Chương 677 Lại hợp tác

🎧 Đang phát: Chương 677

Đoạn Kiền Thái lảo đảo bay ngược hơn mười trượng, chật vật đứng vững giữa không trung, ánh mắt không giấu nổi vẻ kinh ngạc nhìn Ninh Thành.Gã không thể tin được rằng, lại có tu sĩ cùng cảnh giới có thể nghênh chiến trực diện với mình.Thậm chí, nếu xét kỹ, vừa rồi còn chưa thể coi là giao thủ ngang bằng.Gã chủ động tấn công trước, Ninh Thành chỉ kịp phòng ngự.Tưởng chừng thế cân bằng, nhưng thực tế, gã đã rơi vào thế hạ phong.
Trong lòng Đoạn Kiền Thái dấy lên một tia lo lắng, tên này rốt cuộc từ đâu chui ra? Dù chỉ là chiêu thăm dò, nhưng Đoạn Kiền Thái hiểu rõ, Ninh Thành không hề kém cạnh, thậm chí còn nhỉnh hơn gã một bậc.Nếu còn muốn động thủ, chỉ có thể dùng tuyệt chiêu áp đáy hòm.
Nhưng gã có át chủ bài, ai dám chắc đối phương không có?
Về lý trí, Đoạn Kiền Thái tự tin mình hơn đứt chín mươi chín phần trăm tu sĩ.Gã không bao giờ đánh cược vào những trận chiến vô vọng, luôn cần mười phần nắm chắc trước khi giao đấu.Phải hiểu rõ bản thân và đối thủ, gã mới ra tay.
Từ khi tu luyện đến nay, lần duy nhất gã chịu thiệt là bị Ninh Thành gài bẫy.Nhưng ngay cả vậy, gã vẫn có chuẩn bị để bảo toàn tính mạng.
Việc tiến vào Vĩnh Dạ Vực, khe hở giữa các vị diện này, không giống như những người khác bị ép buộc, gã chủ động tìm đến.Mục đích chỉ có một: chỉ có trải qua gian khổ hiểm nguy, mới có thể rèn luyện thành cường giả chân chính.
Vài năm trước, tại Vĩnh Dạ quảng trường, Ninh Thành đã có thể đỡ được một kích của gã, thậm chí còn khiến gã phải dựa vào bí thuật để thoát thân.Từ đó, gã đã coi Ninh Thành là một đối thủ đáng gờm.Chính vì vậy, lần gặp lại này, gã nóng lòng muốn diệt trừ Ninh Thành.
Nhưng sự thật lại khiến gã chấn động lần nữa.Ninh Thành không chỉ đột phá lên Thiên Vị Cảnh như gã, mà thực lực còn không hề thua kém, thậm chí còn mạnh hơn một chút.
“Ha ha.Ninh huynh quả nhiên lợi hại.Vừa rồi một đao kia là thủ đoạn lợi hại nhất của ta, Ninh huynh dễ dàng hóa giải.Tiểu đệ bội phục, xin chịu thua.” Đoạn Kiền Thái không chút do dự thu hồi thanh trường đao ám hồng, hướng Ninh Thành cười ha ha, ôm quyền một cách chân thành.
Ninh Thành gõ gõ vào cây trường thương đạo khí trong tay, làm ra vẻ kinh hồn bạt vía, “Á đù! Đoàn huynh, vừa rồi một đao kia thiếu chút nữa dọa hồn ta bay mất.May mà ta thiêu đốt một ngàn năm thọ nguyên, lại thiêu đốt thêm nửa dòng máu huyết, mới miễn cưỡng ngăn được.Thấy Đoàn huynh lợi hại như vậy, ta lại càng muốn thỉnh giáo.”
Đoạn Kiền Thái thầm rủa trong lòng, ngươi trông còn khỏe hơn ai hết, thiêu đốt một ngàn năm thọ nguyên, ngươi coi ai là đồ ngốc vậy? Nhưng gã vẫn nghiêm mặt nói, “Ninh huynh, chúng ta đã từng vào sinh ra tử, ta và huynh đều đã dùng tuyệt chiêu, đánh tiếp nữa lỡ có ai bị thương thì không hay.”
Gã tuyệt đối sẽ không tham gia vào những trận chiến vô vọng.Thậm chí, gã có thể giả vờ đáng thương, chỉ cần không phải rơi vào một trận chiến vô nghĩa.Gã càng coi trọng Ninh Thành, càng không tùy tiện động thủ, bại lộ át chủ bài của mình.Chỉ khi nào chắc chắn có thể giết chết Ninh Thành, gã mới ra tay dứt điểm.
“Đoàn huynh, vậy thì ta phải phê bình huynh rồi.” Ninh Thành cũng nghiêm túc, “Người tu đạo chính là nghịch thiên mà đi, nếu ngay cả một chút nguy hiểm và thương tổn cũng sợ, thì sau này tiến bộ sẽ khó khăn.Tỉ như huynh vừa nói, huynh có rất nhiều Hằng Nguyên Đan, muốn cho ta tu luyện.Ta đúng là không có Hằng Nguyên Đan, nhưng sao ta có thể lấy không của huynh được, ta giúp Đoàn huynh một tay, đó là phải…”
Vừa nói, tinh nguyên trên cây trường thương đạo khí của Ninh Thành lại dần ngưng tụ, rõ ràng là muốn động thủ lần nữa.
Đoạn Kiền Thái thầm chửi rủa, không chỉ vì gã không có một chút tự tin nào khi đối đầu với Ninh Thành, mà kể cả khi có, gã cũng muốn trì hoãn cuộc chiến này.Gã đến đây còn có việc quan trọng hơn phải làm, chứ không phải liều mạng với Ninh Thành.
“Á đù! Ninh huynh không nói ta quên mất chuyện này, ta còn một ít…”
Ninh Thành cắt ngang lời Đoạn Kiền Thái, “Ta còn thiếu mười vạn…”
Ninh Thành định nói mười vạn Hằng Nguyên Đan, nhưng biết đòi hỏi quá nhiều, Đoạn Kiền Thái không thể nào đáp ứng.Vừa rồi, sau khi thăm dò một chiêu, gã biết rằng dù có thể ngăn được Đoạn Kiền Thái, thì gã cũng có thể trốn thoát.Gã chắc chắn không giết được Đoạn Kiền Thái, nên chi bằng tranh thủ vơ vét chút lợi lộc rồi tính sau.
Nhưng lời còn chưa dứt, đã bị Đoạn Kiền Thái cắt ngang, “Chuẩn, chuẩn luôn, ta vừa hay còn mười vạn Vĩnh Vọng Đan.Thôi được, ta còn năm nghìn Hằng Nguyên Đan, cũng tặng luôn cho huynh nhé? Ta và Ninh huynh vừa gặp đã thân, chút tài nguyên tu luyện này có đáng là bao.”
Vừa nói, Đoạn Kiền Thái đã ném ra hai đống đan dược.
Ninh Thành cũng thầm rủa, tên này đến cả một cái nhẫn trữ vật cũng tiếc.Hắn đã nói chỉ có bấy nhiêu đan dược, chắc là dù có đòi thêm cũng vô ích.
Thôi thì có còn hơn không, Ninh Thành vung tay thu lại đan dược của Đoạn Kiền Thái, cười tủm tỉm hỏi, “Đoàn huynh, ta nhớ huynh quá nên đến thăm, không biết có gặp được huynh không, ai dè lại thật sự thấy huynh.”
Đoạn Kiền Thái vỗ tay, vẻ mặt mừng rỡ nói, “Ta đã nói mấy ngày nay tâm tình rất tốt, cứ cảm thấy sẽ gặp được Ninh huynh ở Vĩnh Dạ Vực, quả nhiên là linh nghiệm.Phải rồi, Ninh huynh, ở Vĩnh Dạ Vực còn có Túc Gia, năm xưa đã gài bẫy chúng ta một vố, hay là huynh đệ ta liên thủ lần nữa, đánh sập Túc Gia, Ninh huynh thấy thế nào?”
“Cái này…” Ninh Thành nhíu mày, trầm ngâm không nói.Đoạn Kiền Thái này quả nhiên cũng có ý định cướp bóc.Hắn không biết Túc Gia có bao nhiêu thứ tốt, nhưng Đoạn Kiền Thái chắc chắn biết.Một kẻ gian xảo như Đoạn Kiền Thái, tuyệt đối không vô duyên vô cớ bị trói đến cửa Túc Gia làm con rể.Chắc chắn gã có mưu đồ gì đó, chủ động gia nhập Túc Gia, thậm chí cố tình để lộ một phần tài sản, thu hút sự chú ý của Túc Gia.
Do dự một hồi, Ninh Thành mới lên tiếng, “Ta sợ thực lực của chúng ta không đủ, mà Túc Gia lại quá mạnh.Lỡ có chuyện gì, ta chạy cũng không kịp, ta lại không có bùa chú gì cả…”
Đoạn Kiền Thái thầm khinh bỉ Ninh Thành từ đầu đến chân, ngươi mà chạy không kịp á? Lần trước chính lão tử mới suýt chút nữa không thoát được.Ngươi cố ý đến thăm ta á? Ngươi chỉ ước gì ta chết sớm một chút thôi thì có.
Dù khinh bỉ Ninh Thành, gã vẫn phải đáp lời, “Lần này chúng ta bố trí trước một đường lui, ta hơi tinh thông trận pháp, có thể bố trí một cái trì hoãn trận pháp.Khi trận pháp kích hoạt, phong tỏa đại trận của Vĩnh Dạ quảng trường có thể trì hoãn ba đến năm hơi thở mới đóng lại.Ba đến năm hơi thở là đủ để chúng ta rời khỏi đây.”
Trình độ trận pháp của Ninh Thành Đoạn Kiền Thái đã biết từ lâu, kém xa gã.Điều này cũng dễ hiểu.Gã có thể trở thành một đế trận sư tiếp cận thất cấp hoàn toàn là nhờ cơ duyên, loại cơ duyên này không phải ai cũng có được.
“Vậy làm phiền Đoàn huynh, nếu đã vậy, ta đành liều mạng giúp Đoàn huynh vậy.” Ninh Thành nghiến răng nói.
Đoạn Kiền Thái hoàn toàn không để ý đến vẻ mặt nghiến răng nghiến lợi của Ninh Thành, nói đơn giản, “Ninh huynh, chuyện này do ta khởi xướng, lát nữa trì hoãn trận pháp cũng do ta bố trí.Vậy chiến lợi phẩm chúng ta sẽ phân chia thế nào? Ý ta là hai thành…”
Ninh Thành đến Túc Gia hiển nhiên cũng muốn kiếm chác chút đỉnh, thực tế hắn không biết Túc Gia có những gì.Hiện tại Đoạn Kiền Thái muốn chia nhiều hơn, hắn không chút do dự cắt ngang lời Đoạn Kiền Thái, “Đoàn huynh, Túc Gia có những gì, ta hiểu rõ hơn huynh nhiều.Trước đây ta tìm cách đến Túc Gia, cũng có cùng mục đích với huynh, chỉ là ta đánh giá thấp thực lực của Túc Gia mà thôi.Phương án phân chia của huynh ta đồng ý, hai thành để riêng, còn lại chia đều.Ta cũng biết Túc Bạch Kiều có quan hệ với Đoàn huynh.Hai thành này…”
Lần này đến lượt Đoạn Kiền Thái cắt ngang Ninh Thành, “Ninh huynh, chúng ta vừa gặp đã thân, lại là hợp tác, chi bằng chia đều hết, không cần để riêng hai thành làm gì, như vậy tránh xa lạ.”
Gã không hề nghi ngờ lời của Ninh Thành, với sự gian xảo của Ninh Thành, tuyệt đối không phải vô tình đến Túc Gia, còn cố ý khoe khoang tài sản.Như vậy có thể thấy, mục đích của Ninh Thành và gã là giống nhau.
Ninh Thành gật đầu, “Vậy cứ làm như vậy đi.”
Thầm nghĩ, ngươi nói sớm như vậy thì có phải xong rồi không.

Đoạn Kiền Thái quả thực không hề nói dối, trình độ trận pháp của gã có lẽ không cao hơn Ninh Thành, nhưng trì hoãn trận pháp do gã bố trí không có bất kỳ sơ hở nào, ngay cả Ninh Thành cũng phải bội phục.Hơn nữa Ninh Thành đã nhìn ra, lần này Đoạn Kiền Thái bố trí trì hoãn trận pháp không hề giở trò, mỗi người một quả trận kỳ là thật.
Sau khi tiến vào Vĩnh Dạ Thành, Đoạn Kiền Thái nhỏ giọng truyền âm cho Ninh Thành, “Túc Gia hiện tại tu vi cao nhất cũng chỉ là Thiên Vị Cảnh, Ninh huynh chúng ta giết sạch Túc Gia rồi động thủ, hay là động thủ trước rồi mới sát nhân?”
Ninh Thành thầm khinh bỉ trong lòng, tên này thật là độc ác, hắn đến Túc Gia thuần túy là để cướp đoạt tài nguyên tu luyện.Còn Đoạn Kiền Thái dù sao cũng đã từng làm con rể Túc Gia, vừa đến đã muốn giết sạch.
“Túc Gia thủ đoạn độc ác như vậy, nhớ lại trước đây chúng ta suýt chút nữa bị Túc Gia giết chết, nếu đã đến đây thì phải giết sạch.Theo ta thì thế này, chúng ta thu hết đồ đạc vào tay rồi mới diệt Túc Gia thì sao?” Ninh Thành cười tủm tỉm nhìn Đoạn Kiền Thái nói.
Một khi vật đã vào tay, hắn mới không có tâm trạng đi giết tu sĩ Túc Gia, chuồn nhanh mới là thượng sách.Còn Đoạn Kiền Thái, tốt nhất là đi giết sạch, hắn không tin Túc Gia không có cường giả Vĩnh Hằng Cảnh và truyền tống phù.Nếu có truyền tống phù, tùy thời truyền tống trở về, vậy thì toi công.Hơn nữa, theo lời Đoạn Kiền Thái, Túc Gia nắm trong tay khí tức phong tỏa đại trận của Vĩnh Dạ Thành, nếu bị phong tỏa ở trong Vĩnh Dạ Thành, ai biết chuyện gì sẽ xảy ra?
“Được, chúng ta quyết định như vậy, đám cháu chắt Túc Gia kia, ta hận không thể ăn tươi nuốt sống chúng.Nếu không phải Ninh huynh muốn lấy đồ trước, ta nhất định phải diệt môn trước.” Đoạn Kiền Thái ngoan độc nói, giọng điệu như thể gã hận không thể lập tức giết chết tất cả mọi người Túc Gia, chỉ là vì Ninh Thành khuyên can, mới miễn cưỡng kìm nén sát ý.
(Hai thằng này thằng nào cũng xứng đáng đoạt giải Oscar cả!^^)
Vĩnh Dạ Thành không có tu sĩ Vĩnh Hằng Cảnh, Ninh Thành và Đoạn Kiền Thái dễ dàng tiến vào phạm vi hộ trận của Túc Gia.
“Ninh huynh, trước đây huynh điều tra thế nào? Theo ta điều tra, Vĩnh Hằng Đan trì của Túc Gia không nằm ở phía sau viện, mà ở tiền viện.” Sau khi tiến vào hộ trận của Túc Gia, Đoạn Kiền Thái tiếp tục truyền âm cho Ninh Thành.
Ninh Thành kinh ngạc trong lòng, Túc Gia có Vĩnh Hằng Đan trì? Thảo nào sau khi tu sĩ Vĩnh Hằng Cảnh của Túc Gia rời đi, Đoạn Kiền Thái vội vã đến đây.Hắn còn tưởng Đoạn Kiền Thái vừa muốn phát tài, vừa muốn trả thù, hóa ra Đoạn Kiền Thái không chỉ có cùng mục đích với hắn, mà còn chuẩn xác hơn, chính là vì Hằng Nguyên Đan trì.
Đoạn Kiền Thái thận trọng vô cùng, tâm tình Ninh Thành thoáng thay đổi, hắn biết mình lại bị chơi một vố.Ninh Thành hoàn toàn không biết Túc Gia có Hằng Nguyên Đan trì, lúc này răng của hắn đều hận đến ngứa ngáy.

☀️ 🌙