Chương 691 Yêu Yêu Gia Gia Sở Bá Vương

🎧 Đang phát: Chương 691

Đôi bàn tay lông lá đen ngòm, móng vuốt sắc như móc câu đột ngột chụp xuống vai Sở Phong, trông đến rợn người.Hắn biết ngay là ai, Thi Ma thượng cổ dưới lòng Tử Kim Sơn, không phải lần đầu chạm mặt.
Lần đầu đặt chân nơi này, Sở Phong kích hoạt địa thế đã từng triệu hồi một bàn tay đen kịt, xích sắt trói chặt từ lòng đất đánh ra.Bấy giờ, đất trời rung chuyển, đạo trưởng Lam Sơn danh chấn một phương cũng kinh hồn bạt vía tháo chạy.Về sau, khi luyện dược tại đây, Sở Phong từng tận mắt chứng kiến bàn tay này trọng thương Mục Thanh, thị nữ của đại hoàng tử Tề Vương lòng mang ý đồ xấu với Lâm Nặc Y.Hắn sớm biết lòng đất cất giấu một cỗ thi thể gần như thành ma.
Chỉ là mấy lần luyện dược, hắn đều bình yên vô sự, nào ngờ hôm nay lại bị kẹt trong “Lò Bát Quái”?
“Ca…Chúng ta là thân huynh đệ, người một nhà thượng cổ!” Sở Phong cười còn khó coi hơn khóc, cố làm ra vẻ thân thiết: “Anh ruột, tay huynh nặng quá, bóp đau ta rồi, buông ra đi.”
Bàn tay lông đen to như quạt hương bồ, dĩ nhiên nhỏ hơn so với khi trồi lên từ lòng đất, hẳn đã dùng thủ đoạn gì đó.Đại thủ băng lãnh, lạnh thấu xương, khiến nửa người Sở Phong âm khí bủa vây, khí lạnh xâm nhập lục phủ ngũ tạng.
“Rống!”
Đáp lại hắn là một tiếng gầm trầm đục, khiến Sở Phong ù tai, hoa mắt chóng mặt, cảm giác như bả vai sắp nứt toác.
Lúc này, bên ngoài Tử Kim Sơn cũng tụ tập không ít tiến hóa giả, một trận hồ nghi, nghe thấy tiếng gầm từ lòng đất truyền lên, họ bất an ra mặt.
Sở Phong đầu to như cái đấu, nhưng buộc phải mở miệng, sợ rằng bị xé tan xác, quái vật thượng cổ này hiển nhiên lợi hại phi phàm: “Anh ruột, phải kiềm chế, không được xúc động! Anh ngẫm lại xem, ta là người một nhà, có lẽ huynh ký ức mơ hồ, tranh thủ hồi ức lại chuyện xưa khi còn sống.”
Đồng thời, hắn cẩn thận xoay người, chậm rãi ngoái đầu, muốn nhìn rõ mặt mũi kẻ kia.
Thực ra, sau lưng hắn là vách đá, cũng xem như vách lò Bát Quái, cánh tay đen thò ra từ vách đá, nhưng không hề phá hoại nó.Kế đó, hắn thấy một khuôn mặt hiện lên từ vách đá, không một tiếng động, nơi đó không hề nứt vỡ, mà một cái đầu lâu đen sì đầy lông thi cứ thế chui ra.
Đây là Xuyên Tường Thuật, không hề tổn hại Lò Bát Quái.
Cái đầu này rất lớn, trên đầu đầy vết máu loang lổ, gương mặt rậm rạp lông đen, ngay cả mắt cũng không thấy, bị lông dài che kín.Chỉ khi há miệng, nó mới lộ ra hàm răng trắng ởn mà lạnh lẽo, trông đến hoa mắt, rợn người, người thường ở đây đã ngất xỉu từ lâu.
Đây là một cường giả mà thực lực không thể lường, chắc chắn vượt xa Kim Thân La Hán.
Nhất là, mỗi khi nó động đậy, muốn khuấy động khí tức khó hiểu bên trong, những sợi xích kim loại trên người nó lại phát sáng, hình thành phù văn, sinh sinh trấn áp nó trở lại.Trên người nó, xích sắt chằng chịt, chừng mấy chục hàng trăm sợi, khóa chặt vô số bộ vị.Năng lượng của nó không thể thoát ra, bằng không, sẽ càng thêm kinh khủng, một khi giãy đứt gông xiềng, e rằng trời long đất lở.
“Rống!”
Thi Ma gầm nhẹ, tóm lấy Sở Phong, ghé sát miệng rộng, giữa đám lông đen trên mặt rốt cục lộ ra hai vệt huyết quang, đó là đôi mắt đỏ ngầu của nó đang mở ra.
Sở Phong kinh hãi, kêu lên: “Anh ruột, không được ăn! Thịt ta là độc dược, huynh muốn ăn, ta đi bắt chút huyết nhục tươi ngon, lại nói thịt ta có mấy cân? Ta đi săn tượng, săn rồng cho huynh!”
Thi Ma ngửi ngửi khắp người hắn, đúng là bộ dạng muốn ăn tươi nuốt sống, khiến Sở Phong từ đầu đến chân khí lạnh bốc lên, sắp không chịu nổi, toan tế ra chút hỏa luân hồi lộng lẫy còn sót lại trong hộp đá.Đồng thời, hắn cũng định thôi động Luân Hồi Đao, muốn cùng quái vật này cá chết lưới rách.
Sau tiếng gầm khẽ, Thi Ma phát ra những âm thanh mơ hồ từ cổ họng, nếu không phải gần đây Sở Phong đã bù đắp các loại kiến thức thường thức, thật sự nghe không hiểu.Đó là vũ trụ thông dụng ngữ, chỉ là phát âm hơi cổ, thuộc về loại cổ ngữ pháp.Hắn biết, sinh linh Địa Cầu thượng cổ hẳn cũng nói vũ trụ thông dụng ngữ, đồng thời cũng có ngôn ngữ đặc hữu của Địa Cầu.
“Đồ…ăn.” Sau đó, Thi Ma mở miệng lần nữa, mồm miệng không rõ ràng, dùng Địa Cầu cổ ngữ nói ra.
Sở Phong mừng rỡ trong lòng, quái vật này không phải không thể giao tiếp, xem ra có thể hiểu lời hắn, Sở Phong sợ nhất là loại tồn tại hoàn toàn mất hết thần trí.
“Tốt, ta giúp huynh đi săn, huynh thả ta ra.”
Thi Ma chậm rãi buông tay, Sở Phong động đậy bả vai, thật sự rất đau, quái vật thượng cổ này thực lực quá dọa người, không biết khi còn sống cảnh giới gì.
“Ta phải đi tìm chút đồ ăn cho huynh đây.” Sở Phong lùi lại, đối phương không có phản ứng gì, hắn nhảy ra khỏi địa quật, sau đó nhanh như điện chớp, xông ra khỏi địa thế “Lò Bát Quái” này.
Gần đó, có không ít sinh linh rình mò trong bóng tối, chỉ thấy một bóng người gào thét lao đi, quá nhanh, căn bản không thấy rõ chân dung.
“Đó là ai vậy?”
“Trước kia Sở Ma Đầu từng luyện thuốc ở đây, chẳng lẽ lại là hắn xuất hiện? Phải báo cáo cho đám Thánh Tử Đông Hải mới được.”
“Sở Ma Đầu chẳng phải đã tiến vào tinh không rồi sao? Chắc không phải hắn đâu, cứ quan sát đã, tránh tin tức sai lệch mà bị người trên trách cứ.”
Nơi xa, Sở Phong đã dừng lại, nghe thấy lời của chúng, hắn cười lạnh một tiếng, đám đối thủ này quả là hiểu rõ hắn, ngay cả việc hắn có thể đến đây luyện dược cũng có phòng bị.
Đã vậy, hắn cũng chẳng khách khí, chuẩn bị ra tay với bọn chúng.
Vốn hắn định trực tiếp rời đi, không mạo hiểm nữa, nhưng sau một hồi xoắn xuýt, vì những đan dược luyện tốt còn chưa kịp thu lại.
“Thi Ma thả ta đi, điều này chứng tỏ có thể giao lưu, có thể tiến thêm một bước tiếp xúc, biết đâu còn có thể hóa hắn thành người một nhà, thật sự trở thành…huynh đệ?”
Sở Phong thần sắc cổ quái, vị “anh ruột” này, thực lực không phải hạng xoàng, nếu có thể lôi kéo về bên mình, giúp hắn thoát khốn, biết đâu sau này sẽ giúp đỡ được rất nhiều.
Hắn mở Hỏa Nhãn Kim Tinh, thấy rõ bản thể của những sinh linh gần Tử Kim Sơn, có voi ma mút, có sói đen, lại có cả hỏa kỳ lân, đương nhiên cũng có tiến hóa giả nhân tộc.
Không nói nhiều, Sở Phong hạ tử thủ.
Đã không có ý tốt với hắn, vậy cũng không cần nương tay, Sở Phong xử lý một đám thủ hạ của Thánh Tử, vứt bỏ hình người, lột da rửa sạch sẽ, đưa đến địa quật kia.
Lò Bát Quái quá nhỏ, voi ma mút, hỏa kỳ lân…quá to lớn, không thả vào được.
Nhưng đúng lúc này, tiếng xích sắt lay động truyền đến, tiếp đó Sở Phong phát hiện, voi ma mút to như ngọn núi nhỏ thu nhỏ lại, cuối cùng biến thành gà quay, rơi xuống lòng đất.
Hỏa kỳ lân dài trăm thước, sói đen cao mấy chục mét…cũng đều thu nhỏ, đều biến thành to bằng nắm đấm, rơi vào Lò Bát Quái.
Sở Phong mắt trợn ngược, thường thấy năng lượng hóa thành đại thủ, đây là lần đầu tiên tận mắt chứng kiến việc thu nhỏ người khác, đây tuyệt đối là đại năng thượng cổ!
Sở Phong nhảy vào địa quật, thấy trên mặt đất đang nằm la liệt voi ma mút, hỏa kỳ lân…, hình thái ổn định, to như gà quay, nhỏ thì chưa đến nắm đấm, bày la liệt một chỗ.
“Anh ruột, ta nướng chín cho huynh, đừng vội ăn!” Sở Phong nói, ân cần nhiệt tình rối tinh rối mù, hắn muốn học loại kỳ ảo vừa rồi.
Cái trò này cực kỳ giống Tụ Lý Càn Khôn trong thần thoại, bất quá lại có chút bất thường, không thấy Thi Ma giang tay hay vung tay áo gì cả, hắn lại có chút hoài nghi, có phải gặp được đại năng nghiên cứu lĩnh vực trận vực, vận chuyển sông núi địa thế, nắm giữ một phương tiểu thiên địa – trật tự bên trong lò bát quái, mới tạo thành cảnh tượng như vậy.
Bởi vì, hắn đã xem qua truyền thừa trên mặt trăng, trận vực gia nghiên cứu đến nhất định cấp độ cũng có thể có loại thủ đoạn này.
Chỉ là loại đồ vật gần như thần thuật này, trong sách không ghi chép kỹ càng, chỉ là đề cập, khi trận vực tạo nghệ đủ cao thâm, từ trường sẽ tự sinh, thần thuật thủ đoạn sẽ tự hiển.
Sau đó, Sở Phong kích hoạt trận vực, để ánh lửa trong Lò Bát Quái bùng lên, nướng những dị loại cường đại này không thể thích hợp hơn, không bao lâu sau mùi thịt đã xông vào mũi.
“Anh ruột, đến, nếm thử tay nghề của ta thế nào.” Sở Phong vốn là một kẻ háu ăn, đến nay trên người còn có nồi niêu xoong chảo cùng các loại gia vị đâu, tỉ như hương liệu, muối ăn, mật ong…, đều được hắn bôi lên, nướng cho các loại chất thịt kim hoàng bóng loáng, nhỏ nước, trông rất ngon miệng.
“Được.”
Thi Ma đang ăn voi ma mút, thế mà phát ra hai chữ này, nguyên bản hung thú dài vài trăm mét giờ trở thành gà quay đúng nghĩa, bị hắn xé ra ăn.Về phần sói đen, hỏa kỳ lân đều há miệng nuốt trọn, Thi Ma ăn một đống, vẫn chưa đã thèm, đều ăn sạch.
Trong quá trình này, Sở Phong gom hết đám đan dược khác màu trên mặt đất bỏ vào bình ngọc, đây là tiến hóa dược tề, có thể giúp Đại Hắc Ngưu, Âu Dương Phong tiến giai.
“Anh ruột, huynh còn nhớ tên mình không?” Sở Phong hỏi, làm quen, hắn thật muốn học loại thủ đoạn vừa rồi.
Thi Ma lắc đầu, ánh huyết hồng trong mắt hơi ảm đạm.
“Ta tên Sở Phong, người xưng Sở Ma Vương, người sao có thể không có danh tự, hay là huynh gọi Sở Bá Vương đi.” Sở Phong mắt nhấp nháy.
Thi Ma nghe xong, không tỏ thái độ, cơ thể hắn chen từ vách đá ra rất băng lãnh, không có sinh khí.
Sở Phong mặt dày đến đâu? Trực tiếp cùng hắn xếp hàng luận huynh đệ, gọi hắn đại ca kết nghĩa, gọi hắn Sở Bá Vương.
“Ta một Sở Ma Vương, một Sở Bá Vương, từ đây tái xuất giang hồ, giết đám Kim Thân La Hán, Thánh Nhân vực ngoại kia, nghe tin đã sợ mất mật, tè ra quần, thoải mái biết bao! Đại ca theo ta đi!” Nói rồi, Sở Phong đã bắt đầu chuẩn bị lừa bán nhân khẩu.
Hắn xem chừng, đây tuyệt đối là một vị tiến hóa giả thông thiên triệt địa thượng cổ, thần năng vô song, bị xích kim trên người trói gần thành bánh chưng rồi mà còn lợi hại như thế, trước kia hẳn kinh khủng đến mức nào?
“Không…thể…rời đi.” Thi Ma dùng Địa Cầu cổ ngữ mở miệng, hơi có mê mang.
Lòng Sở Phong khẽ động, nói: “Ta giúp huynh, để ta xem lòng đất có gì, biết đâu dùng trận vực thủ đoạn có thể giúp huynh thoát khốn.”
Thi Ma thế mà không cự tuyệt, điều này chứng tỏ hắn không phải loại ác mộng triệt để, bắt lấy Sở Phong, sau đó chợt lóe người, không đi vào vách đá, mà tiến vào lòng đất.
Trong quá trình này, quê mùa mịt mờ, ánh lửa bừng bừng, bọn họ đi xuyên qua một mảnh sát địa đáng sợ, đến địa tâm, có một khu vực như vũ trụ hư không, thế mà giống như xếp hàng rất nhiều đầy sao, cảnh tượng kỳ dị, tinh hà lưu chuyển, khiến Sở Phong giật nảy mình.
Trong hư không, có một chiếc quan tài, như được chất chồng từ đầy sao, lập lòe tàn tạ, rất thần bí, từ đó bốc lên Hỗn Độn Khí.
“Ta…chân thân thi thể ở bên trong.” Thi Ma nói.
“A, chân thân thi thể, vậy còn huynh?”
“Tích huyết tái sinh, một đạo hóa thân.” Thi Ma cáo tri.
Sở Phong nhức đầu, thật gặp phải một đại năng, đây là tồn tại không thể tưởng tượng, hiện nay trên Địa Cầu lại có loại nhân vật này!
Chiếc quan tài lốm đốm đầy sao kia, quấn quanh chằng chịt thần kim xiềng xích, mắt Sở Phong đăm đăm, hắn hoài nghi sợi to nhất kia được đúc từ sao trời mẫu kim.
Bởi vì, trên người hắn có một chiếc vòng tay bằng chất liệu này, là sao trời mẫu kim thủ vòng đoạt được từ Vạn Tinh Thể Từ Thành Tiên.
Chất liệu này nghịch thiên, chỉ vì khóa chặt quan tài.
“Xiềng xích như sinh vật sống, có thể sinh trưởng, ta cũng bị khóa lại.” Thi Ma mở miệng.
“Nơi này có chút nghịch thiên.” Sở Phong nghiên cứu nửa ngày, hắn phát hiện thủ đoạn của mình còn kém xa, căn bản không làm gì được nơi này, thậm chí không có cách nào tiếp cận chiếc quan tài kia.Khí tức thần bí tràn ra khiến cơ thể người ta muốn tan rã.
“Đại ca, huynh truyền cho ta hai tay, chờ sau này thực lực của ta cường đại, ta sẽ đến giải cứu huynh, tỉ như nói vừa rồi huynh dùng là Tụ Lý Càn Khôn sao?”
“Ta…ngươi học không được, tối thiểu phải là tiến hóa giả từ quả vị La Hán trở lên.” Lời Thi Ma không rõ ràng lắm, nhưng có thể nghe hiểu.
Sở Phong suy nghĩ, Thi Ma quả nhiên địa vị lớn hù chết người, thủ đoạn của hắn cùng kỳ ảo kia yêu cầu quá cao.
Bất quá, chuyến đi hôm nay của Sở Phong không tệ, quen biết một vị đại năng cổ đại như vậy, tương lai nếu có biến cố, có lẽ có thể kéo về phe mình, trở thành một viện thủ kinh khủng.
“Đại ca, sau này ta sẽ thường đến thăm huynh, hôm nay ta còn có việc, xin cáo biệt.”
Cuối cùng, họ rời khỏi địa tâm.
Sau đó, Sở Phong chạy, nhảy ra khỏi địa quật, định chạy đến Bất Diệt Sơn.
Khi bay đi rất xa, hắn nghe thấy Thi Ma tự nói: “Ta hình như…có một tôn nữ, tên là Yêu Yêu, ta là ai?”
Giữa không trung, Sở Phong lảo đảo, suýt nữa cắm đầu xuống đất.
Hắn mặt xanh như tàu lá chuối, có phải cùng một Yêu Yêu không?
Sở Phong trong lòng chột dạ, nếu để Yêu Yêu biết hắn gọi Thi Ma là đại ca, có khi bị đánh chết mất!

☀️ 🌙