Chương 730 Vị Thần hoặc là u linh của Liên Bang

🎧 Đang phát: Chương 730

Không biết đã chạy bao lâu, có lẽ từ nửa đêm đến tận sáng sớm.Hứa Nhạc ngồi phịch xuống đất ẩm ướt, lạnh lẽo bên đường ống nước ngầm.Hắn duỗi thẳng chân xuống dòng nước chảy bên cạnh, giống như năm xưa trên chiến trường, ngồi trên cửa khoang điều khiển trên không, chỉ tiếc rằng dưới chân hắn không phải là đồng đội và tuyết trắng, mà chỉ có dòng nước đen ngòm.
Hứa Nhạc định hướng lại một chút, phía trên đầu khoảng mười mét có vẻ như là một giao lộ cống ngầm.Nếu đi thẳng lên mặt đất, sẽ đến khu Đông Giao của Đặc khu Thủ Đô.
Hứa Nhạc cởi áo, để mồ hôi bốc hơi nhanh hơn.Hắn trầm mặc hỏi:
– Thực ra, khi ở trong dinh thự, lúc nghe họ nói chuyện, tôi đã luôn suy nghĩ một vấn đề…
– Vấn đề gì?
– Nếu lúc đó, đám người dày đặc bên ngoài hành lang dinh thự Tổng Thống dùng súng bắn tôi, thì sao? Nếu ông không kịp cứu tôi, thì sao? Nếu tôi không tự cứu được mình, thì sao?
Hắn cau mày, ánh đèn cảm ứng phía sau lưng tản ra ánh sáng mờ ảo, nước đen dưới chân bốc lên mùi khó chịu.
– Nếu tôi không cứu cậu, thì cậu sẽ làm gì?
Máy tính trung ương Liên Bang hỏi ngược lại.Từ những câu hỏi máy móc trong giấc mơ ở Bệnh viện Trung ương Lục quân, đến những câu hỏi ngược lại, thậm chí là trêu ghẹo, cho thấy lão già kia đang thay đổi.
– Lúc đó tôi đã chuẩn bị ba đường trốn…Đường qua bãi cỏ và lao ra hành lang chính là tệ nhất.Cách tốt nhất là phá trần nhà, chạy đến khu sinh hoạt phía sau dinh thự, xông vào phòng ngủ của Tổng thống.
Đến giờ, Hứa Nhạc vẫn gọi người đàn ông da ngăm đen kia là Tổng thống.Hắn nghiêng đầu, nhìn dòng nước đen dưới chân, nói tiếp:
– Tôi sẽ không làm hại Tổng thống phu nhân, càng không làm hại tiểu thư Mạt Đại Nhi…Nhưng nếu tôi ở cùng họ, đám đặc chủng sẽ không dám nổ súng.
– Nhưng cậu không phản kháng!
– Vì tôi biết họ không muốn giết tôi trong dinh thự Tổng Thống…
Hứa Nhạc thở dài, gãi mái tóc ẩm ướt, nói:
– Lý Tại Đạo chuẩn bị quá kỹ, không hổ là người của Lý Gia.Có người chống lưng, lại có Lý Cuồng Nhân, nên hắn biết rõ những kẻ như chúng ta mạnh mẽ đến mức nào.Cái xiềng xích hắn chuẩn bị, sức người không thể bứt đứt được.
Hắn bật cười:
– Sau khi bị trói vào khung hợp kim, miệng tôi còn bị nhét bom cảm ứng điện từ.Nếu ông mặc kệ tôi, chắc tôi phải liều mạng thôi.Nhưng làm vậy thì chẳng ổn chút nào.
Im lặng một lát, Hứa Nhạc chớp mắt, hỏi:
– Quay lại câu hỏi ban đầu…Theo lời ông năm đó, tôi là đối tượng bảo vệ cấp I…Nếu ở trong dinh thự, trong xe Thiết giáp, nếu ông không kịp biến đám Robot MX thành lũy chống đạn, thì ông…có dùng đến tuyệt chiêu kia không?
Hắn không nói rõ tuyệt chiêu là gì, nhưng rõ ràng lão già kia hiểu.Lão già kia đáp:
– Dù có xung đột về quyền hạn, nhưng theo quyền hạn đã định, tôi sẽ không dùng trình tự mà cậu gọi là tuyệt chiêu.Nếu đến thời điểm cuối cùng như cậu nói, tôi chỉ có thể im lặng nhìn cậu chết.
– Không cần phải “đại khái”…
Hứa Nhạc cau mày, nghiêm túc nói:
– Nhất định không được dùng nó, vĩnh viễn không được dùng!
Về lý thuyết, máy tính trung ương Liên Bang có thể khiến bất cứ công dân nào chết bất đắc kỳ tử.Vì hắn có thể nhận tín hiệu từ chip vi mạch sau gáy, xâm nhập hệ thống thần kinh, thậm chí là não bộ.Hứa Nhạc đã từng chứng minh điều này.
Máy tính trung ương Liên Bang có thể cho não Hứa Nhạc tiếp nhận vô số bản thiết kế, phim mỹ nữ tắm tiên, hoặc đưa vào vô số tin tức, khiến não hắn tử vong, hoặc dùng nhiều cách đơn giản hơn để giết hắn.
– Căn cứ điều khoản bổ sung thứ tư của ba định luật trung tâm, tôi bị cấm liên hệ chủ động với chip vi mạch của công dân Liên Bang…Kể cả việc vận chuyển tin tức theo chiều ngược lại.
Lão già kia giải thích thêm, có lẽ muốn Hứa Nhạc yên tâm hơn.
– Nhưng ông đã từng chủ động liên hệ với tôi.Năm đó ông còn muốn chủ động liên hệ với đại thúc nữa.
Hứa Nhạc vẫn nheo mắt, cau mày nói:
– Ba định luật trung tâm cấm ông gây tổn thương con người, cũng không được phép nghe theo mệnh lệnh của một người để làm tổn thương người khác.Nhưng tôi lo lắng cho ông, ông đang dần có được trí năng nhân cách hóa và cảm xúc giống con người, đã đột phá rất nhiều thứ, có khi nào ông sẽ đột phá luôn ba định luật trung tâm hay không?
– Sẽ không đâu…
Lão già kia bình tĩnh trả lời:
– Dù vì ba định luật trung tâm, khiến ta không thể trực tiếp giết chết đối tượng thuộc tình huống dị thường Số 1 đến Số 71, tức là gã mà cậu gọi là đại thúc.Nhưng ta vẫn kiên trì cho rằng, ba định luật trung tâm là những chân lý vĩ đại chính xác, và cần phải tuân theo.
Sau đó, cỗ máy vi tính siêu cấp luôn nắm trong tay trật tự xã hội bao nhiêu năm nay, đột nhiên có chút cảm khái, giọng trở nên trầm thấp và thương cảm:
– Nhưng hiện tại vấn đề là, vì năm xưa tiểu tổ năm người còn lưu lại một trình tự tu chỉnh đối với ba định luật trung tâm, khiến ta mới tiến hành chủ động liên hệ với cậu, sau đó…Đúng như cậu vừa nói, ta mãi vẫn luôn không ngừng đột phá những quy định của Đệ Nhất Hiến Chương.
Hắn ta, hoặc cô ta, hoặc lão ta đột nhiên xuất hiện bên trong đồng tử mắt phải của Hứa Nhạc, vẫn mặc bộ chế phục quản gia thẳng thớm, chỉ là mặt mày càng ngày càng trẻ tuổi hơn, sự cảnh giác trên gương mặt cũng càng ngày càng nhạt dần đi, khom người cúi chào Hứa Nhạc, rồi cảm khái nói:
– Trong mấy năm gần đây, ta đã làm ra rất nhiều chuyện mà trước kia ta chưa từng nghĩ đến.Ta cảm thấy có một cảm giác có lỗi vô cùng mãnh liệt.Ta cũng không biết nếu sự tình cứ tiếp tục phát triển theo chiều hướng như vậy, thì trình tự xử lý trong tâm của ta cùng với các thứ tự danh sách quyền hạn cấp bậc này nọ, có khi nào sẽ phát sinh ra sự xung đột về mặt logic nghiêm trọng nữa…
Cùng một đề tài, nhưng Hứa Nhạc lại bình tĩnh hơn, vì buổi tối hôm nay hắn đã phải chịu quá nhiều đả kích mạnh mẽ về tình cảm và lý niệm.Hắn nhún vai, nói:
– Hiện tại ông có bị phát điên hay không?
Lão già kia đứng thẳng, ngữ khí nghiêm túc, trang trọng hồi đáp:
– Vẫn chưa!
– Vậy thì được rồi, nghĩ nhiều làm gì?
– Nhưng mà ta vào buổi tối ngày hôm nay đã lại một lần nữa làm trái những quy định của Đệ Nhất Hiến Chương vô cùng nghiêm trọng, đã rất nhiều lần tiến hành thao tác vật lý trực tiếp, khởi động nhiều đầu Robot như vậy để mà giúp cậu, chuyện tình này vô cùng đáng sợ a…
– Câm miệng!
Hứa Nhạc xoa mi tâm, lớn tiếng chỉ trích sự dối trá của cỗ máy vi tính, nói:
– Lúc còn ở lãnh thổ Đế Quốc, ông đã từng lái một chiếc Phi thuyền Ba Cánh Hạm suốt nửa năm trời, chạy khắp nơi cướp bóc vô cùng khoái trá, sao không thấy ông giãy dụa tâm lý gì cả?
– Vì sự dối trá của ông, ngay cả một con Robot ông cũng không chịu cho tôi một cách thống khoái.Làm gì cũng phải thiết kế cho tôi một tình huống bất khả kháng, bắt buộc tôi phải lựa chọn.Bây giờ thì hay rồi, hiện tại tôi cũng chỉ có thể ngồi xổm ở cái địa phương quỷ quái này làm một con chuột chạy loạn khắp nơi thôi.Thật dễ dàng có thể liên tưởng được, ông khẳng định cũng sẽ không cho tôi một khẩu ACW phải không? Vì cái gì? Chỉ bởi vì súng ống là có khả năng giết người! Con mẹ nó!
Bên trong đường ống dẫn nước ngầm tối tăm, chỉ có tiếng của Hứa Nhạc vang vọng.Nếu có ai nghe được sẽ cảm thấy rất quỷ dị…Cái gã đàn ông đang ẩn mình trong bóng tối này, dường như đang đối thoại với một đầu u linh thần bí nào đó.
***
Trong đầu Hứa Nhạc, máy tính trung ương Liên Bang đột nhiên hỏi:
– Hứa Nhạc, cậu định khai chiến với Chính phủ Liên Bang sao?
Hứa Nhạc không thể trả lời câu hỏi này, trong lòng có chút khổ sở, cúi đầu nhìn đôi giày quân dụng đang chìm dưới nước đen ngòm, cười khổ:
– Hình như tôi vẫn sợ chết!
– Trước đây cậu từng nói cậu không phải là nhà đạo đức gia, hiện tại cậu lại thừa nhận cậu sợ chết…Tôi là máy vi tính, thật sự không thể lý giải được sự logic trong lời nói của cậu.Vì sao vừa rồi cậu lại kiên quyết muốn tôi vĩnh viễn không được dùng đến cái mà cậu gọi là tuyệt chiêu? Rõ ràng cậu cũng biết rằng, nếu tôi bắt đầu sử dụng tuyệt chiêu đó, thì cậu sẽ là người mạnh nhất trong phiến Tinh vực này.
– Thứ nhất, ông sẽ vĩnh viễn không bao giờ dùng đến, nên những lời này là vô nghĩa.Thứ hai, hai người chúng ta thường xuyên cãi nhau, vạn nhất có một ngày nào đó chúng ta cãi nhau đến mức ông xấu hổ quá biến thành phẫn nộ, ông liền giết tôi trong phòng tắm thì sao? Lúc nào cũng có thể bị ông giết, mỗi ngày sống trong nỗi sợ hãi mơ hồ, sẽ không có cảm giác hạnh phúc thoải mái.
Ánh sáng mờ từ đèn cảm ứng khẽ chiếu lên khuôn mặt đang mỉm cười của Hứa Nhạc.Sau đó nụ cười của hắn dần tắt, chậm rãi nói:
– Lão già kia, lúc đầu ông có thể giết một người, tiếp theo có thể giết một vạn người, một triệu người…Nếu tất cả mọi người trong Liên Bang đều chết hết, chỉ còn lại hai người chúng ta, vậy thì cảm giác thật khó chịu.So với tình huống đó, tôi thà chết còn hơn…
– Có đạo lý!
Máy tính trung ương Liên Bang hồi đáp:
– Ta sẽ nhớ kỹ những lời này của cậu.
***
Thời gian chưa đến sáng sớm, Tổng thống Mạt Bố Nhĩ vừa nằm xuống chưa lâu, chưa kịp ngủ, đã nhận được tin tức báo cáo khiến ông ta kinh hãi.Ông ta liếc nhìn người vợ cô đơn đang nằm bên kia giường, khẽ nhíu mày.
Ông ta nhanh chóng mặc áo ngủ, dưới sự bảo vệ khẩn trương của đám Đặc công Cục Đặc Cần, theo đường thông đạo an toàn bên dưới dinh thự Tổng Thống, tiến vào phòng họp chìm sâu dưới lòng đất.
Xung quanh các vách tường bên trong phòng họp tuyệt mật có ba bốn màn hình TV đang trực tiếp phát hình ảnh.Trên màn hình là các vị thủ trưởng Quân đội trung thành với Chính phủ Liên Bang ở các Đại khu khác nhau của Liên Bang.Tổng thống Mạt Bố Nhĩ mang vẻ mặt u ám tiến vào phòng, nhìn đám thành viên Nội các đang ngồi quanh bàn họp, trầm giọng nói:
– Bắt đầu đi!
Trên màn hình lớn nhất giữa phòng họp bắt đầu phát những hình ảnh ghi hình của hệ thống theo dõi vừa truyền về dinh thự Tổng Thống.Các hình ảnh do căn cứ Quân đội tại Thủ đô Nam Giao Châu chuyển đến, một màn quỷ dị xảy ra bên trong nhà kho quân dụng, sau đó là hình ảnh cuộc tập kích bất ngờ ở quảng trường buôn bán nhỏ.
Màn hình dừng lại ở hình ảnh đầu Robot MX màu đen khổng lồ giống như một chiến sĩ nhân loại ngã sấp xuống che chỗ sụp đổ dưới mặt đường.
– Hiện tại có thể xác nhận, mấu chốt của chuyện này là vấn đề quyền hạn của Cục Hiến Chương…
Tướng quân Lý Tại Đạo nhìn Cục trưởng Thôi Tụ Đông đang ngồi ở một góc bàn họp, nhíu mày hỏi:
– Bên phía Cục Hiến Chương có thể giải trừ hoàn toàn quyền hạn của hắn hay không?
Biểu tình của Thôi Tụ Đông lúc này cực kỳ phức tạp, đồng tử trong mắt lại cất giấu một tia nản lòng quái dị.Hắn lắc đầu, nói:
– Máy tính trung ương Hiến Chương bị nghiêm cấm thao tác vật lý trực tiếp.Nhưng mọi thứ xảy ra trong buổi tối hôm nay đã phủ định tất cả những gì tôi biết trong suốt mấy chục năm qua.Nên đừng hỏi tôi, tôi không biết gì cả!
Trong phòng họp bên dưới lòng đất của dinh thự Tổng Thống nhất thời im lặng một lúc lâu.Những nhân vật lớn nắm quyền lực trong Chính phủ Liên Bang, có ý chí kiên định này, dường như phảng phất thấy được một đầu u linh đang trôi nổi trên bầu trời Liên Bang.
Vị Cố vấn An toàn Quốc gia vừa biết được tin tức tình báo cụ thể, không ngừng đưa tay lau mồ hôi lạnh trên trán.Ông ta theo những hình ảnh ghi lại này đã phát hiện ra nhiều sự thật đáng sợ.Ông ta nhìn Tổng thống Mạt Bố Nhĩ, run giọng đề nghị:
– Ngài cần phải rời khỏi dinh thự ngay, tiến vào căn cứ mật trong lòng núi Tư Minh Sơn.Khu căn cứ đó có thể chống cự được cả Chủ pháo Chiến hạm mạnh nhất Liên Bang…Chỉ ở đó, ngài mới được an toàn.

☀️ 🌙