Đang phát: Chương 67
Khi nhìn thấy bác sĩ Quách, Tiểu Mã Ca hiểu ra mọi chuyện.Thì ra chính bác sĩ Quách đã báo cảnh sát, còn nói rằng ông cụ Hướng bị bắt cóc.
Tiểu Mã Ca giơ hai tay lên, đó là lựa chọn sáng suốt nhất trong tình huống này.
“Các đồng chí cảnh sát, có lẽ có sự hiểu lầm, đây là nhà cục trưởng Hướng.” Tiểu Mã Ca bình tĩnh nói.May mắn là dù cảnh sát đến đông nhưng không có đặc công.
“Không có hiểu lầm đâu, chúng tôi biết đây là nhà cục trưởng Hướng.”
“Tôi là bạn của cục trưởng Hướng, không phải bọn cướp gì cả.” Tiểu Mã Ca giải thích.
“Chúng tôi nhận được báo cáo có người bắt cóc cha của cục trưởng Hướng.”
“Ông cụ Hướng hiện tại không hề bị bắt cóc.Nếu không tin, các anh có thể cử vài người vào xem.” Tiểu Mã Ca nói.
“Không có chuyện gì sao?” Viên cảnh sát nhìn bác sĩ Quách.
“Cảnh sát, đừng nghe hắn nói bậy bạ.Tôi là bác sĩ chăm sóc ông cụ Hướng, đây là giấy chứng nhận của tôi.” Bác sĩ Quách lấy ra các giấy tờ tùy thân và chứng minh công tác.
Thấy giấy tờ trong tay bác sĩ Quách, cảnh sát không dám xem thường.Hướng gia là một đại gia tộc, có tầm ảnh hưởng lớn cả trong giới kinh doanh và chính trị.Nếu xảy ra sai sót gì, họ không gánh nổi trách nhiệm.
“Bắt hắn lại cho tôi.Mấy người xông vào trong, nhớ phải bảo vệ an toàn cho ông cụ Hướng.”
Tiểu Mã Ca không phản kháng, bị hai cảnh sát áp giải.Sáu cảnh sát khác xông thẳng vào trong, và họ chết lặng khi nhìn thấy cảnh tượng bên trong.
“Tiểu huynh đệ, mời uống trà.” Ông cụ Hướng đang rót trà cho Hạ Thiên.Những người khác trong phòng cũng đang làm việc riêng.Đây đâu phải là bị bắt cóc, rõ ràng là đang chiêu đãi khách quý.
“Trà ngon.” Hạ Thiên nhấp một ngụm trà và khen.
“Cái này…” Cảnh sát ở cửa hạ súng xuống, không biết phải làm gì.
“Hay là các anh cũng ngồi xuống uống chút trà, trà này ngon lắm.” Hạ Thiên ngước lên nhìn mấy người cảnh sát.
“Ông Hướng, chuyện này là thế nào? Chúng tôi nhận được báo cáo nói ông bị bắt cóc…”
“Nói bậy, nhìn tôi có giống bị bắt cóc không?”
“Nhưng người báo cảnh là bác sĩ riêng của ông mà.”
“Hắn bị tôi đuổi việc rồi, có lẽ muốn trả thù nên mới bày trò này.”
“Được rồi, chúng tôi xin lỗi vì đã làm phiền.”
Mấy cảnh sát quay người rời đi.
“Sở trưởng, chúng ta bị chơi xỏ rồi, bên trong không có ai bắt cóc cả.”
“Cái gì?” Viên sở trưởng quay sang nhìn bác sĩ Quách.
“Cảnh sát, đừng để bọn chúng lừa.Người kia không có giấy phép hành nghề y, nhưng lại chữa bệnh cho ông cụ Hướng.Đó là phạm pháp, hắn là kẻ lừa đảo.” Bác sĩ Quách vội giải thích.
“Sở trưởng, bên trong không có ai chữa bệnh cả, ông cụ Hướng đang tiếp khách.”
“Tên này dám báo cảnh giả!” Viên sở trưởng giận dữ ra lệnh: “Bắt hắn lại cho tôi!”
“Có thể thả tôi ra được rồi chứ?” Tiểu Mã Ca mỉm cười.
“Xin lỗi tiên sinh, chúng tôi không cố ý.” Viên sở trưởng tự mình xin lỗi.
“Không sao, các anh cũng chỉ làm theo phận sự thôi.” Tiểu Mã Ca không trách móc.
“Không chữa bệnh? Không thể nào, tôi vừa mới nhìn thấy mà.” Bác sĩ Quách la lớn.
“Đưa hắn đi.”
Cảnh sát đến và đi nhanh chóng.Họ là người của đồn công an gần đó, nghe tin cục trưởng Hướng bị bắt cóc nên đã huy động toàn bộ lực lượng.
“Ông, bệnh của ông khỏi rồi sao?” Tiểu Mã Ca nhìn ông cụ Hướng và cảm thấy ông trẻ ra.
“Ngay cả cháu cũng nhận ra à? Ta cũng cảm thấy bệnh của mình khỏi hẳn rồi.” Ông cụ Hướng cười nói.Khi Hạ Thiên rút kim châm, ông cảm thấy trẻ lại, không còn đau đớn gì nữa.
“Tiểu Thiên, cậu lợi hại thật.” Tiểu Mã Ca ngạc nhiên nhìn Hạ Thiên.
“Đâu có thần kỳ như vậy.Đây chỉ là ảo giác do tỷ lệ thành công cao thôi.Lần điều trị đầu tiên thường gây ra ảo giác này.Tối nay ông có thể bị tiêu chảy.” Hạ Thiên giải thích.
“Tiêu chảy?”
“Đúng vậy, tiêu chảy là cách tốt nhất để loại bỏ tạp chất trong cơ thể.Kháng thể của ông đã được kích hoạt, tự chúng sẽ loại bỏ các bệnh tật trong cơ thể.”
“Thật sự cảm ơn cậu.” Ông cụ Hướng rót đầy một ly trà cho Hạ Thiên.
“Ông, cảm ơn còn quá sớm.Tôi cần cách ba ngày đến châm cứu cho ông một lần, liên tục trong một tháng thì cơ thể ông mới khỏe hẳn được.”
“Vậy thì làm phiền tiểu huynh đệ.” Ông cụ Hướng nói.
“Ông khách sáo quá.Ông là tiền bối của anh tôi, đương nhiên cũng là tiền bối của tôi.Đây là việc tôi nên làm.” Hạ Thiên cười nói.
“Không kiêu ngạo, không nóng vội.Người trẻ tuổi bây giờ có phong độ như cậu thật hiếm thấy.” Ông cụ Hướng khen ngợi.
“Ông, nếu bệnh của ông không có gì đáng ngại, vậy chúng tôi xin phép đi trước.” Tiểu Mã Ca đứng dậy chuẩn bị rời đi.
“Vội gì chứ, hôm nay ở lại ăn cơm đi.” Ông cụ Hướng vội nói.
“Ông, sau này còn nhiều cơ hội mà.” Tiểu Mã Ca từ chối.
“Nếu đã vậy, ta không ép.Cái món đồ nhỏ này để ở chỗ ta cũng vô dụng, tặng cho tiểu huynh đệ vậy.” Ông cụ Hướng đưa hộp gấm đựng ngân châm cho Hạ Thiên.
“Không được, cái này quý quá.” Hạ Thiên vội nói.
“Thiên lý mã thì thường có, nhưng Bá Nhạc thì hiếm.Thứ này ở chỗ ta chỉ là vật trang trí.Chỉ khi ở trong tay cậu nó mới không bị lãng phí.” Ông cụ nói.
“Vẫn không được đâu ông.Thứ này tôi không thể nhận.Đối với một bác sĩ mà nói, đây là vô giá chi bảo.” Hạ Thiên biết bộ Biển Thước Thần Châm này nếu đem bán đấu giá, giá sẽ trên trời.
“Chẳng lẽ tiểu huynh đệ xem thường ta sao?” Ông cụ Hướng nghiêm mặt nói.
“Tiểu Thiên, cứ nhận lấy đi, dù sao cậu cũng cần nó để chữa bệnh cho ông.” Tiểu Mã Ca khuyên nhủ.
“Vậy thì đa tạ ông.” Hạ Thiên gật đầu nhận lấy hộp gấm.
Hai người rời khỏi biệt thự nhà họ Hướng.
“Tiểu Thiên, cậu đã giúp tôi rất nhiều.” Tiểu Mã Ca phấn khích nhìn Hạ Thiên.
“Anh là người thân nhất của tôi.” Hạ Thiên không nói nhiều nhưng đã bày tỏ ý của mình.
“Alo, ai vậy?”
“Tôi là Lâm Băng Băng.”
“Chị cảnh sát à, chị nhớ tôi à?”
“Nhớ cái đầu cậu ấy.Tôi có việc cần cậu giúp.”
“Chị ở đâu, tôi đến ngay.”
