Đang phát: Chương 677
Mãi một lúc sau, Tổng Biên Tập Bob mới khó khăn kìm được cơn ho, mặt vẫn còn đỏ bừng.Ông ta run rẩy dí mạnh điếu thuốc còn hơn nửa vào gạt tàn, im lặng một lúc rồi chậm rãi nói:
– Thống chế, nếu ngài vẫn muốn đưa câu chuyện đó vào buổi phỏng vấn này…Tôi từ chối đăng.Ít nhất, tôi không muốn nó được công bố dưới tay tôi!
Vị lão nhân nằm trên giường bệnh đang ở giai đoạn suy yếu nhất của cuộc đời.Trong phòng không nên có khói thuốc, nhưng Bob và Ngũ Đức vẫn không nhịn được, mở hộp thuốc lá Ba số 7 trên bàn, liên tục đốt hết điếu này đến điếu khác, rít lấy rít để.
Buổi phỏng vấn cuối cùng này là vì lão nhân muốn tự mình giải thích về cuộc đời mình, trước khi tấm quân kỳ đen phủ lên quan tài của ông.Trách nhiệm quá lớn đè nặng lên hai phóng viên, nhất là sau khi nghe xong câu chuyện kia.
Vụ này có tính phiêu lưu chính trị cao, nhưng Bob ít khi lo lắng về điều đó.Nếu không, ông đã không lên án mạnh mẽ nghị viên Mạch Đức Lâm năm xưa.Nhưng giờ ông phải nghĩ đến cảm xúc của mình.Ông không muốn viết những chuyện đen tối như vậy trong buổi phỏng vấn cuối cùng của vị lão nhân.
Lý Thất Phu mệt mỏi, nửa nằm nửa ngồi trên giường, những vết đồi mồi trên mặt không còn chút ánh sáng nào, như cây thiếu nước lâu ngày, khiến người ta có cảm giác ông có thể bị gió thổi bay thành bụi bất cứ lúc nào.Nhưng trên mặt ông luôn nở một nụ cười bình tĩnh, như thể ông đã nhìn thấu mọi lẽ sinh tử.
Ông nhìn hai phóng viên đang kinh hãi, cười hiền:
– Nhật báo Đặc khu Thủ Đô là tờ báo tạm được nhất trong Liên Bang.Hai vị cũng là những phóng viên giỏi.
Bob và Ngũ Đức chỉnh lại tư thế ngồi, nghiêm chỉnh hơn.Được Thống chế khen ngợi, họ không tránh khỏi kiêu ngạo, nhưng cũng có chút căng thẳng.
– Trách nhiệm của phóng viên giỏi, chẳng lẽ là không dám đăng một câu chuyện thật sao?
Lão nhân cười nhạt, giọng khàn khàn vang vọng trong căn phòng im lặng, làm làn khói thuốc chao đảo:
– Gã Bảo Dưỡng Sư phản quốc nổi tiếng nhất trong Hiến Lịch 37 Liên Bang kia, đúng là em trai ta.Chuyện này có gì mà không thể viết?
Tổng Biên Tập Bob dựa nhẹ vào lưng ghế, xoa cằm, im lặng một lúc rồi đột ngột hỏi:
– Ngài muốn đưa câu chuyện này vào bản ghi chép, có phải là muốn chia sẻ áp lực cho Thượng Tá Hứa Nhạc?
Bàn tay gầy guộc như rễ cây đặt im lìm trên tấm đệm trắng như tuyết, thấy rõ cả tĩnh mạch dưới da, nhưng không cảm nhận được chút khí tức sinh mệnh nào.Lão nhân cười nhạt, nhẹ giọng:
– Cả đời ta đã nhận vô số vinh quang từ người dân Liên Bang.Nhưng ta đã giấu họ nhiều chuyện.Đến lúc sắp xuống mồ rồi, cuối cùng cũng thấy xấu hổ.Ngoài ra, cũng có một phần nguyên nhân mà cậu đã đoán.Những người trẻ như Hứa Nhạc không nên bị liên lụy bởi những chuyện xấu hổ của thế hệ trước.Liên Bang đang cần hắn, chúng ta, không, chính xác hơn là các người về sau rất cần hắn.
– Cho nên ngài mới không tiếc bôi nhọ mình, để giảm bớt sự không tin tưởng của Liên Bang đối với Thượng Tá Hứa Nhạc?
Tổng Biên Tập Bob giơ bút máy lên, nghiêm túc nhìn lão nhân trên giường.
Tiếng ho kịch liệt vang lên từ thân hình già nua, như tiếng chuông cổ bị gió thời gian thổi quét.
Lão nhân khó khăn đưa tay gầy guộc lau bọt mép, chậm rãi nói:
– Ta chỉ muốn Liên Bang hiểu rằng, anh trai của kẻ phản quốc không nhất thiết là kẻ phản quốc.Vậy, Hứa Nhạc là học trò của kẻ phản quốc, cũng không nhất thiết phải là kẻ phản quốc.
– Nhưng nếu dân chúng Liên Bang vì câu chuyện này mà phẫn nộ hơn, thậm chí giận chó đánh mèo Thượng Tá Hứa Nhạc, thì ý nguyện của ngài chẳng phải đã phản tác dụng sao?
– Ta tin rằng nhân dân Liên Bang sẽ tin ta!
Lão nhân chậm rãi nói.Hai chữ “tin tưởng” đơn giản đại diện cho thân phận vĩ đại của ông, mà không ai dám nghi ngờ.
Tổng Biên Tập Bob ngẩn người, rồi nhẹ nhàng gật đầu, nhìn bút máy trong tay, trầm tư một lúc lâu rồi ngẩng lên, nghiêm túc nói:
– Tôi đồng ý với ngài.Câu chuyện giữa ngài và em trai ngài, tôi sẽ giữ nguyên không thay đổi, đưa vào bài phỏng vấn này.
– Cảm ơn!
– Thống chế, về phần bài phỏng vấn hôm nay, có thể đưa vào vài chuyện mà dân chúng cảm thấy hứng thú không?
Tổng Biên Tập Bob châm thêm một điếu thuốc lá Ba số 7, đặt quyển sổ ghi chép lên đầu gối, hưng phấn hỏi:
– Chẳng hạn như sở thích của ngài, cuộc sống sau khi về hưu có gì thú vị? Mấy năm gần đây, chuyện gì khiến ngài vui vẻ nhất, hoặc thương tâm nhất? Đã mấy chục năm rồi, giới tin tức Liên Bang chưa từng khai thác thông tin gì về nội dung này.Hơn trăm tỷ dân ở ba Đại khu Đông Lâm, Tây Lâm, Thượng Lâm cũng rất tò mò.
– Nói về ta ư? Ta chỉ là một lão già vô vị, không có gì đặc biệt.
Lão nhân đưa tay xoa ngực, cố gắng cười nhạt:
– Hơn nữa tính ta rất nóng nảy, liều lĩnh.Như lúc này vậy, thấy các cậu hút thuốc, ta lại nhớ rằng mình đã mười năm chưa được hút điếu nào, tóm lại là ta thấy hơi bực.
Tổng Biên Tập Bob khẽ cười, nhưng không từ bỏ cơ hội phỏng vấn một nhân vật được hàng trăm hàng ngàn tỷ người sùng bái, tò mò hỏi:
– Vậy chuyện gì khắc sâu nhất trong ký ức của ngài? Có phải là khoảnh khắc ngài điều khiển Robot M37 giết chết Hoàng đế Đế Quốc năm đó không?
– Đương nhiên là không!
Lý Thất Phu nheo mắt, nhìn làn khói thuốc, chậm rãi nói:
– Đó cũng chỉ là một trận chiến thôi, cũng giống như vô số trận chiến khác mà ta đã tham gia, về cơ bản không có gì khác nhau.
Lão nhân cúi đầu, nhìn hai người đang cật lực ghi chép, khẽ nhướng mày, khàn khàn nói:
– Chuyện khắc sâu nhất trong trí nhớ của ta, là lúc ở trên lãnh thổ Đế Quốc, khi ta ôm một đứa bé trước mặt mình.Lúc ấy vừa vặn có một làn khói thuốc tan đi, ánh sáng mặt trời chiếu thẳng lên khuôn mặt cô bé…Khuôn mặt xinh đẹp mà hơi gầy yếu đó như một đóa hoa nhỏ vừa được gió thổi mở cánh cuối cùng.
– Vậy thời điểm vui vẻ nhất của ngài là lúc nào?
Tổng Biên Tập Bob tò mò hỏi:
– Là lúc đạt được thắng lợi cuối cùng trong trận đại chiến thứ hai với Đế Quốc? Hay là vào ngày ngài cởi bộ quân phục Thống chế Liên Bang, chính thức về hưu?
– Thống chế Liên Bang không phải là một công việc có thể có được một ngày vui vẻ nào.
Lão nhân xoa hai má đã chảy xệ, tiếc nuối nói:
– Về hưu vốn là một chuyện vui với người bình thường.Nhưng với ta, kết quả cũng không vui vẻ gì.Ta đã nói với hai người rồi, tổ quân y không cho ta hút thuốc, tổ an toàn không cho ta ra quảng trường cắt cỏ, tổ tuyên truyền không cho ta đến sòng bạc giải trí.
– Một Thống chế dù về hưu vẫn là một Thống chế, mất hết tự do, có lẽ chỉ khi chết mới có được tự do vĩnh viễn…
Trên khuôn mặt già nua đột nhiên hiện lên một nụ cười tự giễu.Thống chế Lý Thất Phu khẽ nói, như tự nói với mình, hoặc tự thôi miên mình, rồi nhắm mắt lại, buông tay, rơi xuống.
Tiếng cảnh báo vang lên khắp phòng.Bức tường thủy tinh trong suốt rút nhanh xuống sàn nhà.Đám chuyên gia quân y biểu tình nghiêm trọng, tay cầm bình cấp cứu, lao tới với tốc độ cao.Đám tướng lĩnh cao cấp phản ứng chậm hơn thì trợn tròn mắt, đứng sững tại chỗ.
Viện trưởng Bệnh viện Trung ương Lục quân phản ứng nhanh nhất, hoảng sợ lao đến bên giường bệnh, đặt tay lên ngực trái lão nhân, bắt đầu xoa bóp tim nhân tạo.
Đúng lúc này, đôi mắt mệt mỏi của lão nhân đột nhiên mở to, lộ ra ánh tinh quang, rồi lại bình tĩnh và trêu tức.
Đám người vừa lao đến choáng váng.Viện trưởng Bệnh viện Trung ương Lục quân khó hiểu gãi đầu, liếc nhìn những đường cong biểu đồ đã trở lại bình thường trên màn hình, cười ngây ngô.
– Thấy không, tuy ta là Thống chế sắp chết, nhưng vẫn bị họ quản lý như vậy đấy.
Lý Thất Phu liếc nhìn hai phóng viên đang há hốc mồm, cười nhạt:
– Chuyện họ làm giỏi nhất là dùng đủ lời nói dối để lừa ta.Rõ ràng nói đây là kính một chiều, bên kia không nhìn thấy ta.Kết quả thì sao? Họ luôn nhìn chằm chằm vào ta, còn cố tình diễn trò, diễn như không thấy ta, thật là vất vả.
Tổng Biên Tập Bob và phóng viên Ngũ Đức nhìn nhau, vỗ ngực nén nỗi khiếp sợ, cứng ngắc ngồi xuống ghế, cảm thấy miệng đắng ngắt.Họ vội bưng ly nước lên uống ừng ực.
– Thầy, nếu không theo dõi toàn diện, làm sao biết được ngài đang ngủ hay là…
Viện trưởng Bệnh viện Trung ương Lục quân là sĩ quan quân y của Doanh đoàn I Sư đoàn Thiết giáp 17 năm xưa.Ông thấy vẻ mặt không đồng tình của Lý Thất Phu, khẽ nhún vai, trả lời, không chút căng thẳng.
– Cút hết đi cho ta!
Sắc mặt Lý Thất Phu nghiêm khắc mắng lớn, rồi quay sang Tổng Biên Tập Bob, giơ tay phải lên, hé hai ngón tay, ho khan hai tiếng, rồi ra vẻ bình tĩnh nói:
– Cho ta một điếu thuốc lá!
Các nhân viên quân y đã lui về vị trí công tác.Tổng Biên Tập Bob nghe thấy yêu cầu kia, ngẩn người, khó xử nhìn vị đại lão trong giới y bác sĩ cầu cứu.
Viện trưởng nhìn thấy trong mắt lão nhân có cả sự bình tĩnh và cầu khẩn, không hiểu sao, ông cảm thấy tim mình như bị dao đâm, đau đớn, nhưng không dám nhìn tiếp.Ông nuốt tiếng thở dài, cố gắng mỉm cười, nói một câu trào phúng, rồi khẽ cúi người chào, rời khỏi phòng bệnh.
Phóng viên Ngũ Đức nhanh chóng đứng lên, cố gắng chạy nhanh tới, nhưng vẫn cố không gây ra tiếng động, đi đến bên giường bệnh, lấy ra một điếu thuốc lá, cẩn thận nhét vào môi khô quắt của lão nhân, rồi hai tay run run cầm bật lửa kim loại, bật lửa châm thuốc.
Không biết có phải vì được tiếp xúc gần gũi với lão nhân hay không, mà phóng viên Ngũ Đức đặc biệt khẩn trương, ngón tay, cổ tay và toàn thân cứ run rẩy.
Lý Thất Phu chăm chú và sảng khoái rít một hơi thuốc.Sau khi cau mày trầm mặc một lúc, như đang phân tích xem điếu thuốc này và những điếu thuốc mười năm trước, còn có những điếu thuốc trên chiến trường nhiều năm trước, có gì khác nhau hay không.Nhưng cuối cùng ông đành từ bỏ, cười nhạt:
– Cảm ơn!
Rồi trong mắt ông đột nhiên lóe lên một tia sáng, khàn khàn nói:
– Thuốc lá dường như thật sự giúp người ta nhớ lại chuyện xưa…Bây giờ ta đột nhiên nhớ ra, thời điểm nào ta cảm thấy vui vẻ nhất trong đời.
Tổng Biên Tập Bob lập tức nghiêm túc, đầu bút lại bắt đầu ghi chép.
– Vẫn là ở trên lãnh thổ Đế Quốc.Năm ấy, khi Chiến hạm vận tải gặp phải sự mai phục của Hạm đội Đế Quốc, Sư đoàn Thiết giáp 17 bị buộc phải khẩn cấp đáp xuống một tinh cầu hành chính của Đế Quốc.Theo tin tình báo của Liên Bang, ở phía Đông Bắc của tinh cầu đó có hai Đại đội Thiết giáp cường hãn nhất của Quân đội Hoàng gia Đế Quốc, đám gia hỏa Cận vệ quân Hoàng gia Hắc Cận Quân…Ta không biết đám tiểu tử của ta sẽ tổn thất bao nhiêu, nên tâm trạng rất tệ.Kết quả ngay sau khi tiếp xúc với địch quân, mới phát hiện ra…hóa ra vận khí của Sư đoàn Thiết giáp 17 chúng ta thật sự không tệ.
Ánh mắt lão nhân nheo lại, trên mặt nở nụ cười nhạt, nhưng rất trào phúng:
– Trên tinh cầu đó không có Đại đội Hoàng gia Đế Quốc nào cả, chỉ có mười vạn tân binh bản thổ đóng quân ở đó thôi.Sức chiến đấu của chúng có thể nói là lớn hơn con số 0 một chút mà thôi.
– Chuyện gì khiến người ta vui vẻ nhất hả? Đương nhiên là lúc anh tưởng mình đang lâm vào tuyệt cảnh, lại đột nhiên phát hiện trời xanh đối xử tốt với mình, cho anh đụng phải một tên ngu ngốc!
