Chương 693 Vạn giới ta độc tôn

🎧 Đang phát: Chương 693

Dăm ba thủ đoạn, lừa được của tên lính quèn một món binh khí rách nát, lại thêm sáu cái thẻ bài Nghị Viên.
Tô Vũ bỗng thấy hứng thú với gã Tiên Chiến Hầu kia, cười hỏi: “Kẻ này có sức mạnh ngang Thiên Vương không?”
So với Vẫn Tinh Hầu còn háo thắng hơn à! Mà Vẫn Tinh Hầu, theo đánh giá của Tô Vũ, cũng chỉ thuộc hàng tam đẳng đỉnh cấp mà thôi.
“Thiên Vương chiến lực ư?”
Mệnh Hoàng hiểu ý hắn, gật đầu: “Cũng xấp xỉ thôi! Tiên tộc có Tiên Chiến Hầu, Nguyên Thánh Hầu, Ma tộc có Đoạn Huyết Hầu, Nhân tộc có Dân Sinh Hầu…Mấy gã Hầu này đều có sức mạnh Hợp Đạo đỉnh cấp.Thượng cổ có 1080 Hầu, nhưng thực lực cũng khác nhau một trời một vực! Đám đứng đầu kia, có thể xem như Thiên Vương mà Vũ Hoàng ngài vẫn nhắc tới.”
Tô Vũ khẽ gật đầu, nhìn lên bầu trời, hỏi: “Còn Thiên Mệnh Hầu của tộc ngươi thì sao?”
“Cái này…”
Mệnh Hoàng ngập ngừng: “Thiên Mệnh Hầu rất mạnh, trong 1080 Hầu, hắn đứng trong top 10, đã gần chạm đến cảnh giới Quy Tắc Chi Chủ, chỉ yếu hơn Bách Chiến Vương một chút.”
“Có thể dùng nửa vương để hình dung gã cũng không sai!”
Mệnh Hoàng nói tiếp: “Tộc ta có thể tồn tại đến ngày nay, công lớn là nhờ Thiên Mệnh Hầu! Bách Chiến Vương, xét cho cùng cũng chỉ là nửa Vương cảnh, nhưng thực lực lại nhỉnh hơn Thiên Mệnh Hầu một bậc.”
“Loại tồn tại này, ở Thượng Giới có nhiều không?”
“Không có mấy ai đâu!”
Mệnh Hoàng vội đáp: “Các tộc dù có, cũng xem như cường giả trấn tộc!”
Tô Vũ chau mày: “Vậy Bách Chiến Vương, xem như kẻ mạnh nhất trong số đó?”
“Đương nhiên!”
Mệnh Hoàng gật đầu: “Nếu không phải hắn quá mạnh, sao lại thảm đến vậy? Mà cũng chính vì quá mạnh, nên mới bị vây khốn.”
Tô Vũ bật cười.
“Xem ra, Thượng Giới này đúng là thâm sâu khó lường!”
Tô Vũ cười nói: “Ta cứ tưởng, Tử Linh Giới Vực, có vài Thiên Vương cấp đã ghê gớm lắm rồi, ai dè Thượng Giới Thiên Vương cũng chẳng hiếm hoi gì.”
“Không hẳn là nhiều đâu.”
Mệnh Hoàng vội giải thích: “Dù sao cũng tích lũy vô số năm tháng, một số thượng cổ Hầu, thiên phú lại trác tuyệt, trải qua mười mấy vạn năm khổ tu, đạt đến trình độ này cũng không lạ.”
Tô Vũ gật gù, hỏi: “Vậy cánh cổng Thượng Giới Chi Môn kia, theo ngươi khi nào thì mở ra?”
“Khoảng năm năm nữa!”
Mệnh Hoàng trầm giọng: “Gần đây quy tắc chi lực tiêu hao khá lớn, cứ đà này, năm năm sau, Thiên Mệnh Chi Môn nhất định mở!”
“Còn năm năm nữa à?”
Tô Vũ cười: “Cũng được, còn dài chán!”
Mệnh Hoàng im lặng.
Dài á?
Ngắn ngủi mới đúng chứ.
Với cường giả mà nói, bế quan một cái chớp mắt là hết.
Chỉ có Tô Vũ mới thấy dài mà thôi!
Thực tế thì trước đây độ mươi năm, ai nấy đều cảm thấy nhanh như chớp, các tộc chẳng hề nóng nảy, vì Thượng Giới sắp mở ra rồi, quá nhanh ấy chứ.
Chiến trường Chư Thiên phong bế năm ngàn năm, mở ra đến nay cũng ngót nghét chục năm.
Sáu ngàn năm đằng đẵng, chỉ còn chờ cái khẽ rung động trước giờ khai giới!
Ai ngờ, cái khẽ rung động này lại xảy ra biến cố!
Không ai ngờ lại có tai họa lớn đến thế!
Tô Vũ nhìn Mệnh Hoàng, im lặng một hồi, mở miệng: “Ta muốn phái cường giả đóng quân ở Mệnh Giới.”
Mệnh Hoàng im lặng, không đáp lời.
Tô Vũ nói tiếp: “Hơn nữa, ta muốn định vị Tử Linh Giới Vực tương ứng với vị trí nào, ở ngay bên dưới nơi này xây Tử Linh Chi Thành! Điều động Thiên Vương và hàng loạt Tử Linh Hầu trấn giữ, Mệnh Hoàng thấy thế nào?”
Thiên Vương!
Tử Linh Hầu!
Hàng loạt…nhiều đến mức nào đây?
Chẳng lẽ Tô Vũ đã thực sự thống nhất Tử Linh Giới Vực rồi ư?
Mệnh Hoàng chua xót trong lòng.
Hồi lâu sau, gã gật đầu: “Được thôi! Mệnh Tộc…đã quyết định rồi, tự nhiên mong Nhân Tộc có thể chiến thắng! Chỉ là, nơi này càng ngày càng bất ổn, Thượng Giới có thể đổ quân xuống bất cứ lúc nào, hoặc là nhòm ngó Mệnh Giới này, nếu điều động cường giả Nhân Tộc đến đây…e là không ổn! Điều động cường giả tộc khác thì lại bị áp chế.”
Tô Vũ ngẫm nghĩ, gật đầu: “Cũng phải.”
“Để ta nghĩ lại đã!”
Tô Vũ cười: “Đa tạ Mệnh Hoàng cung cấp tình báo, giúp ta đánh giết sáu tên Hợp Đạo, lừa được binh khí của Tiên Chiến Hầu và sáu cái thẻ bài Nghị Viên, trận này, Mệnh Hoàng công lớn!”
“Đâu có gì!”
Mệnh Hoàng đau khổ nhìn Tô Vũ.
Tô Vũ cười: “Mệnh Hoàng không vui sao?”
“Không hẳn, chỉ là…Vũ Hoàng có thể dời cái thu phù kia đi được không!”
“Không thể!”
Tô Vũ cười: “Vì ta muốn viết truyện ký cho các tộc chi hoàng, đồng minh của Nhân Tộc! Để hậu thế noi theo tấm gương! Mệnh Hoàng là công thần của Nhân Tộc, ta đương nhiên phải ghi lại công lao!”
Mệt mỏi quá.
Đáng lẽ không nên làm vậy mới phải.
Quả nhiên, Tô Vũ có thể áp đảo các tộc, thủ đoạn cũng chẳng ít ỏi gì.
Mệnh Hoàng nghĩ ngợi: “Vũ Hoàng, thu phục các tộc, quan trọng là lòng người, chứ không phải mấy thủ đoạn nhỏ nhặt…”
Tô Vũ gật đầu: “Phải cho roi trước, quất cho khóc, rồi mới cho kẹo! Xưa nay vẫn vậy mà! Không đánh cho đau, chỉ biết cho không thì chẳng phải chính đạo!”
Tô Vũ cười: “Cái gọi là hợp tác, liên minh, đều phải xây dựng trên nền tảng nhất định, lợi ích, tình cảm, tương lai…và cả uy hiếp nữa!”
Tô Vũ cười khẽ: “Hiện tại, tình cảm chúng ta chưa đủ sâu đậm, lợi ích cũng không quá lớn, tương lai thì khó nói, vậy thì cứ uy hiếp trước đã!”
“…”
Không thể phản bác.
Gật gù, Mệnh Hoàng không nói gì thêm.
Nhưng thấy Tô Vũ định đi, gã vẫn vội đi theo, nói: “Vũ Hoàng, đám người ở Thượng Giới kia, có đánh xuống được không?”
“Chưa vội.”
Tô Vũ cười: “Gấp gì chứ, hà tất phải ép chúng đến đường cùng! Để cho chúng một tia hy vọng, nếu dồn hết vào chỗ chết, cùng lắm thì chúng liều mạng, ta đâu muốn thấy cảnh chúng tử chiến đến cùng, đập nồi dìm thuyền!”
“Dao cùn xẻ thịt mới thú vị chứ, ngươi xem, ta cứa từng nhát một, giết 11 tên Hợp Đạo, bản thân không tổn hao gì, cắt xong, chúng còn không nỡ chết nữa kìa, ai mà chẳng sợ chết! Kẻ mạnh như chúng, lại càng sợ!”
Mệnh Hoàng gật đầu: “Chúng cũng biết vậy, nhưng vẫn ôm chút hy vọng, hy vọng trước khi Thượng Giới mở ra, Vũ Hoàng sẽ không tấn công các giới, nên ta nghĩ, nếu Vũ Hoàng muốn kéo dài đến khi giới tự mở, thì tốt nhất mấy năm tới, đừng nên cưỡng ép tấn công các giới!”
Lời gã nói rất chí lý.
Giờ mà tấn công các giới, dễ khiến chúng tuyệt vọng, tuyệt vọng rồi, thì liều mạng thôi!
“Ta biết chừng mực!”
“Là ta nhiều lời.”
Mệnh Hoàng biết Tô Vũ tính khí bá đạo, không bá đạo, sao dám một mình đến Mệnh Giới, kẻ này, còn bá đạo hơn cả Văn Vương năm xưa, lại trực tiếp hơn, cũng khiến người ta lo sợ hơn.
Văn Vương, thật ra vẫn còn dễ nói chuyện đấy.
Rất nhanh, Tô Vũ rời khỏi Mệnh Giới, bên ngoài, mọi người đồng loạt quay đầu lại, Tô Vũ không nói gì, Mệnh Hoàng theo sau, cũng im lặng.
Tô Vũ nhìn quanh, nhìn xuống thiên địa, hồi lâu sau, mở miệng: “Thái Cổ Cự Nhân Tộc tình hình thế nào?”
Đại Chu Vương thấy mọi người nhìn mình, hồi lâu, trầm giọng: “Bẩm Vũ Hoàng, Thái Cổ Cự Nhân Tộc…có…có chút quan hệ với Bách Chiến Vương.”
Tô Vũ đoán được.
Gật đầu: “Trước đây ngươi liên hệ đối phương thông qua con đường này?”
“Đúng vậy.”
“Hiện tại thì sao?”
“Trước đây…là dùng ân tình của Bách Chiến Vương, hiện tại…không biết ý chúng ra sao.”
Tô Vũ gật đầu: “Ngươi đi sứ Thái Cổ Cự Nhân Tộc, bày tỏ thái độ! Có ba lựa chọn, một là, đồng minh với Tiên Ma Thần! Hai là, đồng minh của ta! Ba là, đồng minh của Bách Chiến Vương! Chọn cái thứ nhất, giết không tha! Chọn cái thứ hai, Thái Cổ Cự Nhân Vương phải đến Nhân Cảnh triều bái! Chọn cái thứ ba…phong giới! Bắt hắn chờ Bách Chiến Vương!”
Đại Chu Vương trầm giọng: “Tuân lệnh!”
“Đi ngay đi!”
Đại Chu Vương ngập ngừng, rồi nhanh chóng rời đi.
Tô Vũ muốn phân chia địch ta rõ ràng.
Không phải ta thì là địch!
Cũng may, hắn còn cho lựa chọn thứ ba, tự phong giới, không được tùy tiện ra ngoài, nếu ra, cũng phải gây động tĩnh để tránh phá hỏng kế hoạch của mình.
Đại Chu Vương không dám chậm trễ, vội đi sứ Thái Cổ Cự Nhân Tộc.
Còn Tô Vũ, giờ phút này nhìn xuống chư thiên, tiếng vọng khắp nơi: “Thiên Cổ, Tịch Vô, Ma Kích, phong giới! Ta cần thời gian, chờ Thượng Giới mở ra, các ngươi cũng vậy, chờ Thượng Giới mở ra!”
“Ta mà tấn công các giới, các ngươi chết chưa hết tội, chắc cũng không muốn bị ta giết, mà ta, cùng các ngươi, đều cần thời gian! Các ngươi không muốn chết, ta không muốn sớm đối mặt cường giả Thượng Giới!”
“Phong giới, đôi bên đều có đường lui, đừng ép ta tấn công các giới, cùng nhau chết!
Tô Vũ lạnh giọng: “Quyền lựa chọn, ở trong tay các ngươi! Giới nào không muốn phong giới, vậy hôm nay, hủy diệt các ngươi! Ta muốn xem, ai muốn làm kẻ không phong giới, chôn vùi cùng chính mình? Thượng Giới mở ra, các ngươi còn có cơ hội, hiện tại…các ngươi có cơ hội không?”
Thanh âm chấn động chư thiên!
Từng luồng khí tức cực kỳ cường hãn bùng nổ từ phía Tô Vũ.
“Ta còn có binh lực chưa dùng đến, chó của Văn Vương, chiến lực Thiên Vương! Ba mươi sáu trấn thủ, đều là Vĩnh Hằng đỉnh cấp! Chư vị nếu thấy có thể địch, cứ việc thử xem!”
Tô Vũ quát lớn: “Trong vòng một ngày, phong giới, bằng không…phá giới mà chiến, ta chết trước, diệt sạch chư thiên!”
Chư thiên vạn giới im ắng.
Tô Vũ chẳng thèm giả vờ ngớ ngẩn, nghiêm túc, các ngươi muốn phong giới chờ đợi hay không, muốn không…hôm nay phá giới mà chiến.
Một con đường sống, một con đường chết, chọn đi!
Dù cho phá giới, Tô Vũ cũng chẳng dễ chịu gì, có thể khiến Thượng Giới sớm mở ra, nhưng mấu chốt là, đánh chết các ngươi là đủ, bên ta có thực lực đó.
Trên bầu trời Tiên Giới, hư ảnh Thiên Cổ lơ lửng, nhìn Tô Vũ trên không trung, hào quang vạn trượng!
Ngày xưa, Thiên Cổ hắn mới là kẻ thống trị chư thiên này.
Hôm nay, là Tô Vũ hắn.
Từ đầu đến cuối, chỉ ba năm mà thôi.
Thiên Cổ thở dài trong lòng, giọng bình tĩnh: “Tô Vũ, ngươi muốn chúng ta phong giới, cũng được thôi! Nhưng, ngươi mà tấn công bất kỳ giới nào, ta sẽ cùng ngươi chết…”
Tô Vũ cười nhạo, chế giễu: “Ngươi dám không? Thiên Cổ, Ma Giới nói chúng dám, ta tin! Thần Giới nói chúng dám, ta cũng tin! Ngươi Thiên Cổ, tham sống sợ chết nhất, đến cả cách giới mà chiến cũng không dám, bớt nói nhảm với ta đi! Ta cược những kẻ khác dám liều mạng với ta, còn ngươi thì không! Không tin, Tiên Tộc các ngươi không phong giới thử xem!”
Mặt Thiên Cổ khó coi.
Vả mặt!
Tô Vũ điên cuồng vả mặt gã.
Mà Tô Vũ khinh miệt: “Ngươi cũng đừng đánh trống lảng, sợ chết thì thôi đi, còn hại đồng đội! Thiên Cổ, ngươi tưởng ta không nhìn thấu ngươi sao? Có lẽ…ngươi cũng có chiến lực Thiên Vương đấy, giả vờ như cháu trai ấy, chắc ước gì ta giết thêm nhiều cường giả Tiên Tộc ấy chứ! Đừng tưởng ta không biết, đám Hợp Đạo tu tiên hoàng một đạo, chết gần hết rồi còn gì, sống lâu như các ngươi, chỉ cần lật lại lịch sử là biết, chín triều đại trước, tu luyện tiên hoàng chết bao nhiêu, tính ra hết ấy mà!”
Tô Vũ cười nhạo: “Ngươi lừa được người khác, giấu được ta chắc? Tiên Tộc e là cũng có người biết, ta thấy đám Hàm Hương kia, chưa chắc đã không thể tấn cấp Hợp Đạo, chỉ vì tu luyện sinh chi đạo, không dám tấn cấp Hợp Đạo thôi! Ngọc Vương, Hàm Hương bọn họ, mắc kẹt tại Vĩnh Hằng vô số năm, thực sự là không thể tấn cấp ư? Ta thấy đám Binh Vương, Phù Vương vô đức vô tài kia, còn tấn cấp được, Hàm Hương bọn họ, tung hoành một triều đại, lại không thể tấn cấp…Nực cười!”
“Trong lòng ai nấy đều rõ, chỉ là không dám thôi!”
“Thà chết già, chứ không dám Hợp Đạo, thảm thương, đáng tiếc!”
Vạn giới im ắng.
Đây có tính là bí mật không?
Thật ra cũng không hẳn!
Chỉ là lần đầu tiên, bị người ta phơi bày trước vạn giới.
Trước đây, Thiên Cổ từng trực tiếp nói, Nguyên Thánh Hầu tu Tiên Hoàng Đại Đạo, mà Thiên Cổ bá đạo vô cùng, bảo gã chuyển đổi, đối phương không đổi, gã càng nói thẳng, bảo đối phương học đám Hợp Đạo triều trước của Nhân Tộc, đi làm tiên phong, đi chết!
Việc này, trong tầng lớp cao của Tiên Tộc, không hẳn là bí mật.
Ai nấy đều biết!
Vậy nên, tu Tiên Hoàng sinh chi đại đạo, chính là đối nghịch với Thiên Cổ, điều này ai nấy cũng rõ.
Trước đây, ai cũng im lặng.
Giờ thì, Tô Vũ vạch trần Thiên Cổ trước mặt chư thiên vạn giới, mặt Thiên Cổ hơi âm trầm, giọng trầm thấp: “Tô Vũ, các tộc đều vậy mà, cần gì chứ! Chưa nói tộc ta, ngươi Nhân Tộc…”
Tô Vũ ngắt lời: “Câm miệng đi ngươi! Đừng có lôi Bách Chiến Vương ra đây, không liên quan gì đến ta! Ta Tô Vũ không cần vậy!”
Thiên Cổ chế giễu: “Văn Vương chi bút…”
Chẳng phải cũng bị ngươi nuốt hết rồi còn gì!
Ngươi còn dám nói ta?
Tô Vũ cười nhạt: “Nhân Cảnh, ai có thể bước vào bút đạo, ta chủ động nhường đường, lời này, Tô Vũ ta xin hứa! Chư thiên chứng giám! Nực cười, ngươi cũng xứng so với ta, ngươi chỉ cần nói một câu, ai bước vào Tiên Hoàng chi đạo, ngươi cũng nể ba phần, ta còn kính ngươi ba phần!”
Thiên Cổ nhìn Tô Vũ, hồi lâu, cười khẽ, không nói thêm gì nữa.
Một lát sau, Tiên Giới chấn động, một luồng khí thao thiên bốc lên.
Phong giới!
Gã không muốn nói thêm gì với Tô Vũ nữa.
Đấu võ mồm, đừng tưởng Tô Vũ còn trẻ, mấu chốt là, gã không hề yếu thế, lại biết rất nhiều, mà Tô Vũ bản thân, khí phách cũng ngút trời, một câu ta nhường bút đạo, khiến Thiên Cổ mất luôn ý định đấu võ mồm.
Gã dám nói không?
Không dám!
Vậy đành ngậm bồ hòn, chịu thiệt.
Tiên Giới phong giới!
Trong khoảnh khắc đó, chư thiên thất thanh.
Tiên Tộc mạnh nhất còn chọn tạm thời tránh mũi nhọn, nhượng bộ rút lui, các tộc khác, còn đấu làm gì nữa?
Rất nhanh, Ma Giới phong bế.
Một hồi sau, Thần Giới truyền đến tiếng ho khan, Tịch Vô lên tiếng: “Tô Vũ, Tiên Hoàng phi muốn nói vài lời…”
Tô Vũ cười, liếc nhìn Thần Giới.
“Nói gì?”
“Ngươi sắp mở Thiên Môn rồi, Tiên Hoàng phi muốn hỏi một câu, Tiên Hoàng…còn sống hay chết?”
Thú vị!
Tô Vũ cười: “Có lẽ còn sống ấy chứ! Ai mà biết được, ta có thấy đạo của đám cường giả kia đâu! Tiên Hoàng phi của tộc ngươi muốn hỏi, ta cũng thành thật trả lời, ta nghe nói tộc ta có vài kẻ Nhật Nguyệt, năm xưa nương nhờ Thần Tộc, chuyển đổi huyết mạch, ngươi giết đi, coi như trả ân tình cho ta!”
Thần Hoàng im lặng.
Tô Vũ cười: “Không muốn à? Vậy cũng được thôi!”
Ngay lúc đó, một giọng nói già nua vang lên: “Giết đi, coi như trả lời cho đời này, lão thân…chỉ là có chút nhớ Ngô Hoàng, dù chưa có đáp án, cũng thêm chút hy vọng, hy vọng…có thể đợi Ngô Hoàng trở về.”
Tô Vũ thờ ơ: “Mong là vậy đi! Đến thời khắc Thượng Giới mở ra, chư vị cẩn thận một chút đi, ta chưa chắc sống sót…các ngươi có thể sống không, xem vận may! Khoảng năm năm nữa, đến cái ngày đó, ta nhất định công vạn tộc!”
Lời vừa thốt ra, tim một số cường giả đập thình thịch.
Thời khắc Thượng Giới mở ra, Tô Vũ nhất định công vạn tộc…gã đã nói vậy, chắc chắn sẽ làm!
Khi đó, mới là thời điểm nguy hiểm nhất.
Nhiều nhất năm năm nữa!
Bốn phía im ắng, một lát sau, bên ngoài Thần Giới, có thêm vài cái xác, mà Thần Giới, cũng ầm một tiếng phong bế!
Các cường giả bế giới!
Đây là chuyện xưa nay chưa từng có, ở triều đại này, nó đã thành hiện thực.
Tô Vũ dẫn đầu các cường giả tứ phương, trấn áp vạn giới!
Và giờ phút này, Tô Vũ mới 21 tuổi.
Giờ phút này, vô số Nhân Tộc, reo hò vang dội.
“Vũ Hoàng thánh minh!”
Tiếng vang rền trời, chấn động thiên địa, giờ phút này, giới Thực Thiết Thú, Hống Giới, giới Không Gian Cổ Thú…một số tiểu giới thần phục, đồng loạt hô vang, vạn tộc triều bái!
Khí vận Nhân Tộc tăng vọt!
Trên người Tô Vũ, nhân chủ ấn tức khắc hiện ra, ngay sau đó, nhân chủ ấn in lên bản đồ từng giới, không còn đơn thuần là Nhân Cảnh nữa.
Khí tức Tô Vũ phiêu miểu, kim quang bao trùm thiên địa.
Giờ khắc này hắn, đã đánh ra vinh quang mà chín triều đại trước chưa từng có!
Không có Hợp Đạo nào tử vong, đánh giết 11 Hợp Đạo!
Vạn tộc phong giới!
Trên bầu trời Nhân Cảnh, hư ảnh Tô Vũ bao trùm thiên địa, chư thiên vạn giới, đều thấy một hư ảnh cường hãn, tọa trấn Nhân Cảnh, Nhân Chủ Tô Vũ, thu phục lòng người.
Dù cho vinh quang này, có lẽ chỉ kéo dài được năm năm.
Thế là đủ rồi!
Năm năm, cũng đã là vinh quang vô song, Nhân Tộc bất diệt, dù cho Tô Vũ chết trận năm năm sau, gã vẫn sẽ để lại dấu ấn không thể xóa nhòa trong mười vạn năm này!
Ngay lúc đó, nơi xa, giới Thái Cổ Cự Nhân, ầm ầm một tiếng, phong giới.
Tô Vũ nheo mắt, cười.
Thú vị!
Thế mà chọn cái thứ ba, ủng hộ Bách Chiến Vương, giờ này mà Thái Cổ Cự Nhân Tộc còn chọn duy trì Bách Chiến Vương, có hơi khó hiểu.
Tô Vũ tưởng, chúng sẽ chọn cái thứ hai!
Một lát sau, Đại Chu Vương trở về, có chút xấu hổ, nhìn Tô Vũ: “Bẩm Vũ Hoàng…”
“Nói thẳng, vì sao? Có lý do gì?”
Đại Chu Vương ngượng ngùng: “Có, Thái Cổ Cự Nhân Vương nói…Con gái hắn, cùng Bách Chiến Vương…cái…sinh ra một hậu duệ, chính là Thái Tử Thái Cổ Cự Nhân Tộc hiện tại! Ta…”
Mọi người ngơ ngác, còn có chuyện này nữa ư?
Hống Hoàng cũng nhịn không được: “Có chuyện này hả? Sao ta không biết.”
“Ta…ta trước đây cũng không biết.”
Đại Chu Vương vô cùng xấu hổ: “Việc này, trước đây ta không rõ, ta chỉ biết là, Bách Chiến Vương và Thái Cổ Cự Nhân Tộc, tự mình có chút giao tình.”
Tô Vũ cười: “Thú vị! Hậu duệ của Bách Chiến Vương? Thú vị! Thôi, ta hiểu rồi! Tùy hắn! Đã phong giới, đó là lựa chọn của chính hắn, hắn dám tùy tiện mở giới, chém!”
Nói xong, Tô Vũ nhìn về hướng Nhân Cảnh, quát lớn: “Chư quân Nhân Cảnh, nghe lệnh! Chinh phạt chư thiên vạn tộc! Chinh phạt giới không Hợp Đạo! Không theo, diệt tộc, diệt giới! Đầu hàng, nộp ba thành tài nguyên! Thiếu một phân, diệt giới diệt tộc!”
“Tuân lệnh!”
Tiếng hô vang vọng, chấn động chư thiên vạn giới!
Hưng phấn, xúc động, không gì diễn tả được.
Chinh phạt chư thiên!
Tô Vũ lại quát: “Thưởng tộc Thiên Mã trong vạn tộc, gánh vác vật 10 khối, Huyền Hoàng dịch Nhật Nguyệt ngàn giọt! Thưởng tộc Sơn Linh trong vạn tộc, gánh vác vật 8 khối, Huyền Hoàng dịch Nhật Nguyệt ngàn giọt! Diệt tộc Huyền Khải trong vạn tộc, tuyệt diệt, giết hết, không tha!”
“Diệt các tộc mây hổ, man ngưu, phi thiên hổ, tuyệt sát!”
“Tuân lệnh!”
Tiếng hô kinh thiên lại nổi lên!
Bên cạnh Tô Vũ, các cường giả tộc khác, người ngạc nhiên, kẻ nghi hoặc, kẻ run sợ.
Chuyện gì xảy ra?
Mà Đại Hạ Vương thì khẽ giật khóe miệng, cái này…thù dai quá.
Đương nhiên, cũng nhớ kỹ ân tình.
Việc này, phải kể từ chuyện Tô Vũ rời khỏi phủ Đại Hạ, hắn vẫn còn nhớ đấy!
Phục!
Mấy giống loài mây hổ này, trước kia Đại Hạ phủ đã chinh phạt rồi, nhưng vì Phi Thiên Hổ bảo vệ, nên không bị hủy diệt hoàn toàn, giờ thì…Tô Vũ vẫn chưa quên!
Hắn nhớ dai thật!
Có thù báo thù, có oán báo oán!
Tộc Huyền Khải cũng vậy, Tô Vũ vẫn canh cánh trong lòng, giờ lại muốn diệt tộc.
Mấy tộc này, chỉ có thể chờ chết.
Trốn đâu cho thoát!
Huyền Khải Vương mặt mày ủ dột, cũng không trốn.
Kẻ yếu có thể trốn, gã là Vĩnh Hằng, không trốn được.
Chỉ có thể liều mạng, hoặc là bó tay chịu trói, mặc cho Nhân Tộc đánh giết, xem chúng có chừa lại chút gì cho Huyền Khải Tộc hay không.

Giờ phút này, Tô Vũ xưng vương ở chư thiên!
Không ai dám đứng ra nói một tiếng không được.
Liên sát 11 Hợp Đạo, uy danh Tô Vũ, đã vượt xa mọi người.
Trừ phi thượng cổ tái hiện, Văn Vương bọn họ trở về, nhưng đây đâu phải thời đại của Văn Vương, những người đó, chỉ tồn tại trong truyền thuyết, còn Tô Vũ, mới là thần thoại sống!

Cùng lúc đó.
Thiên Diệt Cổ Thành.
Đại Chu Vương tức khắc hiện ra, trước mặt bốn Sơn Hải, không phải Sơn Hải, Đại Chu Vương mắt hết sức tinh tường, liếc mắt nhìn ra thực lực mấy người, đều là Vĩnh Hằng!
Không phải cảnh Sơn Hải!
Thì phải, Sơn Hải đã sớm bị cắt thành tro bụi rồi.
Giờ khắc này, bốn đại cường giả biến sắc.
Đại Chu Vương cười: “Lão hủ Chu Thiên Tề, người truyền lửa! Mấy vị, mời đến Nhân Cảnh một chuyến, nói chuyện phiếm với Vũ Hoàng! Đừng mang theo bất kỳ vật gì, gặp Vũ Hoàng rồi nói! Mong mấy vị…có chút đầu óc, chuyện hôm nay, mấy vị thấy rõ cả rồi, đừng chết thảm quá…Kín tiếng một chút.”
Mấy người biến sắc, nữ cường giả kia khẽ nói: “Ra mắt tiền bối, đa tạ tiền bối nhắc nhở, cũng chúc mừng tiền bối…Trận chiến này thắng lợi ngay từ đầu!”
Đại Chu Vương cười: “Công lao của Vũ Hoàng, mấy vị…đừng có hại ta!”
Mấy người hơi biến sắc.
Đại Chu Vương cười: “Đi thôi, trên đường ta cũng sẽ dặn dò đôi điều, mấy vị coi mà nhớ.”
Trong bốn người, trung niên kia trầm giọng: “Mời tiền bối chỉ giáo.”
“Một là, hỏi gì đáp nấy, không được giấu giếm.”
“Hai là, thái độ cung kính một chút, ít nhắc đến Bách Chiến Vương.”
“Ba là, không được phản bác Vũ Hoàng.”
“Bốn là, nữ…ít nói thôi.”
Trong bốn người, nữ kia ngạc nhiên, cái này…là ý gì?
Đại Chu Vương không nói nhiều, Tô Vũ tiểu tử này, không háo sắc, lại còn cảnh giác với nữ giới, chắc vẫn nghĩ Bách Chiến Vương bị nữ giới hại, nữ nhân tốt nhất nên bớt lời với hắn, tránh hắn khó chịu, chưa hỏi đã giết hết.
Trong bốn người, trung niên nam trầm giọng: “Tiền bối, nhân chủ đời này, có phải là tiền bối chọn?”
“Ta?”
Đại Chu Vương cười: “Quên dặn cái này, đừng nhắc đến những chuyện này, không phải chúng ta chọn nhân chủ, mà là nhân chủ…quyết định chúng ta có tồn tại hay không! Vũ Hoàng không phải là nhân chủ của chín đời trước, đừng có nghĩ ngợi gì, mạng là của mình.”
“Hắn sẽ giết chúng ta?”
“Đương nhiên!”
Bốn người im lặng.
Đại Chu Vương cười: “Sao lại không giết? Các ngươi chưa thấy trận chiến này, có lẽ trong lòng còn chút may mắn, đã thấy rồi, nếu các ngươi muốn chết, ta không ngại giúp các ngươi, tránh liên lụy đến người khác! Ngu ngốc, ngu một lần thì thôi, ngu vài lần, là có thể chết đấy!”
Mấy người lại im lặng, một mực đi theo Đại Chu Vương đến Nhân Cảnh.
Một lát sau, trong hư không có thêm một người, mấy người siết chặt tay!
Họ nhận ra đối phương!
Vạn Thiên Thánh!
Tên vừa mới độc giết Minh Hoàng, cũng là một tồn tại đáng sợ.
“Vạn Thự trưởng!”
“Đại Chu Vương!”
Vạn Thiên Thánh mỉm cười, nhìn bốn người, cười nói: “Là bọn họ?”
“Đúng vậy.”
“Bốn vị Vĩnh Hằng, mà cũng xuống được à? Hiếm đấy!”
Đại Chu Vương cười: “Chắc không chỉ mấy vị này đâu, khối người ấy, bất quá mấy kẻ khác phải chết, mấy vị này vận may không tệ, đúng không?”
Trong bốn người, trung niên nam kia có chút bi thương, rồi trầm giọng: “Phải, Vĩnh Hằng tổng cộng 16 người, Nhật Nguyệt 22 người, tổng cộng 38, chỉ chúng ta 4 người sống sót!”
“Vận may tốt!”
Đại Chu Vương cười: “Có thể sống sót 4 người, thực lực cũng không tệ, xem như vận may rất tốt! Theo lý mà nói, không đến Hợp Đạo, đáng lẽ phải bị xoắn nát mới đúng! Xem ra, Thượng Giới không ổn lắm…Bất quá có thể điều động nhiều Vĩnh Hằng Nhật Nguyệt xuống giới thế kia, xem ra cũng không tệ, không phải như ta tưởng tượng, chỉ còn bảy tám người sống sót.”
Trung niên nam kia trầm giọng: “Hợp Đạo không nhiều, nhưng Hợp Đạo cường giả bảo vệ một số người, vẫn có chút cường giả.”
Đại Chu Vương gật đầu, không hỏi thêm.
Còn Vạn Thiên Thánh lại có chút hứng thú, cười nói: “Các ngươi ở cùng nhau, hay là phân tán?”
“Phân tán, chúng ta thuộc dưới trướng Định Quân Hầu, bản thân Định Quân Hầu cũng là người truyền lửa…”
“Vậy nên chúng ta cũng xem như là nhất mạch truyền lửa!”
Đại Chu Vương bật cười: “Hắn tính là gì người truyền lửa? Triều trước, con hắn cũng là người truyền lửa, nhưng chết rồi, con hắn là người truyền lửa, hắn là sao? Thôi, không nói mấy cái này, thực muốn tính, cũng có thể xem như miễn cưỡng đấy!”
Mấy người cũng không dám phản bác.
Trước đây, có lẽ họ còn dám, giờ thì không.
Hạ giới, có lẽ còn đáng sợ hơn cả Thượng Giới ấy chứ.
Cái tên Tô Vũ kia, dẫn người một ngày chém sáu Hợp Đạo, ép cả Thiên Cổ phải phong Giới Vực, Thiên Cổ, dù họ lần đầu hạ giới, cũng nghe nhiều đến quen tai, người Tiên Giới kể.
Họ tương đối lo lắng, Đại Chu Vương trực tiếp đến, rõ ràng, Nhân Tộc đã sớm biết sự tồn tại của họ, điều này hết sức đáng sợ, trước kia họ có vẻ như không lộ ra mà?
Hóa ra, đã sớm bị giám sát!
Giờ phút này, Vạn Thiên Thánh truyền âm: “Đại Chu Vương, thực lực Định Quân Hầu thế nào?”
“Coi như không tệ, đại khái…so được với lão Tần hiện tại.”
“Vậy thì đúng là không yếu!”
Vạn Thiên Thánh khẽ gật đầu, rồi lại truyền âm: “Xem tạo hóa của mấy người kia, Đại Chu Vương…vẫn là đừng chọc giận gã! Cũng đừng vì mấy vị Vĩnh Hằng Thượng Giới này, mà lại tiêu hao cái tín nhiệm vừa xây dựng lên!”
Đại Chu Vương gật đầu, không đáp.
Vừa xây dựng tín nhiệm, là nói gã đã thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ Tô Vũ giao cho, dễ dàng chém giết hai Hầu.
Gã làm rất tốt!
Tâm tình Tô Vũ hẳn là cũng không tệ, nếu lại xảy ra xung đột, lo lắng…Vạn Thiên Thánh lo Tô Vũ sẽ bùng nổ.
Tiểu tử kia, tính khí tương đối tệ.

Giờ phút này, Tô Vũ không để ý đến mấy người kia.
Gã có nói muốn gặp, nhưng không phải là việc cấp bách, gấp cái gì!
Gã chẳng thèm bảo người ta đi theo, trực tiếp bảo Đại Chu Vương dẫn người đến.
Giờ phút này, Tô Vũ muốn gặp Lam Thiên.
Đây mới là trọng điểm.
Đại điện Vũ Hoàng.
Lam Thiên giờ phút này hóa thành một tiểu nữ hài, cười hì hì nhìn Tô Vũ, Tô Vũ nhức đầu.
“Lam Thự trưởng…”
“Vũ Hoàng ca ca!”
Tiểu nữ hài Lam Thiên hô một tiếng, vui vẻ vô cùng.
Sắc mặt Tô Vũ biến đổi, ta Tô Vũ, giết Hợp Đạo, đấu Thiên Vương, đánh Võ Hoàng, giờ này vạn giới, không có ai ta không dám đánh, không dám giết.
Ta không sợ trời không sợ đất…Hắn mẹ nó, ta thật sự có chút ngán Lam Thiên.
Không biết nói sao!
Người này mà là kẻ địch, ta đã vả chết tươi rồi, nhưng vấn đề là, Lam Thiên mấy lần lập đại công, quan hệ với Vạn Thiên Thánh lại tốt, thật sự không nói được.
Tô Vũ không xoắn xuýt vấn đề xưng hô, Lam Thiên hóa thành ai, liền mang theo cảm xúc, tính cách của người đó, không thể phân biệt thật giả, đây cũng là chỗ lợi hại của phân thân chi thuật, y như đúc!
Tô Vũ vội: “Đồ chôn xong chưa?”
“Vũ Hoàng ca ca, chôn xong rồi, nhưng Thần Ma Tiên tam giới không chôn, lợi hại quá, không lại gần được!”
“Các giới khác đều có?”
“Ừm ừm!”
Tiểu nữ hài gật đầu, vui vẻ: “Có lợi hại không?”
“…”
Thảo!
Thật phục.
Tô Vũ: “Ta biết rồi, Lam Thự trưởng lần này lập công lớn, đợi ta chiếm xong mấy giới kia, sẽ dẫn Lam Thự trưởng xem bản chất Đại Đạo, Lam Thự trưởng có thể bận tiếp.”
“Ta rảnh mà…”
“Không, ngươi bận!”
Tô Vũ nghiêm túc: “Lam Thiên Thự trưởng, ngươi nhiều việc lắm! Vạn giới, ta đều cần tai mắt, hiện tại phân thân của ngươi, đã rải khắp vạn giới chưa? Chư thiên vạn giới, có ngươi cả chứ?”
Lam Thiên giật mình: “Cái…nhiều nhất thôi, ta bây giờ còn chưa có nhiều phân thân đến vậy…”
“Đúng vậy, cho nên đạo của ngươi chưa hoàn thiện, đi làm việc đi, luyện chế thêm nhiều phân thân, ta muốn thấy ngươi ở khắp vạn giới!”
Tô Vũ tốc độ nói cực nhanh: “Luyện xong sinh linh, Tử Linh cũng thử đi! Luyện xong Tử Linh, thử luyện chế phân thân rồi đưa lên Thượng Giới! Tình báo, mới là nền tảng cho chúng ta tất thắng! Đánh kẻ địch không kịp trở tay, hắn không biết ta, ta lại rõ hắn như lòng bàn tay, há không thể thắng?”
Tô Vũ nói: “Mà tất cả những điều này, đều phải nhờ

☀️ 🌙