Đang phát: Chương 67
– Ngươi, ngươi dựa vào cái gì đánh ta!
Mộng Bạch chỉ vào Lý Vân Tiêu mà hét lên.
– Dựa vào cái gì ư? Chỉ bằng ta là sư phụ của ngươi!
Lý Vân Tiêu lạnh lùng đáp:
– Ta bảo ngươi tăng cường luyện tập ba chiêu đầu của Bá Thiên Luyện Thể Quyết, ngươi có làm theo không?
– Ta, ta còn phải kiếm tiền nuôi gia đình!
Mộng Bạch ưỡn ngực nói:
– Ta là đàn ông, không thể để tỷ tỷ một mình làm việc kiếm tiền, ta phải nuôi tỷ tỷ!
Mộng Vũ nghe vậy, sống mũi cay cay, vội kéo Mộng Bạch vào, khuyên:
– Đệ đệ, đừng nói nữa.Mau xin lỗi đi!
– Xin lỗi? Tại sao ta phải xin lỗi! Hắn động một chút là đánh người, hơn nữa làm sư phụ mà không dạy cái gì tốt, chỉ toàn đồ vô dụng, hắn có xứng làm sư phụ không!
Mộng Bạch kích động gào to.
– Còn dám cãi?
Lý Vân Tiêu quát lớn:
– Quỳ xuống cho ta!
Vừa nói, hắn búng tay, hai đạo kình khí xé gió lao đi, đánh thẳng vào hai chân Mộng Bạch.Lập tức, máu tươi từ hai chân Mộng Bạch túa ra, đau đớn khiến hắn mất kiểm soát, quỵ xuống đất.
– Ta không phục! Ngươi chỉ hơn ta một tuổi thôi, đợi thêm một năm nữa, ngươi chẳng phải đối thủ của ta.Lấy lớn hiếp nhỏ, có giỏi thì giết ta đi!
Một luồng uất ức trào dâng, Mộng Bạch gào thét.
Trong mắt Lý Vân Tiêu lóe lên sát khí.
– Ngươi tưởng ta không dám chắc? Đồ đệ vô dụng như ngươi, chỉ làm ta mất mặt, giết quách cho xong!
Sát khí bỗng chốc lan tỏa, Mộng Vũ kinh hãi.Cô hiểu rõ tính khí Lý Vân Tiêu, hắn nói được là làm được, nhất định sẽ giết người.Cô hoảng hốt, nước mắt tuôn rơi.
– Vân thiếu, xin đừng!
Cô ra sức đánh vào người Mộng Bạch:
– Ngươi làm ta tức chết mất, ta nuôi ngươi lớn để làm gì? Mau xin lỗi sư phụ đi, nếu không ta từ mặt!
– Tỷ!
Mộng Bạch ấm ức, nhưng vẫn không chịu nhượng bộ.
– Có chuyện gì mà ồn ào thế?
Ngoài cửa vang lên một giọng nói trầm đục, một người đàn ông lực lưỡng bước vào.
– Lê thúc, là Lê thúc!
Mộng Bạch mừng rỡ, vội kêu lên:
– Lê thúc mau cứu ta!
Hắn vùng vẫy muốn đứng lên, nhưng kình khí của Lý Vân Tiêu đã phá hủy kinh mạch ở chân hắn, giãy giụa mấy lần, hắn lại ngã quỵ.
– Mộng Bạch? Chuyện gì xảy ra?
Lê thúc cau mày bước tới.
– Mộng Vũ, có chuyện gì vậy?
Mộng Bạch vội tranh lời trước:
– Lê thúc, chính là hắn, ép ta bái sư.Giờ lại còn đòi giết ta!
– Ồ?
Lê thúc ngước mắt nhìn Lý Vân Tiêu, thoáng kinh ngạc rồi cười khẩy:
– Tam tinh Võ sĩ? Cũng có chút tài đấy, nhưng hành xử bá đạo vậy thì không đúng rồi.
Lý Vân Tiêu lạnh lùng đáp:
– Ngươi là ai? Ta dạy dỗ đồ đệ, tới lượt ngươi xen vào chắc?
Lê thúc nổi giận:
– Thằng nhãi ranh, còn chưa đủ lông đủ cánh mà đã học đòi làm sư phụ.Xem ra hôm nay ta phải dạy dỗ ngươi một trận!
Mộng Vũ lo lắng, vội kéo Lê thúc:
– Lê thúc, không phải như vậy, đừng nghe Mộng Bạch nói bậy.
Mộng Bạch lớn tiếng cãi:
– Ta có nói bậy đâu, sự thật là vậy mà! Ta muốn bái sư thì phải bái người giỏi như Lê thúc chứ!
Vẻ đắc ý thoáng hiện trên mặt Lê thúc.
– Được! Mộng Bạch, hôm nay Lê thúc thu con làm đồ đệ! Đợi con đột phá Võ sĩ, chúng ta sẽ lập một đoàn lính đánh thuê, lúc đó thu nhập sẽ hơn đào mỏ gấp trăm lần!
– Đoàn lính đánh thuê?
Mắt Mộng Bạch sáng lên vẻ phấn khích.
– Tuyệt vời, Lê thúc làm đoàn trưởng, con làm phó đoàn trưởng! Lê thúc à, con muốn học Phục Hổ Quyền!
– Ha ha, được thôi.Lê thúc không chỉ biết Phục Hổ Quyền, còn cả Kim Cương Quyền và Thiết Sa Chưởng, đến lúc đó ta dạy hết cho con!
Lê thúc có vẻ rất vui, rồi liếc nhìn Lý Vân Tiêu, mặt dần trầm xuống, cười khẩy:
– Để ta thu thập cái tên sư phụ dở hơi này trước đã!
– Đừng mà Lê thúc!
Mộng Vũ hoảng sợ, cô biết thực lực của Lý Vân Tiêu, dù Lê thúc là Ngũ tinh Võ sĩ, cũng không phải đối thủ của hắn!
Lê thúc cười nhạt:
– Yên tâm, ta chỉ dạy dỗ hắn thôi, không làm hắn bị thương thật đâu.
Hắn thấy Lý Vân Tiêu tuổi còn trẻ mà tu vi đã bất phàm, cũng sợ người này có lai lịch, nên không dám ra tay quá nặng.
Lý Vân Tiêu khinh miệt, lạnh lùng nói:
– Ta đứng đây, không tránh, không đỡ, không dùng nguyên khí.Nếu ngươi làm ta bị thương dù chỉ một sợi tóc, hôm nay ta sẽ quỳ xuống liếm giày cho ngươi!
Không tránh, không đỡ, không dùng nguyên khí…
Lê thúc ngây ra một lúc, rồi nổi trận lôi đình:
– Thằng nhãi ranh, đúng là không biết trời cao đất dày! Không tránh né, lại còn không dùng nguyên khí, dù Cửu Thiên Vũ Đế đến đây, cũng phải ngã dưới Kim Cương Quyền và Thiết Sa Chưởng của ta!
Mộng Vũ cũng ngơ ngác, không kịp phản ứng.
Lê thúc gầm lên, tung chiêu Kim Cương Quyền đánh ngang.Vốn định dùng bảy phần sức, lần này hắn dồn tới chín phần.Càng nhìn hắn càng thấy ghét thằng nhóc này, quyết định cho hắn một bài học.
Nhưng ngay khi hắn ra chiêu, tim hắn bỗng run lên.Trong đáy mắt Lý Vân Tiêu, con ngươi bắt đầu biến đổi kỳ dị, vặn vẹo thành hình trăng lưỡi liềm đỏ như máu.
Lý Vân Tiêu khẽ quát:
– Càn Khôn Trấn Hồn, cấm đoán!
Linh hồn Lê thúc chấn động, tâm thần nhất thời rối loạn, một ngụm máu tươi đột ngột phun ra.
– Lê thúc!
Hai chị em Mộng Vũ kinh hãi.Trong mắt họ, Lý Vân Tiêu quả thực không hề nhúc nhích, cũng không dùng nguyên khí, nhưng Lê thúc lại đột nhiên thổ huyết tại chỗ, có vẻ bị thương rất nặng.
– Hừ, quỳ xuống!
Lý Vân Tiêu khẽ quát.
Lê thúc như mất hồn, mắt mờ mịt, theo tiếng quát của Lý Vân Tiêu, hai đầu gối khuỵu xuống đất.
Mộng Bạch hoàn toàn ngây người, đầu óc trống rỗng, không hiểu chuyện gì đang xảy ra, bỗng nhiên hắn gào to:
– Lê thúc, đứng lên, mau đứng lên, dùng Kim Cương Quyền đánh bay hắn đi! Còn có Thiết Sa Chưởng, đánh cho hắn thổ huyết!
– Qua đây liếm giày cho ta!
Lý Vân Tiêu ra lệnh lần nữa.
Lê thúc không hề chống cự, bò thẳng tới, cúi đầu lè lưỡi, định liếm đế giày Lý Vân Tiêu.
– A, không được!
Mộng Vũ che miệng kêu lên.
– Hừ!
Ngay lúc Lê thúc định liếm đế giày, Lý Vân Tiêu tung chân đá thẳng vào ngực hắn, hất văng hắn ra xa.
– Ngươi còn chưa xứng liếm giày cho ta.
Mộng Bạch hoàn toàn bối rối!
Trong mắt hắn, Lê thúc cực kỳ mạnh mẽ, vậy mà trước mặt Lý Vân Tiêu, lại như một con chó nhỏ bị đá bay…
