Đang phát: Chương 699
Trong thạch thất tĩnh mịch, bốn loại nguyên tố ma pháp quấn quýt quanh thân thể Lâm Lôi đang say giấc.Bối Bối lặng lẽ ngồi bên cạnh, Thanh Hỏa và Lôi Tư Tinh cũng không dám đến quấy rầy, họ hiểu rõ tình cảm thâm sâu giữa hai huynh đệ.
Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Bối Bối thoáng hiện những giọt lệ.”Lão Đại…” Bối Bối cố nở nụ cười, “Hơn hai ngàn năm qua, trong lòng ta, huynh là người đáng khâm phục nhất.Thật sự khâm phục! Khi ta còn mải mê ngủ nướng, huynh đã khổ luyện không ngừng, chưa từng lơi lỏng bản thân.Ta biết chuyện đó có liên quan đến gia phụ và Đức Lâm gia gia, nhưng cho dù không vì thế, huynh cũng không bao giờ từ bỏ, đúng không?”
“Trên con đường chúng ta đã đi, từng gặp phải vô vàn gian nan.Phân Lai quốc vương lợi hại như vậy, chẳng phải đã bị huynh, một thiếu niên mười bảy tuổi, đánh bại sao?”
“Quang Minh giáo đình, lúc đầu cường đại vô địch trong mắt chúng ta, chẳng phải cuối cùng cũng bị huynh nhổ tận gốc sao?”
“Trong Chúng Thần Mộ Địa, hiểm cảnh trùng trùng, tưởng chừng phải bỏ mạng, chẳng phải cuối cùng chúng ta đều vượt qua sao?”
“Trên Địa Ngục, chúng ta thẳng tiến không lùi bước.Đánh giết trên chiến trường vị diện, nơi nguy hiểm nhất, chẳng phải chúng ta cũng đoạt được bốn thống lĩnh huy chương sao?”
Bối Bối cắn môi, chăm chú nhìn Lâm Lôi đang say ngủ: “Lão Đại, huynh sẽ không gục ngã đâu! Có lẽ đây chính là linh hồn biến dị? Bao nhiêu cửa ải khó khăn huynh đều vượt qua được, huynh sẽ không đầu hàng ở ải này.Ta tin rằng huynh nhất định thành công, bởi vì…huynh chính là Lão Đại của ta, là người ta tin tưởng nhất, là Lão Đại mà ta bội phục nhất!”
Bối Bối nghẹn ngào, lệ ngân đã tràn ứ trong hốc mắt, nhưng hắn vẫn cố gắng kìm nén.
Càng tự an ủi, lòng càng hoảng loạn!
Bởi lẽ, Lâm Lôi có tới bốn thần phân thân, trong quá trình linh hồn biến dị phải chịu ảnh hưởng của bốn loại nguyên tố, đây là điều vô cùng đáng sợ! Từ xưa đến nay, Lâm Lôi là người duy nhất trong vô số vị diện có bốn thần phân thân mà linh hồn biến dị.
Liệu có thể thành công?
Trong lịch sử chưa từng có tiền lệ!
“Lão Đại, huynh nhất định làm được, huynh nhất định sẽ làm được!” Bối Bối thầm cầu khấn.
Ai cũng biết tình huống của Lâm Lôi hiện tại không ai nắm chắc phần thắng, dù chỉ là một phần nhỏ nhoi.Ngay cả Thanh Hỏa và Lôi Tư Tinh khi biết linh hồn Lâm Lôi bắt đầu biến dị cũng cảm thấy đáy lòng chùng xuống, lúc này họ chỉ biết trông chờ vào ý trời và sự kiên trì của Lâm Lôi.
Trong Kim Thúc Tòa Thành tại Hắc Ám Chi Sâm, Ngọc Lan đại lục.
Hai người đang ngồi đối diện, một người mặc trường bào đen, một người mặc áo bào trắng.Người có bộ râu dài đến ngực, đôi mắt nhỏ lấp lánh, chính là Bối Lỗ Đặc, người còn lại có đôi mày đỏ rực, chính là Thanh Hỏa.Lúc này, sắc mặt cả hai đều vô cùng khó coi.
“Tình huống hiện tại thế nào? Có gì biến chuyển không?” Bối Lỗ Đặc cau mày hỏi.
“Tình hình rất tệ.” Thanh Hỏa thở dài, “Ta không hề tin tưởng Lâm Lôi có thể biến dị linh hồn thành công.Nếu hắn có thể thành công thì thật đáng mừng, nhưng nếu thất bại, Lâm Lôi sẽ không còn cơ hội đạt tới đỉnh phong nữa.”
Bối Lỗ Đặc lắc đầu thở dài: “Là tại ta quá vội vàng.”
“Chuyện này không phải lỗi của ngươi.” Thanh Hỏa nói, “Lúc đầu khi bổn tôn của ta tiến vào chiến trường vị diện luôn giữ khoảng cách khá gần với Lâm Lôi.Nhưng sau khi hắn đột phá, ta liền có chút buông lỏng, ai ngờ gã Mã Cách Nỗ Tư lại từ đâu chui tới.Ai, là ta đã sơ sẩy, không kịp cứu hắn.”
Bối Lỗ Đặc cười khổ: “Khó mà gặp được một nhân tuyển tốt như vậy, nếu Bối Bối biết được chân tướng sự việc, sợ rằng nó sẽ hận ta lắm.”
“Việc này không trách được ngươi, ai mà biết sẽ gặp chuyện như vậy.” Thanh Hỏa lắc đầu.
“Nếu kế hoạch của ta thành công, Lâm Lôi và Bối Bối sau này còn phải cảm kích ta.Nhưng bây giờ biến thành như vậy…” Bối Lỗ Đặc lắc đầu, “Nếu bổn tôn Lâm Lôi và ba thần phân thân chết đi, sau này sẽ không còn tiền đồ gì nữa.Kế hoạch của ta cũng hoàn toàn thất bại, chỉ có thể tìm nhân tuyển khác thôi.”
Thanh Hỏa ngồi cạnh, trong mắt lộ vẻ không cam lòng, nhíu mày nói: “Bối Lỗ Đặc, ngươi đừng vội vàng kết luận như vậy.Kết quả còn chưa rõ ràng, Lâm Lôi biết đâu sẽ qua được cửa ải này.”
“Nếu thật sự vượt qua được, linh hồn biến dị thành công thì thật là một việc vui mừng lớn.” Bối Lỗ Đặc nhướng mày, “Nếu Lâm Lôi biến dị thành công, kế hoạch của ta cần phải sửa lại.”
“Ý của ngươi là…?” Thanh Hỏa kinh ngạc.
“Đúng.” Bối Lỗ Đặc gật đầu.
“Việc này, việc này có khả năng sao?” Thanh Hỏa hoảng sợ nói, “Hình như vô số năm qua trong lịch sử chưa từng có ai thành công.”
“Sao lại không được!” Trong mắt Bối Lỗ Đặc lóe lên một tia tinh quang, “Nói thật, về việc biến dị linh hồn của Lâm Lôi, ta nghĩ khả năng thành công rất lớn.Nghĩ đến việc này ta cũng cảm thấy kích động! Nếu thí nghiệm thất bại, với Lâm Lôi cũng không ảnh hưởng vì đằng nào cũng vậy, với chúng ta cũng không có ảnh hưởng gì lớn.Nhưng nếu thành công thì…”
Trong đôi mắt Thanh Hỏa cũng ánh lên vẻ mong chờ.
“Đương nhiên, chuyện chúng ta đang nói vốn chỉ là nằm mơ giữa ban ngày.” Bối Lỗ Đặc cười khổ, “Tất cả vẫn còn quá sớm để kết luận, Lâm Lôi hiện tại vẫn đang trong quá trình thập tử nhất sinh.”
“Đúng, nhưng hắn cần phải vượt qua.” Thanh Hỏa cũng gật đầu, “Thành công, sau này Lâm Lôi sẽ tiền đồ vô lượng! Thất bại, ta và ngươi chỉ còn cách để hắn sống cuộc sống an bình thôi, rốt cuộc hắn không có khả năng đứng trên đỉnh cao, hô phong hoán vũ.”
“Bây giờ ai cũng không giúp được hắn nữa.” Bối Lỗ Đặc gật đầu, “Đành trông vào sự cố gắng của bản thân hắn mà thôi.”
“Hối hận thì cũng đã vô dụng, chỉ còn cách đối mặt với sự thật thôi!” Ánh mắt Bối Lỗ Đặc trở nên lạnh lùng kiên định, “Thành công, thành tựu của hắn sẽ vô hạn, thất bại, hắn cũng không thể trách ta.”
Đây là một khoảng thời gian cực kì yên tĩnh, tất cả mọi người đều nghỉ ngơi để chờ tới trận quyết chiến cuối cùng.
Lâm Lôi đã hôn mê đến ngày thứ 32, Lôi Tư Tinh chỉ biết quanh quẩn trong động quật.
Thanh Hỏa từ trong thạch thất của Lâm Lôi đi ra, ba người Lôi Tư Tinh lập tức tới đón: “Thế nào rồi? Lôi Lâm tiên sinh?” Bối Bối mở miệng hỏi đầu tiên.
Thanh Hỏa liếc nhìn ba người, lắc đầu nói: “Mặc dù sau khi Vận Mệnh chủ thần lực mà Mã Cách Nỗ Tư vận dụng để công kích đã tiêu hao gần hết, năng lượng Hồn Thạch tiêu hao cũng chậm đi.Nhưng tới hôm nay, Hồn Thạch đã hoàn toàn bị tiêu hết.”
“Ý của tiên sinh là sao?” Bối Bối kinh hãi hỏi.
“Từ hôm nay trở đi, Lâm Lôi không còn ngoại lực trợ giúp nữa.” Thanh Hỏa thở dài, “Lúc trước có Hồn Thạch giúp hắn chống đỡ, bây giờ không còn nữa, đối mặt với linh hồn biến dị, đành trông vào sự kiên trì của hắn.”
“Lão Đại linh hồn đã yếu ớt như vậy, có thể kiên trì được không?” Bối Bối bật khóc.
Thanh Hoa, Lôi Tư Tinh, Lôi Hồng cũng đều trầm mặc.
Cứ sau một khoảng thời gian, Thanh Hỏa lại tới kiểm tra linh hồn của Lâm Lôi, phát hiện trong quá trình biến dị, linh hồn của Lâm Lôi giống như ngọn lửa yếu ớt không ngừng bị kình phong thổi qua.May mắn lúc trước có Hắc Thạch bổ sung, nên lực lượng linh hồn của Lâm Lôi lúc này còn trụ được trước sự trùng kích liên tục của quá trình biến dị.
“Không ai biết được.” Thanh Hỏa lắc đầu.
Không khí trong động quật lúc này có vẻ rất lạnh lẽo.
Lâm Lôi đã hôn mê sang ngày thứ 35.
Thanh Hỏa từ trong thạch thất đi ra, nói với vẻ khó tin: “Không thể tin được, linh hồn của Lâm Lôi không có Hắc Thạch phụ trợ vẫn cầm cự được ba ngày.Có điều vẫn còn rất sớm để kết luận, linh hồn biến dị không biết sẽ kéo dài tới lúc nào.”
Bối Bối cũng biết, trước đây Áo Lợi Duy Á linh hồn biến dị chỉ hôn mê mấy tháng, nhưng hắn chỉ là biến dị hai loại năng lượng, căn bản không so được với Lâm Lôi.Biến dị ba loại năng lượng đã phức tạp hơn Áo Lợi Duy Á không biết bao nhiêu lần, còn biến dị bốn loại thần phân thân thì…mấy tháng ngắn ngủi sợ rằng không thể chấm dứt.Tại Ngọc Lan đại lục, mấy người Bối Lỗ Đặc, Địch Lỵ Á mặc dù sớm có chuẩn bị, nhưng thời gian hôn mê của Lâm Lôi vẫn vượt quá sự tưởng tượng của họ.
Áo Lợi Duy Á sau mấy tháng đã thành công, Lâm Lôi hẳn là sẽ mất vài năm để thành công.
Bao nhiêu năm?
Lâm Lôi cứ hôn mê như vậy, hơn mười năm nữa trôi qua.
Đến năm thứ mười tám.
Trong động quật tại chiến trường vị diện, cứ bảy ngày Thanh Hỏa lại kiểm tra một lần, Lâm Lôi hôn mê trong thời gian dài như vậy đã khiến Lôi Tư Tinh và Lôi Hồng không còn lo lắng như trước, mà tạm thời an tâm tu luyện.Nhưng Bối Bối mỗi ngày đều chú ý tới tình huống của Lâm Lôi.
“Tình huống không ổn, mười tám năm qua linh hồn của Lâm Lôi ngày càng yếu đi, mặc dù hắn vẫn kiên trì, nhưng quá trình suy yếu không chậm lại.” Thanh Hỏa cau mày nói, “Mặc dù linh hồn của hắn rất kiên cường, không chịu buông xuôi, nhưng bây giờ linh hồn đã quá yếu ớt, khiến ta có cảm giác nếu cứ tiếp tục như vậy, hắn sẽ không chống chọi được ba ngày nữa.”
Sắc mặt Bối Bối trong nháy mắt trở nên trắng bệch.
“Ba ngày.Trong ba ngày có thể chết đi, cũng có thể chuyển biến.Đành trông chờ vào ba ngày cuối cùng này thôi.” Thanh Hỏa lắc đầu.
Trong cảm nhận của Thanh Hỏa, nếu mười tám năm trước linh hồn của Lâm Lôi là ngọn lửa yếu ớt, thì lúc này chỉ được xem như một đốm lửa nhỏ nhoi.
“Nhất định sẽ không sao đâu, nhất định là như thế.” Bối Bối lẩm bẩm.
Trong ba ngày này, cuộc sống mọi người đều rất khó chịu.Vốn Thanh Hỏa cho rằng Lâm Lôi chỉ kiên trì được ba ngày, nhưng ai ngờ linh hồn vốn mỏng manh yếu ớt đến tận cùng lại kiên trì suốt mười tám ngày, khiến Thanh Hỏa cũng phải cảm thán bất khả tư nghị.
Ngày thứ mười tám.
“Bối Bối, các ngươi mau tới đây.” Thanh Hỏa hô to.
Mấy người Bối Bối, Lôi Tư Tinh lập tức chạy tới thạch thất của Lâm Lôi, Bối Bối lo lắng hoảng sợ nhìn Thanh Hỏa: “Chuyện gì vậy? Lão Đại ta làm sao?”
Thanh Hỏa quay đầu nhìn Bối Bối, Lôi Tư Tinh, nói với vẻ khó tin: “Thật không thể tin được, không thể tin được! Bây giờ linh hồn của Lâm Lôi đã bắt đầu mạnh lên, giống như trẻ con đang lớn lên vậy.Ta hoàn toàn có thể cảm nhận được tốc độ phát triển linh hồn của hắn.”
Trong ánh mắt Lôi Tư Tinh, Bối Bối tràn đầy kinh ngạc.
“A!!!!” Bối Bối sung sướng nhảy vọt lên, đầu đụng vào trần thạch thất làm không ít đá vụn rơi xuống, hắn vội cuống quýt đưa tay ra, thân thủ như ảo ảnh bắt lấy mấy viên đá đó.
“Tốt quá, thật tốt quá!” Bối Bối mừng muốn phát điên.
Ngọc Lan vị diện, trong Long Huyết thành.
Địch Lỵ Á và Toa Toa đang ngồi cùng một chỗ.
“Mẫu thân, phụ thân sẽ không sao chứ?” Toa Toa lo lắng hỏi, “Cha bế quan lâu như vậy mà vẫn chưa đi ra.”
“Không có chuyện gì đâu.” Địch Lỵ Á cố nở nụ cười.
Tình huống thực sự của Lâm Lôi, hai vợ chồng đều không nói cho con cái vì sợ chúng lo lắng.
“Ồ.” Địch Lỵ Á đột nhiên phát hiện có bóng người từ phía cửa đi về phía mình, đó là Hỏa hệ Lâm Lôi.
“Phụ thân.” Toa Toa chào.
Hỏa hệ Lâm Lôi gật đầu cười, Địch Lỵ Á nhìn về phía Lâm Lôi vẻ chờ đợi: “Tất cả vẫn ổn chứ?”
Toa Toa bên cạnh nghe được không khỏi có vẻ kinh ngạc.
“Ta cảm giác được đã có chuyển biến tốt.” Hỏa hệ Lâm Lôi khó khăn nở nụ cười, thần phân thân đều có thể cảm ứng được linh hồn của nhau.Mặc dù bốn linh hồn kia không có ý thức, nhưng hắn vẫn cảm giác được chúng vẫn tồn tại, mười tám năm qua không ngừng yếu đi, yếu tới mức Hỏa hệ linh hồn gần như không cảm nhận được chúng, có điều từ hôm nay, bốn linh hồn đã bắt đầu mạnh lên, tốc độ khôi phục đã vượt xa tốc độ suy yếu.
Trong động quật tại chiến trường vị diện, Lâm Lôi hôn mê đã được ba mươi tư năm.
“Lôi Lâm tiên sinh, lão Đại sao vẫn chưa tỉnh?” Bối Bối có chút vội vàng.Bây giờ Bối Bối đã không còn quá lo lắng như trước nữa, bởi vì hắn cảm giác được rất rõ ràng, linh hồn của Lâm Lôi hiện nay cực kì cường đại, mạnh hơn lúc trước không biết bao nhiêu lần.Nếu so sánh linh hồn của Lâm Lôi trước lúc bị thương là một hồ nước, thì hiện nay nó đã trở thành một đại dương vô tận không đo đếm được, đã cường đại như vậy nhưng hắn vẫn chưa tỉnh lại.
“Đừng nóng vội.” Thanh Hỏa cười, “Chắc chắn sẽ tỉnh thôi.”
Thật ra trong đáy lòng hắn cũng lo lắng, linh hồn Lâm Lôi hôm nay biến thành cường đại đáng sợ như vậy, liệu tại thời khắc quan trọng nhất có xảy ra chuyện không hay? Không ai biết được, việc có bốn thần phân thân khi biến dị sẽ phát sinh những tình huống gì.
Lúc này, Thanh Hỏa và Bối Bối đang ở ngoài đàm luận, bên trong thạch thất chỉ còn một mình Lâm Lôi lặng yên nằm đó.Lâm Lôi đã ở trạng thái đó suốt ba mươi tư năm, hiện nay quanh thân thể hắn cũng không còn nguyên tố tụ tập.
Đột nhiên…..
Đôi mắt Lâm Lôi đang nhắm nghiền chợt mở ra!
