Chương 67 Hiện tại anh có thể tới sao?

🎧 Đang phát: Chương 67

Lâm Vân nhận ra ngay giọng Tô Tịnh Như.Không hiểu nàng gọi cho mình có chuyện gì?
Mấy ngày nay tâm tình Tô Tịnh Như chẳng tốt đẹp gì.Không chỉ vì công việc công ty, mà còn vì cha và ông ngoại đều ép nàng làm quen với thiếu gia tập đoàn Thịnh Nguyên.Nàng vốn chẳng muốn dây dưa gì.Gã Thẩm Cát kia nàng mới gặp có một lần, nói gì đến quen biết.Hơn nữa, tận sâu trong lòng, nàng chưa muốn yêu đương vội.Mà nếu có, cũng phải là người nàng thật sự thích.
Biểu tỷ Miêu Di lại vừa có việc phải trở về, Tô Tịnh Như chẳng còn mấy người để tâm sự.Cô bạn thân nhất thì đang ở Yên Kinh, Đường Tử Yên thì dạo này bận tối mắt.
Biết rõ điện thoại Lâm Vân thường xuyên tắt máy, nàng vẫn vô thức bấm số, hết lần này đến lần khác.Mỗi lần gọi, hình ảnh hắn cứu nàng lần trước lại hiện lên trong tâm trí.
Có lẽ do đọc quá nhiều truyện ngôn tình mà ra, nàng tự nhủ.Nhưng tay vẫn không ngừng bấm, nghe tiếng “Số máy quý khách không liên lạc được”, rồi lại bấm tiếp.Cứ như một cái máy vô tri vô giác.Nàng cũng chẳng biết vì sao mình lại làm vậy, có lẽ chỉ là thích cái cảm giác mong chờ vu vơ.
Điện thoại Lâm Vân tắt máy đã cả tuần nay rồi, sự chờ đợi này rõ ràng là vô vọng, nhưng Tô Tịnh Như vẫn cứ thế, lặp đi lặp lại một cách máy móc.
Trong đầu nàng ngổn ngang bao suy nghĩ, thậm chí vừa gọi điện vừa nghĩ đến chuyện khác.Ai ngờ, lần này lại đổ chuông! Sững sờ mất một lúc, nàng mới giật mình, mừng rỡ thốt lên:
– Lâm Vân…
– Thật trùng hợp, vừa bật máy đã thấy em gọi.Có phải định rủ anh đi ăn cơm không?
Nghe giọng Tô Tịnh Như, lòng Lâm Vân bỗng dịu lại.
– Em…em cũng muốn mời anh đi ăn cơm lắm.Nhưng nghĩ anh từ Phụng Tân bay qua đây cũng mất thời gian, nên…em chỉ gọi điện nói chuyện thôi…
Tô Tịnh Như chợt ngập ngừng.Rốt cuộc, nàng nên nói gì đây?
– Ra vậy, Tô đại mỹ nữ tìm anh có việc gì? Chỉ cần anh làm được, dù lên núi đao xuống biển lửa…
Lâm Vân trêu chọc vài câu, tâm trạng khá hơn nhiều.Nhưng vừa buột miệng câu “lên núi đao xuống biển lửa”, hắn đã thấy ánh mắt khinh bỉ của những người xung quanh.Lâm Vân đành cười trừ, đứng dậy ra sảnh đợi xe nói chuyện.
Mặt Tô Tịnh Như ửng đỏ.Đến chính nàng còn không biết phải nói gì với Lâm Vân.Lẽ nào lại bảo nàng vô thức gọi đến số của hắn thôi sao?
– Em…
Tô Tịnh Như thực sự bối rối.Nàng vốn không giỏi nói dối, giờ thì đến một cái cớ cũng không nghĩ ra được.Khuôn mặt đỏ bừng vì ngượng ngùng.May là không ai ở đó để chứng kiến.
– Thật sự muốn mời anh đi ăn cơm à? Được thôi, anh cho em một cơ hội.Ăn ở đâu đây? Nhưng phải nói trước, tiền trong người anh toàn là tiền công ty, mà anh là người trong sạch, không đời nào lấy tiền công quỹ đi bao mỹ nữ đâu.Cho nên…
Thấy Tô Tịnh Như im lặng, Lâm Vân biết nàng chỉ là vô tình gọi điện.
Chắc nàng gọi mình không có việc gì.Có lẽ vì quá buồn chán, nên tùy tiện tìm một số trong danh bạ mà gọi.Lâm Vân cũng không tự luyến đến mức cho rằng Tô Tịnh Như có ý với mình.Nhưng để tránh cho nàng thêm khó xử, hắn chủ động lèo lái câu chuyện.
Tô Tịnh Như khẽ thở phào, nói:
– Chỗ ăn anh chọn đi.Khi nào anh tới Phần Giang thì gọi cho em.
– Anh tới luôn bây giờ cũng được, cần gì phải đợi hôm nào.Kẻo đến lúc đó em lại quên mất thì sao.
Lâm Vân nghe loa thông báo chuyến tàu đi Phụng Tân sắp khởi hành, mà đến vé còn chưa mua được, biết hôm nay đành phải ở lại đây.Vậy thì mời Tô Tịnh Như đi ăn một bữa cũng được.Để nàng khỏi cảm thấy áy náy.
– Ơ, anh tới được luôn sao?
Tô Tịnh Như có chút kích động.
– Đương nhiên, không thì em cho anh địa chỉ, anh đến đón.
Lâm Vân thấy lạ, sao Tô Tịnh Như lại phản ứng thái quá như vậy.Chỉ là một bữa cơm đáp lễ thôi mà, có cần phải xúc động đến thế không?
– Em ở biệt thự số 17, sơn trang Bình Hồ, khu Hoàn Hồ, gần sơn trang Hoàn Hồ.Em sẽ đợi anh ở cổng sơn trang.
Tô Tịnh Như nói xong liền cúp máy, vội vã chỉnh trang lại quần áo rồi ba chân bốn cẳng chạy ra ngoài.Đầu óc nàng lúc này chẳng còn tỉnh táo để suy nghĩ xem vì sao Lâm Vân lại ở Phần Giang.
Lâm Vân cầm điện thoại, lắc đầu.Hắn thầm nghĩ, lúc trước mình thấy nàng dịu dàng thùy mị bao nhiêu, giờ lại thấy giống em gái Hàn Vũ Tích bấy nhiêu.
Tuy không biết vì sao Hàn Vũ Tích bị bắt cóc lần trước, nhưng Lâm Vân đoán chắc chắn có ẩn tình.Tô Tịnh Như đã hẹn mình ở đó, vậy thì không nên chậm trễ.
Lâm Vân bắt một chiếc taxi.May mà giờ đã gần nửa đêm, đường phố vắng vẻ, chẳng mấy chốc hắn đã tới cổng sơn trang Bình Hồ ở khu Hoàn Hồ.
Không ngờ, lại đi ngang qua sơn trang Hoàn Hồ một lần nữa.Lâm gia chính là gia tộc lớn nhất ở nơi này.Nhưng lướt qua, hắn thậm chí chẳng buồn liếc nhìn.Trong lòng Lâm Vân, Lâm gia sống chết ra sao, cũng chẳng liên quan gì đến hắn.
– Tiểu Như, cháu không được ra ngoài! Tô đổng đã dặn dò không cho cháu rời khỏi nhà.Với lại, tiểu Di không có ở đây, cháu ra ngoài một mình nguy hiểm lắm.Đừng làm khó dì mà!
Người ngăn cản Tô Tịnh Như là Ôn di, người đã chăm sóc nàng từ nhỏ đến lớn.
Ôn di là người hiểu Tô Tịnh Như nhất.Thời gian bà ở bên cạnh nàng còn nhiều hơn cả cha mẹ.Trong lòng Tô Tịnh Như, Ôn di chính là người thân thiết nhất.Nhiều chuyện mẹ nàng không biết, nhưng Ôn di lại tường tận.
– Ôn di, cháu chỉ ra cổng sơn trang đợi bạn thôi.Dì đừng lo lắng.Lần trước chính anh ấy đã cứu cháu.Hôm nay anh ấy vừa đến Phần Giang, nên cháu muốn mời anh ấy một bữa cơm.Cháu sẽ về sớm ạ.
Tô Tịnh Như nói xong, không đợi Ôn di trả lời đã vội vã chạy đi.
Ôn di ở bên Tô Tịnh Như đã lâu, hiểu rõ tính cách của nàng.Tô Tịnh Như tuy bướng bỉnh, nhưng vẫn là một cô gái ngoan ngoãn, hiền lành.Không ngờ, hôm nay con bé lại vội vàng đến thế, bà chưa từng thấy bao giờ.
– Tiểu Như, dù cháu muốn đi đâu, cũng phải khoác thêm áo vào chứ!
Ôn di chợt nhớ ra, Tô Tịnh Như ăn mặc phong phanh quá.Giờ đang là cuối xuân, thời tiết vẫn còn se lạnh.
Nhưng Tô Tịnh Như đã sớm chạy mất hút.

☀️ 🌙