Chương 702 Đông Nhi, không nên chết! (3)

🎧 Đang phát: Chương 702

– Trương Nhạc Huyên.
Thanh âm lãnh đạm vang vọng.
– Hả?
Trương Nhạc Huyên ngước nhìn, đôi mắt thoáng vẻ ngơ ngác.
– Yêu, vốn dĩ không phải tội.Nhưng ái tình vô vọng chỉ tự làm mình đau khổ.Ngươi đã nhận được phần thưởng tốt nhất rồi: lãng quên.Đi đi, tìm kiếm tình yêu đích thực của ngươi.
Ánh vàng lóe lên, Trương Nhạc Huyên tan biến.
– Ninh Thiên, Vu Phong.
Ninh Thiên và Vu Phong đứng cạnh nhau, cùng ngước mặt lên trời.
– Vì tình mà tự vẫn, thoát khỏi khổ đau.Chân Tâm Đại Mạo Hiểm thông quan.Các ngươi đã đủ tư cách nhận phần thưởng cao hơn, nên chỉ có thể chọn một.Phần thưởng này sẽ giải quyết mọi vướng mắc của các ngươi.Ninh Thiên, từ nay về sau, ngươi là nam nhân.Đi đi.
Hai vệt kim quang đồng thời bùng nổ, Ninh Thiên và Vu Phong còn chưa kịp định thần nhìn nhau, đã bị cuốn đi.
Ninh Thiên vốn chịu áp lực từ gia tộc, sau khi chuyển đổi giới tính, gánh nặng kia ắt hẳn vơi đi nhiều.Vấn đề tình cảm với Vu Phong cũng được giải quyết triệt để.Trải qua ba ải Chân Tâm, Mạo Hiểm, Chân Tâm Đại Mạo Hiểm, điều này đã trở thành khát vọng cháy bỏng trong lòng cả hai.
– Bối Bối!
– Nếu có thể chọn phần thưởng, ta muốn Tiểu Nhã.
Bối Bối vội vàng đáp.
– Cửa Chân Tâm Đại Mạo Hiểm của ngươi chỉ miễn cưỡng được xem là thông qua.Bởi vì người yêu của ngươi không ở đây, độ khó giảm đi nhiều.Ngươi vẫn sẽ nhận được phần thưởng.Hãy ghi nhớ mọi điều ngươi đã thấy, trong đó ẩn chứa gợi ý.Ngươi có ba lần cơ hội để hỏi người trong quang ảnh.Đi đi.
Không để Bối Bối kịp nói thêm, kim quang đã cuốn phăng hắn đi, biến mất không dấu vết.
Quả nhiên, mỗi người một cảnh.Lúc này, chỉ còn lại Hòa Thái Đầu, Tiêu Tiêu, Hoắc Vũ Hạo, Vương Thu Nhi và Vương Đông Nhi.
Hoắc Vũ Hạo cắn chặt môi, trán sưng đỏ, rớm máu.Với thể trạng của hắn, có thể đoán được cú dập đầu vừa rồi mạnh mẽ đến mức nào.
– Hòa Thái Đầu, Tiêu Tiêu.
Thanh âm lãnh đạm lại vang lên, vẫn chưa gọi đến Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông Nhi.
Hòa Thái Đầu và Tiêu Tiêu đồng loạt ngẩng đầu, Tiêu Tiêu nắm chặt tay Hòa Thái Đầu.
Dù biết rằng phía sau không phải là trừng phạt, nhưng cái chết của Đông Nhi khiến ai nấy đều bất an.Ở nơi không thể chống cự này, vận mệnh của họ hoàn toàn nằm trong tay kẻ khác.
– Trong lúc nguy nan thấy chân tình, Hòa Thái Đầu, phần thưởng của ngươi là giải tỏa khúc mắc trong lòng.Ngươi đã mãn nguyện chưa?
Hòa Thái Đầu gật đầu mạnh mẽ.
– Ta mãn nguyện rồi.Nhưng…có thể cho Đông Nhi sống lại được không?
Thanh âm lãnh đạm bỏ ngoài tai lời thỉnh cầu, tiếp tục:
– Tiêu Tiêu, ngươi dùng tình yêu của mình để hóa giải khúc mắc cho người yêu.Phần thưởng dành cho ngươi là, Hòa Thái Đầu sẽ khôi phục diện mạo thật sự của Từ Hòa.Đây là phần thưởng tốt nhất.Đồng thời, hồn lực của ngươi tăng lên cấp sáu mươi.
Một cột sáng vàng từ trên trời giáng xuống, bao trùm lấy cả hai.Điều kinh ngạc là, khuôn mặt hiền lành của Hòa Thái Đầu bắt đầu biến đổi kỳ lạ, vặn vẹo và dần thay đổi thành một diện mạo khác.
Vẫn là làn da ngăm đen, vẫn là cái đầu trọc quen thuộc, nhưng đường nét khuôn mặt trở nên tuấn tú, mày rậm mắt to, mũi cao miệng rộng.Đây mới chính là Hòa Thái Đầu, hay đúng hơn, là khuôn mặt của Từ Hòa trước khi dùng mật pháp cải tạo dung mạo.
Tiêu Tiêu ngơ ngác nhìn Hòa Thái Đầu trước mặt, thì thào:
– Thì ra…thì ra huynh lại đẹp trai đến vậy.
Hòa Thái Đầu cười khổ:
– Thực ra, ta đã quên mất diện mạo ban đầu của mình.Khúc mắc đã được giải tỏa, vậy hãy khôi phục lại đi.Dù có bị ai nhận ra hay không, ta vẫn là ta.Ta là Từ Hòa, nhưng cũng mãi là Hòa Thái Đầu của muội.Tiêu Tiêu, ta hứa với muội, từ nay về sau, bất kể chuyện gì, ta cũng sẽ không giấu giếm muội.
– Ừm.
Tiêu Tiêu khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn lo lắng nhìn về phía Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông Nhi.Trong Thất Quái, nàng và Vương Đông Nhi thân thiết nhất.Họ cùng nhau lớn lên, cùng nhau vào Sử Lai Khắc, cùng nhau trải qua biết bao chuyện.Cái chết của Đông Nhi khiến nàng đau lòng không kém gì Hoắc Vũ Hạo, nước mắt vẫn tuôn rơi không ngừng.
Nhưng chưa kịp mở lời, kim quang lại lóe lên, thân ảnh của nàng và Hòa Thái Đầu đã lặng lẽ biến mất.
Lúc này, ở không gian kỳ dị này, chỉ còn lại ba người: Hoắc Vũ Hạo, Vương Đông Nhi và Vương Thu Nhi.
Đôi mắt Vương Thu Nhi đờ đẫn, như thể đã mất đi linh hồn.Trán Hoắc Vũ Hạo nổi đầy gân xanh, toàn thân run rẩy.Có thể thấy, hắn đang căng thẳng đến mức nào.
– Hoắc Vũ Hạo, Vương Đông Nhi, Vương Thu Nhi.Ba người các ngươi đều vướng vào tình duyên.Nhưng chân ái vĩnh viễn chỉ có giữa hai người.Vương Đông Nhi đã chết.Hoắc Vũ Hạo, ngươi có bằng lòng kết nghĩa phu thê với Vương Thu Nhi, yêu thương nàng trọn đời hay không?
– Không, ta không muốn.Ta chỉ muốn Đông Nhi sống lại.Xin ngươi, hãy để Đông Nhi sống lại.Ngươi muốn làm gì ta cũng được, chỉ cần Đông Nhi sống lại…
Giọng Hoắc Vũ Hạo run rẩy, nghẹn ngào, nước mắt lã chã rơi.
– Một người chết đi, tốt cho cả ba, tránh được đau khổ.Chẳng lẽ như vậy không tốt sao? Ngươi đừng nên cố chấp.
Thanh âm lãnh đạm có vẻ tức giận.
– Không tốt, chẳng có gì tốt đẹp cả.Ta chỉ cần Đông Nhi, chỉ yêu Đông Nhi.Nếu ngươi không chịu cho nàng sống lại, vậy hãy giết ta đi.Dù phải đến thế giới khác, ta cũng muốn ở bên nàng, vĩnh viễn không chia lìa.
Hoắc Vũ Hạo ôm chặt Vương Đông Nhi, áp mặt mình lên mặt nàng, ánh mắt si dại, nước mắt thấm đẫm gò má Đông Nhi.Khoảnh khắc này, sợ hãi và bi thương trong lòng hắn dần lắng xuống.Đông Nhi chết, hắn cũng chết.Đông Nhi sống, hắn cũng sống.Càn Khôn Vấn Tình Cốc có thể quyết định sinh tử của người khác, nhưng hắn ngay cả chết cũng không sợ, bởi vì trái tim hắn đã chết cùng Đông Nhi, còn gì để lo lắng nữa?
Vương Thu Nhi đột ngột ngẩng đầu, lớn tiếng:
– Người nên chết là ta.Hãy để ta chết, đổi lấy sinh mạng cho Đông Nhi.Như vậy bọn họ mới có thể ở bên nhau.Ta vốn không nên xuất hiện bên cạnh họ.Là ta đã ảnh hưởng đến bọn họ, hãy để ta chết đi!
Thanh âm lãnh đạm im lặng, như đang suy nghĩ, hoặc đang do dự.
Hoắc Vũ Hạo ngẩng đầu nhìn Vương Thu Nhi, hít sâu một hơi, khẽ lắc đầu:
– Không, Thu Nhi, ngươi không sai.Ngươi chưa bao giờ sai.Người sai là ta, là ta đã làm tổn thương ngươi và Đông Nhi.Chuyện đã đến nước này, ngươi nhất định phải sống thật tốt.Càn Khôn Vấn Tình Cốc, chúng ta đã đến đây, chẳng phải sẽ được ban thưởng sao?
– Không sai.Chỉ tiếc, người đã chết không được ban thưởng.
Càn Khôn Vấn Tình Cốc đáp.
Hoắc Vũ Hạo khẽ gật đầu:
– Được.Ta cũng không cầu xin ngươi cứu sống Đông Nhi.Ta hy vọng phần thưởng là, để Thu Nhi quên ta, quên đi mọi chuyện đã xảy ra giữa ta và Đông Nhi.Như vậy được không? Sau đó, xin hãy cho chúng ta rời đi.
– Quên, đôi khi cũng là một loại hạnh phúc.Nhưng Vương Thu Nhi, ngươi có muốn quên không?
Vương Thu Nhi lắc đầu lia lịa:
– Không, ta không muốn quên.Ta thà gánh chịu đau khổ, cũng không muốn quên đi những gì đã trải qua.Dù đó là ký ức đau khổ nhất, cũng là ký ức sâu sắc nhất.Bất luận sống chết, ta đều muốn giữ lại.Đừng cướp đi ký ức của ta.
– Haizz! Tình tay ba vĩnh viễn không mang lại hạnh phúc.Được thôi, ta sẽ tác thành cho các ngươi.
Một đạo kim quang từ trên trời giáng xuống, chiếu rọi lên người Vương Thu Nhi.Ngay lập tức, nàng tan biến không dấu vết.
Sau đó, một đạo bạch quang dịu dàng bao phủ lấy Vương Đông Nhi.Hoắc Vũ Hạo cảm nhận rõ ràng sự ấm áp của ánh sáng.
– Vương Đông Nhi hy sinh vì tình yêu, tinh thần cao thượng đáng được khen ngợi.Cho phép nàng phục sinh.Nhưng Hoắc Vũ Hạo, hãy ghi nhớ bài học hôm nay, phải tuân thủ nghiêm ngặt bản tâm.Có lẽ, trong tương lai không xa, ngươi sẽ phải đối mặt với những thử thách gian nan hơn.Lúc đó, ngươi cần phải kiên cường hơn nữa.Ngươi hiểu chứ?
Nghe Càn Khôn Vấn Tình Cốc đồng ý phục sinh Vương Đông Nhi, Hoắc Vũ Hạo mừng như điên, gật đầu lia lịa, nước mắt tuôn trào.
– Cái chết, đôi khi không đáng sợ.Con đường của ngươi đã định sẵn đầy gian nan.Cố gắng lên.
Thân thể cứng đờ của Vương Đông Nhi dần mềm mại trở lại, làn da nhợt nhạt cũng dần hồi phục sắc hồng.Lồng ngực bắt đầu khẽ phập phồng, sinh mệnh lực dần hồi sinh.
Hoắc Vũ Hạo chưa bao giờ cảm thấy mình yếu đuối như lúc này.Vương Đông Nhi từ sinh đến tử, rồi từ tử đến sinh, toàn bộ quá trình còn hành hạ hắn hơn cả ba ải trước cộng lại.
Nhìn Đông Nhi dần hồi phục, hắn ôm chặt thân thể mềm mại của nàng như báu vật, khóc không thành tiếng.
Rất lâu sau, hơi thở của Đông Nhi dần đều đặn, khuôn mặt cũng ửng hồng trở lại.
Sống rồi! Đông Nhi của ta sống lại rồi!
Hoắc Vũ Hạo cười, nhưng nước mắt vẫn rơi lã chã.Giây phút này, hắn cảm thấy cả thiên hạ này cũng không sánh bằng người đang ngủ say trong vòng tay hắn.
– Haizz!
Thanh âm lãnh đạm khẽ thở dài, dường như mang theo chút cảm xúc.
– Sao vậy?
Tinh thần Hoắc Vũ Hạo luôn trong trạng thái căng thẳng cao độ.Nghe tiếng thở dài, hắn lập tức hỏi.
– Vương Đông Nhi phục sinh có lẽ đã gặp phải một vài vấn đề…
Trong giọng nói bí ẩn của Càn Khôn Vấn Tình Cốc thoáng chút bất lực.

☀️ 🌙