Đang phát: Chương 669
– Họ tên?
– Hứa Nhạc!
– Mã số công dân?
– SLAT510200431X!
– Chức vụ hiện tại?
– Tổng Giám đốc Kỹ thuật Sư đoàn Thiết giáp 17 Quân khu I Quân đội Liên Bang!
– Cấp bậc hiện tại?
– Phó Sư Đoàn trưởng!
– Xin hãy thuật lại sơ lược lý lịch của ngài, đặc biệt là khoảng thời gian trước năm 37 Hiến Lịch 65!
Nghe vậy, Hứa Nhạc, người vốn luôn bình tĩnh trả lời, cuối cùng cũng có chút thay đổi.Anh khẽ ngẩng đầu, nheo mắt nhìn những quan chức Cục Điều Tra Liên Bang đối diện, như muốn dò xét mục đích thật sự của họ.
Trước năm 37 Hiến Lịch 65? Hứa Nhạc cau mày, hồi tưởng.
Lúc đó, anh chỉ là một thiếu niên bình thường trên đại lộ ở khu phố Chung Lâu, Đông Lâm.Cuộc sống đơn điệu chỉ xoay quanh cửa hàng sửa chữa điện tử trên Đại lộ Hương Lan và những xưởng khai thác lậu trong hầm mỏ hoang ở ngoại ô.Anh có ít bạn bè, như Lý Duy, và ít người thân, như chú Phong.
Bầu trời Đông Lâm khi đó cũng giống bây giờ, không xanh trong như ở S1.Ban đêm khó thấy sao, khí quyển bị bao phủ bởi lớp bụi mờ, che khuất ánh sáng, luôn mờ mịt như tranh sơn dầu trừu tượng.
– Tôi sinh ra ở trấn Quang Minh, cách thủ phủ Cự Thủ Châu khoảng bảy tiếng xe.Do động đất thường xuyên, các cơ sở giáo dục ở đó đã bị hủy bỏ từ lâu.Năm mười lăm tuổi, tôi nhập ngũ, đến Đông Lâm làm lính canh gác trong khu mỏ.Tiểu đội của tôi hy sinh toàn bộ trong một vụ sập hầm do địa chấn…
Hứa Nhạc nhíu mày, nhớ lại quá khứ, nhưng vẫn tiếp tục kể câu chuyện về một người hoàn toàn khác.Đó là lý lịch mà chú Phong đã chuẩn bị, một câu chuyện bi thảm về một người lính ở Đông Lâm.
Trong câu chuyện đó, người lính Hứa Nhạc này xuất ngũ sau sự cố, nhận tiền trợ cấp từ Bộ Quốc phòng, vào Đại học Lê Hoa ở Lâm Hải Châu học dự thính.Một giáo sư phát hiện ra năng khiếu bảo dưỡng của anh, và anh thi đậu vào Công ty Cơ khí Quả Xác, công ty lớn nhất Liên Bang, được phân công đến Sở Nghiên Cứu Quả Xác.
Phần sau của câu chuyện này, có lẽ ai trong Liên Bang cũng biết, nên Hứa Nhạc không cần nhắc lại.
– Trong Liên Bang luôn có lời đồn rằng Giản Thủy Nhi tiểu thư là một tai tinh…
Một nhân viên Cục Điều Tra Liên Bang chợt dang tay, cảm khái:
– Thượng tá Hứa Nhạc, sau khi nghe lý lịch của ngài, tôi mới hiểu vì sao hai người lại là một cặp.
Hứa Nhạc cười nhạt.Năm đó, chú Phong đã xâm nhập thành công vào Máy tính Trung ương Liên Bang, sửa chữa dữ liệu cá nhân.Dù chú có thể tạo ra một câu chuyện hoàn hảo, nhưng lại không thể thay đổi những gì đã xảy ra trong thế giới thực.Vì vậy, xung quanh thân thế giả tạo này luôn có những cái chết kỳ lạ, và đó là hướng phát triển duy nhất của câu chuyện.
– Ngài có thể kể thêm về trấn Quang Minh được không?
Một quan chức Cục Điều Tra Liên Bang luôn ngồi trong bóng tối, khó thấy rõ mặt, chỉ lờ mờ thấy cằm dị dạng và làn da tái nhợt.Rõ ràng, người này có địa vị rất cao trong Cục Điều Tra, nên căn phòng thẩm vấn im lặng khi ông ta lên tiếng.
Trong không khí im lặng, Hứa Nhạc nhìn người đàn ông trong bóng tối, cau mày nói:
– Tôi không có hứng thú nhớ lại chuyện đó.Nếu ông muốn tìm đáp án từ những câu hỏi về phong cảnh năm xưa của trấn nhỏ, thì cũng vô ích thôi.
Thái độ của Cục Điều Tra Liên Bang rất ôn hòa, không hề hầm hố như khi thẩm vấn tội phạm khác.Nhưng sau những câu hỏi lặp đi lặp lại về lý lịch, Hứa Nhạc đã đoán được ý định của đối phương, và lòng anh dần lạnh đi.
– Thượng tá Hứa Nhạc, trước đây chúng ta từng gặp nhau, ở trong nhà giam Quân sự Khuynh Thành.
Quan chức Cục Điều Tra Liên Bang trong bóng tối đứng dậy.Ánh sáng chiếu vào khuôn mặt tái nhợt của ông ta, để lộ một gương mặt gầy gò, nửa dưới bị biến dạng, như bị lực lượng khủng khiếp đánh nát rồi ghép lại, trông rất đáng sợ.
Hứa Nhạc nhìn chằm chằm khuôn mặt đó, im lặng một lúc rồi nói:
– Tôi nhớ ông.Ông là Tổng Chủ nhiệm Khoa IV của Cục Điều Tra Liên Bang!
Người kia ho khan vài tiếng, lạnh lùng nhìn anh:
– Cậu đã từ một tên tội phạm giết người trở thành một vị anh hùng Liên Bang.Nhưng tôi vẫn là Tổng Chủ nhiệm Khoa IV.Chỉ là tôi không quan tâm đến chức vụ này.Tôi chỉ muốn biết, hiện tại cậu lại rơi vào tay tôi… Cậu có hối hận về sự xúc động lúc đó không?
– Không! Tôi chỉ hối hận là lúc ấy sao không đạp chết ông luôn cho rồi!
Hứa Nhạc nhún vai:
– Tôi phải nhắc ông rằng, Chủ nhiệm tiên sinh, ân oán cũ giữa tôi và ông không liên quan đến việc điều tra lần này.
– Tôi không phải là người dùng việc công để báo thù riêng!
Quan chức cao cấp của Cục Điều Tra Liên Bang, người từng bị Hứa Nhạc đạp bất tỉnh, phẫn nộ nhìn anh, trầm giọng quát:
– Nhưng tôi vẫn luôn cho rằng cậu là một tên tội phạm giết người!
– Khi cả Liên Bang cho rằng cậu là anh hùng, tôi vẫn luôn cho rằng cậu là tội phạm giết người.Cho nên cậu là người của Thanh Long Sơn hay bất cứ đâu, cũng không phải là chuyện tôi quan tâm.
Hứa Nhạc im lặng.
– Mặt khác, tôi muốn nhắc cậu rằng, câu chuyện mà cậu vừa kể sẽ có rất nhiều người điều tra.Và những thuộc hạ đáng tin cậy nhất của tôi đã đến Đông Lâm rồi!
Tổng Chủ nhiệm Khoa IV nhìn anh, cười nhạt, lạnh giọng:
– Tùy tiện kể một câu chuyện dối trá, liền nghĩ rằng có thể vĩnh viễn lừa gạt cả thế giới… đó chỉ là vọng tưởng cuồng dại thôi!
– Tôi không rõ ông đang nói gì.
Hứa Nhạc bình tĩnh trả lời.
Tổng Chủ nhiệm Khoa IV chợt cười lạnh, gương mặt vặn vẹo càng thêm đáng sợ.Ông ta cầm đôi găng tay trắng muốt rời khỏi phòng thẩm vấn.
Ngay sau đó, trong phòng lại vang lên những câu hỏi vô cảm của các quan chức Cục Điều Tra Liên Bang.
– Thượng tá Hứa Nhạc, ngài có thể kể lại những chuyện lúc còn trong bộ đội ở Đông Lâm không? Ngài có nhớ đơn vị của ngài từng hợp tác với những đơn vị nào khác không?
– Thượng tá Hứa Nhạc, ngài có nhớ những thành viên cụ thể nào trong đơn vị của ngài không?
– Thượng tá Hứa Nhạc, ngài còn nhớ những địa điểm cụ thể của công tác canh giữ thông đạo quặng mỏ không?
– Thượng tá Hứa Nhạc, ngài có còn nhớ rõ về vị thượng cấp trực tiếp của ngài không?
Vô số câu hỏi liên tiếp được đặt ra, Hứa Nhạc vẫn máy móc trả lời.Nhưng ánh mắt anh lại hướng theo chỗ vị Tổng Chủ nhiệm Khoa IV vừa biến mất, dừng lại trên tấm kính lớn chiếm cả nửa bức tường đối diện.
Anh biết rõ tấm kính đó là thủy tinh một chiều, người đứng bên kia có thể nhìn thấy mình rõ ràng, nhưng mình lại không thể nhìn thấy họ.Giống như cục diện hiện tại của anh.Anh biết những người này đang chuẩn bị dùng phương pháp gì để đối phó với mình, nhưng lại không thể nhìn thấu lợi thế của họ.
Và quan trọng hơn, lúc này, ai đang quan sát mình sau tấm kính một chiều đó?
Phía sau tấm kính một chiều của phòng thẩm vấn là một căn phòng rộng khoảng bảy, tám mét vuông.Bên trong đầy dụng cụ chuyên dụng, hệ thống thu âm, ghi hình linh mẫn, truyền tải âm thanh và hình ảnh trả lời của Hứa Nhạc sang bên này rõ ràng, chính xác.
Gương mặt của Tổng Chủ nhiệm Khoa IV đã vặn vẹo, da càng thêm tái nhợt.Ánh mắt ông ta lạnh lẽo nhìn xuyên qua tấm kính, dừng lại trên gương mặt không cảm xúc của Hứa Nhạc, lắng nghe những câu trả lời mà ông ta đã dự liệu trước.Đột nhiên, ông ta tắt hệ thống phát thanh, vẫy tay với đám thuộc hạ ngoài cửa.
Một quan chức Cục Điều Tra Liên Bang áp giải một người đàn ông từ bên ngoài vào.Người đàn ông mặc cảnh phục, tóc hoa râm, mặt mày tiều tụy, mệt mỏi.Từ động tác vụng về và run rẩy, có thể thấy rõ sự sợ hãi và khẩn trương của ông ta.
– Không cần quá khẩn trương, Chính phủ cần sự trợ giúp của ông.
Tổng Chủ nhiệm Khoa IV lạnh lùng chỉ vào Hứa Nhạc đang ngồi sau tấm kính, trầm giọng hỏi:
– Ông đã từng gặp người này chưa?
Người cảnh sát tóc hoa râm nheo mắt, cẩn thận ngắm nhìn một lúc lâu, rồi có chút kinh sợ nói:
– Gặp rồi… đương nhiên… đã từng gặp rồi!
Ông ta nhìn chằm chằm Tổng Chủ nhiệm Khoa IV, run giọng:
– Đó chẳng phải là Thượng tá Hứa Nhạc sao? Trên TV dạo này vẫn thường thấy anh ta xuất hiện.
– Ông hãy nhớ kỹ lại, tôi muốn hỏi là trước đây ông có từng gặp người này trong quận của ông không?
Vẻ mặt Tổng Chủ nhiệm Khoa IV trở nên lạnh lùng.
– Hẳn là… không… không có! Tôi không có ấn tượng gì cả.
Người cảnh sát run giọng:
– Thượng tá Hứa Nhạc làm sao có thể xuất hiện trong quận của tôi được chứ?
– Ông tên gì, hiện đang giữ chức vụ gì?
Tổng Chủ nhiệm Khoa IV vẫn lạnh lùng nhìn ông ta.
– Tôi… tôi là Bảo Long Đào, là Cục trưởng Phân cục II của Hà Tây Châu, Đại khu Đông Lâm.
Tiếp theo là một người phụ nữ trung niên, mặc váy hoa bình thường, hai tay chắp lại, vặn vẹo, chậm rãi bước vào phòng.Bà ta chăm chú nhìn người thanh niên sau tấm kính, có chút khó xử, khẽ cúi đầu, hạ giọng trả lời:
– Hình như đã từng nhìn thấy trên TV!
– Bà có mở một cửa hàng tạp hóa nhỏ trên Đại lộ Hương Lan.Bên cạnh cửa hàng của bà có một tiệm sửa chữa đồ điện tử phải không? Có một nhân viên học việc tên là Hứa Nhạc phải không?
– Chuyện này không sai… Chẳng qua là tiệm sửa chữa điện tử đó đã đóng cửa nhiều năm rồi…
Người phụ nữ trung niên nghiêm túc giải thích:
– Hình như là do nổ hóa chất, thằng bé đó chết lâu rồi.
Bà ta vặn vẹo ngón tay, có chút bi thương:
– Thằng bé đó thật đáng thương.Bình thường gặp ai cũng hay cười.Tính tình ngoan hiền, lại chịu khó chịu khổ.Ai nhờ gì cũng vui vẻ giúp đỡ.Hơn nữa nó có đôi tay khéo léo, chuyện gì cũng làm được hết.Đồ điện tử gì hỏng nó cũng sửa được.
– Đúng rồi!
Người phụ nữ trung niên tò mò nhìn người quân nhân Liên Bang bên cạnh bàn sau tấm kính, xoa mái tóc quăn của mình:
– Tựa hồ như tôi từng nhìn thấy người này trên TV rồi, lại nói, hắn và thằng bé đó có gương mặt hao hao giống nhau… Chẳng qua, hắn không phải thằng bé đó!
Một thanh niên tóc quăn trẻ tuổi, dáng người gầy còm, bị một quan chức Cục Điều Tra Liên Bang thô lỗ đẩy vào phòng.Anh ta bối rối đứng thẳng người, cực kỳ khẩn trương, không biết để tay chân ở đâu cho đúng, mặt thì đỏ bừng vì kích động.
Thanh niên này là một tên lưu manh ở chợ đêm Đông Lâm.Đột nhiên một ngày nọ, anh ta bị một đám quân cảnh vũ trang bắt lại, sau đó đi trên một chiếc phi thuyền vũ trụ mà bình thường anh ta không bao giờ dám mơ tới, đến Thủ Đô Tinh Quyển, nơi mà dân chúng Đông Lâm luôn hâm mộ, ghen tỵ, thậm chí căm phẫn, rồi bị đưa vào bên trong tòa kiến trúc xa lạ này.
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, nhanh đến mức không thể tưởng tượng được.Anh ta hoàn toàn không kịp thích ứng với hoàn cảnh.Đến lúc này, anh ta vẫn nghĩ mình đang mơ.
Tổng Chủ nhiệm Khoa IV lặng lẽ nhìn anh ta, không cho anh ta nhận diện qua lớp kính một chiều, mà trực tiếp nắm lấy cổ áo kéo đi, đẩy cánh cửa không quá nặng nề, bước thẳng vào.
Ánh đèn trong phòng có chút u ám.Hứa Nhạc đang ngồi dựa vào ghế, tay cầm tách cà phê nóng hổi, cùng đám quan chức Cục Điều Tra Liên Bang hỏi đáp.
Thanh niên tóc quăn kinh ngạc nhìn gương mặt giản dị quen thuộc dưới ánh đèn u ám, chợt nghĩ đến những nghi hoặc của mình mỗi khi xem tin tức, trong lòng kinh sợ đến mức không nói nên lời.Anh ta theo bản năng hạ giọng, nói ra câu nói đang hò hét trong lòng:
– Anh thật sự là… Nhạc ca sao?
Hứa Nhạc chậm rãi ngẩng đầu, đồng tử co rút lại, thân thể cứng đờ, im lặng một lúc, rồi lông mày giãn ra, nhìn gương mặt ngây ngô trước mặt, mỉm cười:
– Tiểu Cường, đã lâu không gặp em rồi!
