Đang phát: Chương 68
Kỷ Nhất Nguyên một mình bước đi trên con đường đá, mày kiếm khẽ chau lại, mang vẻ trầm tư.Hắn biết, chuyện này là một kiếp nạn với Kỷ tộc.Muốn đứng vững ở mảnh đất này, phải vượt qua kiếp nạn này, tộc mới cường thịnh.Bằng không, sẽ là họa diệt vong! Nếu may mắn còn vài tộc nhân sống sót, giữ lại huyết mạch, cũng coi như là điều may mắn.
“Chủ nhân!”
“Chủ nhân!” Đám người hầu cung kính quỳ rạp xuống đất nghênh đón.
Kỷ Nhất Nguyên bước vào phủ đệ, hướng về phía thê tử.Bỗng một hầu gái hốt hoảng chạy tới, vừa thấy Kỷ Nhất Nguyên liền quỳ sụp xuống.
“Hốt hoảng như vậy còn ra thể thống gì!” Kỷ Nhất Nguyên nhíu mày.
“Chủ…Chủ nhân!” Hầu gái mặt trắng bệch, vội đáp, “Phu…Phu nhân…người…”
Sắc mặt Kỷ Nhất Nguyên lập tức biến đổi: “Tuyết Nhi làm sao?”
“Phu nhân…vừa ngất đi!” Hầu gái lo lắng đáp.
“Ngất đi?” Sắc mặt Kỷ Nhất Nguyên càng thêm tái mét.Thê tử hắn là một cao thủ luyện khí, sao có thể dễ dàng ngất đi? Chắc chắn có điều bất thường.
“Tuyết Nhi!” Kỷ Nhất Nguyên hóa thành một cơn gió, biến mất.
Trong phòng.
Uất Trì Tuyết lặng lẽ nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt, nhưng vẫn toát lên vẻ đẹp tịch mịch.
“Tuyết Nhi!” Kỷ Nhất Nguyên lập tức xuất hiện trong phòng, vội vã chạy đến bên giường.Sau khi quan sát một lượt, hắn quay sang hỏi hầu gái, “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Hầu gái sợ hãi run rẩy, quỳ sát xuống đất, “Chủ nhân! Phu nhân đang uống trà, không ai chạm vào người, cũng không ai nói gì…Đột nhiên thân thể phu nhân mềm nhũn, dựa vào tường.Chúng nô tỳ vội đưa phu nhân về phòng, Lưu Diệp liền đi gọi chủ nhân.”
“Sao lại như vậy?” Kỷ Nhất Nguyên đau khổ hỏi, “Tại sao lại có thể như vậy? Nhanh, ngươi mau đi mời Tào Vu Sư đến đây!”
“Vâng!” Hầu gái vội vàng chạy đi.Trong phòng chỉ còn lại Kỷ Nhất Nguyên đứng đó.
Kỷ Nhất Nguyên ngồi xuống bên giường, đưa tay vuốt ve khuôn mặt thê tử, nỉ non, “Ngày đó…chẳng lẽ đã đến rồi sao? Năm xưa nàng sinh hạ Ninh Nhi, ta đã đoán trước ngày này sẽ đến.Nhưng ta không tin…ta không tin! Nàng nhất định phải sống, ta…ta muốn cùng nàng dõi theo bước chân của con trai chúng ta, được tận mắt chứng kiến nó trở thành đại anh hùng!”
Một lát sau.
Một lão già mặc bộ da thú bẩn thỉu, râu tóc xồm xoàm bước vào, trên người tỏa ra mùi hương hoa cỏ nồng nặc.Vu Sư, Dược Sư là những người chuyên nghiên cứu thảo dược trong đất trời.Vùng đất vô tận này chứa đựng vô vàn điều kỳ diệu, có rất nhiều sinh vật kỳ lạ sinh trưởng.Thảo dược nhìn có vẻ bình thường, nhưng nếu biết phối hợp, lại có công hiệu vô cùng thần kỳ.
Tào Vu Sư chính là người đứng đầu trong lĩnh vực này của Kỷ tộc Tây Phủ.
“Tào Vu Sư!” Kỷ Nhất Nguyên nhìn lão già râu tóc xồm xoàm, “Phu nhân ta vừa ngất đi, ngươi đến xem thế nào.”
“Thống lĩnh xin lùi lại.” Tào Vu Sư khàn khàn nói.Kỷ Nhất Nguyên lùi sang một bên.Tào Vu Sư đưa bàn tay khô đét như chân gà, đặt lên trán Uất Trì Tuyết.Lập tức, một điểm sáng xanh xuất hiện từ lòng bàn tay Tào Vu Sư, bắt đầu lan vào cơ thể Uất Trì Tuyết.
Một làn hơi thuốc nồng đậm tỏa ra.
Tào Vu Sư nhắm mắt lại, im lặng.Một lúc lâu sau, Tào Vu Sư mới rút tay về.Uất Trì Tuyết đang hôn mê khẽ rung mi, rồi mở mắt.
“Tuyết Nhi!” Kỷ Nhất Nguyên mừng rỡ tiến lên, đồng thời quay sang hỏi Tào Vu Sư, “Phu nhân ta bị làm sao vậy?”
“Xin thứ lỗi cho năng lực hạn chế của ta.” Tào Vu Sư lắc đầu, “Có lẽ thống lĩnh nên nhờ đến tộc trưởng.”
“Tộc trưởng?” Kỷ Nhất Nguyên căng thẳng.
Tộc trưởng là người đứng đầu Kỷ tộc Ngũ Phủ, tên là Kỷ Cửu Hỏa.Đó là một lão già đã sống gần bốn trăm năm, là lão tổ tông chân chính của Kỷ tộc, cũng là một Tử Phủ tu sĩ! Kỷ Cửu Hỏa rất thích nghiên cứu trận pháp, dược vật, độc vật và đều có chút thành tựu.Về khả năng chữa bệnh, dĩ nhiên hơn Tào Vu Sư không biết bao nhiêu lần.
“Ta sẽ đưa Tuyết Nhi qua đó.” Kỷ Nhất Nguyên nói.
“Đừng!” Tào Vu Sư vội ngăn lại, “Thống lĩnh không thể chủ quan được.Phu nhân thống lĩnh hiện giờ không thể đi lại được, tốt nhất là nằm yên tĩnh dưỡng.Tốt nhất là nên mời tộc trưởng đến đây.” Tào Vu Sư nói xong thì im bặt.Hắn hiểu, việc mời tộc trưởng đến đây khó khăn đến mức nào.
Kỷ Nhất Nguyên gật đầu, dặn dò hầu gái bên cạnh, “Mau mời thống lĩnh Kỷ Hồng Hoa đến.”
Một lát sau.
Kỷ Hồng Hoa mặc áo đỏ rực đã đến, “Nhất Nguyên, tìm ta có việc gì?”
“Hoa cô!” Kỷ Nhất Nguyên nhìn người vừa đến, nói, “Ta mời người đến để mượn thanh Diễm Điểu, nhanh chóng đến tông phủ mời tộc trưởng đến Tây Phủ Thành này một chuyến.”
“Mời tộc trưởng?” Kỷ Hồng Hoa giật mình kinh ngạc.Tuy là tộc trưởng, nhưng người này đã từ lâu không còn tham gia giải quyết việc trong tộc, mà chuyên tâm nghiên cứu, tu luyện…Cho dù Kỷ Dậu Dương ở Tây Phủ đi mời, cũng chưa chắc tộc trưởng đã đến.”Ta đi mời? Ngươi nghĩ là mời được sao?”
Kỷ Nhất Nguyên liền nói, “Ngươi cứ nói, Kỷ Nhất Nguyên ta có chuyện quan trọng liên quan đến sinh tử, mời tộc trưởng đến.Tộc trưởng nhất định sẽ đến.”
Tuy Kỷ Hồng Hoa vẫn còn nghi ngờ khả năng Kỷ Nhất Nguyên mời được tộc trưởng, nhưng vẫn gật đầu, “Được, ta sẽ đi Vạn Kiếp Thành một chuyến.”
Vương triều Đại Hạ đã kiến tạo vô số thành thị ở vùng đất vô tận này.Kỷ tộc cũng chiếm được một tòa thành trong đó, chính là ‘Vạn Kiếp Thành’, cũng chính là tông phủ của Kỷ tộc Ngũ Phủ! Còn những thành Đông Phủ, Tây Phủ, Nam Phủ, Bắc Phủ đều là những tòa thành do Kỷ tộc tự xây nên, cũng không có gì đặc biệt.
“Đành làm phiền người rồi.” Kỷ Nhất Nguyên cảm tạ.
Kỷ Hồng Hoa liền đi ra ngoài, leo lên Thanh Diễm Điểu, nhanh chóng rời Tây Phủ Thành, tiến về hướng Vạn Kiếp Thành!
Hầu gái trong phòng cũng lui ra, chỉ còn lại Kỷ Nhất Nguyên và Uất Trì Tuyết.
“Nhất Nguyên!” Uất Trì Tuyết mỉm cười nhìn người đàn ông của mình.
“Tuyết Nhi!” Kỷ Nhất Nguyên ngồi bên giường, nắm lấy tay thê tử.
Uất Trì Tuyết khẽ lắc đầu, “Ta biết…chàng cũng biết rồi đó.Năm xưa gặp kiếp nạn trên đường từ Bắc Minh Đại Hải trở về, ta có thể sống sót đã là rất tốt rồi.Mười năm qua, ta cũng rất vui vẻ, thoải mái.”
“Nếu như…nếu như năm đó nàng không sinh Ninh Nhi…” Kỷ Nhất Nguyên nghẹn ngào.
Uất Trì Tuyết nhẹ nhàng lắc đầu, “Đó là con của chúng ta, thì phải sinh nó ra chứ.Dù phải dùng đến bí thuật để cố sống thêm vài năm, cũng đáng! Lúc trước khi ta bị trọng thương, nếu như không sinh Ninh Nhi, cũng không biết có sống tiếp được hay không nữa.Ninh Nhi chính là giọt máu của chàng, lại là đứa con dùng mạng của đại ca ta đổi lấy.”
“Đại ca!” Kỷ Nhất Nguyên nhớ rõ năm đó, khi gặp đại kiếp nạn đeo bám suốt chặng đường trở về.
Một đợt đại kiếp nạn đã thay đổi vận mệnh của ba người.
Huynh muội Uất Trì cùng Kỷ Nhất Nguyên hắn.
“Mau dẫn muội muội ta đi đi! Đi mau!”
Kỷ Nhất Nguyên không bao giờ quên được cái bóng lưng cao lớn, oai hùng đứng đó gào thét…
“Nếu như không sinh Ninh Nhi, ta có thể sống thêm vài năm nữa, nhưng không cách nào có con được nữa, như vậy ta sẽ phải ôm hận cả đời.Nó có dòng máu của Kỷ tộc, cũng có dòng máu của Uất Trì Tộc.” Uất Trì Tuyết khẽ nói, “Mười năm nay ta ở cùng chàng, lại thêm một đứa con vô cùng thông minh…ta vô cùng vui, vô cùng thỏa mãn.Mười năm này là mười năm hạnh phúc và vui vẻ nhất cuộc đời ta đó.”
Kỷ Nhất Nguyên nhẹ nhàng nắm lấy tay nương tử.
“Ninh Nhi là niềm tự hào của ta.” Uất Trì Tuyết từ tốn nói, “Ta không hối hận chút nào khi sinh hạ được Ninh Nhi.”
“Ừ.” Kỷ Nhất Nguyên gật đầu nhẹ, “Ta hiểu…hiểu! Không đến một canh giờ nữa, tộc trưởng sẽ tới đây, để cho tộc trưởng xem xem.Có lẽ sẽ không đến mức gây go như vậy.”
Uất Trì Tuyết gật đầu, “Nếu như ta có thể sống thêm một năm, thì việc này tạm thời không nói cho Ninh Nhi.Còn nếu như ta không còn sống được bao lâu nữa, thì sẽ gọi Ninh Nhi quay về nhé.” Uất Trì Tuyết nhìn người đàn ông của mình, đôi mắt sáng lên, nói, “Nhất Nguyên, cả đời này ta có chàng và Ninh Nhi, ta đã cảm thấy mãn nguyện lắm rồi.Ta thật sự rất hạnh phúc.”
“Ừ!” Kỷ Nhất Nguyên nhìn thê tử, khẽ nói, “Ta cũng vậy.”
