Đang phát: Chương 673
– Tất nhiên, việc này chỉ chứng minh rằng ta không sợ cao thủ cấp Thiên Tôn, chứ không có nghĩa là ta có thể đánh lại họ.Dù sao, Thiên Tôn đâu có đứng yên để ta tấn công.Nhưng ta đoán, khả năng phòng ngự của “Định Nguyên Châu” chắc chắn phi thường.
Xa Hầu Viên cuối cùng cũng khiêm tốn nói một câu.
– Thiên Tôn linh bảo, Thiên Tôn linh bảo…
Dịch Phong thần vương cảm thán, gật đầu cười:
– Xa Hầu huynh, ta thật sự bội phục huynh, không lời nào diễn tả được…Nào, ta kính huynh một chén.
Dịch Phong thần vương tươi cười nâng chén.
Có được Thiên Tôn linh bảo, không có nghĩa là có thể đấu với Thiên Tôn.Vũ khí tốt đến đâu cũng phải xem thực lực người sử dụng.Như Tần Vũ, dù có Tàn Tuyết thần thương, nhưng nếu đối đầu với Thiên Tôn, cũng khó mà có hy vọng.
Tiệc rượu tàn, Xa Hầu Viên nghe lời khuyên của Tần Vũ, ở lại Tử Huyền phủ.Ở đây có A Phúc quen thuộc, có lão hữu Dịch Phong thần vương.Hơn nữa, trong Lưu Thủy viên còn có nhiều Thánh Hoàng, Thần Vương mà hắn quen biết.
Khoảng một năm sau khi Xa Hầu Viên ở lại Tử Huyền phủ, một sự kiện lớn xảy ra.
Không biết vì sao, Hầu Phí bỗng nhiên lại kết hôn.Lần đầu, Hầu Phí kết hôn với Tử Hà, lần này lại là với Hồng Vân.Hầu Phí quấn quýt với Hồng Vân, Tần Vũ biết nhưng không can thiệp.Hai người oan gia nhiều năm cuối cùng cũng hòa hợp.
Trong ba huynh đệ Tần Vũ, Hắc Vũ và Hầu Phí, chỉ có Hầu Phí là có hai người vợ.
Ngày đại hỷ náo nhiệt không kể xiết, nhưng có một vấn đề lạ thường xảy ra sau đó.
– Tử Hà và Hầu Phí đã là phu thê bao nhiêu năm mà vẫn chưa có thai.Thật không ngờ, Hồng Vân vừa mới kết hôn đã mang thai.Không chỉ Hồng Vân mang thai, mà Tử Hà cũng có tin vui.Chuyện này thật sự khác thường.
Hắc Vũ cười nói.
Lúc này, Tần Vũ, Hắc Vũ, Hầu Phí đang uống rượu trò chuyện.
– Phí Phí, ngươi thật lợi hại.
Tần Vũ cười, giơ ngón tay cái lên.
Hầu Phí không hề đỏ mặt, ngược lại còn đắc ý cười:
– Bình thường thôi.Đại ca đã có hai con, ta có hai vợ cũng không tính là gì.Còn tạp mao điểu đã có cháu rồi.Đại ca, tạp mao điểu, hai đứa con của ta chắc cũng được tám chín tháng rồi, các người nghĩ xem nên đặt tên gì cho chúng?
– Tên à? Để ta nghĩ.
Hắc Vũ bắt đầu suy nghĩ ngay lập tức.
Tần Vũ đột nhiên nhíu mày.
Bởi vì Tần Vũ cảm nhận được Lan thúc từ trong tân vũ trụ đi ra.Sau khi ra ngoài, Lan thúc không về Tử Huyền phủ mà lại đi đến nơi khác.
– Lan thúc mới nhận được Vạn Dân Ấn không lâu, đáng lẽ phải bế quan lĩnh hội mới đúng.Sao lại rời khỏi tân vũ trụ sớm như vậy?
Tần Vũ có chút nghi hoặc.
Mọi việc xảy ra trong tân vũ trụ đều nằm trong tầm kiểm soát của Tần Vũ.Lan thúc vừa rời đi, Tần Vũ tự nhiên biết được.
– Ừm, ta nghĩ ra rồi.Con trai thì gọi là Hầu Ngân, con gái thì gọi là Hầu Âm.
Giọng Hắc Vũ vang lên.
Tần Vũ không nghĩ nhiều về chuyện của Lan thúc.Lan thúc muốn làm gì là quyền tự do của ông ấy, Tần Vũ sẽ không quá quan tâm.
– Hắc Vũ, nói thật đi.Tên ngươi đặt thô tục quá.
Tần Vũ cười, tham gia vào cuộc thảo luận đặt tên cho hai đứa con tương lai của Hầu Phí.
***
Bắc Cực Phiêu Tuyết Thành.
Giữa băng tuyết trắng xóa, tòa thành đen chìm trong màn tuyết vô tận mang một vẻ đẹp lãng mạn.Phiêu Tuyết Thành vẫn như xưa.Trải qua vài trận thần vương đại chiến, ảnh hưởng đến các thiên thần không đáng kể.
Hoàng cung Phiêu Tuyết Thành là Thánh Hoàng điện.
Vợ của Bắc Cực Thánh Hoàng Khương Phạm, Thuần Vu Nhu, đứng bên ngoài thư phòng một hồi rồi nhẹ nhàng gõ cửa.
Trong thư phòng là Khương Phạm.
Khoảng bốn năm trước, sau khi Khương Phạm trở lại Phiêu Tuyết Thành, ông chỉ một mình trong thư phòng, bình thường không nói chuyện với ai, thậm chí không gặp con.Cả Phiêu Tuyết Thành chỉ có Thuần Vu Nhu mới có thể đến gần Khương Phạm và nói vài câu.
“Két”.Cửa gỗ mở ra.
Ánh mặt trời chiếu vào thư phòng, nhưng bên trong như một vùng cấm dương quang.Cả thư phòng bao phủ một tầng áp lực âm hàn, bóng dáng Khương Phạm ẩn hiện.
Thuần Vu Nhu thở phào, mỉm cười, bước vào thư phòng.Nàng vừa vào, cửa liền đóng lại.
– Phu quân, chàng đừng tự trách mình nữa.So với Phiêu Tuyết Thành, nơi đó của họ cũng không thua kém.Nghe nói, thành trì của họ có rất nhiều thần vương qua lại, còn thành của chúng ta, một thần vương cũng không có.Phiêu Tuyết Thành của chúng ta cũng rất tốt.
Thuần Vu Nhu mỉm cười nói.
Khương Phạm im lặng một hồi rồi mỉm cười:
– Phu nhân, nàng chỉ cố làm ta thoải mái thôi…Nàng nói đúng, Phiêu Tuyết Thành có thể so sánh với thành trì của họ đã là may mắn.Ta như “thằng chột làm vua xứ mù”.
Thuần Vu Nhu mừng thầm.
Những ngày qua, nàng không ngừng trò chuyện với Khương Phạm.Khương Phạm hôm nay đã khác, không còn ủ rũ như trước.
– Phu nhân.
Khương Phạm ngẩng đầu nhìn Thuần Vu Nhu:
– Nàng nghĩ xem, năm đó ta có sai lầm không? Ta chọn Chu Hiển cho con gái có phải là sai rồi không?
Khương Phạm không còn kiên định.
– Phu quân, mọi chuyện đã quyết định rồi, hối hận cũng vô ích.Sao chàng cứ sống trong đau khổ như vậy? Dù sao, chàng và Bắc Cực Thánh Hoàng cũng không bị tổn hại gì.
Thuần Vu Nhu an ủi.
Khương Phạm gật đầu:
– Ai! Ta vẫn không cam tâm!
Khương Phạm nhớ lại việc xem Vạn Dân Ấn như vật trong tay, cuối cùng bị Tần Vũ đoạt được, lòng không khỏi nhói đau.
Địa vị Thiên Tôn, ước mơ bao năm.
Vì trở thành Thiên Tôn, Khương Phạm đã từ bỏ rất nhiều, thậm chí trở mặt với huynh đệ, phá vỡ tình phụ tử…tất cả chỉ vì Thiên Tôn.
Nỗ lực nhiều, chờ mong nhiều, thất bại càng đau đớn.
– Tưởng rằng Lôi Phạt Thiên Tôn ra tay thì không có gì xảy ra, ta đã quá tự mãn! Ai ngờ Tần Vũ lại ra tay…Đúng là càng mong đợi, thất bại càng thê thảm.
Nghĩ đến chuyện này, Khương Phạm cảm thấy đau lòng.
Thật sự rất đau.
– Phu quân, không thành Thiên Tôn, nhưng Tần Vũ vẫn nhớ đến tình xưa.Chỉ cần chàng không chọc giận hắn, hắn sẽ không gây chuyện với chúng ta.
Thuần Vu Nhu an ủi.
Khương Phạm bất đắc dĩ cười.
Đường đường là Bắc Cực Thành Hoàng, địa vị không phải là cao sao? Không ngờ bây giờ phải nhẫn nhịn Tần Vũ mới có cơ hội sống sót.
– Phu nhân, năm xưa ta xuất hiện ở Thần Giới, ta lĩnh ngộ không gian pháp tắc nhanh hơn Khương Lan nên mới có danh hiệu Bắc Cực Thánh Hoàng.Ta đã làm Bắc Cực Thánh Hoàng một ức hai ngàn vạn ức năm.
Khương Phạm tự giễu:
– Phu nhân, nàng có biết bao năm qua, tận sâu trong lòng ta nghĩ gì không?
– Là gì vậy?
Thuần Vu Nhu nhíu mày.
Nàng biết, điều phu quân muốn nhất là trở thành Thiên Tôn.Sao Khương Phạm lại hỏi như vậy?
– Nàng nên biết, không phải ta muốn trở thành Thiên Tôn, mà tận sâu trong lòng ta, ta muốn biết…cha mẹ ta là ai? Tại sao ta đến nơi này?
Khương Phạm lắc đầu thở dài.
Thuần Vu Nhu kinh ngạc nhìn Khương Phạm.
Khương Phạm hít sâu một hơi:
– Một ức hai ngàn vạn ức năm trước, Thần Giới hình thành, ta, Khương Lan và Khương Tu đều xuất hiện ở Thần Giới.Nhưng khi đó chúng ta mất đi một đoạn trí nhớ, chỉ biết là huynh đệ.Ta luôn tự hỏi, cha mẹ ta là ai? Ta xuất hiện như thế nào, chẳng lẽ do thiên địa sinh ra? Ta luôn nghĩ làm thế nào để biết được thân thế của mình?
– Sau này, ta nghĩ phải trở thành Thiên Tôn.Thiên Tôn mạnh hơn Thần Vương, chắc chắn biết nhiều hơn.Trở thành Thiên Tôn, có lẽ ta sẽ biết, biết bát đại thần tộc đời thứ nhất đến từ đâu?
Khương Phạm tự giễu.
Thuần Vu Nhu cũng nghi hoặc.Bát đại thần tộc đời thứ nhất, ngoại trừ Lôi Phạt Thành có Lôi Phạt Thiên Tôn, còn lại đều không biết vì sao xuất hiện.
Khương Phạm, Khương Lan, Hoàng Phủ Ngự, Hoàng Phủ Lôi, Hoàng Phủ Lưu Hương, Thân Đồ Diêm, Thân Đồ Âm…phụ thân, mẫu thân của họ là ai?
Chẳng lẽ, họ tự nhiên xuất hiện hoặc do thiên địa sinh ra?
Đây là một bí ẩn ở Thần Giới, không ai biết bát đại thần tộc đời thứ nhất xuất hiện như thế nào.
– Phu quân, chàng không phải đã trao đổi với Lôi Phạt Thiên Tôn sao? Sao không hỏi thẳng y?
Thuần Vu Nhu nghi hoặc hỏi.
Khương Phạm cười nhạt:
– Lôi Phạt Thiên Tôn? Hắn làm sao nói cho ta biết sự thật.Ta từng hỏi hắn, hắn đã giáo huấn ta một trận và cấm ta hỏi lại vấn đề này.Ta cảm giác hắn biết về thân thế của chúng ta, nhưng không nói ra.Vì vậy, ta mới muốn trở thành Thiên Tôn.
Thuần Vu Nhu gật đầu.
Đột nhiên.
– Ngươi đến đây làm gì?
Khương Phạm nhíu mày.
Trong thư phòng đột ngột xuất hiện một người mặc lam bào, chính là Khương Lan.
Khương Lan nhìn Khương Phạm, ánh mắt bình tĩnh:
– Đại ca!
Khương Phạm ngẩn ra:
– Ngươi…ngươi gọi ta là đại ca?
Khương Phạm thật sự kinh ngạc.
Từ khi chọn Chu Hiển làm vị hôn phu của con gái, Khương Lan đã đoạn tuyệt với ông.Giờ lại gọi ông là đại ca, thật khó tin.
Thuần Vu Nhu cũng kinh ngạc.
Khương Lan cười nhạt:
– Đại ca, dù sao chúng ta lớn lên cùng nhau, phải đến mười vạn vạn năm mới làm được huynh đệ.Dù ta oán hận ngươi, nhưng Tiểu Vũ và Lập Nhi vẫn ở bên nhau.Ta nghĩ, chúng ta không cần đối đầu nữa.Tiểu Vũ và Lập Nhi cũng không muốn như vậy.
Khương Phạm lạnh nhạt:
– Ngươi đến khuyên ta phải không? Ta đã nói rồi.Ta không thể thay đổi quyết định, nhiều thần vương đã chứng kiến, ta công khai tuyên bố Chu Hiển là con rể.Ta không thể đối diện với Tần Vũ.Đừng nói nữa.
– Tại sao ngươi trở nên ngang ngược như vậy?
Khương Lan giận dữ.
Khương Phạm nhướng mày, nhìn Khương Lan.
Khương Lan nhìn Khương Phạm:
– Đại ca, Lập Nhi mấy năm nay không thể về nhà, không thể đường đường chính chính đi theo gia đình, mà phải đi với thân phận ca ca đệ đệ.Ngươi có biết Lập Nhi khó chịu thế nào không? Chuyện của con gái ngươi cũng khó khăn, ngay cả thể diện của ngươi cũng không giữ được?
Khương Phạm ngẩn ra, không nói nên lời.
Khương Lan nhăn mày, trong tay xuất hiện hai phù ấn, một màu xám, một màu vàng.
– Đây là…
Mắt Khương Phạm sáng lên.
– Đây là Hậu Thổ Ấn và Vạn Dân Ấn.Ta biết ngươi muốn có chúng, ta tặng cho ngươi.Ta chỉ hy vọng, ngươi có thể đối xử tốt với Lập Nhi, chúng ta không cần phải thù địch nữa.
Khương Lan vung tay, Hậu Thổ Ấn và Vạn Dân Ấn bay tới tay Khương Phạm.
Khương Phạm sững sờ.
Thuần Vu Nhu chấn kinh.
Hậu Thổ Ấn và Vạn Dân Ấn trân quý thế nào, Khương Phạm không rõ sao? Lúc trước, vì hai ấn này mà bao nhiêu thần vương đã chết! Giờ Khương Lan lại mang đến tặng họ.
– Nhị đệ, ngươi…
Khương Phạm không nói nên lời.
– Có được chúng rồi, ngươi thỏa mãn chứ? Hy vọng ngươi không còn thù địch với Lập Nhi và Tiểu Vũ nữa.
Khương Lan nhìn Khương Phạm.
Khương Phạm hít sâu một hơi, nhìn Khương Lan:
– Nhị đệ, chẳng lẽ ngươi quên.Lúc trước ta ngăn cản ngươi, không cho ngươi đi cứu Tả Thu Mi.Ngươi không oán hận ta sao? Từ bỏ hy vọng thành Thiên Tôn để tặng cho ta sao?
Việc Khương Lan chuyển giao Hậu Thổ Ấn và Vạn Dân Ấn là một cú sốc lớn đối với Khương Phạm.
– Oán hận? Đương nhiên là có.Chỉ là đại ca, người chết đã chết rồi, để người sống được vui vẻ mới là quan trọng nhất.Ta chỉ hy vọng Lập Nhi được vui vẻ, sung sướng hơn.Ta sẽ vì vậy mà cao hứng.
Khương Phạm sắc mặt biến ảo.
– Phu nhân.Ngày mai nàng và Nghiên Nhi, Tuấn Nhi đến Mê Vụ Thành, thay ta trông coi Lập Nhi.
Khương Phạm đột ngột nói với Thuần Vu Nhu.
