Chương 74 Chẳng qua lúc ấy có chút chán nản.

🎧 Đang phát: Chương 74

Chương 74: Chẳng qua lúc ấy có chút chán nản.
Khi Diệp Mặc đến nơi, thấy một người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi đang ngồi cạnh giường Ninh Khinh Tuyết.Nhìn bà có vài nét giống cô, đoán chắc là mẹ.Bà trông khá trẻ, có lẽ nếu không có chuyện của Ninh Khinh Tuyết, bà còn trẻ hơn nữa.
Diệp Mặc không biết có nên vào không.
Đúng lúc anh do dự, người phụ nữ kia nói:
– Khinh Tuyết, con để hộp xuống rồi ngủ đi.
– Mẹ ngủ đi, con muốn yên tĩnh một mình.
Giọng cô rất nhỏ, nếu không có thần thức, Diệp Mặc khó mà nghe thấy.
Người phụ nữ thở dài:
– Mẹ và y tá ngủ bên ngoài.Con khó chịu thì bấm chuông, đau thì bảo mẹ, mẹ sẽ gọi y tá tiêm thuốc giảm đau cho con.
Diệp Mặc thấy bà đi ra đóng cửa, đứng ngoài lau mắt.Bên ngoài đã được sửa thành nơi chữa bệnh tạm thời, hai y tá trẻ đang ngủ gật.
Diệp Mặc đợi người phụ nữ kia ngồi xuống giường rồi lặng lẽ điểm huyệt khiến họ ngủ say.Anh không muốn ai xông vào khi mình chữa bệnh cho Ninh Khinh Tuyết.
Sau đó, Diệp Mặc mới vào phòng.Đây từng là phòng của anh, nhưng sau khi Ninh Khinh Tuyết đến thì anh đã nhường lại.Bước vào phòng, anh thấy vừa quen thuộc, vừa xa lạ.
Anh nhìn chiếc hộp Ninh Khinh Tuyết đang ôm.Anh biết bệnh của cô rất nặng, còn nặng hơn dự đoán.Nhưng anh không hiểu tại sao cô cứ ôm mãi cái hộp đó.
Diệp Mặc đang định nói chuyện với Ninh Khinh Tuyết thì nghe thấy cô lẩm bẩm.Anh thấy chiếc điện thoại màu đỏ trên tay cô.Cô đang ghi âm.
Ninh Khinh Tuyết đang nói về chuyện hậu sự.
– Diệp Mặc…Xin lỗi anh.Em sắp đi rồi.Em đã làm tổn thương anh.Em hối hận lắm.Em muốn gặp anh một lần trước khi chết, và nói lời xin lỗi…Em đã quá ngây thơ…Anh rộng lượng quá…Em không hối hận vì đã đỡ đòn cho anh…Chỉ hối hận vì đã đối xử tệ với anh.
– Đọc thư của anh, em mới biết anh cô đơn đến thế nào.Anh không có bạn bè…Vậy mà em hết lần này đến lần khác làm anh đau lòng…Còn dùng tiền anh bán máu để mua rượu…Em chưa từng nghĩ cho anh, chỉ biết làm theo ý mình…Đến khi em hiểu ra thì đã muộn…
Ninh Khinh Tuyết ho vài tiếng, mặt càng trắng bệch, nhưng vẫn nói tiếp:
– Diệp Mặc…Em không biết có phải em yêu anh không, nhưng nếu được đính hôn với anh…Em sẽ không bắt anh làm lá chắn nữa…Em muốn gả cho anh…Có lẽ yêu hay không không quan trọng…Em chỉ sợ anh chê em không xứng…Giấy đăng ký kết hôn em vẫn giữ.Em chưa ly hôn…Sẽ không ly hôn.Cả đời này, anh là chồng em…Dù anh không biết, không thừa nhận, em vẫn muốn làm vợ anh…Em đã là vợ anh rồi.
– Diệp Mặc, em xin lỗi…Làm vợ anh một ngày mà chưa làm tròn bổn phận, còn gây thêm phiền phức…Em như đứa trẻ con, tưởng mình biết hết…Diệp Mặc, em sẽ phù hộ cho anh…Anh phải sống thật tốt.Tiếc là em không thể sinh con cho anh…Sau này anh hãy tìm một cô gái biết yêu anh…Đừng như em…
Nói đến đây, Ninh Khinh Tuyết thở dốc, vuốt ve chiếc hộp thuốc rồi nói:
– Diệp Mặc, em chưa từng gọi anh là “ông xã”.Em muốn gọi một lần…Nhưng em không nói được…
– Trong sân có một cái cây.Ngày nào em cũng chăm sóc nó.Vì em từng thấy anh chăm sóc một cái cây như vậy.Không biết nó có giúp được gì cho anh không…Nếu dùng được, khi nào nó lớn hơn, anh hãy mang nó đi…Chắc đó là thứ duy nhất em để lại cho anh…
– Diệp Mặc…Ông xã…Anh có khỏe không?
Giọng Ninh Khinh Tuyết nhỏ dần.
Diệp Mặc thấy thương tâm và hổ thẹn.Thật ra, lúc trước anh giúp Ninh Khinh Tuyết không phải vì rộng lượng như cô nghĩ.Anh chỉ thấy cô buồn bã giống sư phụ Lạc Ảnh nên mới giúp.Anh muốn khi sư phụ gặp khó khăn cũng có người giúp đỡ.
Việc bán máu không phải vì cô mà vì anh dùng không hết, lãng phí thì đáng xấu hổ.Nhưng Ninh Khinh Tuyết lại nghĩ anh làm vậy vì cô, còn áy náy đến tận bây giờ.
Ninh Khinh Tuyết là một cô gái lương thiện.Hoàn cảnh sống khiến cô có vẻ lạnh lùng, nhưng thực ra cô là một cô gái tốt bụng và đáng thương.Chỉ tiếc là cô lẫn lộn giữa yêu, cảm kích và áy náy.Có lẽ một ngày nào đó cô sẽ hiểu ra.
Diệp Mặc thở dài, quyết tâm cứu Ninh Khinh Tuyết.Anh không nên nói cho cô biết vội, kẻo cô sợ.Dù sao bản lĩnh của anh nói ra thì khó tin.
Khi Diệp Mặc tưởng Ninh Khinh Tuyết đã ngủ, chuẩn bị phong bế kinh mạch để chữa bệnh thì cô lại cầm điện thoại lẩm bẩm:
– Ba, mẹ, con đi đây…Con gái bất hiếu.Con đã gả cho Diệp Mặc…Cái hộp này là đồ cưới của anh ấy cho con.Đến lúc đó, ba mẹ đừng tách nó ra khỏi con.Trong sân có một cái cây, con để lại cho Diệp Mặc…Nếu anh ấy đến, hãy đưa cả điện thoại này cho anh ấy.Nếu không…
Cô dừng lại.
– Thì thôi vậy…
– Xin lỗi vì đã gây ra quá nhiều phiền phức cho gia đình.Con đi đây…
Giọng Ninh Khinh Tuyết nhỏ dần.Diệp Mặc đang định lên tiếng thì cô lấy ra một con dao găm từ trong hộp, đâm vào cổ họng mình…
Diệp Mặc kinh ngạc, vội vàng lao tới.Anh không kịp giằng con dao, chỉ có thể dùng cánh tay chắn ngang cổ họng cô.
Dao găm đâm vào cánh tay Diệp Mặc, nhưng bị khí của anh cản lại nên không đâm sâu.
Ninh Khinh Tuyết ngất đi vì dùng sức quá nhiều.Diệp Mặc rút dao ra.Vết thương không sâu nhưng vẫn rỉ máu.
Diệp Mặc bịt vết thương, thấy Ninh Khinh Tuyết đã hôn mê, anh phong bế kinh mạch để cô không tỉnh lại ngay.Lúc này anh mới lấy chiếc hộp từ tay cô.
Nhưng Ninh Khinh Tuyết ôm chiếc hộp rất chặt, dù đã ngất nhưng vẫn không buông tay.Diệp Mặc đành phải mở chiếc hộp.Bên trong có một lọ thuốc và một túi ngân châm.
Sau khi nhét hai viên thuốc hộ tâm vào miệng Ninh Khinh Tuyết, anh dùng chân khí giúp thuốc tan ra và hấp thụ vào cơ thể cô.
Diệp Mặc cầm lấy một trăm lẻ tám cây ngân châm, dùng chân khí loại bỏ chất độc.Rồi anh lật người Ninh Khinh Tuyết lại, cởi áo cô ra.

☀️ 🌙