Đang phát: Chương 739
– Tôi không hiểu, vì sao cậu vẫn muốn mạo hiểm dùng cái phương pháp phiêu lưu này? Cậu phải hiểu rõ hơn ai hết trong Liên Bang rằng, bất kỳ mệnh lệnh từ xa nào cũng có thể bị Máy tính Trung ương Liên Bang phát hiện, trở thành bằng chứng chống lại Hứa Nhạc.
Viên sĩ quan cao cấp của đội Cặp Mắt Ti Hí nhíu mày nhìn Bối Đức Mạn, người duy nhất còn ở lại với hắn, khó hiểu nói:
– Đội bắn tỉa đã bố trí trong khu phố cạnh lối đi của mục tiêu, vượt xa tầm khống chế định vị của chúng ta.Họ có thể tấn công bất cứ lúc nào.Theo cậu dự đoán, Hứa Nhạc có thể phát hiện ra đội của chúng ta, nhưng không thể phát hiện ra họ.
– Chắc chắn rồi, ngay cả chính phủ và chúng ta cũng không biết rõ vị trí của đội bắn tỉa này, thì làm sao Máy tính Trung ương Liên Bang biết được? Bọn họ dùng súng bắn tỉa không phát ra tín hiệu điện tử!
Bối Đức Mạn nhún vai đáp.
– Vậy chúng ta chắc chắn sẽ thắng, phải không?
Viên sĩ quan chỉ huy nhìn chằm chằm Bối Đức Mạn, nói:
– Thượng tá Hứa Nhạc cũng chỉ là người thường, hắn không thể bị bắn nát thành từng mảnh, rồi lại tự hồi phục, chui xuống cống thoát nước!
– Đây là câu đùa ngốc nghếch nhất tôi từng nghe…
Bối Đức Mạn quay lại, trừng mắt nhìn viên sĩ quan chỉ huy, không khách sáo nói:
– Đội bắn tỉa thành công là nhờ tính toán của chúng ta.Nhưng ông là sĩ quan chuyên nghiệp, phải biết rõ hơn ai hết rằng chiến trường luôn thay đổi, kế hoạch trên giấy có thể thất bại.Bất ngờ luôn xảy ra.Huống chi mục tiêu của chúng ta là Thượng tá Hứa Nhạc, người luôn tạo ra kỳ tích!
Viên sĩ quan chỉ huy cao cấp của đội Cặp Mắt Ti Hí đến từ Đại đội Tác chiến Đặc chủng Quân khu III, năm nay đã bốn mươi, khuôn mặt lạnh lùng, đầy sương gió và khói súng, dày dặn kinh nghiệm phục kích ám sát…Hắn nghe Bối Đức Mạn nói, im lặng một lúc lâu rồi hỏi:
– Nói thẳng đề nghị của anh đi!
– Điền Hành Thiên, kẻ tự xưng là cao thủ thứ ba của Tu Thân Quán Phí Thành, mấy ngày nay luôn nằm trong đội quân cơ động của Tiểu đội Tác chiến Đặc chủng Quân khu đóng tại Đặc khu Thủ Đô, chờ cơ hội cận chiến tiêu diệt Hứa Nhạc.Hôm nay đã quyết định động thủ, sao không điều toàn bộ Tiểu đội Tác chiến Đặc chủng của hắn đến chặn đường rút lui của Hứa Nhạc?
Ánh mắt Bối Đức Mạn nhìn viên sĩ quan chỉ huy, cảm khái nói:
– Một đám cao thủ cận chiến mạnh mẽ như vậy, nếu không dùng trong trường hợp này thì quá lãng phí tài nguyên của Liên Bang và Lệnh đặc xá của Chính phủ!
Viên sĩ quan chỉ huy cao cấp của đội Cặp Mắt Ti Hí xoa mi tâm, trầm giọng nói:
– Anh đã nói, nếu ra lệnh từ xa cho các đơn vị chiến đấu, sẽ bị Máy tính Trung ương Liên Bang phát hiện và báo cho Hứa Nhạc biết?
– Chênh lệch thời gian! Chúng ta cần lợi dụng sự chênh lệch thời gian! Trước tiên để Tiểu đội Tác chiến Đặc chủng trong trạng thái sẵn sàng xuất phát, chờ Tiểu đội bắn tỉa bí mật kia phát hiện mục tiêu, bóp cò, lúc đó chúng ta lập tức thông báo cho Tiểu đội Tác chiến đến vị trí cụ thể của Thượng tá Hứa Nhạc…
Bối Đức Mạn vò đầu bứt tóc, nói:
– Không còn cách nào khác, dù tôi rất tin tưởng vào những tay súng bắn tỉa kia, nhưng tôi nghĩ nếu có thể mặt đối mặt xác nhận, hoặc tăng khả năng Hứa Nhạc tử vong thêm một chút, thì sẽ chắc chắn hơn.
***
– Tôi đã nói rồi, tranh thủ thời gian rảnh, cậu nên học qua những giáo trình huấn luyện Đặc công của Cục Điều Tra Liên Bang mà tôi đã đưa cho cậu.Ít nhất cậu sẽ không phạm phải sai lầm ngớ ngẩn, vì thích ăn cá mà bị người ta dò ra hành tung.
Người quản gia mặc lễ phục đen thẳng thớm, hôm nay trông rất phấn chấn, trẻ trung, không còn dáng vẻ của một ông lão ít nói, thường xuyên cúi đầu cung kính như năm xưa.Nhưng hắn vẫn là cỗ máy trí tuệ có năng lực phân tích mạnh nhất vũ trụ.Hiếm khi được phép dạy bảo Hứa Nhạc, hắn không hề khách sáo.
– Tôi không thích việc ông nhét hết thứ này đến thứ khác vào đầu tôi…Hơn nữa, dù tôi học hết các giáo trình Đặc công này, liệu có đảm bảo rằng sẽ không bị ai theo dõi? Tôi không thích cuộc sống mỗi ngày phải trốn trong cống ngầm…Tôi không phải là loại tạp chủng do sư tử và con người giao phối sinh ra!
Hứa Nhạc vẫn cầm chắc túi xốp đựng món cá Hồng Phúc Ba Văn khoái khẩu, lẩn trong bóng râm dọc con phố, vội vã di chuyển.Trong lúc di chuyển, hắn vẫn tức giận nói với tên gia hỏa trong đồng tử mắt phải:
– Còn nữa, những chuyện gì ông cần làm, thì nên làm cho tốt đi.Tôi đã bước ra ngoài mấy bước rồi ông mới phát hiện ra hai đội bắn tỉa kia.Nếu ông báo cho tôi chậm nửa giây thôi, thì tôi đã bị mấy tay súng bắn tỉa kia biến thành đống thịt vụn rồi!
Dừng lại một chút, hắn nói với lão già kia:
– Đường đường dưới sự bảo vệ của Máy tính Trung ương Hiến Chương, suýt chút nữa đã bị người ta bắn chết giữa ban ngày ban mặt…Nếu thật sự xảy ra, ông còn dùng được vào việc gì nữa?
– Có gì mà không thể chịu nổi? Trong thành phố này, có khoảng mười bảy đội bắn tỉa đã xác định danh tính, còn nhiều đội bắn tỉa không được đánh số khác nữa.Cậu bảo tôi chạy đi đâu mà phát hiện ra bọn họ? Vừa rồi nếu hai đội bắn tỉa kia không tiếp nhận số liệu định vị của cậu, tôi không có cách nào phát hiện ra bọn họ cả.
Lão già kia trong đồng tử mắt phải của Hứa Nhạc nhún vai nói.
Hứa Nhạc đột nhiên dừng bước, đứng dưới mái hiên nhà, nheo mắt nhìn quảng trường rộng lớn phía trước và trạm xe điện ngầm xa hơn, hạ giọng nói:
– Từ sau khi từ Đại khu Tây Lâm trở về Đặc khu Thủ Đô, Tướng quân Lý Tại Đạo luôn muốn ám sát tôi, xem ra lúc đó các tay súng bắn tỉa ám sát, chủ yếu là muốn thử giới hạn năng lực của tôi, chuẩn bị cho công tác bắn tỉa hiện tại…
Máy tính Trung ương Liên Bang đột nhiên nhắc nhở:
– Nếu cậu vẫn muốn thông qua trạm điện ngầm này quay trở lại hệ thống cống thoát nước, thì nên nhanh chân lên.Một đội chiến đấu cận chiến gồm hơn hai mươi quân nhân đặc chủng đang rất nhanh chạy tới đây.Nếu để họ kịp thời chặn lối vào thông đạo bên trong trạm xe, cộng với bộ đội và cảnh sát sắp tới nữa, có lẽ có thể thành công giữ cậu lại trên mặt đất đó!
– Vậy thì còn do dự gì nữa? Chúng ta nhanh chóng quay trở lại căn nhà dưới lòng đất kia thôi!
Hứa Nhạc cười mỉm, liếm môi, liếc nhìn hai chiếc xe đang phóng nhanh đến từ hai phía đầu đường.Thừa dịp ánh đèn của hai chiếc xe chiếu sáng, hắn ôm túi xốp to tướng trên tay, nhanh chóng hướng về phía trạm xe điện ngầm đối diện quảng trường mà phóng tới.
Ngay khi hắn phóng tới giữa quảng trường rộng lớn, không hiểu vì sao, Hứa Nhạc đột nhiên dừng bước, đế giày và mặt đất xi măng ma sát, phát ra âm thanh chói tai.
Dư quang khóe mắt hắn liếc nhìn về phía một sân thượng lớn ở phía xa, cái túi xốp lớn trong tay đẩy mạnh về phía trước, mấy đầu ngón tay cầm túi đựng cá Hồng Phúc Ba Văn căng thẳng.Một tia máu màu đỏ nhạt bắn ra từ trong túi xốp.
***
Trên đường chân trời xa xăm, là sân thượng của một tòa nhà cao ba mươi tầng, có một đội bắn tỉa gồm năm quân nhân Liên Bang ngụy trang thành dân thường đang bình tĩnh núp trên đó.Họ đang dùng một khẩu súng bắn tỉa màu đen lạnh lẽo, nhắm vào người đàn ông trẻ tuổi đang đứng trên quảng trường rộng lớn phía xa.Người đàn ông đó đang ôm mấy túi xốp đựng nhu yếu phẩm và cá tươi, trông giống như một người của một gia đình bình thường đi mua thức ăn về.
Người đàn ông kia đang đứng ở giữa quảng trường lớn trống trải, trước sau là ánh đèn xe chiếu rọi.Ngoài hai chiếc xe đang phóng nhanh, không còn xe cộ hay người đi đường nào khác.Trên mặt đất quảng trường cũng không có chỗ nào để ẩn nấp.
Chỉ cần những tay súng bắn tỉa tinh nhuệ của Quân đội Liên Bang đang núp trên sân thượng bóp cò, những viên đạn hợp kim có đuôi cánh sẽ xoay chuyển liên hồi, dùng tốc độ nhanh nhất phóng thẳng về phía mục tiêu.Sau đó là một tiếng sấm động nặng nề, một màn khói lửa ảm đạm bốc lên, cắt qua không khí và mây trắng hiếm hoi, trực tiếp nổ tung người đàn ông trẻ tuổi thành vô số mảnh thịt nhầy nhụa ngã xuống giữa quảng trường…
Không có bất ngờ, không có do dự.Những tay bắn tỉa ưu tú nhất đến từ các Đại khu khác nhau của Liên Bang này, hoàn mỹ duy trì sự bình tĩnh hoặc lãnh huyết tuyệt đối, bình tĩnh bóp cò.Những viên đạn dùng tốc độ cực cao bắn ra khỏi nòng súng, xoay chuyển với tốc độ nhanh, nhưng vẫn tạo cho người ta cảm giác bình tĩnh.
Không ai có thể bắt được hình ảnh viên đạn phun ra khỏi họng súng bắn tỉa xinh đẹp như mây khói trong nháy mắt, nên theo lý thuyết, sẽ không ai cảm nhận được vẻ đẹp của khoảnh khắc đó.
Nhưng như một câu ngạn ngữ Liên Bang đã nói, chỉ cần có hình ảnh nào đó từng xuất hiện trên đời, cuối cùng sẽ có người nhìn thấy.Mà người trong câu nói này, luôn được các nhà ngôn ngữ học cho là Máy tính Trung ương Liên Bang!
Đúng vậy, ngay khoảnh khắc viên đạn bắn tỉa vừa phun trào ra khỏi họng súng trường bắn tỉa đã được ngụy trang bằng vải bạt, trên sân thượng của tòa nhà cao tầng, một thiết bị thăm dò hình ảnh vô cùng nhạy bén, được lắp đặt chìm bên dưới ngọn đèn cao áp trên sân thượng của một tòa kiến trúc cách đó hơn ba mươi thước, đã bắt giữ được khoảnh khắc này.
Hơn hai trăm mét gần đó, trên sân thượng của một tòa kiến trúc cao tầng khác, một thiết bị thu nhận hình ảnh toàn phương vị không gian cũng đã bắt giữ được khoảnh khắc này.
Cách đó khoảng hơn bốn km, một thiết bị thu thập hình ảnh hồng ngoại quân dụng của Quân đội Liên Bang cũng đã bắt giữ được khoảnh khắc này.
Hơn bốn mươi km trong không gian vũ trụ, một vệ tinh thu nhận tín hiệu địa tĩnh lặng lẽ trôi nổi trên tầng quỹ đạo của Tinh cầu S1 cũng đã bắt được khoảnh khắc này…
***
Lúc đó khoảng cách từ sân thượng của tòa kiến trúc ba mươi tầng đến quảng trường mà Hứa Nhạc đang đứng là 2.414 km theo đường thẳng.Theo tốc độ của viên đạn bắn tỉa từ súng trường bắn tỉa 2126 mà đội bắn tỉa đã sử dụng, từ lúc bóp cò đến lúc viên đạn trúng mục tiêu, cần tổng cộng 0.771 giây.
Vì khoảng cách nhắm bắn hơi xa, nên họ đã điều chỉnh và tính toán đường đạn rất cẩn thận.Nếu không thể bắn trúng mục tiêu đang di chuyển dưới quảng trường ngay trong phát súng đầu tiên, thì khả năng bắn trúng đối phương sẽ giảm đi rất nhiều.Chẳng qua họ cũng không quá lo lắng, vì trên toàn vũ trụ này, không ai có thể né tránh cùng lúc năm viên đạn bắn tỉa do năm tay súng tinh nhuệ nhắm bắn trong tình huống như thế này.
Sau khi lấy được bản kế hoạch phỏng đoán lộ trình di chuyển của mục tiêu, do đội Cặp Mắt Ti Hí tính toán và chuyển cho họ bằng phương pháp viết tay, đội bắn tỉa năm người này đã im lặng chờ đợi trên sân thượng này suốt bảy ngày.Cái họ chờ đợi chính là khoảng thời gian 0.771 giây ngắn ngủi quý giá này.
Khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy đủ cho mọi người làm gì? Đại khái chỉ đủ hắt xì hơi, hoặc vươn vai, hoặc nhìn thấy cảnh đàn trâu rừng giật mình phóng chạy trong TV, hoặc nhìn thấy đám dân chúng hưng phấn khi nhận được giải thưởng lớn trong TV…Nói tóm lại, khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy, đối với bất cứ ai mà nói, cũng chỉ là một khoảnh khắc nhỏ bé, không đủ để làm bất cứ việc gì hữu hiệu, càng không thể tránh né được những viên đạn bắn tỉa đang di chuyển với tốc độ cực cao!
Nhưng khoảng thời gian ngắn ngủi 0.771 giây này lại đủ để lão già kia làm ra rất nhiều việc…
***
Thiết bị thu phát hình ảnh ẩn giấu bên dưới ngọn đèn trên sân thượng bên cạnh, một thiết bị thu thập hình ảnh toàn phương vị trên một tòa kiến trúc cao tầng cách đó hơn bốn km, dụng cụ thu thập hình ảnh hồng ngoại quân dụng cách đó hơn bốn mươi km và những thiết bị vệ tinh thu thập hình ảnh trên tầng khí quyển của Tinh cầu S1…ngay khoảnh khắc viên đạn bắn tỉa phun ra khỏi họng súng trường bắn tỉa 2126, đã bắt lấy khoảnh khắc này.Ngay sau đó, bọn chúng dùng tốc độ nhanh chóng đáng sợ còn hơn cả tốc độ ánh sáng, chuyển thẳng hình ảnh này vào khu vực trung tâm của Máy tính Trung ương Liên Bang đang nằm sâu dưới lòng đất của tòa nhà đại lâu Cục Hiến Chương Liên Bang cách đó mấy trăm km…
Ngay sau đó, bằng tốc độ tính toán vẫn nhanh hơn cả tốc độ ánh sáng, Máy tính Trung ương Liên Bang dùng trình tự phân biệt hình ảnh, so sánh hình ảnh ở nhiều góc độ khác nhau, dùng năng lực tính toán loại trừ diện rộng khủng bố, trong khoảng thời gian 0.00001 giây đã phản ứng chính xác nhất, phán đoán ra vị trí chính xác của đội bắn tỉa trên sân thượng của tòa kiến trúc này, thậm chí còn hoàn thành xong cả quá trình phân tích quỹ đạo của năm viên đạn bắn tỉa vừa phun ra khỏi họng súng!
Sau đó lão già kia dùng tốc độ phản ứng nhanh nhất, chuyển hóa kết quả vừa tính toán thành các phương thức tin tức hữu hiệu dễ hiểu, thông qua những điểm chuyển tiếp tín hiệu điện tử phân bố rậm rạp khắp vũ trụ, dùng phương thức xung mạch nhịp sóng phản ứng sinh vật, tiến vào con chip vi mạch nhân thể phía sau gáy của Hứa Nhạc, trực tiếp tiến thẳng về phía đại não của hắn, phát ra chỉ lệnh động tác tránh né khẩn cấp!
***
Mãi đến khi tin tức dữ liệu đã truyền thẳng vào đại não của Hứa Nhạc, viên đạn bắn tỉa khủng bố kia chỉ vừa mới phun ra khỏi nòng súng của súng trường bắn tỉa 2126 hơn mười thước, vẫn còn đang bay múa rít gào trong không khí…
Hứa Nhạc lúc này đang cầm túi xốp đựng cá tươi và rau quả, trái cây, tuân thủ quy tắc giao thông băng qua quảng trường lớn cách đó hơn hai km, trong đồng tử mắt phải của mình, nhìn thấy những viên đạn bắn ra mà hắn không thể nhìn thấy bằng mắt thường…
Hắn lập tức dừng bước, tùy tiện để đế giày và mặt đường phát ra âm thanh ma sát bén nhọn, sau đó thân thể ngã mạnh về phía sau, sấp xuống mặt đất!
Lúc đó ở Đặc khu Thủ Đô là buổi trưa nắng gắt, thời tiết giữa cuối xuân và đầu hạ, ánh nắng nóng bỏng chiếu rọi, cả quảng trường yên tĩnh, không có xe cộ hay người đi đường, không có bất ngờ nào xảy ra…
Một mình Hứa Nhạc đứng giữa quảng trường, khoa trương ngã rạp xuống.Cảnh tượng này trông buồn cười, giống như con rối gỗ vừa bị cắt đứt dây điều khiển!
0.771 giây sau đó trôi qua!
Viên đạn bắn tỉa của súng trường bắn tỉa 2126 bay sát nách Hứa Nhạc, nện xuống mặt đường xi măng, chấn lên một đóa hoa xi măng cứng rắn…
Nhưng…không có máu!
Phàm là con người, mỗi lần ngã xuống đương nhiên sẽ có lúc đứng lên, trừ phi đó là lần ngã xuống cuối cùng trong đời.
Khoảng thời gian giữa lúc ngã xuống đến lúc đứng lên, có thể cần cả một đêm mơ mộng, hoặc chỉ cần thời gian đủ để thốt ra vài câu mắng chửi.Nói tóm lại, một lần đứng lên chỉ cần một động tác nhỏ, bộ phận thân thể từ thắt lưng đến chân co rút lại một chút, sau đó thả lỏng ra, các đốt ngón tay và khớp xương trong cơ thể chỉ cần dựa theo động tác do đại não chỉ huy là có thể hoàn thành…
Nhưng đối với đám gia hỏa bắn tỉa đang núp trên sân thượng của tòa kiến trúc cao tầng, dùng ống nhòm hồng ngoại quân dụng quan sát người đang ngã xuống giữa quảng trường xa xa, khiến họ khó tin nuốt nước miếng, tin rằng trên đời này không ai có thể ngã xuống rồi đứng lên nhanh hơn người kia.Bởi vì người kia dường như không cần những động tác thân thể phiền toái kia, cũng có thể đứng vững dậy!
***
Tình huống lúc đó có thể hình dung như thế này.Khi đám gia hỏa bắn tỉa núp trên sân thượng cao ốc phát hiện ra hắn, ngay khoảnh khắc chúng ra tay giết hắn, Hứa Nhạc đã phát hiện ra mọi chi tiết, sau đó bắt đầu hành động tránh né khó tin của mình.
Một cỗ cảm giác nóng rực di chuyển cực nhanh trong cơ thể đè ép kịch liệt những sợi dây thần kinh phản ứng dưới các sợi cơ bắp.Thân thể hắn đang ngã xuống phía mặt đất nhưng vẫn không ngừng run rẩy kịch liệt, giống hệt như con cá nhỏ bị điện giật.Thân thể hắn cực kỳ nhanh chóng ngã xuống, tránh được viên đạn đầu tiên, sau đó bật thẳng người lên, tránh được viên đạn thứ hai trong khoảnh khắc lao đến, rồi xoay chuyển thân thể liên tục tránh được viên đạn thứ ba, thứ tư, mãi đến viên đạn thứ năm kết thúc.
Nghe qua có vẻ đơn giản, nhưng trên thực tế, chỉ dựa vào động tác chuyển động nhanh chóng của thân thể để tránh né những viên đạn tốc độ cao mà mắt thường không thể nhìn thấy được, Hứa Nhạc cần phải hoàn toàn nghe theo những hành động chỉ huy kín đáo và chính xác của lão già kia mới được.Quan trọng nhất là, thân thể hắn cần phải có một số năng lực nhất định nào đó.Năng lực khiến cho động tác thân thể của hắn có thể gia tốc kịch liệt, thậm chí có thể đuổi kịp tốc độ chỉ huy nhanh hơn cả tốc độ ánh sáng của lão già kia.
Trong toàn bộ vũ trụ này, những người có được loại năng lực này rất hiếm, và may mắn là Hứa Nhạc luôn là một trong số đó.
Trong khoảnh khắc như điện quang hỏa thạch, trong tiếng rít gió của các viên đạn bắn tỉa, toàn thân hắn như một con cá phóng người lên, thu hồi tứ chi giống như chiếc lá khô bị gió cuồn cuộn thổi quét qua bên đường, lại giống như quả bóng ping pong không ngừng bắn dội khắp nơi trên tấm thiết bản lớn, lăn lộn liên hồi.Cuối cùng toàn bộ thân thể hắn biến thành một khối cầu co dãn kinh người, mũi chân điểm mạnh xuống phiến đá hơi nhô lên giữa quảng trường, toàn bộ thân thể co rút lại, phụt một tiếng đã hướng về phía góc quảng trường mà bắn thẳng ra ngoài.
Năm viên đạn bắn tỉa khủng bố bay sát bên cạnh thân thể hắn, giống như bay sát bụng con cá vừa phóng người lên, bay bên cạnh mép chiếc lá khô, ngay bên cạnh đỉnh quả bóng ping pong nhảy tán loạn kia, phát ra âm thanh rít gió chói tai, nặng nề đập xuống mặt đất bên dưới!
Bằng bằng bằng bằng bằng!
Mặt đất xi măng cứng rắn nứt ra thành những đóa hoa xinh đẹp, đầu đạn xuyên thẳng xuống dưới như xuyên qua lớp tuyết dày, nhưng thân thể Hứa Nhạc thần kỳ không dính phải viên đạn nào!
Trong nháy mắt tránh thoát khỏi loạt bắn đầu tiên đã được tính toán điều chỉnh tinh chuẩn, tâm trạng Hứa Nhạc nhất thời thoải mái hơn rất nhiều.Đùi rắn chắc của hắn run rẩy mãnh liệt, chấn động khiến thân thể hắn như quả bóng ping pong rất nhanh phóng về phía con phố đối diện.Hắn biết rõ ràng những loạt đạn sau đó không thể tiếp tục uy hiếp mình nữa.
Đội bắn tỉa núp trên sân thượng tòa nhà cao tầng xa xa vẫn nổ súng.Những phiến cây cối cứng rắn, những thanh chắn cách ly bằng nhựa tổng hợp…thỉnh thoảng bị oanh thành đám lỗ hổng khủng bố hỗn loạn.Đủ loại mảnh vụn vật liệu bay múa trong không trung.
Lúc này Hứa Nhạc đã chạy được vào con đường thông đạo xe điện ngầm có chút u ám, chuẩn bị tranh thủ trước khi nhân viên vũ trang tiếp viện của Chính phủ kịp thời đuổi tới, quay trở lại thế giới dưới lòng đất thuộc về mình.
Nhưng nghênh đón hắn ở đó lại là đám lửa đạn dày đặc!
Một đội chiến đấu của Quân đội Liên Bang đã chiếm cứ vị trí đầu bên kia của con đường thông đạo đường xe điện ngầm.Bọn họ không hề kêu gọi đầu hàng, mà lập tức bắn liên tục về phía bên này.Âm thanh súng ống vang vọng khắp không gian thông đạo.Thỉnh thoảng có mảnh xi măng vỡ vụn từ trên đỉnh đầu rơi xuống, không khí tràn ngập hương vị đạn lửa cháy khét.
Hứa Nhạc vội vàng nấp sau thùng rác kim loại khổng lồ, cau mày, cuối cùng cũng thả túi xốp chứa cá Hồng Phúc Ba Văn xuống đất, nhưng không móc súng ra bắn trả, mà chậm rãi nhắm mắt lại, đấm mạnh vào bề mặt bức tường ngay bên cạnh mình.
Cỗ lực lượng thần bí từ nhỏ đã bị đại thúc ép buộc tu luyện, sau khi tiến vào lãnh thổ Đế Quốc, kinh mạch bị phá vỡ hoàn toàn, lại đạt được đột phá mới, ngày hôm nay đã biến thành cỗ lực lượng cực kỳ cường đại chảy xuôi theo kinh mạch trong cơ thể.Dồn nén lực lượng này vào nắm tay, trực tiếp đấm một mảnh tường lớn sụp xuống, hạ xuống đống khối xi măng cứng rắn thất tao bát loạn…
Khói bụi mịt mù bốc lên, tiếng súng liên hồi của đội chiến đấu ở đầu bên kia thông đạo hơi ngừng lại, tựa hồ như đang đoán bên phía Hứa Nhạc đã xảy ra chuyện gì.
Hứa Nhạc cúi đầu, nghiêm túc lựa chọn mảnh vỡ xi măng cứng rắn trong đống hỗn loạn dưới chân mình, nhặt lên một đống cầm đầy tay.Sau khi cảm thấy đủ dùng, hắn hít mạnh không khí, ném mạnh về phía đối phương.
Hành động ném đá này trông giống như đứa trẻ con sau khi cãi nhau với bạn không lại, bắt đầu phẫn nộ hờn dỗi nhặt đá ném đối phương.Nhưng những mảnh xi măng này gia nhập lực lượng hùng hậu của Hứa Nhạc, khiến tốc độ bắn đi của những mảnh đá rất kinh người.
Những mảnh đá bay trong hệ thống thông đạo có chút u ám, phát ra tiếng rít thê lương, xuyên phá không khí, oanh kích thẳng vào người đám chiến sĩ Liên Bang đằng kia!
Bốp bốp bốp bốp!
Những mảnh vụn xi măng cứng rắn nặng nề và uy lực tuyệt đối không kém đạn bình thường, đập mạnh lên tường, giã thẳng vào thân thể đám quân nhân binh lính Liên Bang.Mơ hồ có thể nghe thấy tiếng kêu rên đau đớn từ bên kia phát ra.Thậm chí có tiếng răng rắc giòn vang do xương cốt gãy vụn.
Nương theo vô số mảnh vụn xi măng cứng rắn có lực sát thương khủng bố bắn về phía này, Hứa Nhạc cũng nhảy thẳng người lên, hai chân kịch liệt run rẩy, xé rách hai ống quần trên đùi, vẽ thành đường cong quỷ dị.Thân thể hắn trong không trung phát ra tiếng rít gió mạnh mẽ, nhưng bị tiếng súng dày đặc át đi, rung động không khí, khủng bố phóng về phía trước.
Chỉ trong khoảnh khắc, mấy quân nhân binh sĩ đứng phía trước nhất của đội chiến đấu đối diện bị hắn công kích mạnh mẽ hất văng xuống đất.Đám người còn lại cảm nhận áp lực cường đại áp bách tới, cao giọng quát to, dùng đạn áp chế đối thủ, thối lui về phía sau.
Mục tiêu mà đội chiến đấu kéo đến trước nhất là kéo dài thời gian, chỉ cần giữ Hứa Nhạc lại đây lâu hơn trong con đường thông đạo xuống hệ thống tàu điện ngầm này, đợi lực lượng tiếp viện kéo đến, hắn sẽ không thể đào tẩu nữa.
Phía sau lối ra con đường thông đạo xuống lòng đất, là vô số đường đạn rít gào của đội bắn tỉa năm người trên không trung, và đám bộ đội cận chiến của Liên Bang đang phóng tới với tốc độ cao.Xa xa còn có tiếng còi cảnh sát.Hứa Nhạc cần phải lựa chọn, đột nhiên hắn nheo mắt lại, ngẩng đầu nhìn lên màn hình TV công cộng lớn gắn trên vách tường phía trước mặt.
Không biết có phải màn hình TV này bị mảnh vụn xi măng giống như phi đạn bắn trúng hay không, màn hình TV công cộng lắp đặt bên trong thông đạo đi xuống đường xe điện ngầm đột nhiên bật sáng.Kênh TV đang phát là Kênh tin tức của Đài truyền hình Liên Bang, và lúc này đang truyền phát một tiết mục tin tức đặc biệt.
***
Tháng trước, trong một hồi chiến tranh liên tiếp thắng lợi giữa Liên Bang và Đế Quốc, Quân đội Liên Bang lần đầu tiên hứng chịu một đả kích trầm trọng.Trong trận chiến trên Tinh cầu Mặc Hoa, Quân đội Liên Bang vì một nguyên nhân đặc thù nào đó, đã tổn thất thảm thiết.
Mặc dù dưới sự phân tích của các chuyên gia quân sự, thất bại của Doanh đoàn và Quân đoàn đến từ Quân khu IV không ảnh hưởng quan trọng đến chỉnh thể cuộc chiến.Nhưng không hiểu vì sao, giới tin tức truyền thông của Liên Bang đã đưa tin dày đặc về thất bại này…
Giới tin tức truyền thông trực tiếp quy trách nhiệm thất bại chiến sự cho Chính phủ Liên Bang, cho rằng trong thời khắc quan trọng này, Chính phủ Liên Bang đã mù quáng yêu cầu Quân đội Quân khu IV chưa được huấn luyện đầy đủ trên chiến trường rời Đại khu Tây Lâm, đến tiền tuyến Đế Quốc luân chiến, là hành động ngu xuẩn xuất phát từ mục đích chính trị! Chính phủ và Quân đội Liên Bang phải chịu trách nhiệm cho sự hy sinh của binh lính Tây Lâm.
Dân chúng Liên Bang đã quen với việc Quân đội liên tiếp thắng lợi, lúc này đột nhiên nhìn thấy hình ảnh chiến trường thảm thiết trên TV, hoặc bi thương rơi lệ, hoặc phẫn nộ mắng chửi.Nhưng đa số mọi người có nỗi sợ hãi mơ hồ trong lòng khi lần đầu tiên nhìn thấy thất bại của Quân đội Liên Bang.Lúc này dân chúng mới hiểu được, chiến tranh là một chuyện đáng sợ.Chỉ cần sơ suất, Liên Bang sẽ lâm vào tương lai khủng bố.
Chính phủ Liên Bang đang đau đầu đối phó với sự phẫn nộ của dân chúng, chưa kịp phản ứng, thì tiền tuyến lại tiếp tục thất bại thảm thiết.
Bộ đội Robot Lang Nha đặc chủng do Công chúa Hoài Thảo Thi của Đế Quốc bất ngờ đáp xuống Tinh cầu Mặc Hoa, bất ngờ triển khai cuộc tấn công khủng bố với thanh thế lớn.Đế Quốc đã trả giá thảm trọng, nhưng lại có thể
