Chương 703 Trên quảng trường (Trung)

🎧 Đang phát: Chương 703

Trên bậc thềm đá dài, Thi Thanh Hải nheo mắt nhìn tòa nhà lớn phía trên, có vẻ hơi chói mắt, cười với cô gái trong vòng tay:
“Đi chậm thôi, chân anh bị thương, không theo kịp em.”
Trâu Úc mặt không chút biểu cảm, vẻ quyến rũ vẫn lạnh lùng dưới gió xuân.
“Không hiểu sao tôi lại giúp anh đi một đoạn đường dài như vậy.”
“Nói đi cũng phải nói lại, thật sự cảm ơn em.” Thi Thanh Hải cười, “Trong đám người nhiệt tình như chuột đồng, chỉ có em dũng cảm đứng ra giúp anh.”
“Tôi cũng không hiểu lúc đó mình nghĩ gì nữa…” Trâu Úc vẫn bình tĩnh, “Nếu có cơ hội quay lại, tôi nhất định sẽ mỉm cười nhìn anh chết.”
Những đám mây bạc trên Quảng trường Hiến Chương đã tan, ánh nắng xuân chiếu lên bậc thềm đá của tòa nhà Nghị Viện và những bức tượng trang nghiêm trên bãi cỏ xanh, tạo nên một cảnh tượng yên bình.Đôi nam nữ trẻ tuổi chậm rãi bước đi, như đang dạo mát trên sườn núi cỏ xanh, tự nhiên và thoải mái.
Nếu chỉ nghe cuộc trò chuyện của họ, ai cũng nghĩ đây là một cặp tình nhân đang trong giai đoạn mập mờ, có chút oán trách nhưng vẫn yêu thương nhau.
Nếu không thấy cánh cửa kiến trúc tinh xảo của tòa nhà Nghị Viện bị hư hại nghiêm trọng, và vô số binh lính vũ trang hạng nặng phía trước, thì không ai nghĩ rằng họ đang bị vô số súng bắn tỉa chĩa vào.
Ôm cô gái trong ***g ngực? Không, hắn đang dùng khuỷu tay gác lên cổ cô, tùy tiện gác khẩu súng lục, có thể biến cô thành một xác chết bất cứ lúc nào.
Trâu Úc hiện tại là con tin của Thi Thanh Hải, tiểu thư duy nhất của Bộ trưởng Bộ Quốc Phòng là vũ khí cuối cùng của hắn để chống lại vô số súng trường ẩn sau những tòa nhà xa xa và vài robot MX đen cồng kềnh dưới bậc thềm đá.
Ít nhất, đó là những gì đám đông và binh lính cảnh sát Liên bang đang nghĩ.
Đôi nam nữ trẻ tuổi chậm rãi đi xuống bậc thềm đá dài, qua một ao bèo xanh nhỏ, qua bãi cỏ xanh mướt.Quảng trường Hiến Chương im lặng không một tiếng súng, không một tiếng thét, chỉ có vô số cặp mắt nhìn chằm chằm vào họ, lo lắng di chuyển theo.
Thi Thanh Hải bước đi rất chậm, vì hắn thực sự mệt mỏi, mệt đến chết.Nhưng trong mắt mọi người, hắn đang ôm Trâu Úc, bước đi thong thả, toát ra vẻ thong dong.
Sau khi vào quảng trường rộng lớn, hắn và Trâu Úc như đang tản bộ dưới ánh nắng rực rỡ, và mọi người chỉ có thể nhìn theo bóng dáng của hắn, vì thế đám đông và dây giới tuyến vàng cũng tự động di chuyển theo sau.
Đám quân cảnh trang bị đầy mình bao vây xung quanh, đương nhiên vẫn ghìm chặt súng ống, giữ khoảng cách nhất định, chậm rãi di chuyển theo họ.
Đây là lần đầu tiên trong đời Thi Thanh Hải thấy Quảng trường Hiến Chương này quá rộng lớn, đi đến mức chân đau nhức như sắp chết, nhưng vẫn chưa đến được đích.Hắn nheo mắt nhìn những bức tượng đồng quen thuộc, cảm thấy tầm nhìn mơ hồ, cười tự giễu và lẩm bẩm.
Trâu Úc bị hắn vòng tay qua cổ có chút khó chịu, mày thanh tú hơi cau lại, tùy tiện để gió thổi những sợi tóc đen trên trán.Tay phải của nàng có chút bất an, hơi chút khẩn trương đặt lên cổ, nắm chặt họng súng lạnh băng, như muốn ngăn cản viên đạn có thể bắn thẳng vào cổ họng trắng muốt của mình.
Nàng cần phải biểu hiện ra vẻ sợ hãi của một con tin, nhưng thực tế, bàn tay phải của cô đang nhẹ nhàng giúp Thi Thanh Hải giữ chặt khẩu súng lục, bằng không nó sẽ rơi xuống đất.
“Em yêu, anh có một câu hỏi muốn hỏi em, em có thể cho anh một câu trả lời thật lòng không?” Thi Thanh Hải dựa hờ vào lưng Trâu Úc, có vẻ như đang dùng thân thể cô để che chắn đường đạn, nhưng chỉ có Trâu Úc biết nếu không có sự chống đỡ của cô, hắn rất khó có thể bước đi thêm một bước nào nữa.
Hắn ghé nhẹ vào vai Trâu Úc, ghé môi vào tai cô, vẻ mặt không biểu cảm, nhưng giọng điệu lại rất ngả ngớn, hỏi: “Một người đàn ông hoàn mỹ như anh, sao em mãi không chịu lấy anh? Anh theo đuổi em mấy năm nay thật sự rất chân thành, nhưng em lại không chịu gật đầu.Ngay cả con trai chúng ta cũng đã biết đọc thơ rồi!”
“Đó là con của tôi!” Trâu Úc phản ứng như những lần hai người lén lút gặp nhau ăn cơm trước đây, lạnh lùng phản bác.Nhưng ánh nắng mặt trời phản xạ trên những bức tượng đồng khổng lồ, và đám binh lính vũ trang đầy mình phía xa, cùng với đám đông quan sát đầy kinh ngạc và phấn khích phía sau, khiến cho phản ứng của cô khác với bình thường.Đây là Quảng trường Hiến Chương, người đàn ông phía sau cô có thể ngã xuống chết bất cứ lúc nào, trái tim băng giá của cô rốt cuộc cũng mềm mại hơn một chút.
Im lặng một lát, một sợi tóc mềm mại bị gió xuân thổi bay vào môi cô, Trâu Úc nhẹ nhàng dùng lưỡi đẩy ra, có chút hàm hồ giải thích: “Bởi vì những người phụ nữ anh thích quá nhiều.”
Thi Thanh Hải im lặng một lúc lâu, sau đó đột nhiên cười nhạt, nói: “Hứa Nhạc cũng vậy.”
Trâu Úc khẽ nhếch mép, muốn cười, nhưng chợt thấy đám quân cảnh ở bốn phương tám hướng, vẻ mặt như lâm vào đại địch, nên nụ cười nhạt cuối cùng lại hóa thành một cái bĩu môi lạnh nhạt, đạm mạc.
Dưới ánh nắng mặt trời mùa xuân ấm áp, dưới sự chú mục của hàng ngàn hàng vạn cặp mắt, dưới sự tập trung gay gắt của vô số súng ống lạnh băng, dưới sự ghi hình của vô số điện thoại di động và camera internet trực tiếp, Thi Thanh Hải ôm Trâu Úc đi tới chính giữa Quảng trường Hiến Chương, sau đó đưa tay nhấc mấy sợi dây xích dùng làm hàng rào nhỏ bên dưới bức tượng tiểu tổ năm người khổng lồ, đi vào bên trong, ngồi bệch xuống bục nhỏ bên dưới bức tượng.
Bậc thềm đá ấm áp dưới ánh nắng xuân, ngồi lên trên đó thật sự thoải mái, hơn nữa đối với Thi Thanh Hải toàn thân rét run thì lại càng dễ chịu hơn.Hắn ngồi dựa cằm vào vai Trâu Úc, cau mày nhìn về phía bức tượng khổng lồ của Quân Thần Lý Thất Phu vừa mới được đặt thêm ở bên phía đối diện, dùng một câu mở đầu không chút ăn nhập gì với chủ đề mà hắn muốn nói:
“Lão nhân gia cuối cùng cũng có lúc phạm phải sai lầm.Sau này em nên ăn nhiều thêm một chút, xương bả vai không có một miếng thịt nào cả, dựa lên không có chút xíu thoải mái nào.”
Trên đỉnh đầu của hai người là những bức tượng của tiểu tổ năm người nổi tiếng của Liên bang.Những bức tượng đồng cổ xưa dưới sự tẩy lễ của năm tháng cũng không hề lưu lại quá nhiều dấu vết của thời gian, lại tự nhiên mang trên mình một loại hương vị tang thương nhàn nhạt.Ánh dương quang tươi mát mới mẻ chiếu rọi lên trên những bức tượng, phản xạ đến cái chuông đồng khổng lồ ở phía trước, sau đó lại vô cùng tự nhiên tán xạ ra trên mặt cỏ xanh, lại có chút mang theo hương vị của một loại rượu lâu năm nào đó vậy, khiến cho kẻ khác phải say mê.
Những sợi dây giới tuyến màu vàng lại được chắn ra, vây quanh bốn phía xung quanh khu vực bức tượng khổng lồ này.Đám chiến sĩ của Sư đoàn Thiết giáp 7 tay cầm những khẩu súng ống lạnh như băng cũng lại một lần nữa bao vây khắp nơi xung quanh.Đại khái là ngày hôm nay ánh nắng mặt trời rất xinh đẹp, lại thêm vừa rồi có một đoạn di chuyển dài tương đối bình thản, cho nên không khí trong toàn trường cũng đã trở nên không quá mức khẩn trương giống như lúc trước nữa.
Tại một góc khoảng trường cách đó xa xa một chút, Sư Đoàn trưởng Đỗ Thiếu Khanh chậm rãi bước xuống chiếc xe quân dụng, tháo xuống cặp kính râm trên mặt mình, nhìn về phía ánh dương quang vô cùng rạng rỡ trên quảng trường, cực kỳ hiếm thấy, trên gương mặt chợt nở ra một nụ cười mỉm vô cùng ôn hòa.
Trâu Úc cũng không thèm để ý đến mấy lời hồ ngôn loạn ngữ của gã nam nhân ngay sau lưng mình, vẻ mặt không một chút biểu tình, hỏi:
“Anh đã giết chết Phó Tổng Thống Liên bang, anh khẳng định không thể nào trốn thoát được đâu, vì cái gì lại muốn chạy tới nơi này?”
Có một vài giọt máu tươi đột nhiên từ bên trong hai lỗ mũi nóng hầm hập tuôn chảy ra, Thi Thanh Hải đưa tay lên muốn lau đi, nhưng lại bởi vì thân thể quá mức mỏi mệt nên phản ứng chậm chạp một chút, khẽ tí tách rơi xuống dưới, rơi lên bộ ngực trắng muốt của Trâu Úc, bởi vì hôm nay cô nàng mặc một kiện váy ống hở vai màu đỏ chói, cho nên hoàn toàn lộ ra bên ngoài một phần bên trên của bộ ngực xinh đẹp.
“Thật xin lỗi!” Thi Thanh Hải nói nhỏ, mang theo chút ngữ khí ái náy.
“Không sao cả!” Trâu Úc cũng rất nhanh trả lời.
“Lúc anh còn nhỏ, khi còn đang học tiểu học, nhớ có một hôm trong trường học tiến hành giảng dạy thực tế môn lịch sử Liên bang, đã mang theo toàn bộ đám học sinh năm lớp năm của bọn anh đi đến Quảng trường Hiến Chương này tổ chức tham quan học tập.Trên quảng trường này nói thẳng ra cũng chẳng có cái gì đẹp cả, ngoại trừ hai cái nhà bảo tàng kia, đại khái cũng chỉ có pho tượng của tiểu tổ năm người này mà thôi.Khi đó Quân Thần lão nhân gia cũng còn sống vô cùng khỏe mạnh, còn chưa có bị cái đám con cháu bất hiếu kia mang đến nơi này hứng chịu gió táp mưa dầm…”
Thi Thanh Hải nở nụ cười mỉm trào phúng, nâng cánh tay phải lên một chút, lau đi mớ máu mũi lại chảy dài xuống dưới môi mình, tiếp tục trào phúng nói: “Đối với tiểu tổ năm người kia, người mà anh sùng bái nhất, đương nhiên chính là cái vị Sinh vật học Văn Tuấn Bố Lan Địch kia.Hẳn là em có thể đoán ra được nguyên nhân.Vị tiên hiền này chính là rất thích uống rượu, vì thế cho nên cái loại rượu nổi tiếng nhất trong toàn bộ Liên bang này cũng muốn dùng tên của ngài ấy mà đặt tên cho chính mình.”
“Nhưng mà anh cũng chỉ thích uống loại rượu Văn Tuấn Bố Lan Địch số 3 mà thôi.Hơn nữa lúc ấy anh vẫn còn là một thằng nhóc học sinh tiểu học ngây thơ trong trắng, còn không biết được hóa ra rượu lại uống ngon đến như thế.Lúc ấy điều mà anh cực kỳ tò mò đối với cái pho tượng tiểu tổ năm người này chính là, vì cái gì mà cái vị ở bên trái cùng kia lại phải mặc váy?”
Thi Thanh Hải khẽ nhíu mày lại, chăm chú nhớ lại, sau đó nói, dùng tay chỉ chỉ về phía cái bức tượng bằng đồ cổ xưa khổng lồ hùng vĩ trên đình đầu của mình kia.
“Bởi vì vị ấy ở trong tiểu tổ năm người này là vị nữ nhân duy nhất, am hiểu nhất chính là thiết kế chương trình máy tính.” Trâu Úc đưa tay ôm hai đầu gối của mình, ánh mắt thì nhìn xuống bãi cỏ xanh mướt bên dưới quãng trường phía trước, nhẹ giọng đáp lời: “Tuy rằng pho tượng này là xây dựng dựa theo hình tượng của nàng ta tại thời kỳ trung niên, nhưng mà nữ nhân vĩnh viễn luôn luôn thích mặc váy a.”
“Chính xác a!” Thi Thanh Hải khẽ liếm liếm môi đã có chút tê dại của chính mình, chậm rãi nói: “Điều mà tôi cảm thấy không rõ nhất chính là, pho tượng này cao đến mấy chục thước, hơn nữa lại còn mặc váy như thế nữa, chẳng lẽ không sợ sẽ bị người khác nhìn lén hay sao?”
Trâu Úc cũng không biết phải nói cái gì để trả lời hắn.
“Lúc ấy anh cũng đã nghĩ muốn chạy xuyên qua lan can, chạy xuống bên dưới nàng ta liếc mắt nhìn xem một chút, kết quả là bị mấy vị cảnh vệ đuổi trở về, cuối cùng vị Hiệu trưởng đại nhân của bọn anh mắng chửi cho suốt cả nửa ngày trời…”
Thi Thanh Hải vô cùng cảm khái, nói: “Vì thế chuyện này liền trở thành một cái bí mật khó có thể khám phá giữa đám nam học sinh tiểu học bọn anh, đến tột cùng là bên dưới kia được điêu khắc cái gì? Năm đó các nhà điêu khắc gia đến tột cùng là chuẩn bị cho nàng ta loại quần lót như thế nào?”
Trâu Úc lại càng không biết phải trả lời cái tên gia hỏa này như thế nào.
“Ngày hôm nay anh rốt cuộc cũng đã có cơ hội có thể tự mình liếc mắt nhìn xem một chút, cảm xúc phải nói là phi thường hạnh phúc a!”
Nói xong những lời nói nay, Thi Thanh Hải thật tự nhiên ngửa người về phía sau một chút, vô cùng nghiêm túc quan sát một khoảng thời gian khá lâu, sau đó mới cảm khái, nói: “Hây da, không ngờ lại không có mặc quần lót!”
Trâu Úc quả thật không biết phải nói gì với cái tên gia hỏa này.Cô nàng giương mắt nhìn về phía khoảng trống trải phía trước mặt mình, có chút bực tức, nói: “Hiện tại tình huống đã là như vậy rồi, anh cũng không thể quan tâm đến một vài chuyện tình gì tương đối đứng đắn hơn một chút được sao?”
“Anh chỉ là muốn nói, tiểu tổ năm người kia cũng đều là người bình thường, tất cả mọi người chúng ta ai nấy cũng đều là người bình thường…” Thi Thanh Hải nở nụ cười nhạt, nói: “Cũng chỉ có điều ngẫu nhiên có thể làm một vài chuyện tình không bình thường mà thôi.”
“Cũng giống như là hiện tại vậy sao?” Cặp mày thanh tú của Trâu Úc khẽ nhíu lại một chút, hỏi.
“Đúng vậy, mỗi khi nghĩ đến những nữ nhân đã từng ban cho anh những khoảng thời gian hạnh phúc tốt đẹp trong suốt cả cuộc đời này của anh, có thể lại một lần nữa gặp lại anh bên trên TV, hơn nữa những chuyện mà ngày hôm nay anh đã làm ra, có thể khiến cho những cô nàng ấy chậm rãi nhớ lại những khoảng thời gian sống mang theo vô số những sầu não, cảm động, hoài cảm năm xưa, anh sẽ cảm thấy không chút tiếc nuối nào nữa, không tiếc nuối chút xíu nào đâu.”
Thi Thanh Hải một phen đem cái từ đâu cuối cùng kia kéo ra thật dài một chút, thực sự ôn nhu, thật sự chân thành.
Trâu Úc khẽ cắn nhẹ lên trên cặp môi đỏ mọng của chính mình, có chút căm tức, nói: “Đài truyền hình khẳng định là sẽ không phát sóng trực tiếp đâu.”
“Không cần phải lo lắng đâu.Nhiều bằng hữu như vậy đến xem, cũng đều có mang theo những điện thoại di động, cũng có camera ghi hình lại mà…”
Sau đó Thi Thanh Hải xoay người hướng về phía đám dân chúng đang vây xem bên ngoài sợi vòng dây giới tuyến màu vàng kia, không ngừng cầm điện thoại ghi hình trực tiếp bên trong này, khẽ đưa tay lên vẫy vẫy mấy cái thăm hỏi.
Ánh mặt trời ngày hôm nay thật sự quá tốt, ánh sáng chiếu rọi xuống vô cùng đúng lúc.
Thi Thanh Hải đưa bàn tay trái xuống ôm nhẹ lấy bụng của Trâu Úc, tay phải vòng qua cánh tay đang đưa lên nắm chặt họng súng lục của cô nàng, gác nhẹ lên trên đầu bả vai của cô nàng, nhìn qua tựa hồ như là đang thân mật, nhưng kỳ thực lại là vô lực, hoặc là thật sự đã không còn sức để ngồi thẳng người nữa rồi.Đây cũng là một lần thân mật thứ hai vô cùng hiếm có từ sau khi cái lần thân mật không chút trách nhiệm lần đó trong đêm tuyết trắng tại Lâm Hải Châu năm xưa.
Hắn khẽ tựa nhẹ lên trên vai của Trâu Úc một chút, ánh mắt khẽ nheo lại, nhìn về phía ánh dương quang ấm áp phía trước, thân thể cảm giác một cỗ ấm áp vô cùng dạt dào, phi thường thoải mái.Trong đầu hắn không khỏi nghĩ đến mấy năm trước đây sau khi chạy vào trong tòa nhà đại lâu Cơ Kim Hội Hoàn Sơn Tứ Châu, giết chết Mạch Đức Lâm, cũng đã từng cùng với Hứa Nhạc ngồi dưới ánh nắng mặt trời.Hắn khẽ rút nhẹ một điếu thuốc lá đã hơi nhăn nhúm trong túi áo mình, đưa lên trên môi.
“Anh chợt nhớ tới Hứa Nhạc.Giúp anh châm điếu thuốc một chút, sau đó giúp anh gọi một cú điện thoại cho cái tên gia hỏa kia.”
Điếu thuốc lá hiệu Ba số 7 bị đè bẹp nhăn nhúm, khẽ được đốt lên, sau đó Thi Thanh Hải vô cùng hưởng thụ hít một hơi thật sâu, cặp môi tím tái khẽ mím lại một chút, sau đó lại đưa hai tay ôm chặt lấy vòng eo của Trâu Úc, căn bản không chịu buông tay ra nữa.
Ở tại một góc xa xa trên Quảng trường Hiến Chương, Đỗ Thiếu Khanh châm một điếu xì gà mùi thô, hướng về phía tên quân nhân sĩ quan thuộc hạ bên cạnh cảm ơn một tiếng, sau đó tùy tiện tìm một băng ghế đá chuyên dùng cho các cặp tình nhân mà ngồi xuống.

☀️ 🌙