Đang phát: Chương 74
Thật trùng hợp, người đứng trước mặt Sở Vân lại chính là công chúa Kim Bích Hàm của nước Đôn Hoàng.Bị Sở Vân đi ngay sau, nàng lập tức liếc xéo cậu một cái rõ dài.
Dù là liếc xéo, vẫn thấy được vẻ đẹp của giai nhân lúc hờn dỗi.
Sở Vân nhún vai, không để bụng.Đối phương ghét cậu vô cớ, cậu cũng chẳng thèm chấp.Trong mắt cậu, nàng ta chỉ là một cô nhóc mười ba tuổi, không đáng để so đo.
Chỉ khi nào có ai đó thực sự cản đường cậu, cậu mới ra tay thôi.
Cả hai im lặng, không nói với nhau lời nào.Nhân viên thư viện làm việc rất nhanh, hàng người cứ thế tiến lên.
Đến lượt Thạch Gia Minh, một chiếc bảo thuyền khác cập bến, theo sau là một đám thiếu niên ồn ào náo nhiệt, xếp ngay sau Sở Vân.
– Tên!
Giọng điệu có chút thiếu kiên nhẫn.
– Thạch Gia Minh!
– Thạch Gia Minh, để tôi xem…Ừm, tìm thấy rồi, đưa ngọc bội thân phận của cậu đây.
Thái độ nhân viên thư viện rất lạnh nhạt, rút ra một chiếc ngọc bội từ ngăn bàn bên cạnh.Một ngày làm việc quá nhiều khiến họ chẳng còn tâm trạng để cười nói.
Kim Bích Hàm lặng lẽ nhận ngọc bội, bước qua cửa thư viện.Sở Vân tiến lên, đến trước mặt nhân viên công tác.
– Tên!
Nhân viên thư viện không ngẩng đầu, vẫn nhìn vào danh sách.
– Sở Vân!
– Sở Vân!
Nhân viên thư viện giật mình ngẩng đầu, kêu lên một tiếng kinh ngạc.
– Sở Vân? Sở Vân đâu?
Các nhân viên khác xung quanh cũng hốt hoảng, phản ứng mạnh mẽ.
Đám thiếu niên nhìn nhau, không hiểu vì sao nhân viên thư viện lại phản ứng dữ dội như vậy.Thạch Gia Minh quay lại nhìn Sở Vân, cũng có chút nghi hoặc.
Sở Vân giật mình, ánh mắt tập trung, trầm giọng hỏi:
– Có chuyện gì sao?
– Không có vấn đề gì, đương nhiên không có vấn đề gì.
Lúc này, nhân viên thư viện vừa kêu lên kinh ngạc nở một nụ cười rạng rỡ, hai mắt sáng long lanh nhìn Sở Vân, tràn đầy sự hưng phấn.
– Sở Vân, có phải cậu là thiếu đảo chủ Sở Vân của Thư gia đảo không?
Có người vội vàng hỏi để xác nhận.
– Đúng là tôi!
– Trời ạ! Cuối cùng cũng được gặp người thật rồi!
– Chúng tôi đã đợi lâu lắm rồi, cuối cùng cũng gặp được.
– Chỉ vì muốn gặp mặt tân vương trong giới trẻ năm nay, tôi mới chọn nhiệm vụ phát ngọc bội này.Lần này tôi mệt thật đấy.
Các nhân viên thư viện xôn xao bàn tán, nghe giọng điệu của họ thì không phải là tiên sinh dạy học trong thư viện, mà là học sinh các khóa trước.
Đám thiếu niên tràn đầy nghi hoặc, tò mò quan sát Sở Vân, đầy vẻ khó hiểu.Thực ra, Sở Vân còn nghi hoặc hơn.
– Vì cứu nghĩa phụ của mình, cậu đã dũng cảm vượt biển, chém giết hải tặc Tàn Lang, Trĩ Hổ nổi danh.Không ngờ lại gặp được người thật!
– Cậu có biết tên của mình đã được đưa lên Tuấn Kiệt bảng không? Còn có danh hiệu vinh quang trong giới ngự yêu sư – Trĩ Hổ? Mấy ngày qua, thư viện chỉ toàn bàn tán về cậu thôi.
– Mới mười ba tuổi đã có thể khống chế được Đại Yêu, còn có được danh hiệu vinh dự mà rất nhiều ngự yêu sư mơ ước.Chậc chậc, trong thư viện có rất nhiều người ghen tị muốn phát điên.
– Mười ba tuổi đã có danh hiệu, quả thực trong lịch sử thư viện chưa từng có ai! Cậu có biết mọi người trong thư viện đều công nhận cậu là “người mới mạnh nhất” không?
– Chỉ là phiền phức của cậu cũng không nhỏ đâu.Nghe nói cậu đã từ chối lời cầu hôn của Trữ gia trước mặt mọi người, khiến “vương hoa” của thư viện chúng ta mất mặt.Ha ha, Trữ Y Y tính tình không tốt đâu, người theo đuổi lại rất nhiều, tất cả đều đang chờ cậu đấy.
…
Các nhân viên thư viện hưng phấn như gà chọi, ánh mắt nhìn Sở Vân nóng rực.
Các thiếu niên xung quanh đều nhìn Sở Vân, ánh mắt có vẻ đố kỵ, có vẻ kinh ngạc, có người bừng tỉnh…
Nói tóm lại, trong chớp mắt Sở Vân đã trở thành tiêu điểm của mọi người, bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió, trở thành nhân vật trung tâm.
Sở Vân bất ngờ.
Trĩ Hổ?
Không ngờ mình lại có một danh hiệu như vậy.Cậu có thể hiểu được tâm lý đố kỵ của những người này.Danh hiệu vinh dự chính là sự khẳng định đối với thực lực của ngự yêu sư.Chỉ những ngự yêu sư có danh hiệu vinh dự mới được coi là cao thủ thành danh.Đi đến đâu, chỉ cần báo danh hiệu, lập tức sẽ nhận được vô số ánh mắt kính nể.
Thậm chí, có nhiều lúc danh hiệu còn che lấp cả cái tên thật.Mọi người chỉ nhớ đến danh hiệu mà quên mất tên của chủ nhân.
Tàn Lang là danh hiệu, Bạch Bái là danh hiệu, Bạch Mi Đan Sư cũng là danh hiệu.
Kiếp trước, năm ba mươi tuổi, Sở Vân cũng có một danh hiệu – Hỏa Hồ Công Tử.Đó là vì cậu dựa vào Thiên Hồ không hoàn mỹ, sau mấy trăm trận chiến lớn nhỏ, cuối cùng cũng nổi danh.Sau đó, Thiên Hồ ngã xuống, danh hiệu này cũng biến mất.
Một ngự yêu sư muốn có danh hiệu rất khó, đặc biệt là khi còn trẻ thì lại càng khó hơn.Những ngự yêu sư có danh hiệu đều là những nhân vật nổi danh một phương, ai cũng có sở trường riêng.
“Không ngờ mình lại sớm có được danh hiệu.Trĩ Hổ, có liên quan đến danh hiệu Chư Tinh Mãnh Hổ của lão già sao? Nhưng nghe cũng không tệ lắm.”
Sở Vân cười, lòng bình tĩnh.
Thanh thiếu niên thích danh tiếng, cầu danh lợi, nên đối với những danh hiệu vinh quang đặc biệt của ngự yêu sư này thực sự rất mơ mộng.Nhưng Sở Vân đã qua cái tuổi đó rồi, ký ức kiếp trước cho cậu biết một chân lý.
Tất cả danh hiệu chỉ là phù du, thực lực mới là căn bản.Thậm chí không có danh hiệu cũng không sao.Danh hiệu chỉ là cách người khác công nhận mình thôi.
– Có được danh hiệu, thực sự là một chuyện ngoài ý muốn.Chỉ là chư vị đều là những người tài giỏi do Thiên Ca Thư Viện bồi dưỡng, một ngày nào đó cũng sẽ có được danh hiệu.Có thể cho tôi ngọc bội được chưa?
Sở Vân khen ngợi các nhân viên thư viện một chút.Nếu đoán không sai, những người này hẳn là học sinh năm trước, cũng là học trưởng của cậu.
– Ha ha ha, Trĩ Hổ cậu khiêm tốn quá, danh hiệu này đâu phải muốn là có được đâu.
Một nhân viên thư viện lắc đầu cảm thán, lấy ra ngọc bội đã chuẩn bị sẵn từ trước, trao cho Sở Vân.
