Đang phát: Chương 70
Ba lô chứa các dụng cụ sửa chữa nhỏ, linh kiện quan trọng và laptop xịn, tổng cộng tốn của Hứa Nhạc hơn một vạn tệ.May mà dịch vụ vận chuyển tốt, lại không phải hàng cấm nên không bị chậm trễ.Hứa Nhạc định sửa lại hai cái bút cảm ứng bị hỏng.Nhưng khi đến chỗ máy tính thì phát hiện chúng đã biến mất.
Ngạc nhiên đặt ba lô xuống, Hứa Nhạc gãi đầu, trèo lên khoang điều khiển bằng cầu thang ở chân robot, vui vẻ thấy bút cảm ứng vẫn ở chỗ cũ.Lúc này hắn rất vui, thầm cảm ơn đại học Lê Hoa.Nhưng hắn không biết rằng, hai chiếc bút đó đã được người của Cận quản gia thay mới.
Tuy bên cạnh Thai thiếu gia chỉ có Cận quản gia, nhưng thực tế người này còn quản lý 5 tổ nhỏ với hơn 60 nhân viên chuyên nghiệp, chuyên phục vụ Thai Chi Nguyên.Thay hai cái bút cảm ứng trong một ngày đêm là chuyện quá dễ dàng.
Hứa Nhạc không hề biết mình đang được hưởng dịch vụ tốt nhất liên bang, ngang hàng với một nhân vật lớn.Lúc này hắn đã vào khoang thao tác, bắt đầu luyện tập cấp 6, nhưng cẩn thận hơn hôm qua, cố gắng kiểm soát sự run rẩy và cường độ nhiệt.
Thật kỳ diệu, đối mặt với các mục tiêu và khối sáng ngày càng nhanh trên màn hình, Hứa Nhạc nhìn không chớp mắt, khắc ghi vào đầu.Tâm niệm vừa động, dây thần kinh trong cơ thể dường như mở ra một lối đi, dòng khí nóng và sự run rẩy theo đó truyền đến đầu ngón tay cầm bút, đưa ra chỉ lệnh.
Nhưng vẫn rất khó khăn, 11 giây 8 là thành tích tốt nhất, hơn hôm qua 0,1 giây.Như vậy có tính là tiến bộ không? Hứa Nhạc nằm bệt trên ghế, mồ hôi nhễ nhại.Mồ hôi chảy theo tóc xuống, hai tay run nhẹ vì vận động quá sức.
Hứa Nhạc ngồi trong bụng robot suy nghĩ, hồi tưởng lại động tác của Phong đại thúc trong sơn cốc, bắt chước theo.Đột nhiên hắn đứng lên, nhìn bức tường đối diện, huýt sáo một tiếng, bản vẽ và thực tế quả nhiên khác nhau.
Đường truyền dữ liệu và thiết bị cảm biến tuy được bảo vệ dưới lớp giáp, nhưng vẫn không cách điện hoàn toàn.Hứa Nhạc mơ hồ hiểu được cánh tay ma lực của Phong đại thúc, làm sao điều khiển robot từ bên ngoài.Sự run rẩy của cơ thể có thể rời khỏi thân thể, tạo thành dòng điện hoặc dữ liệu, truyền qua lớp hợp kim vào đường truyền dữ liệu.
Đây là một ý nghĩ kỳ lạ, cơ thể con người không phải máy phát điện hay máy truyền tín hiệu, sao có thể trao đổi điện hoặc tín hiệu với máy móc? Ngoài điều đó ra, Hứa Nhạc không thể giải thích tại sao đại thúc lại có thể làm được như vậy.Hứa Nhạc ngồi lại, suy nghĩ.Nếu muốn chứng minh suy đoán của mình, chứng minh sự run rẩy có thể chuyển hóa thành tần số cố định, thậm chí điều khiển được robot, thì phải đến phòng thí nghiệm cao cấp nhất của liên bang.
Hứa Nhạc lau mồ hôi, tận hưởng làn gió mát.Trong gió, hắn nhìn hai bàn tay đang run, không biết làm sao để phóng nhiệt ra ngoài, càng không biết làm sao để điều khiển con robot thuộc tam đại hệ thống.Dù ngốc đến đâu, lúc này cũng nhận ra mười động tác ông chủ dạy năm xưa có năng lực thần bí và cường đại như thế nào.Hắn kinh ngạc nhìn tay mình, bỗng thấy sợ hãi, nếu cứ luyện tiếp, sợ rằng mình sẽ biến thành một chiếc máy.
Ông chủ từng nói “chiếc máy đầu tiên” là có ý gì?
Tinh thần uể oải gấp trăm lần lúc trước, Hứa Nhạc rời khỏi phòng.Một thế giới hoàn toàn mới đang mở ra trước mắt hắn, tràn ngập sự hưng phấn không tương xứng với sự mệt mỏi.Đối mặt với thế giới thần kỳ này, có lẽ có người sợ hãi, có người trốn tránh.Nhưng Hứa Nhạc thì khác, hắn háo hức chờ đợi tương lai.
Gian phòng đối diện vẫn đóng kín cửa, cách âm tạo ra sự tĩnh lặng.Chỉ có ánh đèn xanh sáng báo hiệu có người bên trong.Trong phòng nghỉ có cà phê nóng và bánh quy.Hứa Nhạc không biết tên người “đồng nghiệp” thức đêm.Hắn tò mò nhìn cánh cửa, thầm nghĩ muộn thế này rồi, ngoài mình ra còn có người không ngủ được sao? Mình mất ngủ vì có điều kỳ quái chiếm giữ trong đầu, còn người kia là vì cái gì?
Bụng réo lên báo đói.Hứa Nhạc sầu khổ vào phòng nghỉ, ăn ngấu nghiến bánh rán và sữa đậu nành của mình, rồi nhìn sang phần của người kia.Sau mỗi lần sử dụng sức mạnh của sự run rẩy, hắn đều đói khát.Khi ở Đông Lâm bẻ gãy đoạn nhựa bỏ trốn cũng vậy, khi gác cổng luyện tập cũng vậy.Nhất là sau hai đêm luyện tập khô khan với cường độ cao, tinh thần hắn căng thẳng cực độ, đói hơn bao giờ hết.Chừng đó sữa đậu nành và bánh rán còn chưa đủ lấp đầy dạ dày của hắn.
Hắn lầm bầm vài câu, hình như là áy náy với không khí.Sau đó nhanh như điện cầm một miếng bánh rán nhai nuốt.Vẫn còn thấy chưa đủ, hắn nhìn số đồ ăn ít ỏi trên bàn, mím môi cười xấu hổ, lén lút cầm tách cà phê lên.
Lát sau, “người không biết thưởng thức” kia quả nhiên đến.Thai Chi Nguyên mồ hôi nhễ nhại, vẻ mặt khó chịu nhìn chiếc bàn trong phòng nghỉ.Thấy trên đó có túi sữa đậu nành và tờ giấy dính đầy dầu mỡ.Hắn cầm tờ giấy lên, thấy có vài dòng chữ:
– Xấu hổ quá.Hôm nay mang ít đồ ăn quá.Thật sự quá đói.Nên chỉ để lại cho bạn một miếng bánh rán, lại uống mất tách cà phê của bạn rồi…nhưng mà hình như gần đây bạn mất ngủ, vẫn nên uống cà phê ít thôi.ha ha.
Thai Chi Nguyên nhìn hai chữ “ha ha” trên tờ giấy, dường như thấy khuôn mặt đang cười khúc khích.Hắn đáng lẽ phải tức giận, nhưng lại không hiểu sao nở một nụ cười khổ.
Thai Chi Nguyên lấy sữa đậu nành và bánh rán ra, đột nhiên có chút xuất thần.Nếu đối phương muốn hại mình, có thể liên tục hai mươi mấy ngày chỉ để lại đồ ăn bình thường, nhưng chỉ cần một đêm bỏ thêm độc dược vào, chỉ cần mình mất cảnh giác thì sao? Hắn trầm mặc nhìn túi sữa và chiếc bánh trên tay, vẻ mặt chợt kiên quyết, như đang tiến hành một canh bạc nguy hiểm nhất trong đời.
Hắn cau mày uống sữa đậu nành như uống thuốc độc, rồi gặm bánh rán nhồm nhoàm, ngả lưng ra ghế, ngây ngẩn cả nửa ngày, hồi lâu sau mới lẩm bẩm:
– Bánh rán? Hương vị cũng không ra gì.
Hắn đã mất hứng thú với bánh quy trứng cá yêu thích, trong mắt hiện lên một tia ôn hòa.Hắn suy nghĩ một chút, rồi cầm tờ giấy lên bắt đầu viết xuống:
– Quỷ hẹp hòi!
Làm xong hành động mà mình coi là ấu trĩ, Thai Chi Nguyên theo bản năng vào phòng kia, bắt đầu quan sát số liệu huấn luyện của Hứa Nhạc.Ngay cả hắn cũng không biết vì sao mình lại hứng thú với kẻ xâm nhập này.Không ngoài dự đoán, thời gian kiên trì ở cấp 6 vẫn là hơn 11 giây.Thai Chi Nguyên có chút trào phúng nghĩ người này đúng là đồ ngốc.Nhưng khi hắn chuẩn bị rời đi, lông mày hắn chợt nhíu lại, chợt nghĩ tới những số liệu trên màn hình, nhìn qua có chút không hợp lý.
– Thiếu gia, đã có kết quả phân tích của viện I.
Cận quản gia lo lắng nhìn Thai Chi Nguyên, hắn phụ trách kiểm kê, tự nhiên thấy chữ viết trên tờ giấy, nhưng thiếu gia không cho phép, hắn không dám làm gì.Hắn cúi đầu báo cáo:
– Sau khi phòng thí nghiệm bên kia giám định, cho rằng những số liệu này…là giả tạo.
– Giả tạo?
Thai Chi Nguyên tắt màn hình vi tính, chân mày cau lại, có chút không hiểu chuyện gì.Rõ ràng số liệu huấn luyện chỉ ra người kia chỉ là kẻ ngốc, vì sao khi trải qua giám định chuyên môn của học viện quân sự I lại kết luận là giả tạo?
