Đang phát: Chương 74
Miêu Nghị vỗ Hắc Thán bên cạnh, thở dài:
– Ra ngoài làm việc một chuyến, ta mới thấm thía cái đạo lý “Không tiền bất nghĩa, không cỏ ngựa đói”.Cứ quanh quẩn ở đây, lãnh chút Nguyện Lực Châu cố định chẳng ăn thua, phải nghĩ cách khác kiếm thêm thôi.
Hắn nói thật lòng, chưa kể lão bản nương kia tặng Nguyện Lực Châu, hắn còn giết Mạc Thịnh Đồ, Trương Thụ Thành, đoạt của Hoàng Bảo Trưởng, nếm mùi ngon rồi khó mà quen lại cảnh cũ, đang mong tới Đông Lai động để củng cố lực lượng, chứ một mình thì yếu quá.
Hắc Thán có vẻ không vui khi bị chặn lại giữa sân trước và sau.Sân sau là chỗ ngủ nghỉ, tu luyện của Miêu Nghị, nó không tiện vào đó, đành đứng lại trước cửa, vẻ mặt ỉu xìu.
Nhưng dù sao thì đình viện này cũng âm u, có cây cổ thụ, hoa hòe, lầu nhỏ, vườn hoa, ao nước, cảnh trí thanh nhã, hơn hẳn việc nằm ngoài kia.
Miêu Nghị vào phòng riêng, không khỏi xuýt xoa, đãi ngộ của động chủ quả nhiên khác biệt.Dưới chân là thảm dày, xung quanh trang trí tinh xảo, xa hoa lộng lẫy, hắn chưa từng thấy bao giờ, hôm nay coi như mở mang tầm mắt.
Diêm Tu không để ý đến những thứ này, nhớ lời động chủ dặn tìm cách kiếm thêm, lại tò mò về viên Nguyện Lực Châu vạn người kia, liền hỏi:
– Động chủ nói tìm cách kiếm thêm, vậy nên làm thế nào?
Miêu Nghị cười:
– Cách tốt nhất dĩ nhiên là như phủ chủ, chiếm hết Nam Tuyên phủ!
Diêm Tu giật mình, vội xua tay:
– Không được, chúng ta chưa đủ sức để chiếm địa bàn xung quanh.
– Đương nhiên ta biết, giờ đi cướp chỉ sợ không được, lại còn bị người ta cướp lại.
Miêu Nghị lắc đầu tự giễu, ngồi xuống giường nhung, hỏi:
– Ngươi thấy chúng ta đi Tinh Tú Hải một chuyến thế nào?
– Tinh Tú Hải?
Diêm Tu trợn mắt, chính lão đã kể cho Miêu Nghị về nơi đó:
– Đi Tinh Tú Hải làm gì, đó là Yêu Quốc, lãnh thổ của Yêu Thánh Cơ Hoan! Nơi đó đầy yêu quái, tu sĩ người vào đó khó mà sống sót trở về.
– Chẳng phải ngươi nói yêu đan không phẩm cấp cũng đổi được một viên Nguyện Lực Châu ngàn người sao?
Miêu Nghị hỏi.
Lần trước thấy Dương Khánh đánh nhau với Lư Ngọc, Diêm Tu đã nói vậy.
Yêu đan và âm đan có thể luyện thành pháp bảo, là nguồn sức mạnh của pháp bảo.Nhưng pháp bảo không thể tự tu luyện, sau mỗi lần dùng, năng lượng sẽ giảm, dùng càng nhiều, càng tốn năng lượng, nên cần bổ sung.
Vì vậy, các loại yêu đan cấp thấp trở thành nguồn bổ sung năng lượng tốt nhất cho pháp bảo, có thị trường và giá trị, có thể đổi tiền hoặc Nguyện Lực Châu.
Diêm Tu hoảng hốt:
– Động chủ, ngươi nói kiếm thêm không phải là muốn đến Tinh Tú Hải săn yêu đấy chứ?
– Ha ha, ta chỉ nói đùa thôi, ngươi đừng căng thẳng.
Miêu Nghị cười xòa.
Sau khi Diêm Tu rời đi, hắn vào tĩnh thất tu luyện xem xét.
Đây là một không gian dưới đất, khá rộng, nền và tường lát đá dày, đèn dầu chiếu sáng vừa đủ.
Trước ngọn tháp đá dùng để tĩnh tọa còn có ba hồ tắm bằng ngọc thạch, có tượng thú phun nước, một hồ nước suối thường, một hồ nước nóng, hai hồ này dẫn sang hồ thứ ba, điều hòa thành nước ấm, rất thích hợp để tắm rửa.
Miêu Nghị cởi hết quần áo nhảy xuống hồ, thoải mái rên lên.
Sáng sớm hôm sau, hắn dẫn thuộc hạ Đông Lai động ra ngoài xem cổng chào được sửa lại.
Miêu Nghị rất hài lòng, tối qua trong tĩnh thất đã nghe thấy tiếng đục đá suốt đêm.Sáu tu sĩ làm việc cả đêm, cổng chào quả nhiên không tầm thường.
Có bốn cột lớn, ba cửa vào, cửa chính cao gần ba trượng, khắc hình chim bay thú chạy sống động giữa mây lành.Trên là ba chữ Đông Lai động nổi bật, hai bên có tượng đá long chầu hổ phục trấn giữ.
Cổng chào sơn môn khí thế phi phàm, cao lớn bắt mắt, Miêu Nghị gật đầu khen:
– Tốt, tốt lắm, còn hoành tráng hơn cổng chào Nam Tuyên phủ, xem ra người Đông Lai động ta không tu hành cũng là thợ tạc tượng giỏi.
Thấy hắn hài lòng, đệ tử Lam Ngọc môn sợ hắn gây khó dễ thở phào nhẹ nhõm, tối qua họ đã vắt óc vì cái cổng này.
Mọi người nghe lời động chủ đều cười, cảm thấy gần gũi hơn.
Ai ngờ Miêu Nghị lại chỉ vào y phục màu lam của họ:
– Ta thấy các ngươi mặc y phục này không hợp mắt, người ngoài sẽ tưởng Đông Lai động ta là Lam Ngọc môn.Các ngươi về Lam Ngọc môn mặc thì ta không ý kiến, nhưng ở Đông Lai động phải mặc y phục thống nhất màu sắc.Diêm Tu, vào thành tìm thợ may, đổi y phục mọi người thành màu đen cho ta!
– Dạ!
Diêm Tu vâng lệnh.
Đệ tử Lam Ngọc môn ngơ ngác nhìn nhau.
Miêu Nghị mặc kệ họ vui hay không, chắp tay sau lưng đi quanh cổng chào ngắm nghía.
Mọi người đang vây quanh cổng chào, Diêm Tu đột nhiên chỉ về đường núi ven hồ:
– Động chủ, chắc là thành chủ Đông Lai thành đến rồi.
Mọi người nhìn theo, thấy một đoàn người ngựa đang đi theo đường núi ven hồ, có nhiều kiệu, xe ngựa, dường như mang theo nhiều đồ đạc.
Miêu Nghị chỉ nhìn lướt qua, ánh mắt lại dán vào hồ lớn dưới chân núi, nói:
– Diêm Tu, cho người thả ít tôm cá xuống hồ nuôi.
Diêm Tu vâng lệnh, biết là chuẩn bị cho Hắc Thán, con súc sinh kia không như long câu khác, thích ăn tôm cá tươi, lại thích nghịch nước.Có hồ nước lớn như vậy, coi như có chỗ vui chơi cho nó.
– Vương Tử Pháp, an bài người giữ cửa, sau này giao sơn môn cho ngươi trông coi, nếu còn bị phá nữa ta sẽ hỏi tội, những người khác về đại điện.
