Đang phát: Chương 730
Đám đại hán xăm trổ bên dưới cũng nơm nớp lo sợ.Họ thừa biết, tu sĩ họ Mã dám lôi cuốn trục này ra, ắt phải có át chủ bài gì đó, chứ không thể vô dụng được.
Quả nhiên, ngay giữa biển lửa, tu sĩ họ Mã hai tay kết ấn, cuốn trục trước mặt khẽ xoay ngang, rồi bạch quang bùng nổ.Cuồng phong nổi lên, một cột lốc xoáy trắng xóa từ đồ án bát quái phóng thẳng lên trời, khuếch tán ra bốn phía hơn mười trượng.
Cột gió như chẻ tre xé toạc biển lửa, trong chớp mắt đã thu nhỏ nó lại hơn một nửa.
Tiếp đó, tu sĩ họ Mã gầm lên giận dữ, một đạo ngân hồng từ trong lốc xoáy bắn ra, lao thẳng về phía Quật Diệu, bỏ mặc con hỏa giao đang lượn lờ trên đầu.
Xem ra, tu sĩ họ Mã biết rõ, chỉ cần đánh trọng thương Quật Diệu, hỏa giao tâm thần tương thông kia tự khắc suy yếu.
Quật Diệu mặt không đổi sắc, khóe miệng mím lại, vung tay lên.
Một thanh phi đao đỏ rực từ lòng bàn tay bắn ra, hóa thành một đạo hồng quang nghênh đón ngân hồng.
Phi đao trong suốt, đỏ thẫm, ánh sáng chói mắt, trong nháy mắt đã cản được ngân hồng, hai bên giao chiến kịch liệt giữa không trung.
Hồng quang, ngân quang đan xen, khó phân thắng bại.
Thấy vậy, hàn quang lóe lên trong mắt Quật Diệu, hai tay lật nhanh, hai chiếc quạt nhỏ màu đỏ rực xuất hiện.
Quật Diệu phất quạt lên không trung, “phạch” một tiếng, quạt đón gió phồng to ra hơn một trượng.
Tiếng chú ngữ trầm thấp, khó hiểu thoát ra từ miệng Quật Diệu.Quanh thân quạt đỏ rực hào quang, đồng thời từ mặt quạt bắn ra hai cột lửa thô to, hội tụ cùng hỏa giao trên đầu.
Một đám mây lửa khổng lồ như ẩn như hiện bắt đầu ngưng tụ.
“Đi!”
Dứt tiếng chú ngữ, Quật Diệu há miệng phun ra một đoàn tinh khí màu đỏ lên người hỏa giao.
Hỏa giao tinh thần đại chấn, lắc đầu vẫy đuôi, gầm lên một tiếng dài rồi lao thẳng vào đám mây lửa.
Mây lửa đỏ rực bốc lên, quay cuồng, lát sau bỗng nhiên thu nhỏ lại.
Hàn Lập phía dưới khẽ nheo mắt, lam quang chớp động.
Qua Thanh Minh Linh Nhãn, hắn kinh ngạc phát hiện, hỏa giao đang trốn trong mây lửa, há miệng điên cuồng hấp thụ mây lửa tứ phía.
Trong chớp mắt, mây lửa bị hỏa giao nuốt trọn, thân hình nó phình to lên như quả bóng bơm hơi, chỉ trong nháy mắt đã lớn tới hơn mười trượng, đầu to như một gian phòng lớn, răng nanh chìa ra, trông dữ tợn đáng sợ.
Lúc này, cột lốc xoáy trắng xóa bao vây mây lửa cũng biến mất, hiện ra lão giả tiên phong đạo cốt.
Tu sĩ họ Mã tay cầm đồ án bát quái, lạnh lùng liếc nhìn con hỏa giao khổng lồ, ném cuốn trục trong tay lên trời.
Vật ấy hóa thành một đạo sáng mờ bay thẳng lên trời cao, chui vào tầng mây biến mất, phảng phất như bay ra ngoài vũ trụ.
Quật Diệu giật mình ngẩn ra.
Nhưng chỉ một thoáng do dự, trên đầu hắn xuất hiện một trận linh khí dị thường ba động.Ngũ sắc linh quang từ trên trời giáng xuống, một đồ án bát quái khổng lồ xuất hiện trong ánh hào quang, bao phủ cả khu vực hơn mười trượng, không chút khách khí giáng xuống.
Sắc mặt Quật Diệu đại biến, vội điểm chỉ vào hỏa giao.
Cự giao lập tức phồng cổ, há miệng phun ra một đạo hồng quang điên cuồng đánh vào đáy bát quái đồ.
Trận đồ khổng lồ nhẹ nhàng thôn phệ đạo hồng quang rồi như không có chuyện gì tiếp tục hạ xuống.
Quật Diệu sắc mặt trắng bệch, hai tay xoa vào nhau rồi đột nhiên giương lên, vô số hỏa cầu to cỡ nắm tay từ lòng bàn tay bắn ra, ào ạt bắn lên trời.
Chứng kiến cảnh này, Hàn Lập khẽ động tâm.
Không dùng phù bảo phát ra Hỏa Đạn Thuật, mà là bằng tự thân tu vi thuấn phát hỏa cầu.Xem ra, linh thuật của pháp sĩ quả thực có chút khác biệt, hơn xa so với ngũ hành đạo thuật thông thường, đặc biệt là trong thực chiến.
Ngay lúc Hàn Lập đang suy tư, đông đảo hỏa cầu như mưa sao băng đánh tới trận đồ, nhưng vô dụng.Bát quái đồ vẫn hạ xuống với tốc độ kinh người, bao vây Quật Diệu và hỏa giao vào trong.
Song phương tu sĩ pháp sĩ chỉ thấy một trận đồ khổng lồ trên không trung chậm rãi chuyển động, không ai quan sát được động tĩnh của Quật Diệu bên trong.
Công kích thành công, nhưng tu sĩ họ Mã không hề vui mừng, ngược lại thần sắc âm trầm, khoanh chân ngồi xuống, hai tay kết ấn.Nhu bạch quang lưu chuyển trên người lão, hào quang kỳ dị đại phóng.
Cùng lúc đó, cự đại trận đồ hô ứng, hào quang nổi lên, bên trong vang lên tiếng nổ như sấm sét.
Bát quái đồ chợt tối chợt sáng, linh quang chớp động.
“Thiên Khốc tiên sinh, Quật Thượng Sư bên trong có sao không! Nếu nguy hiểm, chúng ta không nên câu nệ một chọi một, đồng loạt tiến lên cứu Quật Thượng Sư ra.Tên Nguyên Anh tu sĩ này còn có Cổ Bảo cổ quái, thật không ngờ!” Pháp sĩ cao gầy lo lắng hỏi Hắc bào nhân bên cạnh.
“Ha ha! Không cần lo.Thái Huyền Bát Quái Đồ của thượng cổ tu sĩ luyện chế đương nhiên là Cổ Bảo lợi hại, nhưng gã tu sĩ này chưa nắm được cách dùng, chỉ dựa vào linh lực cường đại để vây địch.Như vậy thì không làm gì được Quật đạo hữu đâu.Hơn nữa, cố sức thúc dục trận đồ hao tổn pháp lực không ít.Người này thật ngu xuẩn! Nhưng cũng khó trách, nơi hẻo lánh này có mấy ai biết cách dùng Cổ Bảo trân quý này.” Hắc bào nhân cười quái dị, lời nói tràn ngập ý khinh thường đối với tu sĩ Thiên Nam.
Nghe vậy, pháp sĩ cao gầy yên tâm, hủy ý định chỉ huy đám pháp sĩ tiến lên.
Đám đại hán xăm trổ vừa mừng vừa lo.
Thấy bát quái đồ vây khốn pháp sĩ đối phương, họ mừng rỡ.Nhưng khi thấy tiếng nổ lớn trong trận đồ và sắc mặt ngưng trọng của tu sĩ họ Mã, họ biết trận đấu chưa kết thúc, trong lòng thất vọng.
Lão giả cũng âm thầm kêu khổ!
Bảo vật này lão mới lấy được, trước đây chỉ dùng đối phó với Kết Đan Kỳ.Một khi bị nhốt vào, kẻ đó không còn sức phản kháng, mặc lão thúc dục cấm chế diệt sát.
Nhưng Quật Diệu trong trận đồ lại có thể dùng thần thông ngăn trở lôi hỏa công kích, đồng thời thúc dục hỏa giao tấn công cấm chế trận đồ.
Lão buộc phải liên tục bổ sung linh lực để củng cố trận đồ.
Bầu trời im ắng trở lại, trừ ánh hào quang của trận đồ và tiếng nổ mơ hồ, mọi thứ đều tĩnh lặng.
Vẻ lo lắng trên mặt đám đại hán càng thêm nặng nề.
Hàn Lập ngẩng đầu nhìn trời, mặt không đổi sắc, nhưng trong đầu lại nói chuyện với Ngân Nguyệt.
“Mã đạo hữu này thật phí phạm của trời, cứ liều mạng thúc dục Thái Huyền Bát Quái Đồ như vậy.Uy lực thật sự của nó không hề kém Tử Vân Đấu đâu.” Ngân Nguyệt chép miệng tiếc nuối.
“Thái Huyền Bát Quái Đồ, ngươi biết Cổ Bảo này?” Hàn Lập âm thầm hỏi.
“Đương nhiên, bát quái đồ này là Cổ Bảo nổi tiếng thời thượng cổ, chẳng qua bảo vật này hình như chỉ là hàng thô chế hạ phẩm, nếu không thì dù không phát huy được uy lực thật sự, cũng đủ giam và giết chết đối phương.Bát quái đồ thượng phẩm pháp lực tiêu hao không lớn như vậy.” Ngân Nguyệt đáp nhanh.
“Hàng thô chế hạ phẩm mà đã kinh người như vậy, không biết hàng thượng phẩm thì sao? Ngươi nói uy lực không dưới Tử Vân Đấu, chẳng lẽ Cổ Bảo này phải có pháp quyết gì thúc dục?” Hàn Lập hỏi.
“Tử Vân Đấu không phiền phức như vậy! Chỉ cần rót linh lực là dùng được.Hơn nữa cấm chế Ngọc Dương Chân Hỏa chỉ cần nghiền ngẫm vài lần là nắm được.” Ngân Nguyệt cười nói.
Hàn Lập im lặng, ánh mắt chớp động, rồi lại nhìn lên không trung.
Vừa nhìn, hắn nhíu mày, thầm kêu “Không hay”
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên từ trong trận đồ.
Bát quái đồ vặn vẹo chớp động, vô số cột sáng đỏ rực bắn ra bốn phương tám hướng, cả trận đồ bị xé thành trăm ngàn mảnh.
Mọi người giật mình, từ trận đồ vang lên tiếng nổ ầm ù ù.
Một đoàn liệt hỏa bắn ra, bay lên cao hơn mười trượng mới tắt, trong đó hiện ra Quật Diệu mặt đỏ như máu, dưới chân đạp lên hỏa giao, lùi về sau mấy trượng, vẻ mặt lạnh lùng.
Bên kia, tu sĩ họ Mã cũng không khá hơn, sắc mặt xám trắng, hai mắt vô thần.
Nhưng lão cắn răng vươn tay ngoắc, bát quái đồ tàn phá lóe lên rồi bay về.
Lát sau, trận đồ lại hóa thành cuốn trục rơi vào tay lão.
