Đang phát: Chương 695
– Hừ…
Tên hộ vệ thấy Diệp Mặc không hợp tác thì hừ lạnh một tiếng.
Nhưng hắn chưa kịp ra tay thì cô gái trên xe đã vội vàng bước xuống, đến trước mặt Diệp Mặc nói:
– Anh lên xe với em đi, vết thương của anh nặng lắm.Anh yên tâm, em sẽ giúp anh chữa trị.Thật ra anh không đẹp trai lắm, nhưng lại có khí chất rất anh hùng, em…
Cô gái càng nói càng nhỏ, đầu cũng cúi gằm xuống.
Diệp Mặc thầm cười khẩy.Cô ta chẳng hề ngượng ngùng gì cả, lại cố tình cúi đầu tỏ vẻ có ý với mình.Đúng là xạo sự không cần nháp, hắn không biết cô ta có mục đích gì, nhưng chắc chắn có liên quan đến hắn.
Một tên hộ vệ khác tiến lên, lạnh lùng nói:
– Nếu không muốn chết thì nghe lời tiểu thư, đi theo chúng tôi.Nếu không, tôi có thể giết anh bất cứ lúc nào.
Giọng điệu của hắn chẳng hề tôn trọng vị tiểu thư kia.Nhưng Diệp Mặc thấy cô gái chỉ nhíu mày chứ không phản bác.
Diệp Mặc bực tức, mình chẳng thù oán gì với bọn họ, vậy mà hở chút là đòi giết người.
Sát khí bùng lên trong lòng hắn.Tuy không còn chân khí, nhưng thần thức vẫn còn.Dù có dùng phi kiếm, hắn cũng không thể giết hết mười mấy người này.Trong số đó, tên hộ vệ đòi giết hắn có tu vi cao nhất cũng chỉ là Hoàng cấp, nhưng hắn bây giờ không đối phó nổi.Cô gái kia cũng có tu vi Hoàng cấp.
Nếu còn chút chân khí thì không thành vấn đề.Nhưng hiện tại hắn chỉ có thần thức, nội thương quá nặng, chân khí chưa hồi phục.Muốn giết hết đám người này là không thể, có lẽ ngay cả mấy tên Hoàng cấp hắn cũng không đấu lại.
Trong lúc Diệp Mặc còn đang tính toán đối phó nếu bọn chúng ra tay, tên hộ vệ kia lại nói:
– Tiểu tử, tiểu thư nhà ta là đệ tử Thượng Thanh Sơn.Cô ấy có lòng Bồ Tát muốn cứu anh, đó là phúc của anh, còn dám từ chối.Làm tiểu thư vui vẻ, biết đâu sau này cô ấy cho anh đi theo, đó là phúc đức cả đời anh đó.
Thượng Thanh Sơn? Diệp Mặc nhíu mày, chẳng lẽ là môn phái tu chân?
Tên hộ vệ thấy vẻ mặt Diệp Mặc có vẻ khinh thường thì nói:
– Thượng Thanh Sơn mà không biết hả? Cũng phải, anh biết mới lạ.Nói phái Côn Càn chắc anh càng không biết…Tiểu thư nhà ta thật là…
Tên hộ vệ lắc đầu định nói tiếp, nhưng bị cô gái kia ngăn lại.Cô ta nhìn chằm chằm Diệp Mặc, như muốn dùng nhan sắc để chinh phục hắn.
Không ngờ thật sự có phái Côn Càn, Diệp Mặc giật mình.Phái Côn Càn hắn từng nghe Lạc Huyên nhắc đến.Tam đại môn phái ẩn thế: Thái Ất Môn, phái Côn Càn, Từ Hàng Tĩnh Trai.
Chẳng lẽ tên hộ vệ này biết phái Côn Càn? Mình không biết gì cả, nếu có thể lấy được chút tin tức từ hắn, thì việc tìm đến Thái Ất Môn thông qua phái Côn Càn cũng không khó.
Nghĩ vậy, Diệp Mặc nghi hoặc hỏi tên hộ vệ:
– Phái Côn Càn là gì?
– Phái Côn Càn là một trong tam đại môn phái của Thần Châu, cùng với Thái Ất Môn và Từ Hàng Tĩnh Trai.Thượng Thanh Môn mà tiểu thư sắp đến chỉ là môn phái cấp dưới của Côn Càn thôi, nói với anh cũng vô ích…
Tên hộ vệ lắc đầu, khinh thường vì Diệp Mặc đến phái Côn Càn cũng không biết.
Nghe đến hai chữ “Thần Châu”, Diệp Mặc bỗng cảm thấy hoang đường, hắn thậm chí cảm thấy nơi này và thế giới bên ngoài vốn là một thể, chỉ là sau đó vì một số nguyên nhân mà bị chia tách.
Hắn từng đọc lịch sử năm nghìn năm của Hoa Hạ, nếu thật sự có người tu chân tồn tại trên trái đất từ rất lâu trước đây, thì nhiều chuyện có thể giải thích được.Rất có thể sau này do linh khí cạn kiệt, nên những nơi có thể tu luyện đã bị tách ra.
Ví dụ như Thục Sơn, bên ngoài vẫn tương truyền là thắng địa Kiếm Tu thượng cổ, nhưng Diệp Mặc tìm khắp nơi cũng không thấy ngọn núi nào tên là Thục Sơn.Ví dụ như đảo Bồng Lai, tuy có địa danh Bồng Lai, nhưng Diệp Mặc chưa từng tìm được hòn đảo nào như vậy.Đó hoàn toàn là một lục địa.
Những địa điểm như vậy còn rất nhiều, chẳng lẽ có thể tìm thấy chúng ở đây? Nếu được, có phải suy đoán của hắn là đúng?
Nghĩ đến đây, Diệp Mặc đột ngột hỏi:
– Anh có biết Thục Sơn ở đâu không?
– Đừng nói nhảm nữa, mau lên xe đi, anh thế này còn đòi hỏi Thục Sơn.- Tên hộ vệ mất kiên nhẫn khi thấy Diệp Mặc lề mề.
Diệp Mặc liếc nhìn cô tiểu thư kia, rồi bỗng nhiên cười, cứ thế bước lên xe ngựa.Tuy không biết vì sao cô ta nhất quyết lôi kéo mình đi cùng, nhưng ít nhất cô ta không có sát khí, chứng tỏ sẽ không giết mình.Theo lời tên hộ vệ, Diệp Mặc đoán ra nơi này thật sự có Thục Sơn.
Có lẽ tiểu thế giới này giống như hắn suy đoán, là một phần bị che giấu của địa cầu.Hoặc cũng có thể suy đoán của hắn sai, tiểu thế giới này căn bản là một địa phương khác, không liên quan gì đến Địa Cầu.
Diệp Mặc đồng ý đi theo cô gái này vì có thể chữa thương ở bất cứ đâu.Quan trọng nhất là cô ta muốn gia nhập Thượng Thanh Sơn, nghe nói là môn phái cấp dưới của phái Côn Càn.Sau khi thương thế của hắn khá hơn, hắn sẽ chạm trán với ẩn môn.Hiện tại hắn hoàn toàn không biết gì về ẩn môn, nên việc tìm hiểu qua cô gái này cũng không tệ.
Thấy Diệp Mặc lên xe, cô gái thản nhiên cười.Tưởng hắn cứng rắn lắm, ai dè dọa cho vài câu là ngoan ngoãn nghe theo.Sớm biết vậy, mình đã không cần giả bộ ái muội làm gì.
…
Diệp Mặc im lặng trên xe ngựa, nhưng tai hắn rất thính.Qua cuộc trò chuyện của đám tùy tùng, hắn biết đoàn xe đang đến trấn Từ Tây.Đoàn xe này là của Vu gia, và cô tiểu thư kia chính là Vu tiểu thư.Vu gia là một trong ba gia tộc lớn nhất trấn Từ Tây, và có vẻ rất có uy danh.
Đoàn xe đi thêm nửa ngày, đến tối thì vào một trấn khá lớn.Diệp Mặc đoán đây là trấn Từ Tây.
Điều khiến Diệp Mặc ngạc nhiên là đường trong trấn đều được tráng xi măng.Nhiều kiến trúc cũng mang phong cách hiện đại.Ngoại trừ việc không có dây điện chằng chịt như bên ngoài, thì trấn này không khác gì các thị trấn hắn từng thấy.
Vu tiểu thư không làm phiền hắn, mà cho người sắp xếp một phòng yên tĩnh trong nội viện, còn mời một thầy thuốc đến xem vết thương và kê thuốc cho hắn.
Diệp Mặc không biết Vu tiểu thư có ý gì, nhưng hắn biết cô ta đưa hắn về chắc chắn có mục đích.Tuy nhiên, Diệp Mặc không bận tâm, chỉ cần cô ta không có ý định giết hắn là được.Việc duy nhất hắn cần làm là hồi phục chân khí và chữa thương.Đợi khỏe lại, hắn sẽ hỏi Vu tiểu thư về ẩn môn rồi rời đi.
Liên tiếp ba ngày, Diệp Mặc sống rất thoải mái, không ai làm phiền hắn, thậm chí còn có một tỳ nữ hầu hạ.Diệp Mặc không cần người hầu hạ, chỉ cần cô ta mang đồ đến là được.Để không gây sự chú ý, Diệp Mặc vẫn mặc quần áo do tỳ nữ mang đến.
Ba ngày trôi qua, Diệp Mặc chỉ khôi phục được một ít chân khí.Dù chỉ là một chút, nhưng Diệp Mặc biết nó rất hữu dụng, đủ để tự vệ.
Hắn không có Liên Sinh Đan, nhưng còn ba viên linh thạch.Để nhanh chóng khôi phục thực lực, Diệp Mặc bất chấp hao tổn, dùng trực tiếp một viên linh thạch để khôi phục chân khí.Tuy linh khí ở đây tốt hơn bên ngoài, nhưng vẫn còn loãng so với hắn.
Ba ngày sau, khi đã có khả năng tự bảo vệ mình, Diệp Mặc đi ra sân lớn của Vu gia.Hắn cần tìm hiểu nơi này, sau đó hoàn thành việc cần làm và trở về với vợ.
Ba ngày trước, khi Diệp Mặc đến trấn Từ Tây, trời đã tối, hắn không để ý nhiều.Nhưng ban ngày, khi đi dạo quanh trấn, hắn mới thấy nơi này thật sự rất náo nhiệt.Có thể nói là náo nhiệt hơn nhiều so với những trấn mà hắn từng thấy ở bên ngoài.
Xung quanh đều vang vọng tiếng rao hàng, trên đường phố người qua lại tấp nập.
Trước khi đến tiểu thế giới, Diệp Mặc nghĩ nó không khác gì những ngoại ẩn môn, chỉ là một nơi sơn thủy hữu tình khép kín, ngoài một số môn phái tu luyện ra thì không có gì khác biệt.
Nhưng hắn lại thấy một cảnh tượng phồn hoa náo nhiệt như vậy.Đây chỉ là một thôn trấn, có thể thấy những nơi như thế này ở tiểu thế giới chắc chắn rất nhiều.Diệp Mặc nhận thấy ở đây không dùng tiền giấy, mà chỉ dùng tiền đồng và tiền bạc.Dù không thấy ai dùng tiền vàng, nhưng Diệp Mặc đoán chắc chắn cũng có.
Nếu có nhiều người như vậy, lại có thành trấn, thì chắc chắn phải có người thống trị.Chỉ là không biết cách thống trị tiểu thế giới này có giống Hoa Hạ cổ đại hay không, hay là quân chủ lập hiến.
Diệp Mặc định vào một tửu lầu để hỏi thăm, thì thấy rất nhiều binh lính vội vã tiến vào trấn.Thần thức của hắn quét ra, phát hiện binh lính bên ngoài ngày càng đông.
Thấy kỳ lạ, Diệp Mặc kéo một tiểu nhị lại hỏi:
– Binh lính này làm gì vậy?
Tiểu nhị liếc nhìn Diệp Mặc, khi nhận ra dấu hiệu trên y phục Diệp Mặc, lập tức đổi sang vẻ mặt vô cùng khách khí, tươi cười nói:
– Hóa ra là quản sự của Vu phủ, tiểu nhân vừa nãy không thấy, xin thứ lỗi.Nghe nói cấp trên phải kiểm tra người, những người không rõ lai lịch đều bị bắt đi, nên hiện tại rất căng thẳng…
Diệp Mặc giật mình.Hắn bị người Vu gia mang về, chắc chắn bị xem là người không rõ lai lịch.Hơn nữa, Diệp Mặc nghi ngờ đây là do Giai Uấn gây ra.Ả có thể nghi ngờ hắn đến đây, nên dùng biện pháp này để ép hắn lộ diện.
