Chương 673 Phệ Hồn tộc (2)

🎧 Đang phát: Chương 673

Hắn khinh bỉ hừ một tiếng, mắt lạnh lùng, tay bắt đầu thi triển pháp thuật, lẩm bẩm:
– Triền ti hồn sợi, đánh!
Ba người Trâu Thần giật mình, trong lòng trào lên cảm giác mất mát, như có thứ gì đó rời xa mình, muốn níu giữ cũng không được, hơn nữa nó biến mất kéo theo cả ý thức.
– Không!
Đột nhiên Trâu Thần cắn mạnh đầu lưỡi, mắt đỏ ngầu, bùng nổ sức mạnh cuối cùng, giận dữ hét:
– Lão tử thà hồn phi phách tán cũng không để ngươi thành công!
Hắn tỉnh táo lại trong chớp mắt, cả người bỗng phình to, nguyên khí từ đan điền tuôn ra như biển, tràn ngập toàn thân, hắn muốn tự nổ tung!
Trương Thiệu Thiên kinh hãi, giận dữ nói:
– Ngươi đúng là đồ ngu, để ta bắt được thì ngoan ngoãn nhận mệnh đi! Sinh Hồn khí, trấn áp!
Đạo ánh sáng giam Trâu Thần bỗng lớn gấp đôi, màu sắc cũng rực rỡ hơn.
– Ha ha, vô ích thôi! Dù Vũ Đế đến cũng không ngăn được ta tự bạo! Lũ súc sinh Phệ Hồn tộc, kiếp sau ta nhất định diệt sạch các ngươi!
Trâu Thần tuyệt vọng gào lớn, thân thể phát ra ánh sáng chói lòa, rồi nổ tung.
Ầm!
Tiếng nổ vang vọng trên không trung, cột sáng xanh lục cũng yếu dần rồi biến mất.Trương Thiệu Thiên ngơ ngác, nghiến răng nghiến lợi căm hận.Vốn dĩ hồn phách Trâu Thần mạnh nhất trong ba người, giờ mất hết, khiến hắn đau lòng khôn nguôi.
Khang Ngột và gã Vũ Tôn kia không còn sức phản kháng, hai mắt dần tan rã, linh hồn bị rút từng sợi, hút vào Phệ Hồn Phiên.
Lúc này bốn tên đệ tử Phệ Hồn tộc xuất hiện quỷ dị trên không trung, chia nhau trấn giữ bốn phương, mặt lạnh tanh, tay bắt ấn quyết.Giữa bốn người hiện ra một phù văn khổng lồ, từ từ ép xuống.
Hơn trăm vũ giả phía dưới kinh hãi.Trâu Thần tự bạo khiến tinh thần họ suy sụp, nhưng họ không cam tâm chịu trói, cùng nhau xông lên trời, tấn công vào bốn phía trận tuyến.
Bốn tên đệ tử kia tuy ngạo mạn, nhưng thấy hơn trăm người liều chết xông tới, trong lòng vẫn thoáng sợ hãi, vội dồn hết sức mạnh vào trận pháp.Chỉ cần giữ vững phù văn này, họ đủ sức trấn áp tất cả.
Phù văn này được lấy từ Phệ Hồn Phiên, không chỉ dựa vào sức của bốn người họ.Dù là Vũ Tôn cấp thấp, cũng khó lòng phá tan nó!
– Không xong, bọn chúng muốn tự bạo huyền khí!
Vài cường giả Vũ Hoàng đỉnh phong trong tuyệt vọng nổ tung huyền khí.Uy lực này không kém gì một đòn của Vũ Tôn, khiến phù văn rung chuyển.
Điều này nhen nhóm hy vọng cho mọi người.Huyền khí tuy quan trọng, nhưng có quan trọng bằng tính mạng? Lập tức mọi người đồng loạt tự bạo huyền khí.Sức mạnh kinh người từ dưới đất bùng lên, khiến kết giới của bốn người bắt đầu sụp đổ.
– Đại sư huynh, không ổn, kết giới sắp vỡ rồi!
Một sư đệ thất kinh.Hắn dù là Nhất Tinh Vũ Tôn, nhưng trước sự liều mạng của hơn trăm vũ giả, đặc biệt là sự quyết tâm tự bạo huyền khí, hắn cũng phải hít một hơi lạnh, trong lòng lạnh toát.
– Đồ bỏ đi! Bốn tên Vũ Tôn các ngươi, không có kết giới cũng trấn áp được chúng!
Trương Thiệu Thiên giận không chỗ trút.Bốn sư đệ này đều là đệ tử tinh anh trong tông môn.Phệ Hồn tộc vốn ít khi ra ngoài, đây là lần đầu tiên họ thực chiến, nên thiếu kinh nghiệm.Vừa thấy đối phương liều mạng, họ đã nao núng.
Nghe vậy, bốn sư đệ trấn tĩnh lại, lĩnh vực của họ mở ra, chồng chất lên nhau, quả nhiên trấn áp được đám người.
Lần này bốn người càng thêm cuồng ngạo, nhìn đám vũ giả giãy giụa trong lĩnh vực, cười lớn tàn nhẫn.
Đây là lần đầu tiên họ đối địch với vũ giả bên ngoài tông môn.Cảm giác áp chế đối phương trong lĩnh vực, khiến họ khoan khoái lạ thường.Nhất là khi thấy khuôn mặt đối phương giận dữ, tuyệt vọng, bi phẫn gào thét, giống như khi họ lấy linh hồn yêu thú, nó mang lại cảm giác kích thích rất lớn.
Phệ Hồn tộc tu luyện pháp môn đã khiến đám người này trở nên vô cùng lãnh huyết và ích kỷ.
Rất nhanh, Trương Thiệu Thiên lấy hồn phách của hai người Khang Ngột, hút vào Phệ Hồn Phiên.Hai cỗ thi thể rơi xuống từ không trung.
Một sư đệ nhìn hơn trăm vũ giả, cười lạnh:
– Đừng la hét nữa, đến lượt các ngươi rồi.Với tu vi thấp kém của các ngươi, được tế luyện cho Phệ Hồn Phiên của Đại sư huynh, cũng là một vinh dự, đáng để đời sau các ngươi khoe khoang.
Trương Thiệu Thiên lạnh lùng nhìn mọi người, ánh mắt như nhìn súc vật, âm lãnh nói:
– Mất một Vũ Tôn, có đem các ngươi đền vào cũng không đủ!
Hắn đánh ra một ấn quyết, khuôn mặt quỷ dị trên bầu trời bắt đầu sống động, một làn khói xanh nhạt từ từ hạ xuống, há cái miệng rộng, ăn về phía đám vũ giả.
Chi!
Mọi vũ giả đều kinh hồn bạt vía.Tình cảnh này chưa từng thấy, thậm chí chưa từng nghe!
Nhưng dưới lĩnh vực của bốn Vũ Tôn, hơn nữa huyền khí đã nổ hết, họ không thể thi triển được chút sức mạnh nào.Họ trơ mắt nhìn đồng bạn kêu thảm rồi bị nuốt chửng, đến hài cốt cũng không còn!
– Ha ha ha!
Trên không trung vang vọng tiếng cười khoái trá của bốn sư đệ, nghe rợn cả tóc gáy!
Trong tiếng kêu thảm thiết và chửi rủa, hơn trăm vũ giả không có sức phản kháng, bị khuôn mặt quỷ dị nuốt chửng.Năm tộc nhân Phệ Hồn tộc dường như đã quen cảnh này, không ai biến sắc, chỉ cười khẩy coi thường.
Khuôn mặt kia nuốt hết mọi người, bắt đầu vặn vẹo, có vẻ no nê, không ngừng biến dạng, cực kỳ quái dị.
Bốn sư đệ nhìn khuôn mặt biến hóa trên bầu trời với vẻ phức tạp khó tả.
Cuối cùng, sau khi khuôn mặt biến hóa hoàn thành, bóng tối co rút lại trong phiên, bay về tay Trương Thiệu Thiên.
Nhìn Phệ Hồn Phiên lóe ánh sáng xanh, mắt Trương Thiệu Thiên tràn đầy dị sắc, kích động hưng phấn khó kìm, rõ ràng sự biến hóa của Phệ Hồn Phiên vượt quá dự đoán của hắn.
– Chúc mừng Đại sư huynh hấp thu nhiều vũ giả như vậy, trong đó còn có hai Vũ Tôn.Phệ Hồn Phiên này có lẽ không còn xa cấp chín nữa.
Một sư đệ đầy vẻ ngưỡng mộ, nịnh nọt nói.

☀️ 🌙