Đang phát: Chương 675
Tả Mạc cảm thấy mọi chuyện thật lạ lùng.
Hai gã già xấu xí kia cứ liên tục tìm đến gây sự.Ồ, không đúng, họ là cao thủ Phản Hư kỳ, đối phó với những kẻ yếu như Tả Mạc thì không thể gọi là “gây sự” được.
Hai lão già này bỗng dưng trở nên dai dẳng như mấy gã bán hàng đa cấp, ngày nào cũng phải đánh nhau vài trận mới chịu được, nếu không thì cứ thấy bứt rứt khó chịu.
Tả Mạc không hiểu ý đồ của họ, nhưng đây lại là điều hắn mong muốn.Mục đích của hắn là kéo hai gã kia đi càng xa càng tốt, để Công Tôn Sai và Biệt Hàn có cơ hội hành động.Tả Mạc lo sợ hai tên kia phát hiện ra mình bị lừa, quay lại giúp Giang Triết thì mọi chuyện sẽ hỏng bét.
Đã muốn đánh nhau thì cứ đánh thôi!
Càng đánh Tả Mạc càng thấy kỳ lạ, tranh thủ lúc rảnh rỗi, hắn hỏi Bồ Yêu trong thức hải.
“Bọn họ muốn lợi dụng các ngươi để lĩnh ngộ thần lực.” Bồ Yêu ranh mãnh liếc mắt là nhìn thấu ý đồ của đối phương.
Tả Mạc bừng tỉnh ngộ ra, rồi cười nham hiểm.
Hắn đâu chỉ biết mỗi thần lực, trong ba người, chỉ có A Quỷ là thuần thục thần lực, còn Tằng Liên Nhi và Tả Mạc đều tinh thông ma công.Bình thường, họ không dám dùng ma công đối phó với cao thủ Phản Hư kỳ, nhưng hiện tại đối phương đang bị thương, thực lực suy giảm nên vẫn có thể miễn cưỡng ứng phó được.
Với bản tính con buôn của mình, Tả Mạc không đời nào bỏ qua món hời này.Cơ hội tự tìm đến tận cửa, không ra tay thì không phải là Tả Mạc rồi!
Trời thật có mắt, tìm đâu ra cao thủ Phản Hư kỳ để luyện tập miễn phí cơ chứ!
Cơ hội tốt thế này mà bỏ qua thì đúng là đáng bị trời đánh!
Rất nhanh, Tịch Chính và Đái Đào phát hiện ra Tả Mạc chủ động khiêu chiến nhiều hơn hẳn.
Hai người mừng rỡ, trong ba người, thần lực của Tả Mạc là tinh thuần nhất, là mục tiêu tốt nhất để lĩnh ngộ.Khiêu chiến ư? Họ vui vẻ chấp nhận.
Nhưng chẳng bao lâu sau, họ nhận ra có gì đó không ổn.
Dù Tằng Liên Nhi hay Tả Mạc có bị đánh đến chết cũng không chịu dùng thần lực.Nếu chỉ có vậy thì cũng không sao, tu luyện đến cảnh giới Phản Hư kỳ thì ắt hẳn phải có lòng kiên nhẫn.
Hai người nhanh chóng thay đổi chiến thuật, chuyển sang đánh lâu dài.
Ma công dùng hết thì ta không tin ngươi không dùng thần lực!
Và thế là một bi kịch bắt đầu.
Sau nửa canh giờ giao chiến, Tả Mạc bắt đầu có dấu hiệu đuối sức, mặc dù hai người cũng có chút mệt mỏi nhưng trong lòng vô cùng mừng rỡ.
“Tiểu tử! Hết chịu nổi rồi hả? Thần lực đâu, lôi ra dùng đi!”
Nhưng Tả Mạc lại nhe răng cười với họ.
Yêu thuật!
Từ tiểu yêu thuật đến tiểu Thiên Diệp Thủ, rồi đến các loại cổ hoang tế thuật thi nhau xuất hiện như pháo hoa, khiến hai người hoa cả mắt.Ngay cả những chiêu thức hắn chỉ biết sơ sơ như Thiên Nam Tiễn Thuật, Thương Ngân Thuật cũng được đem ra sử dụng.
Lúc này hai người mới nhớ ra, tình báo có nói hắn biết một chút yêu thuật.
Nhưng thế này mà gọi là “một chút” sao?
Hai người trở tay không kịp.Tả Mạc cảm thấy cơ hội này quá hiếm có nên vô cùng quý trọng, phát huy vượt xa ngày thường, giằng co mấy canh giờ, cơ hồ tất cả yêu thuật hắn biết đều đã được sử dụng mấy lượt rồi mới chịu dừng lại.
Hai người kia dù là cao thủ Phản Hư kỳ cũng bắt đầu thở dốc!
Đái Đào lau mồ hôi trên trán, thở hổn hển nói: “Giữ chặt hắn, không thể để hắn chạy thoát, nếu không công sức hôm nay đổ sông đổ biển hết!”
Tịch Chính cũng thở nặng nhọc, gật đầu đồng ý.Nhưng ngoài dự đoán của họ, Tả Mạc lại một lần nữa xông lên.
Hai người tập trung tinh thần, vô cùng mong đợi!
Thần lực!
Cuối cùng cũng bắt đầu rồi sao?
Tả Mạc mở màn bằng một nắm Âm Hỏa Châu, sau đó là hơn mười phát Lưu Ly Thiên Ba, các loại pháp quyết âm hệ thi nhau giáng xuống như mưa.
Hai người ngỡ như mình đang nằm mơ!
Không biết từ khi nào Tả Mạc đã có thêm một thanh phi kiếm trên tay, thi triển một loại kiếm quyết quỷ dị, thậm chí còn có cả kiếm ý nữa!
Tịch Chính và Đái Đào hoàn toàn đơ người, vẻ mặt mờ mịt, ánh mắt thất thần.
Biết yêu thuật thì còn có thể hiểu được, dù sao thì yêu ma vốn là một thể, ma tộc biết yêu thuật cũng không có gì lạ.Nhưng từ khi nào lại có ma tộc biết pháp quyết? Lại còn thiện tu, phù tu rồi cả kiếm tu nữa, khoa trương nhất chính là kiếm ý!
Kiếm ý vô cùng thuần khiết!
Đây là gián điệp của Côn Luân phái cài vào sao?
Lúc đầu, Tả Mạc còn có chút ngượng nghịu vì lâu rồi không dùng phi kiếm.Nhưng rất nhanh, hắn đã quen tay trở lại, những pháp quyết xa lạ trước kia giờ hiện rõ trong đầu.
Bây giờ kinh nghiệm đã phong phú hơn nên cách hắn suy nghĩ về những pháp quyết này cũng đã khác trước.
Ly Thủy Kiếm Quyết trong tay hắn uy thế tăng vọt, trở nên uy nghiêm hơn.Tả Mạc hưng phấn vung kiếm, hoàn toàn rơi vào cảnh giới vong ngã, lúc đầu còn tuân theo kiếm quyết, nhưng sau đó dần dần tự mình điều chỉnh.
Ly Thủy Kiếm Quyết chỉ là kiếm quyết tam phẩm, dù thế nào cũng không thể uy hiếp được hai tu giả Phản Hư kỳ, nhưng Tả Mạc ngẫu hứng vượt qua khỏi phạm trù của Ly Thủy Kiếm Quyết, kiếm ý của hắn biến đổi trở nên càng khó lường hơn.
Đương nhiên, dù Tả Mạc có biến hóa thế nào thì kinh nghiệm tu luyện kiếm quyết của hắn vẫn còn quá non nớt, không thể nào một ngày mà giác ngộ được, áp lực hắn mang lại cho hai người kia cũng chỉ ở một mức độ nhất định.
Hắn không uy hiếp được Tịch Chính và Đái Đào, ngược lại Tịch Chính và Đái Đào cũng không uy hiếp được Tả Mạc.
Hai người cảm thấy đây đúng là một sự dày vò, chỉ mong thời gian trôi nhanh, cố gắng tiếp tục chống đỡ.
Khi uy lực pháp quyết của Tả Mạc dần yếu đi, dấu hiệu linh lực hao hết trở nên rõ ràng thì hai người suýt chút nữa vui mừng đến phát khóc.
Không nói nhiều, hai người đồng thời tiến lên chuẩn bị giữ chặt Tả Mạc, lúc này ngươi không dùng thần lực thì ngươi định dùng cái gì?
Một lần nữa, hàm răng trắng như tuyết của Tả Mạc lại hiện ra, hắn nhếch miệng cười, đồng thời ném mấy hạt Thái Dương Tử vào miệng!
Thần lực dâng trào, lưu chuyển trong cơ thể hắn, rồi lại hóa thành ba loại lực!
Trước đây, khi chuyển hóa thần lực thành ba loại lực, Tả Mạc cần chút thời gian, nhưng bây giờ lĩnh ngộ của hắn với ba loại lực đã đủ sâu sắc nên quá trình chuyển hóa này diễn ra vô cùng nhanh chóng.
Ba loại lực trong nháy mắt lại tràn đầy!
Tả Mạc vặn người quay lại.
Đánh tiếp!
——————————
Lê Tiên Nhi đọc xong hạc giấy mà môn phái gửi tới, trong lòng không khỏi dậy sóng.
Nội dung trong hạc giấy rất nhiều và vô cùng kinh ngạc, dù đã trải qua không ít chuyện nhưng những gì viết trong hạc giấy vẫn khiến nàng sốc.Ở đoạn cuối, gia gia với giọng điệu vô cùng nghiêm túc, yêu cầu nàng mang theo người, không tiếc bất cứ giá nào phải chặn được ba người Tả Mạc.
Lần này, để bảo vệ nàng đi sứ, môn phái đã cử đi rất nhiều người, những hộ vệ của nàng đều là tinh nhuệ, tuy không có tu giả Phản Hư kỳ nhưng Nguyên Anh kỳ thì có không ít.
Nàng hiểu rõ tầm quan trọng của chuyện này đối với Thiên Hoàn, lập tức đưa ra quyết định.
“Nàng phải đi sao?” Hi thất kinh, khuôn mặt tuấn tú lộ rõ vẻ không cam lòng.
“Đúng vậy, có chút chuyện quan trọng, thực sự xin lỗi! Mong đại ca thay muội gửi lời chào tới Địch Soái, những ngày này đa tạ Địch Soái đã khoản đãi.” Lê Tiên Nhi thành khẩn nói: “Cũng cảm tạ Hi đại ca, nếu không có Hi đại ca dẫn tiểu muội đi du ngoạn thì muội đã không có cơ hội được chiêm ngưỡng nhiều cảnh đẹp đến vậy.Sau này nếu Hi đại ca rảnh rỗi, nhớ tới Thiên Hoàn làm khách nhé, tiểu muội cũng có chút kinh nghiệm dẫn đường đó.”
Dù trong lòng cảm thấy mất mát nhưng Hi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, nở nụ cười như gió xuân: “Nhất định sẽ có ngày bái phỏng, Tiên Nhi muội muội sẽ quay về Thiên Hoàn chứ?”
Lê Tiên Nhi lắc đầu: “Chuyện này là ở Ma giới.”
Hai mắt Hi sáng rực lên: “Ồ, Ma giới? Vậy thì ta không thể bỏ mặc được rồi! Hiện giờ Ma giới rất hỗn loạn, rất không an toàn.Mong Tiên Nhi muội muội cho ta một cơ hội được làm hộ hoa sứ giả!”
Lời nói của Hi nửa đùa nửa thật.
Lê Tiên Nhi hơi trầm ngâm, sau đó thoải mái cười nói: “Vậy tiểu muội xin đa tạ Hi đại ca, chỉ mong đừng làm lỡ chính sự của Hi đại ca là được!”
“Ta thì có chính sự gì chứ!” Hi cười nói.
Thấy vẻ mặt sốt ruột của Lê Tiên Nhi, Hi không chút chần chừ báo việc này với Địch Soái.Địch Soái không ngăn cản, còn phái thêm mấy cao thủ đi theo khiến Hi vui mừng khôn xiết.
—————————-
“Ngu ngốc!” Rất hiếm khi thấy Lâm Khiêm tức giận, sắc mặt hắn trầm xuống, những đệ tử khác đứng bên không dám hó hé.
“Vì sao không chờ đến khi môn phái ra lệnh mà lại tự ý hành động?” Giọng Lâm Khiêm lạnh lẽo, ánh mắt sắc như kiếm: “Còn dùng cái phương pháp ngu xuẩn như thế nữa! Không có đầu óc à? Đánh rắn động cỏ, ngu không ai bằng!”
Chúng đệ tử im như thóc, nhất là tên đệ tử phụ trách sự vụ ở Ma giới, mặt hắn tái mét.Đây là lần đầu tiên họ thấy đại sư huynh tức giận đến như vậy, đại sư huynh luôn khiêm tốn, tao nhã, thậm chí chưa bao giờ nói nặng lời, lần này lại giận đến tím mặt, không giống như đang giả vờ chút nào!
Sắc mặt Đát Linh Phượng trắng bệch, trong mắt tràn ngập tuyệt vọng và sợ hãi.
Vốn dĩ, nàng trở về môn phái để khóc lóc xin trợ giúp, nào ngờ vừa về đến nơi đã bị đại sư huynh mắng cho một trận.Nàng ngơ ngác nhìn đại sư huynh mà nàng luôn sùng bái, cơ hồ không tin vào mắt mình nữa.
Thấy Đát Linh Phượng hốt hoảng, kinh sợ và tuyệt vọng, Lâm Khiêm không hề dao động, lạnh lùng nói: “Kể lại mọi chuyện một lần nữa, cẩn thận, không được giấu diếm bất cứ điều gì.”
Đát Linh Phượng run rẩy kể lại một lần, ngay cả những lời Vi Thắng nhờ nàng chuyển giúp cho Lâm Khiêm cũng nói ra.Lâm Khiêm hỏi thêm vài chỗ, nàng trả lời máy móc.
Lâm Khiêm nghe xong không nói gì, đưa tay đặt lên cổ tay Đát Linh Phượng.
Chỉ trong giây lát, hắn liền đứng dậy, phân phó: “Đưa nàng đến chỗ Hàn sư cô, nhờ Hàn sư cô xem có cách nào không.”
Đến lúc này, Đát Linh Phượng mới sụp đổ, khóc rống lên, những đệ tử đứng xung quanh cũng cảm thấy buồn lây.
Hai gã đệ tử đỡ Đát Linh Phượng rời đi, Lâm Khiêm nhìn xung quanh trầm giọng nói: “Ta biết trong các ngươi có người trách ta vô tình.Nhưng các ngươi nghe cho rõ đây, mệnh lệnh của môn phái phải được chấp hành tuyệt đối, bất cứ ai dám trái lệnh, tự ý hành động ta đều sẽ truy cứu đến cùng!”
Chúng đệ tử đồng loạt rùng mình nói: “Vâng!”
Đợi chúng đệ tử giải tán, Tiết Đông nhịn không được lắc đầu nói: “Ngu không ai bằng! Thực sự là ngu không ai bằng! Đám gia hỏa này đúng là quen thói kiêu ngạo, không ngờ ra ngoài cũng kiêu ngạo ngang ngược như vậy, nàng cho rằng chỗ đó là Côn Luân cảnh sao?”
Lâm Khiêm cười khổ: “Thái bình quá lâu nên trong phái tồn tại những thành phần này cũng là điều dễ hiểu.”
“Cũng phải.” Tiết Đông hiển nhiên không có hứng thú nói chuyện tiếp về vấn đề này, hắn hỏi: “Ngươi có vẻ rất kiêng kỵ tên Vi Thắng kia!”
“Không phải là kiêng kỵ mà là vô cùng kiêng kỵ!” Lâm Khiêm chỉnh lại lời nói.
Tiết Đông có chút ngạc nhiên: “Có thể khiến ngươi coi trọng đến vậy, ta thật muốn gặp hắn.Một Tả Mạc, một Vi Thắng, tự nhiên lại xuất hiện hai nhân vật lợi hại như thế, thế giới này càng ngày càng thú vị rồi!”
Sắc mặt Lâm Khiêm đầy ngưng trọng: “Vi Thắng không thể sống!”
Tiết Đông giật mình, kinh ngạc nói: “Không cần phải khoa trương như vậy chứ!”
“Ta có một dự cảm, nếu Vi Thắng không chết, rất có thể sẽ trở thành mối họa lớn của Côn Luân ta.” Trong mắt Lâm Khiêm tràn ngập sát khí, thản nhiên nói: “Ta không thích giữ lại phiền phức.”
Tiết Đông cười nhạt: “Thật đáng tiếc, người muốn xem náo nhiệt lại ít đi một người rồi.Thế giới này chính bởi vì có những người như ngươi nên càng ngày càng trở nên tẻ nhạt.”
“Không thú vị tốt hơn là chết.” Lâm Khiêm liếc nhìn Tiết Đông.
