Truyện:

Chương 697 Trong Lịch Sử Nhất Hố Cha Cẩm Nang

🎧 Đang phát: Chương 697

Cổ Lệ Tĩnh định nói gì đó nhưng Hạ Thiên đã nhắm mắt dưỡng thần.Cô biết không thể khuyên được anh, nhưng cũng hiểu rõ sự nguy hiểm này.Đám người đảo quốc biết rõ mấy lần trước Hạ Thiên không đến, chắc chắn sẽ ôm cây đợi thỏ, chờ anh xuất hiện.
Giờ cô nói chuyện với Hạ Thiên chỉ làm phiền anh mà thôi, nên cô chọn im lặng.
“Haizz!” Cổ Lệ Tĩnh thở dài rồi rời phòng Hạ Thiên.Việc cô có thể làm là hoàn thành nhiệm vụ anh giao, còn Hạ Thiên định làm gì tiếp theo thì cô hoàn toàn không biết.
Sau khi Cổ Lệ Tĩnh đi, cô làm theo địa điểm Hạ Thiên đã nói để đi tìm Thâu Thiên.Khi cô đến quán cà phê đó, quả nhiên thấy Thâu Thiên ở bên trong.
“Cuối cùng cô cũng đến.” Thâu Thiên rất phấn khích khi thấy Cổ Lệ Tĩnh.Trong mắt anh, Cổ Lệ Tĩnh đã hóa thân thành sứ giả của Hạ Thiên.Cô đến mang theo tin tức của Hạ Thiên.
Trước đây Thâu Thiên đã rất kính sợ Hạ Thiên, sau khi Hạ Thiên phá hủy căn cứ phòng không ở Tokyo, Thâu Thiên hoàn toàn phục tùng anh.
“Anh biết tôi sẽ đến?” Cổ Lệ Tĩnh nghi ngờ hỏi.
“Hạ Thiên chắc chắn có tin tức gì muốn cô đưa cho tôi.” Thâu Thiên hỏi.
“Ừm, đây là thư cho anh, còn có cái cẩm nang này bảo là lúc nguy cấp mới được mở.” Cổ Lệ Tĩnh đưa thư và cẩm nang cho Thâu Thiên.
Thâu Thiên nhận thư, mặt rất phấn khích, rồi phất tay với Cổ Lệ Tĩnh: “Vào trong rồi nói.”
Sau khi đọc thư, Thâu Thiên càng thêm bái phục Hạ Thiên, đến mức muốn quỳ xuống lạy.
“Không hổ là Hạ Thiên.”
“Sao? Có cần tôi giúp gì không?” Cổ Lệ Tĩnh hỏi.
“Cần, lát nữa hai ta đi cướp ngục.” Thâu Thiên nói thẳng.
“Cướp ngục? Anh điên rồi?” Cổ Lệ Tĩnh khó hiểu nhìn Thâu Thiên.
“Yên tâm đi, giờ không có nơi nào thoải mái hơn ngục giam đâu.Trong thư Hạ Thiên viết rõ, phần lớn cảnh sát ở Tokyo đang giải quyết vụ nổ căn cứ, một phần khác lục soát hải quan, phần còn lại đều ở phủ Thủ tướng.Giờ ngục giam trống trơn, ngoài mấy giám ngục ra thì chẳng có gì cả.”
“Nhưng anh có biết người đó bị giam ở ngục nào không? Với cả anh chắc chắn lời anh ta nói là đúng?” Cổ Lệ Tĩnh không hiểu, Thâu Thiên sao lại tin Hạ Thiên đến vậy, theo lý thì Thâu Thiên là tiền bối mà.Một thần thoại sống, trước giờ cô chưa từng nghĩ mình có thể đứng trước mặt Thâu Thiên mà nói chuyện bình đẳng như vậy.
Nhưng giờ cô làm được.
Sau khi tiếp xúc, cô thấy Thâu Thiên không thần thánh như cô tưởng, thậm chí còn không bằng cái tên vô lại Hạ Thiên kia.Ngay cả Thâu Thiên cũng rất tin tưởng Hạ Thiên.
“Chính là cái ngục này, đây là Hạ Thiên vẽ sơ đồ vị trí và bố phòng bên trong ngục giam, cả vị trí giám sát và nhân viên nữa.” Thâu Thiên nói.
“Sao anh ta biết những cái này? Mà nếu vậy, chẳng phải hai ta không gặp nguy hiểm gì sao?” Cổ Lệ Tĩnh rất khó hiểu, cô đâu thấy Hạ Thiên làm gì đâu, sao anh ta lại hiểu rõ ngục giam của đảo quốc đến vậy.
“Chắc chắn là anh ta đã đi do thám rồi.Nguy hiểm chắc chắn có, dù sao đó cũng là ngục giam của đảo quốc mà.Nếu hai ta xông thẳng vào, chưa đến một phút đã bị bắn thành tổ ong rồi.” Thâu Thiên giải thích.
Cổ Lệ Tĩnh gật đầu, thấy Thâu Thiên nói đúng.Giờ cô mới nhận ra sự khác biệt giữa mình với Hạ Thiên và Thâu Thiên.Thâu Thiên có thể nhìn ra mục đích của Hạ Thiên ngay, còn cô phải được giải thích mới hiểu.
Cổ Lệ Tĩnh và Thâu Thiên đợi đến chập tối mới lên đường.
Hai người mang theo trang bị rồi xuất phát.
“Ồ? Sao tốc độ của cô nhanh vậy?” Thâu Thiên nghi ngờ nhìn Cổ Lệ Tĩnh.
“Bí mật!” Cổ Lệ Tĩnh đương nhiên sẽ không nói.Hạ Thiên đã nói với cô khi cải tạo, không được kể chuyện này cho ai biết, nếu không sẽ gặp tai họa không thể cứu vãn.
Vì vậy Cổ Lệ Tĩnh quyết định không dùng toàn bộ sức mạnh trừ khi đến thời khắc quan trọng.Ngay cả lúc này cô cũng chỉ dùng một phần nhỏ tốc độ.
Cô cũng đã quyết định, một khi bị phát hiện, dù chết cũng không phản bội Hạ Thiên.
Thâu Thiên cũng không hỏi nhiều.Ở cảnh giới của họ, biết cái gì nên hỏi, cái gì không nên hỏi.
“Chuẩn bị xong chưa?” Thâu Thiên hỏi.Lúc này hai người đã đến vị trí ngục giam.
“Ừm!” Cổ Lệ Tĩnh gật đầu.
“Chuẩn bị hành động, thấy cảnh vệ thì xử lý, nhớ vị trí giám sát, tránh được thì tránh, không tránh được thì phá hủy.” Sau khi Thâu Thiên nói xong, hai người trực tiếp trèo tường.
Dù trên tường có lưới điện, nhưng không làm khó được họ, cả hai đều mặc đồ cách điện.
Nhờ có bản đồ của Hạ Thiên, hai người dễ dàng lẻn vào ngục giam.Hạ Thiên viết rất rõ trên bản đồ, mấy giờ thay ca các loại.Lúc hai người vào, vừa vặn gặp ca trực thay đổi, nên dễ dàng lẻn xuống dưới đất.
Trong ngục giam dưới đất, người của Đạo Môn và Ma Đạo Môn bị giam ở tầng dưới cùng, nơi giam giữ trọng phạm!
Khi Thâu Thiên và Cổ Lệ Tĩnh đến trước mặt họ, người của Đạo Môn và Ma Đạo Môn vẫn đang ồn ào, không ai nhường ai.
“Nhốn nháo cái gì mà nhốn nháo, chuẩn bị trốn đi.” Thâu Thiên dễ dàng mở khóa cửa ngục giam.
“Chúng ta bị hạ độc, tay chân bủn rủn thì đi thế nào?” Ma Đạo Thánh bất mãn nói.
“Ông có thể không đi.” Thâu Thiên cảm thấy mình tốt bụng bị đối phương xem là lòng lang dạ thú, nếu không phải Hạ Thiên phân phó, anh thật sự không thèm quan tâm đến người của Ma Đạo Môn.
“Đừng ồn ào, đây là thuốc giải, mọi người mau uống rồi đi.” Cổ Lệ Tĩnh ném thuốc giải đã chuẩn bị trước cho người của hai bên.
Tít tít tít!
Tiếng cảnh báo vang lên.
“Nguy rồi, có báo động laser.” Thâu Thiên biến sắc, vội vàng mở cẩm nang Hạ Thiên đưa.
Khi anh mở cẩm nang ra, suýt chút nữa ngã quỵ.

☀️ 🌙