Đang phát: Chương 688
Thấy Giản Thủy Nhi cầm di ảnh chậm rãi đi trước đoàn người trên TV, Hứa Nhạc nheo mắt, cổ họng khô khốc, vội uống một ngụm nước lớn.
Không ai biết thân thế thật sự của nữ thần tượng quốc dân này, cũng không ai biết năm xưa Quỹ Nhi Đồng Cơ Kim Hội tranh chấp với Kênh 23 làm gì.Hôm nay, cô xuất hiện tại tang lễ, thân phận vẫn là một bí ẩn.
Chắc chắn hình ảnh Giản Thủy Nhi mặc đồ đen, ôm di ảnh sẽ lan truyền khắp vũ trụ.Truyền thông sẽ đào xới mối quan hệ giữa cô và Phí Thành Lý Gia.Dân chúng tò mò sẽ gây áp lực lớn cho cô.Nhưng điều đó không thể ngăn cô từ tiền tuyến trở về dự tang lễ.Bởi vì cô từng là Giản Tiểu Mộc, đứa trẻ được lão nhân gia ở Phí Thành mang về, yêu thương che chở từ nhỏ đến lớn.
Hứa Nhạc đã lâu không gặp trực tiếp cô.Họ chỉ liên lạc qua email.Khi biết cô về Phí Thành, anh gửi thư an ủi, không thể làm gì hơn.Thấy mắt cô đỏ hoe, mặt mày tiều tụy trên TV, anh rất lo lắng.
Hứa Nhạc im lặng ngồi trên sofa, xem tang lễ đến hết rồi Kênh tin tức phát lại phim phóng sự “Người đàn ông ở Phí Thành”.
Anh xoa nhẹ mi tâm, tắt TV, ngồi im một lúc lâu rồi cầm điện thoại, bấm số.
Điện thoại reo ba tiếng, Thương Thu nhấc máy, giọng bình tĩnh như mọi khi, pha chút lo lắng:
– Có chuyện gì không?
– Thí nghiệm xong chưa?
Hứa Nhạc hỏi.
– Ừm, thiết lập trận hình quần tụ hệ thống điện từ cơ bản không khó.Anh biết rồi đấy.Quan trọng nhất là công thức tiêu chuẩn định vị mặt đất và chỉnh hợp thiết bị quan sát.Mấy ông già Phòng 7 Viện Khoa Học chỉnh hợp cả đời mà chưa ra.
Hứa Nhạc hình như thấy Thương Thu nhún vai, bộ ngực đầy đặn khẽ rung lên.Anh lắc đầu tự trách, nói:
– Nghiên cứu đã khó, ứng dụng quân sự còn khó hơn.
– Nên tôi không trách họ.Nếu xưa tôi học hành đến nơi đến chốn, hoặc có thêm thời gian, có lẽ tôi đã làm xong…
Thương Thu ngừng lại rồi nói:
– Nghe nói dạo này anh rảnh lắm phải không, có hứng giúp tôi không? Anh đừng quên Công ty Cơ khí Quả Xác vẫn giữ vị trí Chủ quản Kỹ thuật bậc I cho anh đấy.
– Thôi đi!
Hứa Nhạc chậm rãi nói rồi vội giải thích:
– Cô biết lý thuyết của tôi tệ lắm, mà những gì tôi biết cô cũng biết rồi.
Nữ Công Trình Sư thiên tài dường như không để ý chuyện này, bình tĩnh nói:
– Vậy tính toán để tôi làm, anh phụ trách mô phỏng thực tế.
Hứa Nhạc nghĩ một chút rồi nói:
– Được rồi.Về rồi gặp nói chuyện.
– Tôi về rồi.
Thương Thu nói:
– Đang đợi thí nghiệm tên lửa xong rồi báo cáo, cả tổ thí nghiệm về Tây Lâm hết rồi.
– Cô đang ở Đại khách sạn Kim Tinh à?
Hứa Nhạc kinh ngạc hỏi.Nghĩ đến khách sạn đó gần nhà cổ vĩ tuyến số hai, lòng anh hơi khẩn trương.
– Sao nào? Muốn đến gặp tôi à?
Thương Thu thoáng ngừng lại, giọng điệu hơi khác lạ, trêu chọc Hứa Nhạc như ở câu lạc bộ đêm cạnh Đại học Thủ Đô năm xưa.Nhưng những người trẻ tuổi thường không biết rằng trêu chọc đối phương chỉ khiến mình ngượng ngùng thôi.
– À, tôi có chuyện muốn nói trực tiếp với cô.
Trong đầu Hứa Nhạc hiện lên gương mặt tiều tụy của Giản Thủy Nhi, dù không phải “hoa lê trong mưa”, nhưng vẫn khiến người ta thương xót.Anh cảm thấy ống nghe nóng lên, nhận ra mình có rất nhiều chuyện muốn nói với cô, nhưng không biết mở lời thế nào.Hoặc có những chuyện thuộc về đàn ông, lại ẩn sâu trong lòng, anh không muốn nói ra.
Thương Thu mơ hồ hiểu ra điều gì đó, im lặng một lát rồi chậm rãi nói:
– Giữa chúng ta không cần khách sáo.Anh đừng vì chuyện tôi hủy hôn mà áp lực.
Hứa Nhạc cứng người một chút rồi khẽ “ừ” một tiếng.
Những lời tiếp theo của Thương Thu rất nhanh, rất trực tiếp, đúng với tính cách của cô:
– Chẳng qua là tôi thật sự cho rằng anh thích hợp làm chồng tôi nhất.Tôi…thích anh.Anh có thích tôi không?
Hứa Nhạc tìm câu trả lời cho câu hỏi này còn lâu hơn tìm câu trả lời cho đề thi vào Công ty Cơ khí Quả Xác năm xưa.Anh ngơ ngác nhìn màn hình TV tối om, suy nghĩ rất lâu rồi trả lời:
– Thích!
– Câu trả lời khiến người ta hài lòng đấy.
Thương Thu bình tĩnh nói:
– Vậy vấn đề cần giải quyết là, anh thích nhiều người, phải làm sao? Về mặt sinh học, động vật đực động dục sẽ đi khắp vũ trụ truyền giống, mà đàn ông thì lúc nào cũng trong thời kỳ phát dục…Nhưng chuyện yêu đương, kết hôn không đơn giản như vậy…
– Tôi hiểu, nên tôi không biết phải làm sao.
Hứa Nhạc gãi mái tóc ba ngày chưa gội, cảm thấy da đầu hơi bết:
– Có phải tôi vô sỉ lắm không?
– Anh cũng giống như tất cả đàn ông khác, đều rất vô sỉ.
Thương Thu bình tĩnh nói.
Hai người im lặng một lúc lâu, đến mức không khí cũng trở nên ngượng ngùng.Thương Thu đột nhiên hỏi:
– Anh có bao giờ nghĩ, nếu chúng ta có con, nó có thể trở thành nhà khoa học thiên tài nhất lịch sử Liên Bang không?
– Nếu nó không di truyền tướng mạo của tôi, nó chắc chắn sẽ rất xinh đẹp.
Trong lòng Hứa Nhạc thầm nói: Hơn nữa dáng người chắc chắn sẽ rất nóng bỏng!
– Vậy…hay là chúng ta thử sinh một đứa xem sao?
Thanh âm của Thương Thu có chút bất định:
– Sinh trộm ấy!
Vừa nghe thấy “sinh trộm”, tim Hứa Nhạc đập mạnh như voi chạy trong rừng.Miệng anh há hốc, không thể nói được lời nào.
Ngay lúc quan trọng này, từ trên lầu truyền đến tiếng bước chân chạy loạn xạ và tiếng thét kinh hoàng.
Cô bé Chung Yên Hoa lúng túng chạy đến cạnh cầu thang, cố gắng trấn tĩnh, đè nén cơn xúc động muốn thét lên, ôm chặt váy ngủ màu hồng phấn, nhìn xuống Hứa Nhạc đang ngạc nhiên, run giọng nói:
– Nó đến rồi!
Hứa Nhạc giật mình, phản ứng lại, đứng thẳng dậy, nhìn xuống vết đỏ hồng dưới váy cô bé, kinh hoảng la lên:
– Em nói em xử lý được mà?
Chiếc quan tài đen được phủ quân kỳ Liên Bang đặt trong đại sảnh Bảo tàng anh hùng Liên Bang.Trời gần tối, dòng người thương tiếc đã bị chặn ở ngoài cổng lớn, chỉ có thể nhìn qua cửa kính và màn hình trực tiếp.
Tổng Thống Mạt Bố Nhĩ sau khi nói chuyện bí mật với Tướng quân Lý Tại Đạo đã rời đi.Các vị lão Tướng quân cũng được Lý Tại Đạo khuyên về.Những người từng theo Quân Thần Lý Thất Phu chinh chiến đã già yếu, không thể chịu đựng được sự tiêu hao trong thời gian dài.
Trong đêm yên tĩnh, chỉ còn người của Phí Thành Lý Gia túc trực bên linh cữu.Nhưng thật ra chỉ có ba người.
Giản Thủy Nhi vì quá bi thương và mệt mỏi, đã ngủ gục bên cột.Lý Tại Đạo thấy một nữ quân nhân mang chăn quân dụng đắp cho cô, bèn gọi Lý Phong đến:
– Đưa cô nhỏ của con sang phòng bên cạnh nghỉ ngơi.Nói với Văn phòng Tuyên huấn Bộ Quốc Phòng đừng để phóng viên quấy rầy cô ta.Con cũng đi nghỉ đi.
Tướng quân Lý Tại Đạo nhẹ nhàng bảo nhân viên hậu cần về nghỉ.Ông đến hai bên cửa hông đại sảnh, đóng cửa lại.
Trong đại sảnh chỉ còn lại một mình ông.
Ngoài ra còn có một cỗ quan tài đen được phủ quân kỳ Liên Bang.
Ông kéo ghế đặt bên cạnh quan tài, tháo mũ quân dụng đặt lên quan tài, rồi lặng lẽ ngồi xuống, khẽ thở dài.
Dưới ánh đèn tối tăm, bàn tay Tướng quân Lý Tại Đạo nhẹ nhàng đặt lên quan tài đen, biểu tình bình tĩnh, tóc hoa râm, khóe mắt đầy nếp nhăn, vẻ mặt mỏi mệt…hòa hợp với không khí nơi này.
Đột nhiên ông quay đầu nhìn lại, nhìn chằm chằm vào quan tài đen, như muốn nhìn xuyên qua quan tài dày, nhìn về phía người cha đang nằm dưới lá quân kỳ.
Tướng quân Lý Tại Đạo ngồi bên quan tài đen suốt đêm, không nói gì, không uống nước, không ăn cơm, chỉ im lặng ngồi đó, bàn tay đặt lên quan tài.
Đến sáng, một ngày mới đến.Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ, tóc Lý Tại Đạo hình như trắng hơn, nếp nhăn sâu hơn, vẻ mỏi mệt nhiều hơn.
Ông quay sang quan tài đen, bình tĩnh nói:
– Thưa cha, khi ngài còn nằm trên giường bệnh, có vài lời con chưa kịp nói, hôm nay con sẽ nói cho ngài biết.
– Một con người dù vĩ đại đến đâu, rồi cũng sẽ mục nát.Giống như ngài vậy, có lẽ chỉ trong một đêm, thân thể ngài liền mục nát dần.
– Để Liên Bang, để tinh thần của ngài vĩnh viễn bất diệt, chỉ có chế độ, một chế độ hoàn toàn mới sau một cuộc cách mạng vĩ đại…
– Đúng vậy, mọi người đều sợ cách mạng.Dân chúng bị lừa dối không nhận ra sự tất yếu của cách mạng.Những kẻ hút máu dân chúng thống hận cách mạng.Bọn chúng nắm trong tay Nghị Viện, sẽ không cho phép cách mạng xảy ra.
– Nhưng may mắn là những kẻ địch bên kia vũ trụ đã cho chúng ta lý do tốt.Quân đội do ngài huấn luyện đã có địa vị mạnh mẽ trong Liên Bang, được dân chúng kính yêu.Liên Bang đang có cơ hội tốt nhất, có lẽ là cơ hội cuối cùng.
Ông đứng thẳng người, cẩn thận đội mũ quân sự, hướng về phía người cha trong quan tài đen chỉnh sửa quân trang, bình tĩnh nói:
– Thưa cha, con đang chuẩn bị tiến hành cuộc cách mạng đó!
– Ngài chắc chắn sẽ tự hào về con!
Sau khi chào theo nghi thức quân đội, Tướng quân Lý Tại Đạo mạnh mẽ xoay người rời đi.Bên trong đại sảnh vang vọng tiếng bước chân đơn điệu.Quan tài đen được phủ lá quân kỳ Liên Bang có vẻ đặc biệt cô đơn.Người cha trong quan tài không biết có tự hào hay không, dù sao ông cũng không thể nói được nữa rồi.
