Chương 736 Chết cũng sẽ không quên…

🎧 Đang phát: Chương 736

Tả Mạc mở hộp, ngạc nhiên: “Sao lại có thêm hai cây Tố Ảnh Hồn Ti Thảo?”
Dịch An khúm núm: “Vật Hi đường mong đại nhân bảo vệ.”
“Bảo vệ?” Tả Mạc ngẫm nghĩ: “Không cần vậy đâu, Khoái An giết trưởng lão Yêu tộc là vì giúp ta, ta không thể làm ngơ.”
Dịch An cười khổ: “Khi đại nhân còn ở đây thì không sao.Nhưng khi đại nhân đi, Vật Hi đường sẽ gặp họa lớn.”
Tả Mạc hiểu ý.Thế lực Trưởng Lão hội Yêu tộc rất mạnh, nếu ngấm ngầm gây khó dễ, Vật Hi đường khó mà chống đỡ.Nhưng hắn không thể ở lại Bất Chu Thành mãi.
“Có gì cứ nói thẳng.” Tả Mạc nói.
Dịch An cung kính nói: “Đại nhân là người làm việc lớn, không để ý tiểu tiết.Vật Hi đường tuy không phải thương hội hàng đầu Ma tộc, nhưng cũng có chút cơ sở.Chúng tôi có thể giúp đại nhân thu thập tài liệu, lưu thông hàng hóa, buôn bán.”
Tả Mạc bất ngờ.Hắn không ngờ Dịch An lại muốn nương tựa mình.Vật Hi đường là một thương hội gia tộc lâu đời, một thế lực lớn, không dễ gì gia nhập thế lực khác.
“Ta có thể đồng ý.” Tả Mạc nói sau một hồi suy nghĩ: “Nhưng ngươi phải nghĩ kỹ, gia nhập với ta có thể không được tự do như bây giờ.”
Dịch An mừng rỡ, hành lễ: “Thuộc hạ đã suy nghĩ kỹ, đây không phải quyết định nhất thời.”
Tả Mạc hài lòng.Vật Hi Đường và Dịch An là một bất ngờ lớn.Dịch An có kinh nghiệm quản lý thương hội, Vật Hi đường lại có khả năng thu mua lớn.Có một nơi chuyên thu mua số lượng lớn là điều Mạc Vân Hải rất cần.
Đây đúng là lộc trời ban!
“Chuyện này tạm thời giữ bí mật.” Tả Mạc nói.
Dịch An hiểu ý: “Vâng!”
Tả Mạc nói: “Bên ngoài nguy hiểm, ngươi cứ ở lại đây.Chuẩn bị cho ta một buổi đấu giá Thiên Sứ Cụ Trang.”
“Đại nhân định bán Thiên Sứ Cụ Trang?” Dịch An kinh hãi.
“Ừ, bán đi, chỉ là một bộ chuẩn thần binh thôi.” Tả Mạc gật đầu, không giải thích gì thêm: “Chỉ cần chuẩn bị qua loa là được.”
Nói xong, hắn biến mất.
Dịch An kinh ngạc tột độ.Giờ y mới hiểu vì sao cả Trưởng Lão hội Yêu tộc cũng muốn tham gia.Chuẩn thần binh, Thiên Sứ Cụ Trang lại là chuẩn thần binh!
Dịch An chưa từng thấy thần binh nên không thể giám định, nhưng chỉ cái tên thôi cũng đủ khiến người ta phát cuồng.
“Chỉ là chuẩn thần binh thôi…”
Chỉ có đại nhân mới dám nói như vậy.Vẻ kinh sợ của Dịch An biến thành nụ cười khổ.
Trong hộp có năm cây Tố Ảnh Hồn Ti Thảo.
Tả Mạc kích động đến mức không kiềm chế được.Vì món đồ này mà hắn đã bôn ba khắp Bách Man Cảnh.Để không bị ai làm phiền, Tả Mạc cố ý đi dọc theo tầng hầm tế đàn.
A Quỷ và Hắc Kim Phù Binh đứng canh.Âm khí rất tốt cho A Quỷ, Hắc Kim Phù Binh cũng thích âm khí.Nó bắt chước Cốt Giáp, hút âm khí vào rồi nhả ra như một trò chơi.
Hắn nhìn Tố Ảnh Hồn Ti Thảo trong hộp, tim bỗng đập nhanh hơn.
Hắn không giải thích được nên hơi lo lắng.
Những chuyện phức tạp cứ quanh quẩn trong đầu, những tiếng gọi cứ lặp đi lặp lại trong giấc mơ, hắn muốn biết đáp án ngay lập tức.Thân thế trước đây của mình…
Tả Mạc ngẩn ngơ nhìn Tố Ảnh Hồn Ti Thảo, bất động.
Một lúc sau, hắn khẽ rung lên.Cái nhìn mờ mịt trở nên tỉnh táo, khuôn mặt đờ đẫn trở nên sinh động, con ngươi bắt đầu quan sát xung quanh.
Hắn thở ra, ánh mắt nhìn A Quỷ đang đứng bên cạnh.Sự căng thẳng và mê man trong lòng bỗng biến mất.
Hắn cười tự giễu sự yếu đuối của mình, ánh mắt hiện lên vẻ kiên định và dũng khí.
Hắn ném một cây Tố Ảnh Hồn Ti Thảo vào miệng.
Trong óc như có vật gì nổ tung, vô số ánh sáng và âm thanh từ mọi hướng tràn tới.
Ầm!
Đầu Tả Mạc trở nên hỗn loạn, mờ mịt, trống rỗng.
Như có vô số người ghé vào tai hắn nói chuyện không ngừng, làm hắn không thể nghe rõ.Vô số hình ảnh lướt qua mắt, hắn không thể nhìn rõ đó là gì.
Rất nhiều tin tức từ sâu trong ký ức vọt ra vây quanh hắn.
Dù thân thể Tả Mạc kiên cường đến đâu cũng không thể chịu được lượng lớn hình ảnh và âm thanh như vậy.
Hình ảnh và âm thanh hỗn loạn dần trôi đi.
Thế giới của Tả Mạc trở lại bình thường.
Trong một góc hoang tàn đổ nát, có một cậu bé đang run rẩy.
“Chúng ta nhất định phải đoạt được nó!” Cậu bé nghe thấy tiếng người đàn ông qua bức tường đổ nát.
“Thật sao?” Một người phụ nữ cười khẽ: “Côn Luân đúng là Côn Luân, cái khí phách này! Sao lúc bà ta chưa chết lại không thấy khí phách này?”
“Hừ! Huyền Không tự các ngươi vẫn còn luận điệu rườm rà giả dối!” Người đàn ông khinh miệt nói.
“Thật khiến người ta đau lòng quá đi, ta còn muốn liên thủ với ngươi đó.Nếu vật kia rơi vào tay Thiên Hoàn hay Tây Huyền thì…” Người phụ nữ giả vờ uất ức.
“Không cần.” Người đàn ông ngạo nghễ: “Côn Luân ta không cần liên thủ với ai.”
“Đừng tốn công vô ích, cấm chế không hóa giải được đâu.”
“Mẹ nó chứ, chúng ta mất nhiều công sức như vậy mà chỉ được một chút sắt vụn thôi sao?”
“Bọn chúng có thể đã phát hiện ra điều gì đó.Nhưng chắc chắn không muốn nó biến thành sắt vụn nên thế nào cũng có đường lui.”
“Chẳng lẽ có cá lọt lưới sao?”
“Hình như vẫn chưa tìm thấy tên nhóc kia.”
“Đồ vô dụng! Sao lại sơ suất thế?”
“Thằng nhóc đó là đồ phế vật, không thích tu luyện, nghe nói không chịu ở lại chỗ bà ta…”
“Nó là gì của bà ta?”
“Là cháu trai của bà ta…”
“Thằng ngốc này! Mau đi tìm! Sống phải thấy người, chết phải thấy xác!”
“Vâng!”
Trong mật thất âm u, một cậu bé đang say sưa với đám hoa văn thần bí.Chẳng hiểu sao, nó cảm thấy rất thân thiết với những hoa văn này.Nhất là những ngọc giản phía trên, làm nó cảm thấy gần gũi và ấm áp.
“Ai mang ngươi đến đây?” Một giọng nói lạnh lùng từ phía sau vang lên.
Tay cậu bé run lên làm ngọc giản rơi xuống đất.Cậu bé quay lại thấy một bà lão với khuôn mặt lạnh lùng, nhìn chằm chằm vào cậu.
“Ta…ta…” Mặt cậu bé trắng bệch.
“Nói!” Bà lão quát lớn.
“Ta, ta giải…, giải…khai cấm chế…” Cậu bé sợ hãi, răng va vào nhau lập cập.
Bà lão im lặng.
“Ngươi thật sự thích những thứ này sao?”
Một lúc lâu sau, bà lão hỏi, sắc mặt vẫn lạnh lùng, nhưng giọng nói không còn hung dữ như trước.
“Vâng.” Cậu bé cúi đầu trả lời, nỗi sợ đã giảm đi một ít.
Ánh mắt bà lão như tảng đá đè lên lưng cậu, cậu không dám ngẩng đầu.
“Đồ vật này là do cha ngươi để lại cho ngươi.Tuy ta không tán thành, nhưng ngươi đã đến đây rồi.Từ nay trở đi, chỗ này thuộc về ngươi.”
Mặt bà lão không chút cảm xúc, nói xong bà quay người bỏ đi.
“Từ hôm nay trở đi, nàng chính là Quỷ của ngươi.”
Bà lão chỉ một tiểu nha đầu mặc đồ trắng, đang sợ hãi đứng bên cạnh.
“Quỷ là cái gì?” Cậu bé sợ hãi hỏi.
“Bảo vệ ngươi.” Bà lão trả lời.
“Người bảo vệ ta sao?” Cậu bé hỏi: “Vì sao phải bảo vệ ta?”
“Bởi vì ta sắp chết.” Bà lão đáp.
“Quỷ…Quỷ tên này nghe không hay gì cả.” Cậu bé lẩm bẩm.
Tiểu cô nương nghiêng đầu: “Quỷ Quỷ thấy rất hay mà!”
“Tu luyện như vậy chẳng có gì vui, ngươi dùng sức nhiều như vậy để làm gì?” Cậu bé không hiểu nhưng vẫn cẩn thận xử lý vết thương ở chân cô bé.
Tiểu cô nương đau đến rưng rưng nước mắt, giọng nói mếu máo nhưng rất kiên định: “Phải mạnh mẽ hơn mới có thể bảo vệ thiếu gia.”
“Nơi này rất an toàn, không cần bảo vệ, ta cũng không thích ra ngoài.” Cậu bé lắc đầu.
“Lỡ như có ngày đó thì sao?” Tiểu cô nương nghiêng đầu.
“Ngươi nghĩ nhiều quá!” Cậu bé ra vẻ người lớn, vỗ lên đầu cô bé.
“Ôi!” Tiểu cô nương ôm đầu.
“Bà dạy ngươi cái gì thế? Sao lần nào cũng bị thương vậy?” Cậu bé tức giận hỏi: “Có phải bà hay đánh ngươi không?”
“Ngươi không được nói bà như thế!” Tiểu cô nương tức giận.
“Được rồi…được rồi, không nói thì không nói nữa, dù sao bà cũng không thích ta.” Cậu bé ủ rũ.
“Bà rất quan tâm đến ngươi.” Tiểu cô nương vội vàng an ủi.
“Không, ta biết bà không thích ta.” Giọng cậu bé trầm thấp: “Bởi vì bà không thích mẹ ta, ta hiểu mà.”
“Ngươi nói không sai.” Giọng nói lạnh như băng từ phía sau truyền đến.Mặt bà lão không chút cảm xúc, ánh mắt đầy căm hận.
Cành cây va vào mặt gây đau nhức, cậu bé cắn chặt răng.A Quỷ cõng cậu chạy trốn đã nhiều ngày, nhiều đến mức cậu không nhớ rõ nữa.
Chân A Quỷ loạng choạng.
Bịch.
Cậu bị ngã rất mạnh, váng đầu hoa mắt.
Khóe miệng A Quỷ tràn ra một tia máu tươi.Nó lăn đến bên cạnh cậu, nức nở: “Thiếu gia…thiếu gia, người có sao không?”
Cậu cố gắng cười: “Không sao, ta không sao!”
“Thiếu gia, ta thật vô dụng!” A Quỷ cắn chặt môi, nước mắt tràn đầy mắt.
“Là thiếu gia vô dụng.” Cậu đưa tay vân vê tóc A Quỷ: “Quỷ Quỷ, ngươi chạy mau đi.”
“Không!” A Quỷ lắc đầu.
Cậu thở dài: “Bọn chúng dùng một loại bí thuật lưu lại tiêu ký trong ý thức ta, cho dù chúng ta trốn thế nào cũng không thoát được.”
“Không!” A Quỷ ngẩn ra, kêu lên đau đớn, nước mắt tràn mi.
Cậu vừa cười vừa vuốt đầu A Quỷ: “Chạy mau đi, Quỷ Quỷ, cố sống cho thật tốt, sống cả phần của ta nữa nhé.”
A Quỷ lau nước mắt, tóm lấy cậu vắt lên lưng, cuống cuồng bỏ chạy.
“Quỷ Quỷ, vô dụng thôi, bỏ ta xuống đi.” Suốt dọc đường, cậu đã khuyên nhủ rất nhiều lần.
Không biết chạy bao nhiêu ngày, cuối cùng A Quỷ kiệt sức, hai người ngã xuống đất.Mặt A Quỷ tái nhợt, sức lực cạn kiệt.
Nàng cố gắng bò đến bên cạnh cậu, vuốt ve gương mặt cậu và lẩm bẩm: “Thiếu gia, người đã quên A Quỷ rồi sao?”
“Dĩ nhiên là không.” Cậu cười, cậu cũng đã đến mức sức cùng lực kiệt rồi.
“Thiếu gia, nhất định không được quên A Quỷ nhé!” Bỗng nhiên A Quỷ khóc.
Giọt nước mắt rơi trên mặt cậu, từng giọt từng giọt nóng hổi.Cậu bắt đầu mất ý thức, miệng lặp lại một câu mơ hồ:
“Ừ, cho dù chết cũng sẽ không quên đâu…”

☀️ 🌙