Đang phát: Chương 681
Chương 681: Quả quyết thâm độc
Trong phòng đã có bốn người, gã đàn ông trung niên da vàng nghe người cao gầy kia nói thì bỗng phá lên cười lớn.
Diệp Mặc tỏ vẻ không hiểu gã ta cười cái gì, hắn nhìn lướt qua bốn người, chờ gã kia ngưng cười mới nói:
– Trả lời hai câu hỏi của tôi, chỗ đá kia của tôi đều có thể giao lại cho các người.
Tuy mới bước vào nhưng Diệp Mặc đã thấy trong phòng có ít nhất ba cái camera, hơn nữa rất giống loại camera tối tân của Mỹ mà Sát Nhất từng cho hắn xem.Dù không biết của nước nào nhưng hắn tin dù có ai theo dõi cũng không nhìn rõ mặt hắn.
Gã trung niên kia nín cười, cẩn thận nhìn Diệp Mặc từ trên xuống dưới, châm điếu thuốc rồi chậm rãi nói:
– Ta thật muốn biết cậu dựa vào cái gì? Với lại, ngoài việc cậu có được viên đá đó từ Mạnh Khuê, số còn lại cậu lấy từ đâu?
Diệp Mặc khẽ nhíu mày:
– Nói vậy là anh gọi tôi đến đây không phải để buôn bán? Nếu anh đồng ý trả lời tôi, tôi đương nhiên sẽ nói thật.
Trong phòng có bốn người nhưng Diệp Mặc biết gã trung niên này mới là chủ chốt.Hơn nữa tu vi gã ta cao nhất, đã đạt Huyền cấp trung kỳ, ba người còn lại còn chưa tới Hoàng cấp.Diệp Mặc có thể bắt gã ta dùng thuật khống chế thần thức để tra hỏi, nhưng cách này càng gặp người tu vi cao càng khó thực hiện, sơ sẩy là đối phương hồn xiêu phách tán, hắn sẽ mất thông tin.
Trên bàn trước mặt gã trung niên có một hộp gỗ, trong khi nói chuyện thần thức Diệp Mặc đã thăm dò vào trong.Khi thấy hai vật xù xì màu xám trong hộp, hắn lập tức mừng rỡ.
…
Cùng lúc đó, trong phòng họp trung tâm nhất thuộc căn cứ ở Bắc Sa, một người đàn ông đột ngột đứng dậy nói bằng giọng khàn khàn:
– Nhanh lên, lập tức phá hủy tàu đánh cá số hiệu 043.
Mọi người trong phòng họp đều kinh ngạc nhìn gã ta, không hiểu gì cả.Vì tàu đánh cá 043 đã tìm thấy viên đá Khí Cơ mất tích trên biển Canada, đã được camera giám sát ghi lại.Người cầm viên đá đã lên tàu rồi, giờ lại cho nổ tàu là sao?
Hơn nữa dù không có đá Khí Cơ thì lúc này cho nổ thuyền mình, giết người mình chẳng phải là điên rồi sao?
Gã giọng khàn khàn nói tiếp:
– Tôi không điên.Người lên tàu đánh cá của chúng ta nhìn hơi mờ, nhưng giọng nói của người này tôi vừa nghe là nhận ra ngay, đó là Diệp Mặc, chính là tên Diệp Mặc chúng ta muốn giết ở đảo Băng Khôi, hắn vẫn chưa chết.Nếu không cho nổ tàu ngay, với thủ đoạn của hắn, không chừng hắn sẽ biết được gốc tích những viên đá Khí Cơ của chúng ta, thậm chí còn tìm ra căn cứ của chúng ta.Vậy nên, nếu trong ba giây nữa không cho nổ tàu, tôi đề nghị lập tức rời khỏi đây.
Người chủ trì cuộc họp, một người khó đoán tuổi tác, lúc này đứng dậy nói trầm giọng:
– Tôi tin anh Đông Phương, hạ lệnh lập tức cho nổ tàu đánh cá.
…
Lúc này trong căn phòng trên tàu đánh cá, hầu như mọi người đều nhìn Diệp Mặc bằng vẻ khinh thường, như thể muốn nói cho hắn biết thế nào là tuyệt vọng.
Gã trung niên càng cười thản nhiên, theo gã Diệp Mặc đã như cá nằm trên thớt, có lẽ hắn tự nhận mình có tài giỏi, nhưng đến đây thì coi như xong đời.
Gã trung niên đứng dậy, đi vài bước, nhìn Diệp Mặc cười chế nhạo:
– Đương nhiên, hôm nay ta vui, có thể nói cho cậu biết xuất xứ của viên đá này, cậu nghe xong chắc sẽ hài lòng.
Thần thức Diệp Mặc vẫn chú ý đến toàn bộ con tàu, dù không coi trọng đám người trên thuyền, nhưng sau nhiều chuyện hắn tuyệt đối không coi thường ai cả.
Bỗng nhiên, một cảm giác bất an dâng lên trong lòng, cảm giác ấy mang theo nguy hiểm, thậm chí thần thức hắn còn cảm nhận được dưới đáy thuyền có dao động.Những dao động này giống như khi hắn ở đảo Băng Khôi.Diệp Mặc hầu như không kịp nghĩ ngợi gì, lập tức ôm hộp gỗ trên bàn nhảy ra cửa sổ, nhanh như một tia chớp.
– Muốn chạy?
Gã Huyền cấp kia cũng phản ứng nhanh, Diệp Mặc vừa động gã ta đã muốn bắt hắn lại.Điều khiến gã ta giận nhất là tên này chạy còn cầm theo hộp gỗ.
Nhưng tốc độ gã ta chậm hơn Diệp Mặc nhiều, bóng dáng Diệp Mặc đã biến mất, chưa kịp phản ứng lại thì một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, lửa dữ dội bùng lên khiến mặt biển đỏ rực.Người trên tàu không cần nói đến chạy thoát thân, đến mảnh xương cũng khó còn.
Diệp Mặc đứng trên không trung, sắc mặt bình tĩnh, trong lòng đã hiểu.Đây là lần thứ ba rồi, lần thứ nhất trên tàu ngầm, lần thứ hai tại căn cứ Bắc Sa ở Nam Cực.Nếu tính cả lần ở đảo Băng Khôi thì là bốn lần.Tổ chức này thật thâm độc, vừa thâm độc vừa quả quyết.Bọn chúng không chỉ độc ác với đối thủ mà còn độc ác với cả người của mình.
Chỉ tiếc là, nếu bọn chúng chậm vài phút nữa thôi thì ít nhất hắn cũng biết được nguồn gốc linh thạch từ miệng gã trung niên, thậm chí có thể hỏi được sào huyệt của Bắc Sa.
Hắn đã chắc chắn được một phần, kẻ đối phó với hắn chính là Bắc Sa.Diệp Mặc đoán lần này sở dĩ cho nổ tàu vì người của Bắc Sa thông qua camera đã nhận ra hắn, rồi đưa ra quyết định nhanh chóng.
Thông qua camera không thể nhận ra hắn, vì sau khi lên tàu hắn đã dùng chân khí bao phủ toàn bộ thuyền, camera chỉ ghi lại hình ảnh rất mờ.Người khác phát hiện ra hắn chắc chắn vì giọng nói của hắn, người từng nghe giọng hắn không nhiều, Diệp Mặc càng nghi ngờ tên Đông Phương Đường lúc đó.
…
Tàu đánh cá phát nổ lớn, lửa bay cao ngút trời, người trên tàu chở khách cách đó không xa đều đứng trên boong tàu nhìn ngọn lửa lớn, im lặng không nói gì.
Ân Khinh Nhan thấy thuyền nhỏ của Diệp Mặc đi về phía tàu đánh cá, mới một lát tàu đánh cá đã bốc cháy.Cô như bị giáng một cú mạnh, toàn thân lạnh cóng, hai tay run rẩy.
Vậy là Diệp Mặc chết rồi sao?
– Chị Nhan…
Đúng lúc đó tiếng Diệp Mặc vang lên.
Ân Khinh Nhan thấy Diệp Mặc đứng ngay bên mình, lập tức nhào vào lòng hắn khóc nức nở.Chỉ là lần này cô nhanh chóng phản ứng lại, đứng thẳng người lên, lau nước mắt:
– Vừa nãy cậu làm tôi sợ chết khiếp, tôi còn tưởng cậu đã…
Diệp Mặc biết chị Nhan thực lòng tốt với hắn, tự nhiên thấy áy náy.Hắn thường không nghĩ đến cảm xúc của người khác.
Để chị Nhan không nghĩ về chuyện đó nữa, Diệp Mặc dẫn cô rời khỏi mép thuyền, đến nhà ăn.Ân Khinh Nhan nhịn đói đã lâu, bụng cũng đói rồi, lại thêm việc Diệp Mặc bình an vô sự, tâm trạng cô tốt hơn nhiều, thậm chí quên cả chuyện hỏi về luyện khí.
Nhưng chỉ là tạm thời, khi cô mới ăn được một chút đã nghĩ đến chuyện của Diệp Mặc.Cô nghĩ đến việc hắn không hiểu sao lại lấy đồ ra rồi thu lại ngay, cô lập tức nghi ngờ:
– Cậu thành thật nói cho tôi biết, có phải cậu có khả năng cất giữ đồ vật mà người khác không biết không?
Ân Khinh Nhan cuối cùng cũng nghĩ ra.
Diệp Mặc gãi đầu:
– Đúng, chị Nhan…
– Vậy cái cậu lấy ra…
Cô vừa giơ tay, thấy vẻ vô tội của Diệp Mặc thì nói:
– Đừng giả vờ, cuốn nhật ký của tôi…
Diệp Mặc đành phải lấy cuốn nhật ký ra đưa cho cô:
– Tôi mới chỉ xem đằng trước thôi, đằng sau vì có việc nên chưa kịp xem.Tôi thấy chị cũng nhỏ mọn thật đấy, đồ đã tặng rồi còn lấy về…
Ân Khinh Nhan dường như không nghe thấy, không chút do dự cầm lại cuốn nhật ký ôm vào lòng.Nhưng ngạc nhiên là cô không hỏi về việc Diệp Mặc có thể cất đồ, cũng không hỏi tại sao hắn bình yên vô sự thoát khỏi vụ nổ tàu.
Thu lại cuốn nhật ký, cô dường như cũng nói ít hơn.
