Đang phát: Chương 698
Mọi người trong Thiên Nhất Các toát mồ hôi lạnh, chỉ sợ chọc giận Kim Tiền Bang, bị bỏ mặc thì coi như xong đời.
Thanh La vội vàng lên tiếng trước khi Tiền Vô Địch kịp nói:
– Lý Vân Tiêu, ngươi đừng quá đáng! Công tử Vô Địch nhân nghĩa, ra tay cứu giúp mọi người.Ngươi có gì thì mau dâng cho công tử, đừng cò kè ép giá vô lý như vậy!
Lý Vân Tiêu nhướng mày:
– Câm mồm con mụ lắm điều này lại cho ta!
Tiền Vô Địch phất tay, Trương Hàm Chiết bắn ra một đạo hàn quang vào cổ Thanh La.
Thanh La hoảng sợ lùi lại, nhưng hàn quang quá nhanh, găm vào yết hầu nàng, không xuyên thủng mà chỉ để lại một dấu ấn kỳ lạ.Nàng ho khan nhưng không thể phát ra âm thanh.
Tiền Vô Địch thản nhiên nói:
– Ta đã trả trước một phần, còn lại nhiều quá.Đồ của ngươi bình thường chẳng đáng một cọng Thiên Hồn Thảo.Mà Thiên Hồn Thảo là cái gì? Cứ như cải trắng ngoài chợ ấy à? Ba cây? Cả Thiên Vũ Giới chắc gì có hơn mười cây! Còn nguyên thạch, ta cho ngươi một trăm triệu trung phẩm nguyên thạch.
– Hừ!
Lý Vân Tiêu hừ lạnh, khinh bỉ:
– Giờ khác xưa rồi, đồ này bình thường không bằng Thiên Hồn Thảo, nhưng bây giờ…Ta tin là đem đến Dương Thành đấu giá, giá sẽ tăng gấp đôi!
Đường Kiếp không nhịn được nữa, dù không biết là vật gì nhưng chắc chắn có thể thay đổi cục diện Thương Minh Đại Hội, nếu không Tiền Vô Địch đã không nhẫn nhịn chịu thiệt.Hắn quát:
– Lý Vân Tiêu, ngươi muốn giá bao nhiêu ta trả, vật kia cho ta!
Tiền Vô Địch biến sắc, Trương Hàm Chiết cũng tỏa sát khí, không khí trở nên căng thẳng.
– Ha ha, thú vị rồi đây.
Lý Vân Tiêu cười, sau khi điều tức, tuy hồn lực vẫn khô kiệt nhưng thương thế đã ổn định.Hắn đứng lên, cười nói:
– Tốt thôi, bán đấu giá, ai trả giá cao thì được!
Tiền Vô Địch nghẹn họng, lạnh lùng nhìn Đường Kiếp:
– Xem ra Tứ Cực Môn các ngươi không thành thật rồi, hay để ta dạy các ngươi thành thật trước đi!
Trương Hàm Chiết lập tức mở lĩnh vực, khóa chặt đám người Tứ Cực Môn, chuẩn bị ra đòn trí mạng.
Đường Kiếp tái mặt, vội cầu cứu:
– Vũ tiên sinh!
Chỉ có Thẩm Phong mới đấu được với Trương Hàm Chiết.
Vũ nhíu mày, lạnh lùng nói:
– Đường công tử, ta không hứng thú với món đồ đó, thứ ta quan tâm là mạng của Lý Vân Tiêu.
Hắn quát Thẩm Phong:
– Đừng để ý đến chúng ta, mau giết Lý Vân Tiêu đi!
Hắn càng lúc càng thấy có gì đó không ổn, Lý Vân Tiêu cứ mỗi lần rơi vào tuyệt cảnh là lại có thể hồi sinh, hơn nữa tình thế cứ liên tục chuyển biến có lợi cho hắn.Giết Lý Vân Tiêu quan trọng hơn bất cứ chuyện gì!
Thẩm Phong nhướng mày, tuy không biết vì sao Vũ lại muốn giết người này đến vậy nhưng hắn không hỏi mà ra tay luôn.
Quyền phong ngưng tụ, hắn cưỡi Linh Xà Cửu Sí Điểu xông lên.
– Trương Hàm Chiết đại nhân, cứu hắn!
Tiền Vô Địch kinh hãi quát, hắn không sợ Lý Vân Tiêu chết mà sợ Thất Túc Đạo Quả tan thành tro bụi.
Trương Hàm Chiết dù không muốn nhưng vẫn hét lớn, từ trên kim tệ bay xuống, nghênh chiến Thẩm Phong.
Cả hai đều là cửu tinh Vũ Tôn, thực lực không chênh lệch nhiều, dù Thẩm Phong có Linh Xà Cửu Sí Điểu hỗ trợ cũng khó thắng nhanh được.Hơn nữa trên viên kim tệ khổng lồ kia còn đầy cao thủ đang dòm ngó.
Thẩm Phong nghĩ đến đó, nhướng mày rồi lùi lại, quan sát chờ thời cơ.
Tiền Vô Địch quát to:
– Lý Vân Tiêu, còn gì để cân nhắc nữa! Thiên Hồn Thảo chỉ có một cây, ta muốn cho ngươi ba cây cũng không được, ta cho ngươi thêm một tỷ trung phẩm nguyên thạch! Nhưng cần thời gian tập hợp!
Hắn sợ có biến nên muốn nhanh chóng có được Thất Túc Đạo Quả.
Lý Vân Tiêu cười:
– Không có nhiều Thiên Hồn Thảo vậy thì hai tỷ trung phẩm nguyên thạch.
Mặt Tiền Vô Địch đỏ bừng, hận đến bốc khói, chưa từng thấy ai không biết điều như vậy.Hắn giận dữ quát:
– Thêm hai trăm triệu nữa, mười hai ức trung phẩm nguyên thạch! Không hơn một đồng nào đâu! Ngươi không đổi thì đừng trách ta giết cả đám Tứ Cực Môn kia, thậm chí là giết cả ngươi!
Hét xong hắn cảm thấy toàn thân vô lực, dù có được Thất Túc Đạo Quả cũng chẳng vui vẻ gì.
Lý Vân Tiêu cười híp mắt:
– Được thôi, nhưng sau khi trao đổi ngươi phải bảo đảm an toàn cho ta.Thật ra chúng ta đã cùng nhau trải qua sinh tử, sớm đã là chiến hữu thân thiết, ngươi muốn thì cứ nói với ta một tiếng là được rồi, còn đem đồ đến đổi làm gì, khách sáo quá.
– Phụt! Phụt phụt!
Tiền Vô Địch không nhịn được nữa, phun ra một ngụm máu tươi, ánh mắt tràn đầy oán hận, chỉ muốn băm Lý Vân Tiêu thành trăm mảnh!
Lý Vân Tiêu lấy ra một cái chậu pha lê màu tím, cười ném đi.
Mọi người dồn mắt nhìn vào vật kia, muốn xem rốt cuộc là gì, nhưng đều thất vọng, màu tím quá chói, không thấy rõ bên trong.
Tiền Vô Địch giật mình, không ngờ hắn lại ném mạnh như vậy, mọi người đều không chuẩn bị gì cả, quá nguy hiểm.Tiền Vô Địch nhận lấy mà tay run cầm cập, chỉ sợ làm rớt.
Hắn căng thẳng sờ vào chậu màu tím, cảm nhận được tâm ý Thất Túc Đạo Quả bên trong, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.Hắn không mở ra, chỉ sợ lộ ra một tia linh khí thì tổn thất lớn.
– Không sai, đúng là thứ ta cần!
Tiền Vô Địch cũng sảng khoái, lấy ra một cái túi ném tới:
– Bên trong có một cây Thiên Hồn Thảo và một trăm triệu trung phẩm nguyên thạch.Số còn lại ta sẽ đưa sau, trên người không mang nhiều như vậy.
