Đang phát: Chương 7
– Đáng đời, ha ha!
Thư Nhị hả hê cười lớn.
– Yên tâm, sẽ có người mang đến cho ngươi.
Ngự yêu sư trên đài nói.
Thư Đại mặt mày hớn hở, vỗ vỗ trứng yêu thú:
– Lão già, nhớ mang đến tận nhà cho ta đấy.Phải nhanh lên!
Nói xong, hắn liếc xéo Sở Vân rồi hừ một tiếng, quay người bỏ đi.
– Thưa gia gia, Sở Vân xin phép cáo từ.
Sở Vân cũng lên tiếng.
– Haizz, đứa nhỏ này…Cố gắng lên nhé.
– Vâng…
Rời khỏi đài, trước mắt Sở Vân là một bầu trời xanh bao la.Biển và trời hòa làm một, hải âu bay lượn, sóng biển cuồn cuộn, mùi biển mằn mặn ùa vào mặt.Gần đó là những hàng dừa cao vút, vỏ sò năm màu trải dài hai bên đường lớn, một chiếc xe ngựa lộng lẫy dừng lại.
Xe ngựa bốn bánh, thùng xe rộng rãi, đầu xe dát bạc, xung quanh điểm xuyết vàng.Phía trước là bốn con ngựa to lớn, không phải ngựa thường mà là Đạp Lãng Mã, một loại yêu thú có thể đạp trên sóng biển như đi trên đất bằng.Phía sau ngựa là hai ngự yêu sư cao lớn, thắt lưng đeo sáu túi, uy nghiêm và trầm ổn.
Sở Vân nhìn thấy cỗ xe ngựa này, con ngươi co lại, đây là xe của Thư phu nhân.
– Này, Sở Vân, lại đây, mẫu thân có chuyện muốn nói với ngươi!
Tấm rèm lụa đỏ trên xe được vén lên, Thư phu nhân lộ mặt, vẻ mặt không kiên nhẫn quát lớn.
Sở Vân định từ chối bỏ đi, nhưng nhìn thấy bốn ngự yêu sư kia, những người hầu cận mà Thư phu nhân mang từ nhà mẹ đẻ đến, anh nghĩ ngợi rồi bình tĩnh bước tới.
Đi được nửa đường, anh nghe thấy tiếng Thư Nhị khoe khoang về mưu kế của hắn ở trên đài.
– Thư phu nhân.
Đến gần xe ngựa, cách năm bước, anh dừng lại, chắp tay nói.
Trong xe có tiếng động, sau đó là một tiếng hừ lạnh, tấm rèm bị vén lên, lộ ra chiếc cằm của Thư phu nhân.Làn da bà ta trát một lớp phấn dày cộm, chiếc cằm nhọn hoắt, nhìn khuôn mặt là biết chủ nhân có tính tình cay nghiệt.
– Sở Vân, ngươi đã tham gia lễ trưởng thành, không còn là trẻ con nữa.Người trưởng thành thì phải tự lập.Ngươi đã chủ động rời khỏi Thư gia, vậy thì đừng quay lại.Sau khi tự lập, hãy cố gắng làm tốt để nghĩa phụ của ngươi tự hào về ngươi.
Giọng Thư phu nhân the thé, lạnh lùng.Bà ta dừng lại một chút rồi nói tiếp:
– Ha ha, những năm qua ngươi ăn nhờ ở đậu ở Thư gia ta, chúng ta cũng không so đo.Đây là hai mươi Địa Sát Thạch Tệ, đủ cho ngươi làm vốn liếng tự lập.Đừng nói ta là trưởng bối mà bạc đãi, không chiếu cố ngươi.Ta sẽ nói với nghĩa phụ của ngươi, ngươi thông minh như vậy, chắc chắn sẽ biết phải cảm ơn ta thế nào.
Lời nói của bà ta đầy ẩn ý.
– Chỉ với hai mươi Địa Sát Thạch Tệ mà muốn ban ơn cho ta, muốn bịt miệng nghĩa phụ sao?
Trong lòng Sở Vân cười lạnh, miệng cũng đáp lời đầy ẩn ý:
– Có ơn tất báo, có thù tất trả.Phu nhân cứ yên tâm.
“Cạch”.
Một tiếng động nhỏ vang lên, một túi Địa Sát Thạch Tệ rơi xuống đường, va vào vỏ sò phát ra âm thanh thanh thúy.Túi vải đen nằm im lìm trên những vỏ sò bảy màu, hòa hợp với sóng biển và bãi cát xung quanh.Nhưng trong mắt Sở Vân, nó lại có vẻ chướng mắt.
– Kiếp trước, mình đã đứng ở đây tức giận gào thét, đòi gặp nghĩa phụ.Kết quả bị mụ đàn bà độc ác này đánh cho một trận, trứng yêu thú cũng bị ám toán, xuất hiện vết rạn.Ha ha, lúc đó mình thật sự quá non nớt…
Trong lòng cười khổ tự giễu, Sở Vân bình tĩnh cúi xuống nhặt túi Địa Sát Thạch Tệ lên.Theo thói quen, anh cân nhắc thử, lập tức phát hiện sức nặng không đúng.
Anh tức giận, khẽ cắn môi nhưng không bộc phát, nói lời cảm tạ:
– Đa tạ phu nhân ban thưởng, Sở Vân xin cáo từ.
– Hả?
Thấy Sở Vân im lặng rời đi, Thư phu nhân vô cùng kinh ngạc.Theo bà ta dự đoán, Sở Vân nhất định sẽ làm ầm ĩ lên, bà ta sẽ nhân cơ hội đó dạy dỗ anh một trận, sau đó ra tay với trứng yêu thú của anh.Nhưng thật không ngờ, Sở Vân lại có thể nhẫn nhịn được!
“Sĩ biệt tam nhật, quát mục tương đãi (kẻ sĩ xa nhau ba ngày phải nhìn bằng con mắt khác), mấy ngày không gặp, thằng nhãi này đã thay đổi, hỉ nộ không lộ ra ngoài, lẽ nào đã cảnh giác?”
Nghĩ đến đôi mắt bình tĩnh không gợn sóng của Sở Vân vừa rồi, Thư phu nhân bỗng thấy lạnh người, trong lòng lo lắng.
– Thằng nhãi này là yêu nghiệt! Lúc trước ẩn giấu, khiến người ta không thể dò xét.Hôm nay đã trải qua lễ trưởng thành, rốt cục đã nhịn không được.Không, không được.Ta quyết không thể để nó sau lễ trưởng thành mà vùng lên! Thư gia đảo là tài sản của các con ta, quyết không thể để kẻ ngoài cướp lấy!
– Hừ hừ, không náo loạn cũng không sao.Nhưng trong túi Địa Sát Thạch Tệ đó đã bị ta giở trò.Chỉ cần đợi đến lúc nó ấp trứng…Sở Vân à, Sở Vân, do ngươi còn nhỏ, không hiểu được nhiều chuyện.Muốn đấu với ta, còn quá non!
Nghĩ đến đây, Thư phu nhân nheo mắt lại, tia lệ quang âm độc tàn nhẫn lóe lên.
– Mẫu thân, người thấy con có thông minh không? Con chỉ dùng ba mươi Địa Sát Thạch Tệ, đã lừa được thằng oắt con Sở Vân kia!
Nước miếng văng tung tóe, thấy mẫu thân không phản ứng, Thư Nhị lập tức không vui, ngồi cạnh Thư phu nhân, lay lay vai bà ta.
– Thứ thằng nhãi đó thiếu nhất chính là Địa Sát Thạch Tệ, chắc chắn nó sẽ dùng túi của con…
Ấp trứng yêu thú cần rất nhiều Địa Sát Thạch Tệ.
– Đến lúc đó, ta sẽ cho nó đẹp mặt!
Trong lòng Thư phu nhân hừ lạnh, quay sang nhìn Thư Nhị, vẻ mặt lại như gió xuân, rất cưng chiều nói:
– Ngoan! Các con đều là những đứa con thông minh của mẫu thân, Sở Vân chỉ là thứ tạp chủng thì làm sao có thể so sánh với các con? Hừ, cũng tại phụ thân của các con, đem thằng tạp chủng này về.Thư gia đảo nhất định là của các con, mẫu thân sẽ thay các con trông coi, không ai có thể cướp được!
Mặt trời rực rỡ trên cao, dưới chân sóng triều lên xuống, trên bờ cát trắng ngần ẩn hiện những vỏ sò xinh đẹp.Thỉnh thoảng có vài con cua, rong biển, hoặc vài tiểu yêu thú đang vung vẩy thân thể nhỏ bé của mình.
