Chương 684 Chiến Bốn Chí Tôn

🎧 Đang phát: Chương 684

Sắc vàng rực rỡ trút xuống từ đỉnh núi hùng vĩ như thác lũ, nhuộm cả một vùng trời đất.
Giữa khoảng rừng trống trải trên sườn núi, Mục Trần dừng chân, thần sắc bình tĩnh, ánh mắt lóe lên vẻ lạnh lẽo.
Chậm rãi đảo mắt nhìn quanh, sắc vàng chói lòa làm giảm tầm nhìn, nhưng hắn vẫn cảm nhận rõ những luồng uy hiếp lạnh lẽo đang rình rập.
– Đến rồi mà còn trốn chui trốn lủi, đúng là lũ chuột nhắt hèn hạ!
Mục Trần nhếch mép cười khẩy, giọng nói vang vọng khắp khu rừng:
– Bốn đánh một, còn sợ mất mặt à?
Khu rừng vẫn im ắng như tờ, nhưng ngay sau đó, vài tiếng bước chân khe khẽ vang lên, bốn bóng người chậm rãi tiến đến, dừng lại cách Mục Trần một khoảng.
Bốn người, y phục khác nhau, hoa văn trên áo cũng cho thấy họ đến từ những thế lực khác nhau, nhưng có lẽ đều có liên hệ ít nhiều với Huyết Ưng Điện.
Cả bốn đứng đó, lặng im như tờ, uy áp linh lực cuồn cuộn lan tỏa, khiến mặt đất dưới chân cũng rung chuyển.
Mục Trần tập trung quan sát bốn kẻ bất thiện, xét theo uy áp, cả bốn đều là Chí Tôn Nhất Phẩm, thậm chí có kẻ đã đạt đến đỉnh phong.Với thực lực này, nếu là thống lĩnh trong Đại La Thiên Vực, hẳn phải là những nhân vật có tiếng tăm.
“Xem ra Huyết Ưng Vương cũng tốn không ít công sức để đối phó ta.”
“Bây giờ muốn lên đỉnh e là không dễ rồi.”
Mục Trần bị chặn lại, ngay lập tức mọi ánh mắt đổ dồn về phía hắn, kính linh lực phóng to khu vực đó, hiển nhiên đã nhận ra tình huống bất thường.
Khi mọi người nhìn thấy bốn bóng người kia, nhất thời kinh ngạc bàn tán xôn xao.
– Bốn tên kia…hình như là Tứ Thủ Lĩnh của Bắc Mang Tứ Cốc, bọn chúng đang liên thủ đối phó với tân Thống Lĩnh của Cửu U Cung sao?
– Hừ, Bắc Mang Tứ Cốc có quan hệ tốt với Huyết Ưng Điện, xem ra Huyết Ưng Vương muốn dằn mặt Cửu U Cung đây mà.
– Đúng vậy, Tứ Thủ Lĩnh đều là cường giả Chí Tôn Nhất Phẩm nhiều năm, xét thực lực thì thuộc hàng đầu trong số các thống lĩnh của Đại La Thiên Vực, mà cả bốn cùng ra tay, e rằng Mục Trần lành ít dữ nhiều.
Nhiều người bất giác liếc nhìn về phía bình đài của Cửu U Cung, có kẻ thương cảm, cũng không ít kẻ hả hê.
Cửu U lại không hề quan tâm đến những lời bàn tán xung quanh, ánh mắt vẫn dán chặt vào kính linh lực, vẻ mặt lạnh lùng như băng giá.
Bên cạnh, Đường Nhu lo lắng không yên, Đường Băng cũng mím môi, tay nắm chặt đến đổ mồ hôi.Nàng hiểu rõ Mục Trần đang phải đối mặt với tình cảnh nguy hiểm đến mức nào.
– Tứ Thủ Lĩnh của Bắc Mang Tứ Cốc, lũ khốn kiếp!
Đường Băng nghiến răng nguyền rủa.
– Nhớ kỹ mặt bọn chúng…
Cửu U khẽ nheo mắt, ngữ khí bình thản, nhưng Đường Băng biết rõ, Cửu U Vương đã khắc sâu mối hận này vào lòng.
Đường Băng gật đầu, nếu có cơ hội, nàng sẽ là người đầu tiên không tha cho Bắc Mang Tứ Cốc.
– Cửu U tỷ tỷ, Mục Trần sẽ không sao chứ?
Đường Nhu lo lắng đến phát sốt, tuy nàng biết Mục Trần bản lĩnh cao cường, nhưng dù sao thực lực đối phương cao hơn, lại thêm số lượng áp đảo.
Cửu U vẫn bình tĩnh theo dõi kính linh lực, ung dung mỉm cười.Hắn đã không còn là tên nhóc con năm xưa, dễ dàng bị nàng dọa cho sợ chết khiếp…
– Hắn sẽ thắng!
Đường Băng và Đường Nhu không hiểu vì sao Cửu U lại có lòng tin lớn vào Mục Trần như vậy, nhưng sự trung thành và tín nhiệm tuyệt đối vào cung chủ khiến các nàng cũng an tâm phần nào.
Năm người đang hiện diện trong khoảng rừng trống trên sườn núi lúc này đã trở thành tâm điểm chú ý của vô số người đang theo dõi kính linh lực, nhưng họ không hề hay biết, sát khí đang lan tỏa.
Bốn kẻ vừa đến đều gầy nhom, một gã đứng giữa đám, khô đét như bộ xương, mắt sâu hoắm, trông vô cùng tàn tạ, cất giọng nói:
– Ngươi là Mục Trần?
Khóe miệng hắn nhếch lên nụ cười quỷ dị:
– Bước chân của ngươi dừng lại ở đây là vừa rồi, có người không muốn ngươi đi tiếp.
Một gã bên cạnh cũng nở nụ cười ma quái:
– Chúng ta không muốn giết ngươi, vì như vậy sẽ đắc tội với Cửu U Cung.Bất quá nếu ngươi ngoan cố, Kim Trì Phong này cũng là một nơi chôn xác không tồi.
Mục Trần nheo mắt nhìn lại:
– Nếu các ngươi không biến ngay bây giờ, thì lát nữa muốn đi cũng không được đâu.
Giọng điệu bình thản của hắn khiến cả bốn người khựng lại trong giây lát, trên gương mặt quái dị hiện lên vẻ khó hiểu, rồi càng trở nên dữ tợn hơn.
– Thật là một tên thú vị…
– Vậy giết?
– Ừ!
Bốn người cười khặc khặc, rồi trong nháy mắt biến mất.
“Vù!”
Lập tức, không gian xung quanh Mục Trần rung động, bốn cánh tay khô quắp như bàn tay tử thần vươn ra, mang theo khí tức tử vong dữ dội đánh về phía Mục Trần.
Ra tay là sát chiêu, bọn chúng không hề có ý định giao đấu một đối một, mà muốn nhanh chóng giải quyết Mục Trần.
“Ầm!”
Chưởng kình hung mãnh đánh trúng Mục Trần, thế nhưng ngay sau đó, cả bốn gương mặt đồng thời trở nên khó coi.
Bởi vì công kích của bọn chúng đã xuyên qua bóng của Mục Trần.
– Tàn ảnh?
Bốn vị Chí Tôn tròn mắt kinh ngạc, tốc độ của Mục Trần nhanh hơn cả bọn chúng?
“Ầm!”
Tiếng sấm rền vang, một tia chớp lóe lên trước mặt bọn chúng, lôi quang rực rỡ bùng nổ, cự chưởng lôi đình giáng xuống đầu bốn người.
Sự phản kích quỷ dị khiến cho bốn vị Chí Tôn thân kinh bách chiến cũng biến sắc, linh lực cuồn cuộn tạo thành hộ tráo.
“Đùng!”
Lôi đình cự chưởng chấn nát hộ tráo, nhưng chỉ trong chớp mắt, cự chưởng khựng lại, cả bốn người đã vội vàng lùi ra, tránh được đòn công kích dữ dội.
Bốn người lùi lại, ai nấy đều tỏ ra nghiêm túc hơn nhiều, sát khí càng thêm nồng đậm.
– Phản ứng cũng nhanh đấy.
Lôi quang ngưng tụ giữa không trung, hóa thành Mục Trần.Toàn thân hắn lúc này ánh lên màu bạc, đó chính là cảnh giới Lôi Thần Thể cực hạn.
Tốc độ của hắn sau khi thi triển Lôi Thần Thể cực hạn đã nhanh đến mức Chí Tôn Nhất Phẩm cũng khó lòng theo kịp, vậy mà cả bốn người kia đều thoát được, cho thấy khả năng ứng biến của bọn chúng rất tốt.
Bốn Chí Tôn nhìn chằm chằm vào hắn, hít sâu một hơi, tay bắt chéo thành hình chữ thập, linh lực bùng nổ.
Linh khí chấn động, bốn quang ảnh khổng lồ hình thành.
– Khô Mộc Pháp Thân!
Tiếng quát lạnh lùng vang lên, quang ảnh hội tụ, rõ ràng Chí Tôn Pháp Thân của bốn người đều cùng một loại pháp môn, do đó giống nhau như đúc.
Bốn Chí Tôn Pháp Thân sừng sững giữa núi, như những người khổng lồ, mang màu xám tro, nhìn từ xa như những thân cây khô, tản mát khí tức tử vong.
Bốn Chí Tôn Pháp Thân hít thở cũng hóa linh lực thành gió bão gào thét, thanh thế khiến cho những cường giả trên Kim Trì Phong cũng phải chú ý, kinh ngạc và thận trọng.
– Đã không muốn uống rượu mời, vậy thì đành nộp mạng!
Bốn Chí Tôn Pháp Thân trợn mắt nhìn Mục Trần, giọng nói lãnh khốc vang vọng như sấm, cự chưởng vỗ xuống liên tục, che trời lấp đất, bao phủ cả mảng rừng.
“Ầm!”
Cự chưởng còn chưa chạm đất, mặt đất đã sụp xuống.
Khô Mộc Pháp Thân tuy không được xếp vào 99 danh hào Chí Tôn Pháp Thân, nhưng cả bốn cùng xuất hiện, uy lực trấn nhiếp cũng không hề tầm thường.
Uy áp linh lực ập xuống, Mục Trần cảm thấy thân thể bị đè nén, hắn ngẩng lên nhìn những bàn tay khô héo đang bao phủ lấy mình, khóe miệng nhếch lên nụ cười quỷ dị.
Hai tay nắm chặt, không gian sau lưng biến dạng, Chí Tôn Hải cuồn cuộn xuất hiện, nhiệt độ trong vùng tăng vọt, đôi mắt hắn thay đổi màu sắc.
– Mạng của ta, lũ tôm tép như các ngươi còn chưa đủ tư cách lấy!
Giọng nói khí phách ngập tràn tự tin của hắn vang vọng khắp không gian.

☀️ 🌙