Đang phát: Chương 693
Một chiếc xe tải cũ kỹ đỗ xịch bên vệ cỏ.Thi Thanh Hải đội mũ sùm sụp che gần kín mặt, nhìn sang khu dân cư đối diện, khẽ liếm môi khô khốc rồi châm điếu thuốc Ba số 7, sau đó bấm số gọi đi.
– Alo?
Tiếng ồn ào vọng lại, nghe như ở chợ đêm.
– Tôi đây!
Thi Thanh Hải dựa vào cửa xe, búng nhẹ tàn thuốc, nói khẽ.
– Có chuyện gì?
– Tôi muốn vào trong đó.
– Vậy thì vào đi!
Đầu dây bên kia ngập ngừng rồi nói thêm:
– Cẩn thận đấy!
Thi Thanh Hải tắt máy, nghiền tàn thuốc dưới giày, cầm chiếc hộp tiêu chuẩn của công ty vệ sinh, huýt sáo khe khẽ rồi cúi đầu đi về phía khu dân cư, liếc nhanh qua sạp thịt nướng cách đó không xa, nở một nụ cười nhạt.
Tìm ra khu dân cư mà Tây Môn Cẩn dùng làm trạm trung chuyển để thay đổi thân phận không dễ như vẻ bề ngoài.Thi Thanh Hải đã phải vận dụng khả năng của một kế toán viên cao cấp, trình độ sử dụng máy tính điêu luyện và cả kỹ năng trộm cắp, thức trắng một đêm mới tìm ra được nơi này.
Quả đúng như người ta vẫn nói, Thi công tử không gì không tìm được, không gì không làm được, trừ việc sinh con.
Vụ án mà anh âm thầm điều tra bấy lâu nay, việc anh cần làm là tìm ra chứng cứ xác thực, sau đó thông qua Hứa Nhạc để trình lên Phủ Tổng thống, chứ không cần quan tâm đến việc thi hành sau đó.Bộ Tư pháp hay Cục Hình sự Liên bang sẽ làm gì, không liên quan đến anh.
Ngôi nhà cần theo dõi trong khu dân cư ngày càng gần.Anh liếc qua cửa sổ, nhìn độ dày của lớp bụi, xác nhận căn cứ này chưa bị bỏ hoang.Đôi mắt hoa đào ẩn dưới vành mũ khẽ nhướng lên, lại liếc về phía sạp thịt nướng.
Từ trước đến nay anh vẫn quen hành động một mình, nhưng hôm nay đối thủ là một sĩ quan cao cấp của Sư đoàn Thiết giáp số 7, nên anh đã bố trí một chốt canh gác bên ngoài khu dân cư để đảm bảo an toàn.Chốt canh gác này là một thuộc cấp cũ của anh ở Thanh Long Sơn.Hai người đã phối hợp nhiều năm, có lẽ đây là người duy nhất anh tin tưởng trên đời, ngoài Hứa Nhạc.
Anh lặng lẽ đẩy cửa bước vào, nhanh chóng tìm kiếm những thứ mình cần.Vài mảnh tro bụi rơi trong kẽ giường, vài sợi tóc màu nâu đỏ lẫn trong lớp bụi bẩn.Dù căn phòng đã được quét dọn nhiều lần, những sợi tóc vẫn ngoan cố bám trụ.
Ngôi nhà nhỏ trong khu dân cư được trang trí đơn giản, nhưng vật liệu và nội thất lại rất sang trọng, không hề phù hợp với vẻ bề ngoài.Thi Thanh Hải đeo găng tay, nhíu mày đánh giá căn phòng.Anh lắc đầu, thầm nghĩ nếu một sĩ quan cấp bậc Thượng tá lại có nhiều tiền như vậy, thì Liên bang chẳng cần phải phát cơm để tuyển quân nữa.
Sau khi mọi việc xong xuôi, Thi Thanh Hải không vội rời đi, mà vừa huýt sáo vừa nghiêm túc quét dọn nhà cửa cho Tây Môn Cẩn.Anh quét dọn rất kỹ lưỡng, không bỏ sót một góc nào, cố tình muốn cho chủ nhân căn phòng biết rằng có người đã đến đây, đồng thời xóa sạch mọi dấu vết của mình.
Kiểu hành động này có chút kiêu ngạo, nhưng công tác điều tra mấy năm qua cuối cùng cũng đến hồi kết thúc, hơn nữa bản thân anh cũng không cần phải làm gì thêm, nên tâm trạng của Thi Thanh Hải khá tốt, nhất là sau khi nhìn thấy bộ sưu tập rượu quý của Tây Môn Cẩn.
Hơn mười loại danh tửu đắt giá nhất Liên bang được trưng bày ở tầng ngoài cùng của bộ sưu tập.Trong đó có cả những loại rượu mà anh yêu thích: Văn Tuấn Bố Lan Địch loại số ba thượng hạng, Tượng Mộc Trân Châu Hồng, thậm chí còn có một chai Thanh Thủ Liệt Nhưỡng mà anh vô cùng yêu thích.
Thi Thanh Hải khó khăn lấy ra bình Thanh Thủ Liệt Nhưỡng từ khu vực quý giá nhất của bộ sưu tập, rót đầy một ly, cảm khái:
– Mình sai lầm rồi, nếu sĩ quan Liên bang có nhiều tiền đến vậy, thì chúng ta chỉ lo có quá nhiều thanh niên tranh nhau đi lính thôi!
– Chúc mừng sự xuất sắc của chính mình, chúc mừng Tây Môn Cẩn có khiếu sưu tầm rượu quý!
Sau khi uống cạn ly rượu màu xanh nhạt, anh thỏa mãn thở dài.Sau khi xử lý xong cái ly, anh bình tĩnh xoay người rời đi, như một công nhân vệ sinh thực thụ.
Thi Thanh Hải có hơn ba mươi chứng chỉ chuyên nghiệp về nhiều lĩnh vực khác nhau, đương nhiên cũng có chứng chỉ về Tư pháp của Liên bang.Dựa vào kiến thức pháp luật và sự nghiên cứu sâu sắc về hàng vạn điều lệ phán định của hệ thống Tư pháp Liên bang, anh có thể xác nhận những bằng chứng mình thu thập được đủ để Hứa Nhạc và Tổng thống tống Bái Luân và đám người trung niên đáng chết kia vào tù, không có đường ra.
Vì vậy, anh vui vẻ tìm đến một quán bar nhỏ, gọi một chai rượu bình thường, thả lỏng tâm tình nhâm nhi.Trong lúc uống rượu, anh tự hỏi ngày mai nên bay về bờ biển phía Nam, tìm lại cô nàng mà mình quên tên hay tiếp tục thuyết phục Trâu Úc đưa con đi du lịch bí mật.
Đột nhiên nghĩ đến tiểu thư con của Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, anh khẽ nhíu mày, tự giễu nhún vai, liếc mắt xác nhận không ai chú ý đến mình, mới lấy điện thoại ra gọi cho Hứa Nhạc.
Vì khoảng cách từ đây đến Đại khu Tây Lâm quá xa, không thể liên lạc tức thời như với ba Tinh cầu hành chính tại Thượng Lâm.Sau khi cười nhạo thói quen ghi âm điện thoại của Hứa Nhạc, anh chuẩn bị vào chủ đề chính thì đồng tử mắt đột nhiên co rút lại, im bặt.
Anh khẽ cau mày, nhìn chằm chằm vào ly rượu trước mặt, liếm môi.Ánh mắt anh đảo nhẹ, lộ vẻ sầu muộn, môi khô khốc mấp máy:
– Loại rượu này, vị tệ quá!
Anh cảm nhận rõ ràng lớp bợn trong miệng ngày càng dày hơn.Trong chân răng mơ hồ có vị chua, như sắp bốc hỏa.Kỳ thực không phải bốc hỏa, nhưng nếu tình hình tiếp diễn, tình trạng xuất huyết chân răng sẽ ngày càng nghiêm trọng.Nửa tiếng sau, đầu lưỡi sẽ hoàn toàn tê liệt.
Thi Thanh Hải mặt không đổi sắc, nhìn chằm chằm vào ly thủy tinh trên tay, xác nhận vấn đề không nằm ở cái ly, mà ẩn giấu trong chai Thanh Thủ Liệt Nhưỡng mà mình đã uống trong căn nhà ở khu dân cư.
Loại độc dược này tên là Dị Thiên Tiên Tử, không màu không vị, sau khi xâm nhập cơ thể sẽ gây ra những tổn thương không thể cứu vãn đối với hệ thần kinh và hệ tuần hoàn.Thời gian phát tác quá dài, đến khi người trúng độc cảm nhận được vấn đề thì tình hình đã quá muộn, rất khó phát hiện và loại bỏ.Loại độc này còn có một đặc điểm, hay đúng hơn là một khuyết điểm rõ ràng, đó là nó vô cùng đắt đỏ, đắt đến mức khó tin.
Đắt đỏ như khẩu súng ACW chuyên dụng của anh, chính vì thế hiếm ai dùng nó để ám sát người khác.
Thi Thanh Hải đã từng được học về loại độc dược này tại Học viện Quân sự I, tại Cục Điều tra Liên bang, thậm chí tại trường đào tạo điệp viên Thanh Long Sơn anh cũng được yêu cầu phải đặc biệt chú ý.Nhưng đến tận bây giờ anh chưa từng nghĩ rằng sẽ có người dùng loại độc dược đắt tiền như vậy để giết mình.
– Mình quá sơ suất rồi…
Anh nhẹ nhàng đặt ly rượu xuống, tự giễu, nhún vai rồi nói:
– Lại còn quá lãng phí nữa.
Anh chậm rãi móc tiền đặt lên bàn, vẻ ngoài có vẻ vững vàng, nhưng thực tế là nhanh chóng rời khỏi khu vực phục vụ của quán bar, đi vào phòng bếp phía sau.Anh mở tủ lạnh lấy một chai sữa tươi lớn, lấy một củ gừng tươi rồi chậm rãi đi về phía nhà vệ sinh.
Trong nhà vệ sinh, Thi Thanh Hải cảm thấy toàn thân bắt đầu mất kiểm soát, có khuynh hướng thả lỏng, dần mất tri giác.Tệ nhất là tầm nhìn của anh dần trở nên mơ hồ.
Anh ôm chai sữa tu ừng ực, rồi mở vòi nước uống tiếp.Khi bụng đã quá no, anh chạy đến khu vực phòng vệ sinh, dùng sức đẩy cửa một phòng, lịch sự mời vị khách bên trong, người còn chưa kịp kéo quần lên, ra ngoài.Sau khi đóng cửa phòng vệ sinh, anh cúi đầu xuống bồn cầu, thò tay vào miệng móc liên hồi.
Một tiếng nôn lớn, một dòng chất lỏng hỗn hợp gồm nước lã và sữa tươi trào ra, cho đến khi anh phun sạch mọi thứ trong dạ dày, cho đến khi hộc ra một thứ nhờn nhợt màu vàng nhạt ghê tởm, Thi Thanh Hải mới khó khăn đứng thẳng dậy.
Anh nhét mạnh củ gừng tươi lớn vào miệng, cố gắng nuốt xuống cổ họng, mặc cho nước gừng sống cay nồng xộc qua cổ họng đã bị tổn thương nghiêm trọng của mình, tiến thẳng vào dạ dày trống rỗng…
Một lúc sau, cảm giác đau đớn mới dần quay trở lại, tràn ngập toàn thân tê dại của anh.
Có chút loạng choạng bước ra khỏi cửa sau của quán bar, Thi Thanh Hải nâng tay phải lên, dùng tay áo của bộ chính trang tinh xảo lau mồ hôi trên trán, xiêu xiêu vẹo vẹo men theo bức tường đi ra ngoài.
Trước mặt anh đột nhiên xuất hiện hai gã say rượu, cũng loạng choạng đi đến, ép Thi Thanh Hải vào góc tường.Nhưng ba người không giằng co lâu, liền nghe thấy hai tiếng phốc phốc trầm đục nặng nề vang lên.
Hai đặc công Liên bang giả làm người say từ từ ngã xuống đất, máu tươi không ngừng phun ra, tay vẫn nắm chặt khẩu súng lục lạnh như băng.
Thi Thanh Hải dùng tay trái túm tóc một tên đặc công, che trước người, tay phải chụp lấy khẩu súng lục ướt đẫm máu trong tay tên đặc công còn lại, mắt nheo lại, nhìn về phía một tòa nhà cao tầng bên kia đường, biết rõ tay bắn tỉa đang ở đó.
Trên một con đường yên tĩnh ở khu vực phía Bắc của Đặc khu Thủ Đô, dọc hai bên đường có bãi cỏ xanh xen lẫn hoa dại tràn ngập sức sống mùa xuân.Những đóa hoa xinh đẹp nở rộ, phấp phới trong gió.Thỉnh thoảng có vài đóa hoa yếu ớt bị gió thổi rụng, lăn lóc trên mặt đất rồi lăn vào quán cà phê bên cạnh, tạo thành khung cảnh mùa xuân ấm áp.
Ngoài chức vụ Chủ tịch Hội nghị Liên tịch Tham mưu trưởng Liên bang, đến cuối tháng Chín năm nay, Tướng quân Lý Tại Đạo mới tiếp nhận chức vụ Tổng Tư lệnh Quân khu I từ Thượng tướng Mại Nhĩ Tư.Hôm nay, ông vẫn giữ thói quen ngồi trong quán cà phê ở cửa sau Học viện Quân sự I uống trà chiều, để bộ não luôn bận rộn có thời gian nghỉ ngơi.Chỉ là thân phận và địa vị của ông giờ đã khác xưa, vô số đặc công Liên bang tay cầm súng ống canh gác xung quanh, khiến cho các bàn nước xung quanh không có nhiều khách hàng bình thường.
– Vừa nhận được tin, mục tiêu đã tiến vào kế hoạch của chúng ta!
Chủ nhiệm Phòng tác chiến Quân chủng Đặc biệt của Quân khu I Liên bang có chút câu nệ ngồi xuống đối diện Lý Tổng Tư lệnh, báo cáo nhỏ giọng:
– Để tránh cho Cục Hiến chương phát hiện ra sơ hở, đội tác chiến của chúng ta đã vận dụng kỹ xảo đặc biệt, hơn nữa còn sử dụng loại thuốc độc đặc biệt.Hiện tại vẫn chưa có thuốc giải chuyên dụng cho loại thuốc độc này.
Tướng quân Lý Tại Đạo đeo kính, chậm rãi ngẩng đầu nhìn thuộc hạ trung thành của mình, nhàn nhạt nói:
– Mấy chuyện chi tiết như vậy, có cần báo lại cho tôi không?
– Xin lỗi, Tư lệnh!
Chủ nhiệm Phòng tác chiến Quân chủng Đặc biệt sợ hãi đứng thẳng dậy, chào theo kiểu quân đội rồi xoay người rời đi.
– Đa phần mọi người trong Hiệp hội đều không coi Thi Thanh Hải là vấn đề quan trọng, cho rằng hắn chỉ là một nhân vật nhỏ bé, thậm chí chẳng ai nhớ tên hắn.
Tân Cục trưởng Cục Hiến chương Liên bang, Thôi Tụ Đông nhẹ nhàng khuấy ly cà phê trước mặt, nói nhỏ:
– Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ như vậy.Hắn là một nhân vật vô cùng nguy hiểm.Biết tin hắn sắp chết, tôi cảm thấy rất thoải mái.
Tướng quân Lý Tại Đạo không ngẩng đầu lên, chỉ im lặng đọc báo.
– Còn bản thân tôi thì không hoàn toàn thoải mái được.Mỗi khi nghĩ đến những chuyện có thể xảy ra sau khi Thi Thanh Hải chết, tâm trạng tôi lại trở nên nặng nề, không yên ổn.Thượng tá Hứa Nhạc sẽ phản ứng thế nào đây? Hắn không đưa ra bất cứ lời giải thích nào, cứ vậy mà từ chối mệnh lệnh điều động ra tiền tuyến Đế quốc, điều này cho thấy hắn đã cảm nhận được điều gì đó.Hiện tại hắn đang ở Đại khu Tây Lâm, muốn trở về Tinh cầu S1 cũng không mất bao nhiêu thời gian.
Cục trưởng Thôi Tụ Đông lặng lẽ ngắm chất lỏng màu nâu sẫm xoay chuyển trong tách cà phê, chậm rãi nói:
– Đúng vậy, Bái Luân tiên sinh nói rất đúng, chúng ta là Liên bang, không nên dồn toàn bộ sự chú ý lên một công dân nào đó… Nhưng Thượng tá Hứa Nhạc không phải là một Thượng tá bình thường trong Quân đội Liên bang, không phải là một người công dân bình thường của Liên bang!
– Tuyệt đối không được quên rằng, hắn có quyền hạn cấp độ I của Cục Hiến chương.
Thôi Tụ Đông khẽ ngẩng đầu, nhìn Tướng quân Lý Tại Đạo:
– Là một viên chức cả đời công tác trong Cục Hiến chương, tôi có trách nhiệm nhắc nhở ngài và những người trong Hiệp hội… Dựa vào những đo lường và tính toán trong mấy năm gần đây, tôi có thể xác nhận Thượng tá Hứa Nhạc có quyền hạn thậm chí còn vượt qua cả Tổng thống, điều này thật sự rất khủng khiếp!
– Tôi không nghĩ rằng Thượng tá Hứa Nhạc sẽ vì quyền hạn cao này mà trở nên tự phụ, đi vào con đường sai lầm.Cho nên tôi đề nghị Thôi Cục trưởng cố gắng tìm hiểu rõ ràng nguyên nhân vì sao Cỗ Máy vi tính Trung ương Liên bang lại trao cho hắn quyền hạn cao đến vậy, đồng thời tìm ra phương pháp loại bỏ quyền hạn cấp độ I của hắn.
– Chuyện này vô cùng khó khăn!
Thôi Tụ Đông trả lời thẳng thắn.
Tướng quân Lý Tại Đạo ngẩng đầu lên, rời mắt khỏi tờ báo, bình tĩnh nhìn Cục trưởng Thôi Tụ Đông, chậm rãi nói:
– Được rồi, nếu như ngày đó xảy ra, nếu như những kế hoạch phỏng đoán của tôi không sai sót, thì tôi sẽ đích thân phụ trách việc này.
