nhi.”Mục Trần huynh hẳn sẽ không để ý chuyện vặt chứ?”
Trần Phàm quay lại nhìn Mục Trần.
“Sức lực cỡ đó, dĩ nhiên không cần để ý.” Mục Trần cũng cười đáp lễ.
“Đến lúc phải giao thủ một chút mới được.” Hoắc Vân đề nghị.
“Có cơ hội rồi nói sau.” Mục Trần lười tranh đua, cũng không muốn để ý đến hai người kia, quay người bước đi.Đường Thiên Nhi tức giận trừng mắt nhìn hai người, rồi cũng theo sau Mục Trần.
“Thiên Nhi không phải thích tiểu tử này rồi chứ? Hai ta đánh nhau sứt đầu mẻ trán lại để người khác chiếm lợi thế sao?” Hoắc Vân nhìn bóng lưng Đường Thiên Nhi, rầu rĩ nói.
“Vậy phải xem hắn có bản lĩnh khiến chúng ta từ bỏ hay không đã.” Trần Phàm khoanh tay, nhìn theo Mục Trần.
“Tìm cơ hội đánh hắn.” Hoắc Vân nói.
“Được.” Trần Phàm cười tủm tỉm gật đầu.
Thao trường càng lúc càng đông, khoảng nửa giờ sau, một bóng người quen thuộc chậm rãi tiến vào, mọi tiếng ồn đều im bặt, ánh mắt háo hức đổ dồn về phía Mạc sư.
Mạc sư nhìn những cái đầu đen nghịt, cười nhạt, không nói lời vô nghĩa, đi thẳng vào vấn đề: “Năm nay Bắc Linh viện chúng ta có năm danh ngạch Ngũ Đại Viện.”
“Năm?” Khắp sân ồ lên ngạc nhiên.Danh ngạch tuy chỉ dành cho những người thực lực cực cao, nhưng đối với mọi người vẫn luôn có sức hấp dẫn lớn.
“Mặt khác…” Đột nhiên Mạc sư nói thêm, ánh mắt liếc nhìn Mục Trần.”Ngoài năm danh ngạch đó ra, chúng ta còn nhận được một danh ngạch cấp hạt giống.”
“Danh ngạch cấp hạt giống?” Tiếng xôn xao trong sân biến mất, những ánh mắt kinh ngạc nhìn về phía Mạc sư, dường như không tin vào tai mình.Một lúc lâu sau, nhiều người mới hít sâu, cố gắng bình ổn lại tâm thần.Ngay cả Trần Phàm, Hoắc Vân cũng thở gấp hơn nhiều.
Mục Trần có lẽ là người duy nhất giữ được bình tĩnh.Danh ngạch hạt giống đúng là hiếm có, nhưng nếu hắn có thể thuận lợi hoàn thành Linh Lộ, có lẽ hắn đã thừa sức giành được danh ngạch, thậm chí là cấp bậc cao nhất.
“Danh ngạch hạt giống chỉ dành cho đệ tử mạnh nhất Bắc Linh viện.Do đó, muốn giành lấy nhất định phải đánh bại tất cả những người cạnh tranh.” Mạc sư nhìn đám đệ tử đang kinh ngạc, rồi nhìn về phía Mục Trần với đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ, cười nói: “Đông viện chúng ta, những người đủ tư cách tham gia tranh đoạt danh ngạch có năm người: Trần Phàm, Hoắc Vân, Mặc Lĩnh, Đường Thiên Nhi, và…Mục Trần.”
Nghe thấy năm cái tên đó, giữa sân vang lên nhiều tiếng thở dài tiếc nuối.Nhưng ai nấy đều hiểu rõ, muốn có được tư cách đó, trong thời gian ngắn sắp tới phải đạt đến Linh Luân cảnh.Trong số này, có lẽ chỉ có năm người kia là có khả năng nhất.
“Một tháng tới, ta sẽ dành riêng một khóa trình chỉ đạo tu luyện chuyên sâu cho năm người.Để trong một tháng, các ngươi có thể thành công tiến vào Linh Luân cảnh!” Giọng nói trầm hùng của Mạc sư vang vọng khắp thao trường.
“Vâng!” Mặc Lĩnh và những người khác nghe vậy, hưng phấn hô lớn.Mạc sư là cường giả Thần Phách cảnh, được lão chỉ đạo chuyên sâu, chắc chắn tiến trình tu luyện sẽ thuận lợi hơn nhiều.
Mục Trần chỉ bất đắc dĩ mỉm cười, do dự một chút, giơ tay lên.
“Mục Trần, ngươi có việc gì?” Mạc sư nhìn thấy cánh tay của Mục Trần, cất giọng hỏi.
“Mạc sư, việc đó…ta nghĩ ta không cần.”
Mạc sư sững sờ, chợt như đoán ra điều gì đó, ánh mắt tập trung, dò xét Mục Trần.Lão cảm nhận rõ ràng linh lực dao động trên người hắn có gì đó rất khác lạ.
“Ngươi…ngươi đã tiến vào Linh Luân cảnh sơ kỳ?” Mạc sư kinh hô thất thanh.
Lặng ngắt như tờ.
Không chỉ Đường Thiên Nhi, Mặc Lĩnh kinh hãi trợn mắt nhìn Mục Trần, mà ngay cả Trần Phàm, Hoắc Vân cũng há hốc miệng.
Tên kia…vậy mà đã đạt tới Linh Luân cảnh?
