Chương 702 Chồng của Mục Tiểu Vận

🎧 Đang phát: Chương 702

Chương 702: Chồng của Mục Tiểu Vận
– Mày biết vì sao tao không giết mày không?
Diệp Mặc nhìn Liêu Sơn, thản nhiên hỏi.
– Tôi…Ặc ặc…Tôi…
Liêu Sơn cố gắng nói, nhưng chỉ có thể nghiến răng.Gã thanh niên trước mặt không làm gì quá ghê gớm, cũng không gây ra cảnh tượng máu me, nhưng lại khiến Liêu Sơn cảm thấy kinh sợ tột độ.Xuất thân từ Liêu gia, bản thân cũng là cao thủ luyện võ cấp Hoàng, Liêu Sơn không phải chưa từng trải sự đời, thậm chí đã từng giao đấu với cao thủ cấp Địa.Nhưng chưa bao giờ gã gặp người nào có thủ đoạn quái dị như Diệp Mặc, phất tay một cái là biến người thành tro bụi.
Một người lợi hại như vậy, lại bị đánh trọng thương, kẻ nào còn mạnh hơn hắn? Chuyện này thật sự đảo lộn mọi nhận thức của Liêu Sơn.
Điều khiến gã kinh ngạc hơn nữa là việc Diệp Mặc đột nhiên lấy ra một chiếc ghế, rồi ngồi xuống.
– Tiền bối, anh cứ hỏi, có gì cứ hỏi…
Liêu Sơn biết Diệp Mặc không giết mình, mà muốn hỏi chuyện.Dù không dám chắc sau khi trả lời xong sẽ được tha, nhưng gã biết nếu không trả lời, với sự lợi hại và quyết đoán của Diệp Mặc, mình sẽ lập tức biến thành tro bụi.Lần này thiếu gia đã đụng phải tảng sắt rồi, ai ngờ trên đường về Từ Tây lại gặp phải một người lợi hại như vậy.
Nếu sớm biết Diệp Mặc lợi hại như thế, dù phải chặt tay chặt chân, gã cũng không dám đối nghịch với hắn.Thậm chí phản Liêu gia, gã cũng không muốn đến thôn Hoàng Bình.
– Nói cho tao biết về các môn phái lớn ở Thần Châu, chức quan nào lớn hơn thành chủ? Thái Ất Môn ở đâu, đường đi thế nào?
Diệp Mặc hỏi một loạt câu.
Liêu Sơn vốn đã kinh hồn bạt vía, nghe Diệp Mặc nói xong, càng run rẩy:
– Anh…anh…anh…
Sau ba tiếng “anh”, gã mới nói được một câu hoàn chỉnh:
– Anh là người mà ẩn môn đang truy nã…
“Ẩn môn truy nã?” Diệp Mặc lập tức hiểu ra, quả nhiên là đạo cô Giai Uấn.Ả ta vào tiểu thế giới trước mình, nên bị thương.Mình đã lấy giấy vàng của ả, hơn nữa trên người còn có hai tờ, cộng thêm của ả nữa là đủ bộ.Có ba tờ giấy vàng trên người mình, đạo cô Giai Uấn không truy nã mới lạ.
Thấy Diệp Mặc có vẻ chưa rõ, Liêu Sơn vội vàng giải thích:
– Lệnh truy nã của ẩn môn chia làm ba cấp.Cao nhất là lệnh của ẩn môn bậc một, loại lệnh này được phát ra, bất kể anh trốn ở đâu, đều sẽ có người tìm ra.Chỉ có người trong tam đại tông môn mới có quyền ban lệnh ẩn môn bậc một, nên người bị truy nã gần như chắc chắn bị bắt…
Liêu Sơn dừng lại, sợ nói tiếp sẽ khiến Diệp Mặc mất hứng.
Diệp Mặc hừ lạnh:
– Trả lời câu hỏi của tao trước.
– Vâng, vâng…
Liêu Sơn không dám cãi.

Nửa giờ sau, Diệp Mặc đã hiểu mọi chuyện.Thần Châu do ẩn môn thống trị.Các môn phái cổ võ kiểm soát nhiều thành thị, các thành thị này cung cấp tài nguyên tu luyện và nhân tài mới cho ẩn môn.Môn phái càng lớn, càng kiểm soát nhiều thành thị.Các thị trấn nhỏ phải nộp tài nguyên cho thành trì lớn hơn để tồn tại.Nói thẳng ra là “nắm đấm quyết định”.
Nhiều thế lực và môn phái nhỏ phải phụ thuộc vào một môn phái lớn.Thượng Thanh Sơn phụ thuộc vào Côn Càn phái, một trong tam đại nội ẩn môn.
Hàng Thủy là thành phố công cộng, không thuộc về môn phái nào, các thế lực lớn đều có văn phòng và cửa hàng kinh doanh ở đây.Hàng Thủy vừa là nơi giao dịch, vừa là nơi tập trung dân cư đông đúc, đất đai đắt đỏ.
Người ngoài không dễ vào nội ẩn môn.Mỗi khi nội ẩn môn ở Hàng Thủy tuyển đệ tử, người ngoài mới có cơ hội.Nếu trở thành đệ tử nội ẩn môn, có thể giao du với người của môn phái ở Hàng Thủy.Muốn tự mình tìm đến nội ẩn môn là điều không thể.
Nếu có danh ngạch bài của một môn phái, không cần phải qua kỳ thi tuyển đệ tử ẩn môn, mà có thể trực tiếp dùng danh ngạch bài để vào.Danh ngạch bài thường do một thế lực hoặc cá nhân nào đó ban cho người có công lớn với môn phái.
Diệp Mặc hiểu ra, nội ẩn môn còn bí ẩn hơn ngoại ẩn môn.Nhưng hắn không quan tâm, ngoại ẩn môn bí ẩn như vậy mà hắn còn tìm được, còn tiêu diệt cả Hồ Lô cốc.
Từ Liêu Sơn, Diệp Mặc biết tại sao Liêu gia lại cấp danh ngạch bài cho Vu Vũ Yến.Liêu gia có một danh ngạch bài cho đệ tử ngoại môn, nhưng muốn vào ẩn môn phải có tư chất nhất định.Tư chất không cần cao như tuyển đệ tử ẩn môn, nhưng cũng phải đạt tiêu chuẩn.
Tư chất của đệ tử Liêu gia quá kém, vừa lúc Liêu Uy để ý đến Vu Vũ Yến.Tư chất Vu Vũ Yến không đủ tham gia tuyển đệ tử, nhưng có danh ngạch bài thì có thể vào môn phái.Vì vậy, Liêu gia và Vu gia kết hợp, cho Vu Vũ Yến danh ngạch bài, gả cô cho Liêu Uy.Như vậy Liêu gia không thiệt, vì Vu Vũ Yến dù sao cũng là người của Liêu gia.Cô vào Thượng Thanh Sơn sẽ có lợi cho Liêu gia.
Đáng tiếc, Liêu gia không ngờ Vu Vũ Yến lại đổi ý.
Sau khi hỏi rõ mọi chuyện về Hàng Thủy, Diệp Mặc biết không thể hỏi thêm gì nữa, bèn dùng hỏa cầu tiêu diệt Liêu Sơn.
Giết sáu người, Diệp Mặc có tổng cộng ba mươi ba đồng vàng, hai trăm năm mươi đồng bạc, hơn năm trăm đồng tiền đồng.
Diệp Mặc không biết tiêu chuẩn mua bán ở đây, nhưng thấy tiền vàng đều ở trên người Liêu Sơn, hắn biết tiền vàng ở đây chắc là có giá trị.Chắc không có lạm phát như bên ngoài.
Có tiền, Diệp Mặc không vội đi đổi tiền vàng ở khu vực xung quanh, dùng vàng đổi tiền vàng ở một nơi nhỏ bé có vẻ hơi lộ liễu.
Diệp Mặc lấy ra hai bao lớn, đem thức ăn và đồ dùng đã chuẩn bị trong nhẫn, đặt vào hai túi lớn, lúc này mới trở về thôn Hoàng Bình.
Tuy rằng có ba tờ giấy vàng trên người, nhưng hắn không dám lấy ra nữa.Ai biết ba tờ giấy vàng này sẽ gây ra hiện tượng gì.Nếu để lộ vị trí, thì xong đời.Tuy rằng hắn giết Liêu Sơn dễ như giết gà, nhưng Giai Uấn không phải là Liêu Sơn.Hơn nữa, đạo cô Giai Uấn còn có đồng bọn, nhỡ đâu ả ta đưa bà già kia đến đây, thì hắn xong đời.

Trong phòng rất đông người, ai nấy đều hỏi han Mục Tiểu Vận, nhưng tâm trí cô lại treo ngược cành cây.Cô thỉnh thoảng nhìn ra cửa, không biết Diệp Mặc đã về chưa.Cô lo sợ hắn đi rồi sẽ không trở lại, bỏ cô lại một mình.
– Tiểu Vận, có phải người nhà cô về rồi không?
Một bà cô tinh mắt thấy Diệp Mặc xách hai bao lớn từ xa đi tới.
– A…
Mục Tiểu Vận nhìn thấy Diệp Mặc, vui mừng chạy ra, muốn giúp hắn xách đồ.
Những bà cô bà thím và mấy ông già trong phòng cũng ra xem chồng Mục Tiểu Vận mang gì về.Nhưng thấy mặt Diệp Mặc bầm dập, lại nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Mục Tiểu Vận, họ cảm thấy tiếc cho cô.
Nhưng những ý nghĩ này nhanh chóng tan biến khi Diệp Mặc lấy đồ ra.Hắn đưa bao cho Mục Tiểu Vận.Mục Tiểu Vận được mọi người trong thôn yêu quý, nên không keo kiệt, chia điểm tâm và rượu ngon cho mọi người.Ai có mặt đều có phần.
Người nhận được thức ăn không kìm được liền mở ra ăn tại chỗ.Đồ Diệp Mặc mang tới đều là đồ bên ngoài, nhiều thứ họ chưa từng thấy, nên ăn rất ngon.
Hơn nữa, đồ không ngon Diệp Mặc cũng không để vào nhẫn.Có người mở rượu ra, mùi thơm lan tỏa, không uống cũng say.
– Cái này cho em, xem có đủ không.
Diệp Mặc lấy túi tiền giao cho Mục Tiểu Vận, hắn không biết giá trị mua bán ở đây, cũng không biết cô nợ bao nhiêu, nếu không đủ, hắn định lấy vàng ra dùng.
Mục Tiểu Vận mở túi ra, bên trong có mấy chục đồng vàng và mấy trăm đồng bạc lẫn lộn, lập tức thu hút ánh mắt mọi người.Họ chưa từng thấy nhiều tiền vàng như vậy.Một thanh niên nông thôn khỏe mạnh làm lụng vất vả cả năm cũng không kiếm được một đồng vàng, thậm chí cần hai năm hoặc lâu hơn.
Diệp Mặc lại lấy ra mấy chục đồng vàng và nhiều tiền bạc như vậy, phải mất bao nhiêu năm mới kiếm được? Số tiền lớn như vậy lại được chồng Mục Tiểu Vận tùy tiện đưa cho cô, chỉ cần việc này, đã khiến mọi người không còn cho rằng chồng Mục Tiểu Vận không xứng với cô.Một số phụ nữ thấy nhiều tiền như vậy, lại nhìn Diệp Mặc, thậm chí mắt cũng đỏ lên.
Mắt Mục Tiểu Vận cũng hơi đỏ, cô nghĩ chồng mình làm ăn thua lỗ, không ngờ hắn còn mang về nhiều tiền như vậy.
Nhiều tiền như vậy đương nhiên là đủ rồi, Mục Tiểu Vận nhanh chóng trả nợ xong, số tiền còn lại trong túi cơ bản không hề động tới.
Nhìn mọi người trong thôn hâm mộ và mang quà về, Mục Tiểu Vận lần đầu tiên cảm thấy hạnh phúc.

☀️ 🌙