Chương 682 Thất Sát phong ấn

🎧 Đang phát: Chương 682

Mấy năm trước, ai cũng mơ ước Thần khí, giờ thì ba món xuất hiện ngay trong Yêu nguyên!
Tin này động trời thật, mà lan ra thì Thiên Vũ giới ắt hẳn đại loạn!
“Không được, phải giữ kín!”
Đường Kiếp nghĩ bụng: “Tiết lộ ra thì Ngọc bi kia chắc chắn chẳng đến lượt mình! Phải lén tìm cách giết Lý Vân Tiêu, đoạt lấy nó mới được!”
Còn Hỗn Thiên Nghi của Yêu tộc…
Ánh mắt hắn lóe lên vẻ tham lam, thầm tính: “Mình cũng phải tìm cách chiếm cho bằng được! Lại còn dương thược Cửu Thiên Đỉnh đang sẵn trong người, mở ra thì chẳng phải mình có liền ba món huyền khí siêu phẩm hay sao?”
Hắn giật mình vì ý nghĩ này, nhưng lại càng thêm kích động, hưng phấn đến khó kiềm, cảm thấy máu huyết toàn thân đang chảy nhanh gấp mấy lần.Đến lúc lãnh đạo Thương Minh, thống nhất Thiên Vũ giới, thì dù là bảy thế lực siêu cấp, hay Thánh Vực thần đô, Hóa Thần Hải, thậm chí tứ hải, cũng đều phải thần phục dưới chân hắn!
Càng nghĩ càng hăng, mãi lâu sau hắn mới hoàn hồn, chợt giật thót khi thấy đám Đại Yêu đang cười tươi nhìn mình, nụ cười sao mà quái dị.
Đường Kiếp cố giữ bình tĩnh, nén cơn kích động, hỏi:
– Sao thế? Cứ nhìn chằm chằm ta làm gì? Mặt ta dính gì à?
– Khà khà!
Thương cười khẽ:
– Một người ôm ba món thánh khí, cảm giác xưng bá thiên hạ hẳn là tuyệt vời lắm nhỉ?
“Ớ!”
Đường Kiếp hoảng hồn, biến sắc, kinh hãi:
– Ngươi…sao ngươi biết bụng ta nghĩ gì? Không, không, không, nhảm nhí! Ta có nghĩ thế đâu! Có được một món huyền khí siêu phẩm đã là may mắn lắm rồi, mơ mộng gì ba món chứ…
Giọng hắn càng nhỏ dần, đám Đại Yêu rõ ràng không tin.Hắn chỉ thấy mồ hôi lạnh toát ra, ướt đẫm cả hai tay.
– Ha ha, đừng căng thẳng.Ta thích những người trẻ tuổi có tham vọng.
Thương vẫn giữ nụ cười nhạt trên môi, nhìn hắn nói:
– Vừa rồi chúng ta bàn nhau rồi, quyết định gia nhập Tứ Cực môn, phò tá ngươi.
– Cái gì?
Đường Kiếp trợn tròn mắt, không tin vào tai mình:
– Ngươi, các ngươi đừng có đùa ta đấy chứ?
Chuyện vừa nãy vắt óc cũng không xong, giờ lại tự động tìm đến? Đúng là trên trời rơi xuống bánh!
Thương cười đáp:
– Ha ha, sao lại thế được.Giờ thực lực chúng ta tổn thất lớn, cần ngươi giúp đỡ.Đôi bên cùng có lợi thôi, chúng ta giúp ngươi thực hiện giấc mơ, ngươi cung cấp cho chúng ta mọi thứ cần thiết để khôi phục thực lực, thế nào?
“Ra là vậy!”
Đường Kiếp thở phào nhẹ nhõm, lấy lại chút dáng vẻ công tử, cười nói:
– Thì ra chư vị để ý đến nội tình của Tứ Cực môn ta, muốn tìm chỗ dựa khôi phục sức khỏe chứ gì.Không thành vấn đề, chỉ cần mấy vị quy phục dưới trướng của ta, nghe theo hiệu lệnh của ta.Chỉ cần Thiên Vũ giới có, các ngươi muốn gì ta cho nấy!
Thương vẻ mặt cảm kích, xúc động nói:
– Vậy cho ta xin ít huyền khí trước đi, cái khác chưa nghĩ ra, khi nào nghĩ ra sẽ nói cho ngươi biết.
Vũ cũng hừ lạnh:
– Cửu Thiên Đỉnh.
Lê cười khẽ:
– Các ngươi thật tham lam, cho tỷ tỷ ít Thượng Thanh Linh tử thần đan với Ngọc Thanh Thổ là được rồi, ăn mấy thứ đó dưỡng nhan sắc đẹp.
Phù lại hừ một tiếng rõ to:
– Thiên Hồn Niết Bàn Kiếm Thảo.
Dực cười quái dị:
– Ta xin một viên Thập chuyển Ích Thần đan là được.
Mặt Đường Kiếp tái mét như cà, cười khan:
– Chư vị thật biết đùa.
Sắc mặt Thương lập tức lạnh băng:
– Chúng ta không đùa ngươi đâu.Không cho được, vậy đành để ngươi nghe theo chúng ta tạm thời vậy.
Lê cười hì hì tiến lên:
– Ta sẽ giúp ngươi khôi phục thực lực trước, còn nữa, ta sẽ hạ cấm chế lên người ngươi, cứ cách một ngày mà không thi thuật giảm bớt, ngươi sẽ được nếm mùi đau khổ tận cùng, mà không đau lắm đâu, đợi chút nếm thử nhé.
Nàng bắt ấn, mấy phù ấn Yêu tộc đánh thẳng vào người Đường Kiếp.
Đường Kiếp cảm thấy sức mạnh bị phong ấn đang dần trở lại, mừng rỡ, nhưng ngay sau đó tim lại chìm xuống, vì những ấn quyết kia chứa đầy yêu khí, len lỏi vào toàn thân hắn, lan tỏa khắp nơi.
– Ngươi…
Đường Kiếp nổi giận:
– Nếu đã hợp tác, thì phải thành thật chứ, các ngươi thế này là sao!
Lê cười khẽ:
– Tiểu đệ đệ đừng nóng, đợi lát nữa sẽ biết là sao ngay thôi.
Đường Kiếp biến sắc, lập tức cảm thấy toàn thân ngứa ngáy, cơn ngứa từ trong tủy cốt lan ra, hắn gãi thế nào cũng không hết.
– A, ngứa, ngứa quá, yêu nữ kia, ngươi làm gì ta vậy?
Đường Kiếp lăn lộn, nhưng không sao gãi được, khó chịu đến phát điên.
Lê cười nói:
– Chỉ ngứa một chút thôi mà, đừng sợ, sẽ qua nhanh thôi.
Quả nhiên, sau khi ngứa, toàn thân lại truyền đến cảm giác lạnh lẽo, dễ chịu lạ thường, nhưng cái lạnh đó càng lúc càng buốt, cuối cùng biến thành hàn khí, muốn đóng băng kinh mạch và máu huyết của hắn, khiến mặt hắn tím tái.
– Ngươi, ngươi, ngươi, ác độc, tàn nhẫn, độc ác quá!
Đường Kiếp run lẩy bẩy, nói năng khó khăn, miệng thở ra toàn hơi lạnh.
Vũ kinh ngạc:
– Ngươi dùng Thất Sát phong ấn à?
Lê cười đáp:
– Không hổ là Đại Tế Tư, đây đúng là Thất Sát phong ấn, ngay cả trong Yêu tộc, người biết cách này cũng cực kỳ hiếm.Tổng cộng phải chịu bảy nỗi khổ sống đi chết lại, đây mới chỉ có hai loại thôi.
Mắt Đường Kiếp chuyển sang màu xanh lam, nghe nàng nói vậy, cả người run lên, mắt đầy tuyệt vọng, cuối cùng hắn không chống nổi cái lạnh nữa, ngã xuống trống trận, nhưng thần trí vẫn tỉnh táo, không sao hôn mê được.
Dần dần cái lạnh tan đi, thay vào đó là hơi ấm, rồi biến thành sóng nhiệt thiêu đốt…
Bảy loại thương tổn thuộc tính khác nhau, lần lượt phát tác lên người hắn, sau nửa canh giờ, Đường Kiếp nằm như heo chết trên đất, chỉ còn thoi thóp rên rỉ.
Nghe kỹ thì trong tiếng rên dường như có từ “ác ma”.
– Tiểu đệ đệ, xong rồi, không sao nữa đâu!
Lê tiến đến ngồi xổm xuống, vỗ nhẹ vào người Đường Kiếp:
– Đứng lên đi, bảy kiếp nạn này chỉ ảnh hưởng đến ngũ giác thôi, không gây tác dụng phụ đến tu vi đâu, đừng có giả chết nữa.
Trong mắt Đường Kiếp ánh lên vẻ độc địa, nhưng nhìn nụ cười của Lê, hắn vẫn run cầm cập.
Thương cười nói:
– Ngươi đã trải qua khổ sở này, thì mọi người là người một nhà rồi.Thất Sát phong ấn mỗi ngày phải giải một lần, nếu không đến lần thứ ba, ngươi sẽ chết trong vòng tuần hoàn của bảy loại cảm giác đó, ngươi mới trải qua một lần thôi.

☀️ 🌙