Đang phát: Chương 703
Trương Thiệu Thiên thất vọng há hốc miệng, trơ mắt nhìn quá trình biến đổi sắp hoàn thành.Màu vàng trên gương mặt xanh biếc cũng bắt đầu phai nhạt.
Một sư đệ lóe lên vẻ đố kỵ nói:
– Đại sư huynh đừng lo, ở Yêu Nguyên này còn nhiều cường giả lắm, bắt thêm hai Vũ Tôn ném vào, nhất định sẽ thành công thôi.
– Ừm.
Trương Thiệu Thiên nhìn lên trần nhà, vẻ mặt khôi phục bình tĩnh:
– Đúng vậy, thêm hai Vũ Tôn nữa chắc chắn không thành vấn đề.Đúng không, sư đệ?
Người sư đệ kia ngẩn người, cảm thấy Trương Thiệu Thiên có gì đó không ổn.Hắn ngẩng đầu lên, liền bắt gặp ánh mắt đầy sát khí của Trương Thiệu Thiên.
– Đại…Đại sư huynh, ngươi…
Hắn kinh hãi kêu lên, rồi cảm thấy cổ mình đau nhói, ngón tay Trương Thiệu Thiên đã cắm phập vào.Cùng lúc đó, hắn nhanh như chớp điểm vào yết hầu một sư đệ khác, khiến người này không kịp phản ứng, chịu ngay độc thủ.
Xoẹt!
Hai người còn lại lập tức rùng mình, vội lùi lại mấy bước, cảnh giác nhìn Trương Thiệu Thiên.Một người giận dữ:
– Đại sư huynh, huynh làm gì vậy?
Trương Thiệu Thiên thở dài:
– Hai vị sư đệ đừng sợ, đủ rồi.
Hắn thi triển một thủ ấn vào khuôn mặt xanh trên trần nhà, ánh sáng lục lại bùng lên, hút hồn phách của hai sư đệ kia vào.
Trương Thiệu Thiên nói:
– Hồn Nô sắp tiến hóa thành công rồi, ta thực sự không chờ được.Hai vị sư đệ, đồ đạc và Hồn Nô của hai người này coi như thuộc về các ngươi.Chuyện vừa rồi, ta tin là trí nhớ của hai vị không tốt lắm đâu nhỉ?
Hai người tái mét mặt, nhìn đồng bạn vừa còn cùng nhau chiến đấu mà rùng mình.
Nhưng họ đều là những kẻ lọc lõi sống sót qua quá trình huấn luyện tàn khốc của Phệ Hồn tộc, sau một thoáng bi thương liền khôi phục vẻ lạnh lùng.
Một người thở dài:
– Hai vị sư đệ thiên phú hơn người, tiền đồ vô lượng, ai ngờ lần đầu chấp hành nhiệm vụ đã bỏ mạng nơi đây.
Người còn lại cũng tiếc nuối:
– Ai mà chẳng chết, hai vị sư đệ cũng coi như chết có ý nghĩa.Chúng ta không nên buồn bã, mà phải biến đau thương thành sức mạnh, dưới sự dẫn dắt của Đại sư huynh hoàn thành nhiệm vụ một cách viên mãn.
Nói xong, cả hai xông lên cướp sạch đồ đạc trên thi thể, đặc biệt là Hồn Nô, nếu để Hồn Nô của mình nuốt chửng thì hiệu quả còn hơn nuốt chửng vũ giả.
Trương Thiệu Thiên lạnh lùng liếc nhìn họ, hừ một tiếng rồi tập trung theo dõi Hồn Nô trên trần nhà tiến hóa.
Sau khi nuốt chửng hai Vũ Tôn, khuôn mặt xanh lại biến đổi.Những điểm sáng vàng sắp tan biến lại bùng lên như sao trời.Khuôn mặt gào thét thống khổ, dần chuyển sang màu vàng, ánh mắt xanh thẳm cũng trở nên hung ác, hóa thành màu vàng.
– Ha ha, quả nhiên thăng cấp! Ha ha ha!
Trương Thiệu Thiên mừng rỡ không kiềm được, cười lớn đầy phấn khích.
Sau khi biến thành màu vàng, Hồn Nô lóe lên hàn quang trong mắt, nhìn chằm chằm Trương Thiệu Thiên rồi há miệng lao xuống, như muốn nuốt chửng chủ nhân.
Trương Thiệu Thiên không để ý, vẫn cười vui vẻ, liên tục khen ngợi:
– Không tệ, quả nhiên là cấp chín.Một khi Hồn Nô thăng cấp chín sẽ sinh ra linh trí, linh trí càng cao càng chứng tỏ nó mạnh mẽ.Ta rất thích dáng vẻ hung mãnh của ngươi.
Giọng hắn đột nhiên lạnh đi, quát:
– Nhưng Hồn Nô mãi mãi là Hồn Nô, đã là nô thì phải biết thân phận của mình!
Trương Thiệu Thiên không động tay, chỉ khẽ suy nghĩ, Hồn Nô vàng lập tức co giật, kêu rên thảm thiết xin tha.
– Hừ, giờ thì biết rồi chứ?
Trương Thiệu Thiên lấy Phệ Hồn Phiên ra, quét lên người Hồn Nô.Hồn Nô kêu thét một tiếng rồi bị hút vào trong phiên.
– Chúc mừng Đại sư huynh luyện thành Hồn Nô cấp chín, trở về tông môn có thể thăng cấp trưởng lão!
Hai sư đệ đồng thời tiến lên nịnh hót.
Trương Thiệu Thiên đang cao hứng nói:
– Sau này cứ chuyên tâm đi theo ta, ta sẽ không bạc đãi các ngươi! Hồn Nô này vừa thăng cấp chín còn yếu lắm, cần bồi bổ nhiều.Yêu Nguyên quả thực là thiên đường! Ha ha!
Hai sư đệ đồng thanh thề trung thành, nhưng trong lòng lại buồn bã khôn nguôi.
Vốn tưởng Hồn Nô của hắn thăng cấp chín thì đến lượt mình hưởng lợi, ai ngờ hắn lại bảo nó còn yếu, cần bồi bổ.Xem ra đi theo người này đừng mong ăn được thịt cá, chỉ có thể nhặt nhạnh đồ thừa.Dù sao cả hai cũng đã có được Hồn Nô của hai sư đệ kia, cũng coi như có chút lợi lộc, không dám oán hận.
Một sư đệ hỏi:
– Đại sư huynh, giờ chúng ta đuổi theo Kim Tiền Bang hay truy bắt mấy tên sống sót từ U Minh chiến hạm?
Trương Thiệu Thiên nghe vậy, mắt lóe lên hàn quang, quả quyết:
– Truy bắt kẻ sống sót! Trên người tiểu tử kia có quá nhiều bảo bối, đặc biệt là cái Tử Đỉnh kia, vượt quá hiểu biết của ta về huyền khí cấp chín, ít nhất cũng phải là huyền khí cấp chín đỉnh cao!
– Cái gì! Cấp chín đỉnh cao!
Hai người kia giật nảy mình, ngơ ngác nhìn nhau.
Toàn bộ đại lục, trừ Cửu Thiên Đỉnh ra, huyền khí mạnh nhất là cấp chín đỉnh cao, cũng vô cùng hiếm hoi.Phệ Hồn Tộc của họ chỉ có một kiện trong tay Tông chủ, hạng người như họ chỉ nghe nói qua mà thôi.
Vẻ mặt Trương Thiệu Thiên càng thêm lạnh lẽo, kích động:
– Ngoài Tử Đỉnh kia, các ngươi cũng thấy rồi đấy, còn không ít bảo bối cấp chín.Tất cả đều thuộc về các ngươi.Chỉ cần trung thành với ta, ta nhất định không bạc đãi!
– Đa tạ Đại sư huynh!
Hai người vội mừng rỡ bái tạ.
Trương Thiệu Thiên lấy ra một quả cầu nhỏ, ném lên không trung rồi vỗ vào mấy đạo thủ ấn.
Quả cầu bắn ra từng đạo ánh sáng, hiện lên cảnh tượng bốn phía, không ngừng lan rộng, hóa ra là một loại hình chiếu toàn cảnh.
– Yêu Nguyên tuy rộng lớn, nhưng ở Tây Vực này không gì thoát khỏi tay Phệ Hồn Tộc ta.
Trương Thiệu Thiên xoay quả cầu, toàn bộ cảnh tượng Yêu Nguyên hiện ra trước mặt họ.Trong ánh sáng hình chiếu, một vùng sương mù hiện lên, linh khí bức người, khác hẳn những nơi khác.
Hắn chỉ vào vùng sương mù:
– Chỗ này hẳn là Thủy Nguyệt Kính Hoa do Vạn Cổ Trường Thanh Thụ biến thành, thiếu niên kia chắc chắn đã theo người Tứ Cực Môn đến đây.
