Chương 713 Muốn chết

🎧 Đang phát: Chương 713

“Ầm ĩ,” không khí buổi đấu giá nóng lên hừng hực.Người này thật sự là có tiền.Đương nhiên, đó không phải là điều chính yếu, mà là hắn vừa có tiền, vừa không sợ chết, dám đối đầu với Hạ tiền bối.
Hạ Trọng Viêm mỗi lần thêm một trăm ngàn đã khiến người ta thán phục khí phách lắm rồi.”Đoán Khí Đường” vốn giàu có, chuyện này chẳng là gì, nhưng cái gã ở phòng 392 kia lại trực tiếp nâng giá lên một triệu.
Đến kẻ ngốc cũng biết Hạ Trọng Viêm mỗi lần thêm một trăm ngàn kèm theo tiếng hừ lạnh kia là đã chọc giận gã rậm râu ở phòng 392, nên hắn mới tăng giá một phát lên một triệu.Hành động này không chỉ là không nể mặt Hạ Trọng Viêm, mà còn tát thẳng vào mặt lão.
Dù biết rõ kết cục của kẻ ngồi phòng 392 không mấy tốt đẹp, nhưng mọi người vẫn khâm phục sự quả quyết và dũng khí của hắn.
“Hay, hay, hay…Quả nhiên là anh hùng xuất thiếu niên, đừng làm lão phu thất vọng…”
Sắc mặt Hạ Trọng Viêm tái mét, vỗ mạnh một chưởng xuống bàn, khiến chiếc bàn trà rắn chắc hiện rõ một dấu tay.
Diệp Mặc cứ như không biết mình đã đắc tội với rất nhiều người.Sau khi trả tiền, hắn đóng gói “Canh Thiết Tinh” to bằng chậu rửa mặt lại, trong lòng vui mừng khôn tả.
Mục Tiểu Vận nắm chặt tay Diệp Mặc.Dù cảm nhận được nhiều người ở đây bất mãn với chồng mình, cô cũng không quá lo lắng, vì chồng cô luôn là người có bản lĩnh.
Ngay cả Mộng Lam, kẻ vẫn luôn lợi dụng Diệp Mặc, cũng không biết xấu hổ tiếp tục ca ngợi hắn.Nếu Diệp Mặc mà không được coi là có khí phách, thì chẳng còn ai xứng đáng nữa.Một nhân vật có tiền như vậy mà chết thì thật đáng tiếc.Dù thấy tiếc, Mộng Lam vẫn biết chắc chắn người này khó thoát khỏi cái chết.Cô nhanh chóng quên chuyện này để Diệp Mặc tiếp tục mang lại lợi nhuận cho mình.
Trong căn phòng không có số, cô gái áo tím cau mày nhìn hồi lâu, dường như muốn nhìn ra điều gì đó từ căn phòng đơn giản mà Diệp Mặc đang ở.
Thiếu nữ áo xanh đi tới bên cạnh cô, nói:
“Tiểu thư, kẻ muốn chết trong phòng 392 là một gã rậm râu, còn có một người con gái trông khá từng trải.”
“Quả nhiên là hắn.”
Cô gái áo tím gật đầu.Cô biết gã rậm râu này đã đổi một ngàn khối vàng ra mười triệu tiền vàng ở “Ngân hàng Thần Thương”.Hiện tại hắn mới dùng hơn một triệu, vẫn còn rất nhiều tiền.
Ở những sản phẩm đấu giá tiếp theo, Diệp Mặc lại ra tay mua vài gốc linh thảo và mấy khối khoáng thạch.Cứ hễ Diệp Mặc báo giá đến một mức nhất định, thì cơ bản không ai đấu giá tiếp.Bởi vì ai ở đây cũng biết kẻ ở phòng 392 là một gã điên.Một khi đã nhắm trúng thứ gì, hắn chẳng thèm để ý đến quy tắc ngầm.Hơn nữa, gã kia sắp chết đến nơi rồi, chẳng ai hơi đâu mà so đo với hắn.
Thực ra, Diệp Mặc biết rõ mình không phải là không kiêng kỵ gì.Bình thường, nếu không phải đồ vật đặc biệt quan trọng, hắn cũng không muốn tranh đoạt với các môn phái nổi tiếng.Nếu không phải “Địa Linh Quả” và “Canh Thiết Tinh” quá quan trọng với hắn, thì hắn cũng chẳng nhất thiết phải tranh giành.Dù hắn có thể dễ dàng trốn thoát, nhưng dù sao hắn cũng mới đến Hàng Thủy Thành, mà nơi này lại có rất nhiều cao thủ.Nhỡ xảy ra chuyện gì, một mình hắn còn xoay sở được, nhưng Mục Tiểu Vận có thể gặp nguy hiểm.
“Sản phẩm cuối cùng cần bán là năm tổ ‘Khí Cơ Thạch’… Mỗi tổ hai quả, năm trăm ngàn tiền vàng một tổ, mỗi lần tăng giá không được thấp hơn mười ngàn tiền vàng…”
Lời Mộng Lam còn chưa dứt, Diệp Mặc đã dùng thần thức nhìn thấy linh thạch.Thật không ngờ lại có đến năm tổ linh thạch.Diệp Mặc mừng rỡ trong lòng, chuyến đi đấu giá lần này thật không uổng công.Tuy nhiên, nhìn vào giá cả, có vẻ như người trong Ẩn Môn cũng biết tầm quan trọng của linh thạch.
Đối với Diệp Mặc, tốt nhất là lấy về cả năm tổ “Khí Cơ Thạch”, nhưng hắn biết điều này gần như không thể.Dù xét về tiền bạc hay thực lực, hắn đều không phải là đối thủ của các môn phái hạng nhất.Nếu chọc giận quá nhiều người, hắn có thể xong đời.
Tổ 1 “Khí Cơ Thạch” bị “Thái Ất Môn” mua với giá một triệu ba trăm ngàn tiền vàng.Tổ 2 “Khí Cơ Thạch” bị “Từ Hàng Tĩnh Trai” mua cũng với giá một triệu ba trăm ngàn.Tổ 3 “Khí Cơ Thạch” thuộc về “Côn Càn Phái”, giá vẫn là một triệu ba trăm ngàn tiền vàng.
Diệp Mặc không hề động tay với ba tổ này, dù trong lòng rất khó chịu.Hắn chỉ có thể nhẫn nhịn.Thậm chí có người còn liếc nhìn Diệp Mặc, tự hỏi gã không biết trời cao đất rộng sao lần này không ra tay, chẳng lẽ hết tiền rồi sao?
Tổ 4 “Khí Cơ Thạch” vừa được đưa ra, “Song Tử Kiếm Môn” liền báo giá một triệu ba trăm ngàn.Diệp Mặc không chút do dự, bỏ thêm một trăm ngàn.Với những môn phái đã đắc tội, Diệp Mặc không ngại đắc tội thêm một chút.
Kỳ Kỳ Xung tức giận sôi lên, rõ ràng là người ta không ưa mình, cố tình đối nghịch với Kỳ Kỳ Xung.
“Một triệu tám trăm ngàn.”
Kỳ Kỳ Xung biết tầm quan trọng của “Khí Cơ Thạch”, đương nhiên sẽ không dễ dàng buông tha.Một triệu tám trăm ngàn đã là một số tiền không nhỏ.Nếu lần này y không thể lấy “Khí Cơ Thạch” về thì sẽ rất khó chịu.
“Thiếu chủ, chúng ta hiện tại chỉ còn hai triệu tiền vàng, không thể thêm nữa được.”
Cô gái bên cạnh Kỳ Kỳ Xung không thể không nhắc nhở.
Kỳ Kỳ Xung sắc mặt xanh mét, nói:
“Được, cứ để hắn mua đi, ta xem hắn có thể chịu được bao lâu.”
Dường như biết cái tên điên ở phòng 392 một khi đã ra tay, tuyệt đối sẽ không chịu tay trắng trở về.Dù có người thử tăng giá lên hai triệu hai trăm ngàn tiền vàng, Diệp Mặc lập tức thêm lên hai triệu ba trăm ngàn.
Thái độ không chút do dự của Diệp Mặc khiến kẻ muốn tiếp tục tăng giá phải từ bỏ ý định.
Tổ 5 “Khí Cơ Thạch”, cũng là tổ “Khí Cơ Thạch” cuối cùng vừa được đem ra, “Thục Sơn Kiếm Tông” liền báo giá một triệu năm trăm ngàn tiền vàng.Trong lúc Diệp Mặc còn đang suy nghĩ có nên báo giá hay không, Kỳ Kỳ Xung không kìm nổi, báo ra giá hai triệu.
Diệp Mặc mừng rỡ trong lòng.Để Kỳ Kỳ Xung dẫn đầu tăng giá vẫn tốt hơn so với “Thục Sơn Kiếm Tông”.Diệp Mặc dường như không đợi “Thục Sơn Kiếm Tông” báo giá, liền trực tiếp nâng giá lên hai triệu năm trăm ngàn.
Tiền vàng trong tay hắn căn bản không dùng vào bất kỳ chỗ nào, có thể dùng tiền vàng mua được linh thạch, hắn tuyệt đối sẽ không keo kiệt.
Không có bất kỳ bất ngờ nào, Diệp Mặc bỏ ra hai triệu năm trăm ngàn để lấy về một tổ “Khí Cơ Thạch”.Dù tất cả mọi người đều biết kết cục cuối cùng của người kia, mấy thứ này vẫn là sẽ bị người khác đoạt lại, nhưng kết quả này lại không ai có thể ngờ tới.Bởi vì “Khí Cơ Thạch” quý báu, chỉ cần là người tu luyện cổ võ đều biết.Ngay cả tam đại ẩn môn cũng không muốn độc chiếm, huống chi Diệp Mặc một kẻ tu luyện lỗ mãng không gốc không rễ như vậy?
Hơn mấy triệu tiền vàng đối với người khác mà nói là rất khó có, nhưng đối với tam đại ẩn môn và một số môn phái hạng nhất mà nói, cũng không phải chuyện khó.Sở dĩ bọn họ không tranh nhau “Khí Cơ Thạch” là vì mấy thứ này tuy rằng rất quý báu, nhưng cũng không đến nỗi khiến các đại môn phái đấu đá nhau.
Không cần nói là môn phái hạng nhất, chính là một số môn phái bậc hai, xuất ra hơn mấy triệu tiền cũng là có thể đấy.Nhưng đối với “Khí Cơ Thạch”, vật này là thứ môn phái hạng nhất và môn phái cấp một cần, chỉ cần không phải đồ ngốc, không ai nguyện ý đi đắc tội đầu sỏ này.Chỉ có thằng ngốc Diệp Mặc này mới liều lĩnh muốn lấy mấy thứ đó về.
“Song Tử Kiếm Môn” lần này đã mang đến hơn ba triệu tiền vàng, lẽ ra có thể mua được một tổ “Khí Cơ Thạch”, nhưng thật không ngờ Diệp Mặc đã phá vỡ kế hoạch của Kỳ Kỳ Xung.Sau khi Kỳ Kỳ Xung mua một đồ vật với giá một triệu, phát hiện tài lực của y không ngờ cạnh tranh không nổi với cái tên thổ dân quê mùa kia, điều này làm cho y cực kỳ buồn bực.
Hội đấu giá vừa kết thúc, Diệp Mặc lập tức dẫn Mục Tiểu Vận rời khỏi hội trường, hướng ngoài thành mà đi.
Người của hơn mười bang hội lập tức đã nhìn chằm chằm Diệp Mặc, nhưng vì đã có hai môn phái là “Song Tử Kiếm Môn” và “Đoán Khí Đường” đi theo, người khác dù là muốn đi theo sau phát tài, cũng không dám đi.Đùa gì vậy, hai môn phái này đều là ẩn môn nhất đẳng, hơn nữa theo sau còn có bốn người, trong bốn người này một gã Tiên Thiên, một gã nửa bước Tiên Thiên, còn có một gã đỉnh cao Địa cấp, hơn nữa còn có một tên đỉnh cao Huyền cấp.Loại thực lực này, người khác đi lên chẳng lẽ là muốn đi tìm chết à.
Hơn nữa Diệp Mặc đắc tội hai môn phái này, những thứ tốt trên người hắn sẽ bị này hai nhà này chia nhau, cũng là một loại quy tắc ngầm, không ai nói gì.Nơi này nói chuyện chính là thực lực, tuy rằng Diệp Mặc là một con dê béo, nhưng vì một con dê béo đắc tội “Song Tử Kiếm Môn” và “Đoán Khí Đường”, ngay cả tam đại ẩn môn hạng nhất cũng sẽ không dính vào.
Mặc dù biết Diệp Mặc xong đời, nhưng rất nhiều người vẫn lắc đầu một cái.Thật sự là đáng tiếc, bọn họ đáng tiếc không phải cái mạng của Diệp Mặc, mà là số tiền trên người hắn.
Vân Tử Y nhìn Diệp Mặc và Mục Tiểu Vận đi xa cũng lắc lắc đầu, đội hình theo dõi hai người mới chỉ có chừng ba mươi tên, nếu bọn họ còn có thể chạy thoát, đó mới là việc lạ.Tên râu rậm này làm chuyện như vậy, còn dám ra khỏi thành vào lúc này, nàng không thể không bội phục dũng khí của hắn, đây quả thực không khác gì muốn chết.Tuy rằng hắn dù không ra khỏi thành, cũng không có kết cục tốt, nhưng ở trong thành, các môn phái khác hành động sẽ e dè một chút.
“Diệp Lang, hình như có mấy người đang theo dõi chúng ta.”
Mục Tiểu Vận đã nhìn ra có người đang theo dõi bọn họ, có thể thấy được bốn người theo dõi Diệp Mặc căn bản chính là không kiêng nể gì.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười nói:
“Cho nên chúng ta phải ra khỏi thành để đi phát tài, và sau khi phát xong tài sẽ trở về.”
Nhìn Diệp Mặc và Mục Tiểu Vận vội vàng lên xe ngựa ra khỏi thành, về sau càng chạy càng nhanh, cuối cùng thậm chí càng đi càng hẻo lánh.Kỳ Kỳ Xung cười lạnh ra tiếng, y nhìn thoáng qua Hạ Trọng Viêm bên cạnh nói:
“Hạ tiền bối, thật sự là không ngờ người kia muốn tìm cái chết, chẳng những dám ra khỏi thành, còn càng đi càng đến nơi hẻo lánh, hắn đang tìm kiếm nơi chôn thân.”
Hạ Trọng Viêm lạnh lùng cười, y là một trong những Phó Đường chủ của “Đoán Khí Đường”.Dù tu vi của y kém cỏi nhất trong bốn gã Đường chủ, nhưng trình độ luyện khí của y là cao nhất.Cho nên cho dù là môn chủ của tam đại ẩn môn nhìn thấy y, cũng sẽ kêu một câu đạo hữu.
Hôm nay, y đường đường là Hạ Đường chủ của “Đoán Khí Đường” lại bị một tên ngu ngốc không biết điều dày xéo mặt mũi.Nếu y không tự tay chặt người kia, y thật sự là nuốt không trôi cục tức này.

☀️ 🌙