Chương 712 Mưa đêm mùa xuân và điển lễ long trọng (1)

🎧 Đang phát: Chương 712

Chương 146-147: Mưa đêm mùa xuân và điển lễ long trọng (1)
Trương Tiểu Manh liếc nhìn tài liệu điện tử trong tay Hứa Nhạc, nhanh chóng nhìn thẳng vào mắt anh, nhẹ nhàng nói:
– Kể từ khi thầy của anh qua đời, Thi Thanh Hải về một mặt nào đó đã tự động rời khỏi tổ chức.Sau sự kiện ở Lâm Hải Châu, chuyện này càng được khẳng định.Văn bản thanh minh chính thức của Ủy ban sau sự kiện ở Tòa nhà Nghị Viện cũng đã xác nhận rõ ràng.Nhưng dù sao, hắn cũng là người của Thanh Long Sơn các anh.
– Ý em là gì? – Hứa Nhạc hỏi.
Trương Tiểu Manh cười nhạt:
– Ý em là, từ trước đến nay, Thi Thanh Hải luôn chấp nhận thân phận này, nên mới giao lại những thứ quan trọng này cho anh trước khi chết.Theo quy định của tổ chức, em nên giao lại cho bên trong núi và tuyệt đối giữ bí mật.Nhưng em nghĩ…anh cũng đang cần chúng.
Hứa Nhạc ngẩng đầu, ánh đèn u ám từ con ngõ nhỏ chiếu lên mặt anh, nụ cười trên mặt anh chân thành và thoải mái.Anh nhìn cô gái sau cặp kính đen, cảm khái nói:
– Em bây giờ không còn là cô thiếu nữ ngây thơ, đặt tổ chức và nhiệm vụ lên trên hết, khiến người khác đau đầu như năm xưa nữa…Chuyện này thật sự…rất tốt!
Trương Tiểu Manh khẽ cúi đầu, một sợi tóc đen ẩm ướt bay loạn theo gió đêm xuân, phản chiếu ánh đèn đường thành một vệt sáng nhạt, như một tia ký ức về mối tình đầu ngây ngô của đôi bạn trẻ.
– Chẳng qua là Thi công tử từ đầu đến cuối không đặt tổ chức lên trên hết, nên mới chia sẻ một phần hồ sơ quan trọng này cho anh.
Hứa Nhạc liếc nhìn Trương Tiểu Manh, nhẹ nhàng nói:
– Chỉ là anh không hiểu, khi hắn đã điều tra ra được những thứ mình muốn, vì sao lại liều mạng xông vào Tòa nhà Nghị Viện, khiến mọi người kinh động đến vậy?
Sau một hồi im lặng, Trương Tiểu Manh kể lại chi tiết mọi chuyện cho Hứa Nhạc, bao gồm cả tên nhân viên tình báo trong Khoa IV Thanh Long Sơn đã bán đứng Thi Thanh Hải, thậm chí cả giao dịch đen tối giữa Ủy ban Quản lý Thanh Long Sơn với Chính phủ Liên bang, cô đều không giấu giếm.Vì Trương Tiểu Manh hiểu rõ tính cách Hứa Nhạc, anh muốn biết chi tiết mọi việc của người bạn thân trước khi ra đi.
– Quyết định của Ủy ban khiến tôi và nhiều đồng chí trong Khoa IV cảm thấy lạnh lòng.
Đêm xuân chưa sâu, nhưng cơn mưa nhẹ và môi trường ẩm ướt khiến không khí se lạnh.Trương Tiểu Manh đưa tay ôm vai, nhận ra mình gầy hơn nhiều so với thời còn ở trường.
Hứa Nhạc lặng lẽ đi bên cạnh cô, ngập ngừng cởi áo khoác quân dụng, khoác lên vai Trương Tiểu Manh.
Trương Tiểu Manh kéo nhẹ áo khoác, cảm nhận nhiệt độ cơ thể anh còn lưu lại, thỏa mãn hít nhẹ một hơi, cười nói:
– Cảm ơn!
Dưới ánh đèn đường mờ nhạt, như một vầng trăng thứ ba trên bầu trời, đôi bạn trẻ dừng lại.Trương Tiểu Manh xoay người, nhìn thẳng vào mắt Hứa Nhạc, trong mắt hiện lên một tia lo lắng nhạt:
– Vì hắn trúng độc không thể cứu chữa, nên không có lựa chọn nào khác, nhưng anh thì khác.Em không nói đến việc Chính phủ Liên bang đã cho anh một tiền đồ tốt đẹp, cũng không nói đến sự xem trọng của Quân đội Liên bang, mà chỉ hy vọng anh suy nghĩ kỹ trước khi đưa ra bất kỳ quyết định nào, xem đó có phải là lựa chọn tốt nhất không, đừng quá xúc động…
– Ừm! – Hứa Nhạc khẽ gật đầu:
– Trước khi Thi công tử chết, anh đã hứa với hắn rồi, anh sẽ không nổi điên.Dù hắn không nghe thấy lời hứa của anh, nhưng những chuyện anh đã hứa nhất định sẽ làm được!
Ngừng một chút, anh lại nói:
– Quân Thần trước khi qua đời cũng đã giao phó rất nghiêm túc với anh…
Ánh mắt anh nheo lại, biểu tình ngưng trọng:
– Anh sẽ dốc hết sức, nắm chắc mọi cơ hội để giành chiến thắng cuối cùng, bảo vệ bản thân, khiến tất cả kẻ địch không thoải mái, anh sẽ mãi đứng vững trên mảnh đất này, chứng kiến kết cục của mọi chuyện…
Trương Tiểu Manh mỉm cười, biết những gì anh nói nhất định sẽ làm được.Nỗi lo lắng đè nặng trong lòng bấy lâu nay cuối cùng cũng được buông xuống.Cô bình tĩnh nói:
– Lát nữa khi anh ra ngoài nhớ cẩn thận.Chính phủ Liên bang đã biết rõ thân phận thật của em, Khoa IV của Cục Điều Tra Liên bang vẫn luôn theo dõi em.Anh thân là vị anh hùng Liên bang từng bị dư luận bôi xấu, nếu lần này bị phát hiện ở cùng một chỗ với em nữa, sẽ khiến kẻ địch của anh có thêm nhiều tư liệu sống để đối phó với anh.
– Em yên tâm, hiện tại trong Liên bang này không ai có thể theo dõi được anh mà không bị anh phát hiện.
Lời Hứa Nhạc nói là sự thật, nhưng sự tự tin anh mang đến cho người khác lại gần như kiêu ngạo.Có lẽ vì khả năng này thật sự khó tin.
– Trước kia Thi công tử cũng từng làm việc cho Khoa IV của Cục Điều Tra Liên bang!
Hứa Nhạc khẽ nhăn mày, cảm khái:
– Bên Chính phủ Liên bang và Thanh Long Sơn các người đều có Khoa IV cả, sự trùng hợp này thật thú vị.Hơn nữa cái tên kia đều từng lăn lộn ở cả hai Khoa IV đó.
Hứa Nhạc liếc nhìn Trương Tiểu Manh, đột nhiên cười nhạt:
– Em có biết anh và Thi Thanh Hải quen nhau như thế nào không? Lúc ấy hắn vẫn còn công tác trong Cục Điều Tra Liên bang, nhận lệnh đến Đại học Lê Hoa điều tra em…Kết quả là một ngày nào đó hắn đi dạo dưới ánh mặt trời, khi đó anh cũng vừa hay ngồi phơi nắng sau cánh cổng sắt phía sau Đại học…
Âm thanh trò chuyện trong con ngõ tắt đêm khuya đột nhiên trầm thấp hơn rất nhiều.Ánh sáng ngọn đèn ở đầu ngõ tựa hồ chói chang hơn một chút, thời gian và không gian tựa hồ quay trở lại những ngày dưới ánh mặt trời sáng lạn ở phía sau vườn trường tại Lâm Hải Châu mấy năm trước.Bên cạnh cửa sắt cổng sau Đại học Lê Hoa đã từng xảy ra rất nhiều chuyện xưa ngây ngô, bình thường.Nhưng hôm nay, đám thanh niên nam nữ nhân vật chính trong những câu chuyện xưa kia tựa hồ như nguyện ý quay trở lại tình cảnh lúc trước.
Với Hứa Nhạc, Thi Thanh Hải và Trương Tiểu Manh là hai người bạn chân chính mà anh quen biết sớm nhất sau những ngày anh chạy trốn ngàn dặm từ Đại khu Đông Lâm tới Thủ Đô Tinh Quyển này.Bịch bánh quy Tiểu Cẩu, điếu thuốc lá từ bên kia cánh cửa sắt dưới ánh nắng mặt trời rạng rỡ, đã khiến ba con người, một gã sinh viên dự thính gác cổng mai danh ẩn tánh trốn chết, một gã quan viên thường phục xinh đẹp với nụ cười mê người dưới ánh nắng mặt trời sáng lạn, một cô nữ sinh viên với thân phận nữ thanh niên vừa mới thoát ly con đường cách mạng…quay đi quay lại hóa ra đã trôi qua nhiều năm như vậy rồi.
Khi đó Thi Thanh Hải dù còn trẻ, nhưng đã hết sức lưu manh và hư hỏng.Hứa Nhạc thì tuổi trẻ mà lại trầm mặc chất phác như một ông cụ non, Trương Tiểu Manh thì lúc nào cũng chứa đựng không biết bao nhiêu tâm tư, trong lòng mãi nghĩ rằng bả vai mình có thể gánh vác bao nhiêu trách nhiệm nặng nề.Thi Thanh Hải mãi đến lúc chết vẫn luôn cho rằng Trương Tiểu Manh là một cô thiếu nữ ngu xuẩn không có chút thú vị nào.Hứa Nhạc thì đến giờ phút này, vẫn kiên trì cho rằng dù không có điếu thuốc bên kia cánh cửa ngày hôm đó, mình cũng có thể trở thành bạn thân với tên lưu manh kia.
– Kỳ thật hắn sớm đã chán ghét thân phận gián điệp kia rồi.Chỉ là vì cái chết bất ngờ của thầy hắn, cũng chính là Cục trưởng béo ú của Cục HTD kia đó, nên hắn mới có thêm tinh thần đối với chuyện này.Hắn từng nói với anh, một khi không thể lùi lại, thì chỉ có thể dũng cảm tiến lên thôi.
Hứa Nhạc ngẩng đầu, liếc nhìn ngọn đèn đường hơi tối ở trên cao, phát hiện có vài giọt mưa rơi xuống, ánh mắt không khỏi nheo lại.
– Anh từ trước đến giờ đều không hiểu chuyện chính trị.Dù đã nhiều năm, anh vẫn không thể thấu hiểu những hình thức, lối suy nghĩ của đám người trong Thanh Long Sơn các người.Nhưng anh biết rõ, sâu trong bản chất của Thi Thanh Hải xác thực là một người theo chủ nghĩa lý tưởng hoàn hảo.
Hứa Nhạc im lặng một lát, lấy ra một phong thư viết tay đã có nhiều nếp nhăn từ trong túi áo, đưa cho Trương Tiểu Manh, nói:
– Đây là bức thư mà năm đó trước khi hắn chính thức lặn đi đã tự tay viết cho anh.Nếu dùng những từ ngữ mà anh có thể nghĩ ra để khen ngợi, thì những lời trong phong thư này sẽ thắp sáng cả một trào lưu chủ nghĩa…
– Anh nghĩ bức thư này rất thích hợp cho đám thanh niên nhiệt huyết của Thanh Long Sơn xem, nên giao lại cho em bảo quản.
Trương Tiểu Manh nghiêm túc, đưa hai tay đón nhận bức thư, cẩn thận cất vào trong người, nhẹ nhàng nói:
– Em sẽ chuyển vào trong núi…Tiếp theo anh định làm gì?
Ánh mắt Hứa Nhạc nheo lại, nhìn những hạt mưa nhỏ bé như sợi tơ dưới ánh đèn đường, trầm giọng nói:
– Anh muốn đến phòng lưu trữ tử thi của Cục Điều Tra, đưa hắn đi, tìm chỗ an nghỉ.
Trong mắt Trương Tiểu Manh lại hiện lên vẻ sầu lo, vì cô biết chuyện này khó khăn đến mức nào.
Trước sự lo lắng trong mắt Trương Tiểu Manh, Hứa Nhạc không đưa ra bất kỳ cam đoan nào.Anh chỉ bình tĩnh chuyển chủ đề, ngữ khí quan trọng:
– Lực lượng của phe bên kia tựa hồ mạnh hơn những gì chúng ta từng tưởng tượng.Sự liên hệ giữa anh và Dinh thự Tổng Thống đã xảy ra chút vấn đề.Nhưng theo phán đoán của anh, Tổng thống mấy ngày nay vẫn im lặng, thực tế là đã đưa ra một vài tin tức quan trọng.Trong tình huống không thể liên lạc trực tiếp với ông ấy, anh nghĩ anh nên làm một vài chuyện cụ thể.
– Phẩm chất đạo đức của Mạt Bố Nhĩ không có gì phải nghi ngờ.Nhưng anh cứ như vậy mà xác định rằng ông ta cố tình im lặng để truyền tin tức cho anh sao? Chứ không phải là ông ta đã bị người khác nắm giữ rồi à?
– Ở Liên bang này, bất luận là ai, dù là một quân nhân sĩ quan trang bị đầy mình, cũng không thể hoàn toàn khống chế một vị Tổng thống Liên bang.Dù sao, Tổng thống Mạt Bố Nhĩ cũng là vị Tổng thống mà Thi Thanh Hải và anh đã tán dương.Ông ta cũng từng là quân nhân, không phải là những nhân vật chính trị ngây thơ.Sao lại có thể có biểu hiện kém cỏi như vậy? Theo anh nghĩ, hiện tại Tổng thống Mạt Bố Nhĩ cần một thanh âm phát ra từ bên ngoài Chính phủ, hơn nữa thanh âm đó phải đủ mạnh.Ông ta cần nhờ thanh âm đó để xé toạc lớp giấy ngăn cách mà ông ta không tiện chính diện ra tay xé bỏ.Hoặc là ông ta cần một cái cớ đủ mạnh để cho phép ông ta xóa bỏ lớp giấy ngăn cách kia.
– Xem ra mấy năm gần đây anh cũng hay xem tiểu thuyết của Tịch Lặc, mấy loại từ ngữ cổ điển như “tầng giấy ngăn cách” này anh dùng thật thuần thục.
Trương Tiểu Manh cười nhạt nhìn Hứa Nhạc:
– Nếu anh đã tự tin như thế, vậy thì em không nói gì nữa, chúc anh thuận buồm xuôi gió.
– Cảm ơn!
Hứa Nhạc chân thành ôm cô một cái, rồi xoay người chuẩn bị rời đi.
Dưới ánh đèn u ám và mưa phùn, Trương Tiểu Manh nhìn theo bóng dáng Hứa Nhạc, đột nhiên nói:
– Khi anh đi đón Thi Thanh Hải, nhắn giúp em một câu.Em luôn cho rằng hắn là một gián điệp ưu tú nhất, lại là một chiến sĩ ưu tú nhất của Thanh Long Sơn!
– Nhất định anh sẽ nhắn.- Hứa Nhạc lau đi những giọt mưa trên mặt, cười trả lời:
– Dù hắn không thích em, nhưng anh nghĩ hắn sẽ thích thú với lời khen này của em.
Sau đó hai người nhanh chóng đội mưa ra khỏi con ngõ tắt u ám, băng qua đường, men theo con đường với ba gốc hòe to lớn, vòng quanh khu vực phía Tây của Đặc khu Thủ Đô, đi ngang qua một cô bé bán ô phía trước lối vào trạm xe điện ngầm.
Hai người ôm nhau cáo biệt, rồi mỗi người đi về một lối vào trạm xe điện ngầm khác nhau.
Khoảng mười lăm phút sau, Hứa Nhạc vuốt mái tóc ướt, đi ra khỏi trạm xe điện ngầm tại khu 3 phía Đông của Đặc khu Thủ Đô, trầm mặc đi lên con đường phía trước, lên một chiếc xe quân dụng đã chờ sẵn.Sau khi lên thùng xe rộng lớn phía sau, anh trầm mặc suy tính những chuyện sắp tới.
o0o
Kể từ sau sự kiện trong Tòa nhà Nghị Viện, Chính phủ Liên bang và Nghị Viện phẫn nộ, lập tức thành lập Ủy ban Điều tra cấp cao, đồng thời thành lập ba tiểu tổ chuyên môn phụ trách chuyên án.
Vì Thi Thanh Hải từng là quan chức cao cấp trực thuộc Cục Điều Tra Liên bang, nhất là khi điều tra ra hắn đã nhiều lần lợi dụng tài nguyên và mạng lưới điều tra của Cục, nên tiểu tổ chuyên án đặc biệt này đã loại hết nhân viên Cục Điều Tra Liên bang, thay vào đó là liên hợp ba phía Tổng cục Cảnh sát Liên bang, Bộ Tư Pháp và Bộ Quốc Phòng.
Những nhân viên và cơ sở làm việc của Chuyên án hợp nhất bao gồm nhiều tòa nhà hành chính bên trong Đặc khu Thủ Đô, trong đó có cả tòa đại lâu cảnh sát trên đường A Tư Ba này.Tòa đại lâu này không gánh vác nhiệm vụ điều tra quan trọng, nhưng phụ trách trông giữ và kiểm kê chứng cứ liên quan.Dù đã là ban đêm, vẫn có nhiều nhân viên cảnh sát và quân nhân sĩ quan bận rộn tăng ca hoặc canh gác cả đêm.
Bên ngoài kho đông lạnh của tòa đại lâu cảnh sát A Tư Ba có hai cảnh sát đang canh gác.Một cảnh sát béo tốt đang biến thành một chiếc bánh bột ngô phì nộn, dựa người trên ghế, than vãn với đồng đội, cố gắng nói nhỏ để thủ trưởng không nghe thấy.
– Tối nay định ra quán rượu làm vài ly cho ấm bụng, ai ngờ lại phải tăng ca…Đôi khi nhớ đến mớ cồn và nước khó nuốt kia, tôi lại hận không thể lôi cái gã đang nằm chết kia ra đánh cho đã tay.
Đồng đội gác cùng hắn đêm nay là một lão cảnh sát tóc hoa râm.Lão ta cười trào phúng:
– Cái tên gia hỏa đang nằm trong phòng kia không phải là người mà cậu hay tôi có thể động thủ.Đừng quá tức giận.Cái tên gia hỏa kia đã giết Phó Tổng thống Liên bang, đương nhiên thân phận quan trọng, cần phải canh gác cẩn thận.
– Quan trọng gì chứ? – Cảnh sát béo tốt đùa cợt:
– Đám thủ trưởng lúc đầu cứ cho rằng một chuyện điên cuồng trong Tòa nhà Nghị Viện như vậy không thể do một người làm, cho rằng hắn còn đồng bọn, nên mới lo lắng.Nhưng thực tế thì sao? Ngay cả một đồng bọn cũng không điều tra ra được, cái gã điên này thật sự một mình xông vào Tòa nhà Nghị Viện!
Lão cảnh sát lớn tuổi cười nhạt, trong khóe mắt có nhiều nếp nhăn hiện lên một tia cảm khái:
– Đừng nói là đồng bọn, nhiều ngày trôi qua, cũng không có thân nhân nào đến nhặt xác hắn về.
Cảnh sát béo tốt phẩy tay, chỉ vào cánh cửa kim loại kiên cố phía sau lưng mình, hạ giọng:
– Nghe nói cha mẹ của cái tên gia hỏa kia chết từ lâu rồi.Còn về các bác con thân thích khác…thôi đi, hiện tại hắn là tội phạm mưu sát Phó Tổng thống Liên bang và các Nghị viên, không tính là tội phạm phản quốc thì là gì? Dù đã chết cũng không thoát tội.Tất cả mọi người trong Liên bang đều phẫn nộ mắng chửi, dù hắn có bạn bè thân thích, lúc này ai dám đến nhận hắn về chứ?
Lời hắn vừa dứt, bên ngoài tòa đại lâu cảnh sát, trên đường lớn A Tư Ba đột nhiên vang lên tiếng động cơ gầm rú mạnh mẽ và trầm thấp.Tiếp theo là tiếng phanh gấp, cuối cùng là tiếng bước chân dồn dập nhưng không hề hỗn loạn.Đó là do những đôi giày quân dụng có lớp đế hợp kim cứng rắn dẫm mạnh lên cầu thang gỗ cứng chắc phía trước tòa đại lâu Cục Cảnh Sát.
Cảnh sát béo tốt và lão cảnh sát nghi hoặc nhìn nhau, rồi chậm rãi đứng thẳng người, tay phải đồng thời đặt lên bao súng bên hông.
Ở cuối hành lang dài, một đám quân nhân sĩ quan vây quanh một quân nhân sĩ quan trẻ tuổi đột nhiên trầm mặc mà nhanh chóng đi tới.Gã quân nhân sĩ quan trẻ tuổi kia trông quen mắt, và luồng không khí do đám người kia mang đến vô cùng trầm mặc và nghiêm túc, biểu tình của họ cũng rất nghiêm túc.
Đến trước kho đông lạnh, trong đám người có một hán tử khôi ngô tuấn tú nâng cánh tay cuồn cuộn như thép, chỉ vào một địa điểm phía sau lưng hai cảnh sát ngạc nhiên, thấp giọng nói với quân nhân sĩ quan trẻ tuổi:
– Tiểu gia chính là ở bên trong đó.
o0o
Khi Hứa Nhạc chuẩn bị vào kho đông lạnh để nhìn người kia lần cuối, hai cảnh sát dù tức giận phẫn nộ, nhưng vẫn tận tâm với cương vị của mình, cuối cùng cũng phản ứng.Cảnh sát béo tốt bất an cảnh giác nhìn đám quân nhân sĩ quan kỳ quái trước mặt, ngón tay lặng lẽ mở nắp da của bao súng bên hông, trầm giọng nói:
– Thật xin lỗi, tôi không thể để các vị vào.
Cố Tích Phong đứng ngay sau lưng Hứa Nhạc, thần tình trào phúng, cười nhạt:
– Căn cứ vào luật pháp Liên bang và điều lệ của Chính phủ, nếu một vụ án đã xác định thân phận chính xác, thì những nghi phạm đã chết có thể được chuyển giao cho những người có quyền hạn liên quan.Cái vị tiểu gia đang nằm trong tủ lạnh sau lưng hai người không có thân nhân bạn bè nào, nên hôm nay chúng tôi đến đây thay mặt quyền lợi dân sự.
Hai cảnh sát nhìn nhau, lặng lẽ nghĩ đến những lời đối phương vừa nói, có chút không kịp phản ứng.Một lát sau, cảnh sát béo tốt lắc đầu, nói:
– Tôi không rõ các vị đang nói gì, tôi yêu cầu các vị ngay lập tức rút lui.Sẽ không có ai giải quyết những yêu cầu hoang đường kia của các người đâu.
Hứa Nhạc khẽ cúi đầu, rồi nhấc chân phải, tiếp tục tiến thẳng về phía trước.
Hai cảnh sát muốn rút súng ngăn cản, lại hoảng sợ phát hiện, không biết từ lúc nào, đã có hai nòng súng thô to lạnh như băng đặt ngay sau gáy mình.
Hứa Nhạc không để ý đến vẻ mặt tái nhợt của hai cảnh sát, trực tiếp mở cửa phòng đông lạnh, rồi tìm đúng ngăn tủ mình muốn trong số những tủ lạnh dày đặc cả ba mặt tường.
Không chút do dự, không có sự tạm dừng vì cảm giác sầu não hay chua xót, Hứa Nhạc nhanh chóng mở cửa ngăn đông lạnh, gạt bỏ lớp che mặt trên cái gói thật to bên trong, xác nhận mình không nhầm, rồi phất tay, ý bảo đội viên giúp mình khiêng tên gia hỏa này đi.
Hắn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tái nhợt đang nằm trong túi lớn kia, ánh mắt nheo lại, môi mím lại, thấp giọng cười nói:
– Đổi địa điểm ngủ đi, ở trong này lạnh lắm, lạnh đến mức sắp đông chết cậu rồi đó!

☀️ 🌙