Chương 667 Ngày tàn của các thần vương.

🎧 Đang phát: Chương 667

Giữa không trung Tử Huyền Tinh, mây mù lãng đãng.
Tần Vũ, Khương Lan, Khương Lập, Tả Thu Lâm, Dịch Phong, Hắc Vũ đứng từ xa, mỉm cười nhìn hai mươi vị thần vương tiến vào tân vũ trụ.
Hầu Phí vác Huyền Thanh Nhất Khí Côn trên vai, đắc ý hét lớn:
– Nhìn gì mà nhìn, đến giờ này còn không biết mình đang ở trong tình cảnh nào à?
Hầu Phí cười khẩy đầy vẻ giễu cợt.Từ trước đến nay ở Thần giới, ai dám chỉ thẳng mặt đám siêu cấp cao thủ như Bát Đại Thánh Hoàng, Tu La Thần Vương, Huyết Hải Nữ Vương mà chửi, lại còn khiến bọn họ không dám phản kháng?
Chu Hiển là người đầu tiên lên tiếng:
– Đây…rốt cuộc là nơi nào?
Trong mắt Chu Hiển đầy nghi hoặc, phẫn nộ và không cam lòng, gã giận dữ:
– Sao lại có một nơi như vậy? Tại sao không gian pháp tắc, thời gian pháp tắc đều vô dụng ở đây?
– Vũ trụ thì rộng lớn, không gian thì vô số, nhưng không gian nào cũng không nên như thế này!
Hoàng Phủ Ngự cau mày, sắc mặt cay đắng.Nếu không gian pháp tắc, thời gian pháp tắc không dùng được, thì đám Thánh Hoàng này chẳng khác gì đồ chơi để người ta tùy ý chà đạp?
Sắc mặt Khương Phạm, Thân Đồ Diêm, Đoan Mộc Như Phong đều rất khó coi.Ngay cả Tu La Thần Vương La Phàm, kẻ luôn tự tin và bình tĩnh, cũng lộ vẻ ưu tư khó che giấu trong mắt.
Hai mươi vị thần vương kinh hãi, lo lắng và khó tin.”Không gian pháp tắc” và một phần “thời gian pháp tắc” mà họ dựa vào lại hoàn toàn mất tác dụng ở nơi bí ẩn này.Làm sao họ không kinh hoàng cho được?
Tâm trạng hai mươi vị thần vương lúc này vô cùng hỗn loạn.
Khương Phạm bất ngờ hỏi Khương Lập:
– Lập nhi, rốt cuộc chuyện này là thế nào?
Khương Lập ngẩn người, định trả lời thì Hầu Phí nổi giận, chỉ vào Khương Phạm mà mắng:
– Lão già, sao dám nói chuyện với Lập nhi tỷ tỷ của ta?
Tần Vũ cười nhạt:
– Phí Phí, lại đây, để bọn họ bình tĩnh lại một chút.Chắc giờ này ai nấy cũng đang hoảng loạn.
Hầu Phí gật đầu, rồi chỉ vào hai mươi vị thần vương:
– Hừ, lũ các ngươi, đến giờ còn chưa hiểu tình cảnh của mình à? Suy nghĩ cho kỹ đi, nghĩ xem nên nói chuyện với chúng ta như thế nào.
Nói xong, Hầu Phí bay về phía Tần Vũ.
Nhìn những đám mây lãng đãng xung quanh, không khí trong lành dễ chịu.Nhưng hai mươi vị thần vương phát hiện ra mình bị nhốt trong một vòng tròn nhỏ đường kính trăm mét.Họ không thể bay ra khỏi phạm vi đó.Khi đến giới hạn, họ cảm thấy một bức tường vô hình ngăn cản.
Khương Phạm thở dài:
– Không gian giam lao…một chiêu thức quá phổ thông.
Hai mươi vị thần vương không thể ngờ được.Không gian giam lao chỉ là một chiêu mà trước đây các thần vương thường dùng để chà đạp thiên thần.Chỉ cần chưa lĩnh ngộ hoàn toàn “không gian pháp tắc”, thì không thể thoát ra được.Nhưng giờ đây, hai mươi vị thần vương lại bị “không gian giam lao” vây khốn.Nếu trước đây có ai nói họ sẽ bị “không gian giam lao” vây khốn, chắc chắn họ sẽ không tin…nhưng sự thật đã xảy ra.
Chu Hiển lúc này không biết nên khóc hay nên cười:
– Không gian giam lao…thật là…
Tu La Thần Vương tỉnh táo nói:
– Bọn họ có thể thi triển không gian giam lao, chứng tỏ ở đây vẫn có thể dùng “không gian pháp tắc”.Nhưng vì sao chúng ta lại không dùng được?
Những thần vương xung quanh đều gật đầu.Đối phương dùng được “không gian pháp tắc”, còn họ thì không?
Phổ Thai Hồng cau mày:
– Chẳng lẽ Tần Vũ có thần thông đặc biệt, khiến chúng ta không dùng được không gian pháp tắc, thời gian pháp tắc? Điều này khó xảy ra.
Những thần vương này đã hoàn toàn đi vào ngõ cụt.Họ vẫn cho rằng đối phương dùng được “không gian pháp tắc”, còn họ thì không là do Tần Vũ đã dùng một thần thông đặc biệt nào đó.
– Ha ha, đại ca, huynh định giải quyết đám thần vương này thế nào? Cái này đơn giản thôi, giết hết là xong!
Tiếng cười lớn của Hầu Phí từ xa vọng lại.
Hai mươi vị thần vương im bặt.
– Bọn chúng…bọn chúng đang bàn bạc xử quyết chúng ta ư?
Thần Vương Khương Hình lo lắng.
Các thần vương đều im lặng.
Tu La Thần Vương La Phàm bình thản nói:
– Không gian giam lao này hoàn toàn cách biệt với bên ngoài, âm thanh không thể truyền ra được.Tiểu tử Hầu Phí kia cố ý để chúng ta nghe thấy thôi.
Thực tế, Tu La Thần Vương La Phàm có quan hệ sư đồ với Hầu Phí.Lúc trước, Hầu Phí mới đến Thần Giới đã được Tôn Luyện mang đi.Sau này, Tu La Thần Vương dạy dỗ Hầu Phí, nhưng La Phàm không lo Tần Vũ sẽ đối xử với mình thế nào.
Chu Hiển giận dữ:
– Hầu Phí đó cố ý dọa chúng ta?
Khương Phạm trầm giọng:
– Không, hắn không dọa chúng ta.Có lẽ nhóm người Tần Vũ đang bàn bạc xử quyết chúng ta thật.Ở đây, chúng ta không có sức phản kháng.
Các thần vương nhất thời im lặng.Họ cùng nhìn về phía xa, nơi Tần Vũ, Khương Lan, Tả Thu Lâm đang bàn bạc gì đó.Họ muốn nghe nhưng không thể.
– Phổ Thai Hồng thì giết.Đại ca, còn Đoan Mộc Như Phong thì sao?
Giọng Hầu Phí lại vang lên trong không gian giam lao.
Hai mươi vị thần vương nghe vậy đều thót tim.Phổ Thai Hồng thì tái mét mặt.
Hoàng Phủ Ngự vội an ủi Phổ Thai Hồng:
– Phổ Thai huynh đệ đừng lo.Hầu Phí trêu đùa chúng ta thôi.
Phổ Thai Hồng cười khổ:
– Hoàng Phủ huynh, ta biết Hầu Phí trêu đùa chúng ta.Chỉ là…cũng có thể lời của Hầu Phí chính là nội dung họ đang bàn bạc.Ai…
Tiếng thở dài của Phổ Thai Hồng khiến các thần vương im lặng.Tiếng thở dài ấy ẩn chứa vô tận sự bất lực và không cam lòng.Nhưng biết làm sao?
Ngoài sự bối rối ban đầu khi phát hiện không dùng được không gian pháp tắc, thời gian pháp tắc, hai mươi vị thần vương đều hiểu rõ tình cảnh của mình.Họ là cá nằm trên thớt, còn Tần Vũ là dao.Muốn giết muốn thịt là do Tần Vũ quyết định.
Các thần vương không kìm được nhìn về phía nhóm người Tần Vũ, thậm chí có người còn cố đoán xem họ đang nói gì qua cử động môi.
Chung quy…mạng sống của họ đang nằm trong tay Tần Vũ!
Cảm giác bị người khác điều khiển thật đau khổ.Nhưng dù đau khổ hơn, họ cũng không thể thay đổi sự thật.Trong lòng họ có một nghi hoặc không thể giải đáp: “Nơi này rốt cuộc là nơi nào? Vì sao lại có nơi như vậy?”
Nơi này lẽ ra không nên tồn tại.Nhưng nó đã tồn tại, và Tần Vũ có quyền định đoạt số phận của họ.
“Tần Vũ đã tạo ra bao nhiêu kỳ tích?” Tu La Thần Vương La Phàm nhìn Tần Vũ đang cười nói từ xa, thầm nghĩ.
Thi triển “không gian đông kết”, rồi vẫn có thể thuấn di dưới không gian đông kết, lại còn có thể trực tiếp thuấn di vào Thiên Tôn Sơn…Tần Vũ đã tạo ra vô số kỳ tích.Và giờ đây, Tần Vũ đang nắm giữ sinh tử của họ.
Trong mây trắng, Tần Vũ và những người khác đang bàn bạc cách giải quyết đám thần vương.
– Đại ca, Lan thúc, các người không cần phải phiền phức vậy.Các người không nỡ giết, ta sẽ giết.Tu La Thần Vương là sư tôn ta, không thể giết.Tôn Luyện là tiền bối của Viên tộc, cũng không thể giết.Khương Phạm tuy đáng ghét, nhưng dù sao cũng là cha của Lập nhi tỷ tỷ, tha cho y một mạng.Còn những người khác, giết hết!
Hầu Phí đứng một bên, mắt lóe lên hung quang.Hắn nghĩ đến việc mình sẽ giết nhiều thần vương như vậy, cảm thấy vô cùng kích động.
Khương Lan mắng:
– Phí Phí, đừng ồn ào nữa!
Khương Lan có chút tức giận.Hầu Phí cứ luôn miệng xúi giục Tần Vũ giết chóc.Theo lời hắn, giết gần hết các thần vương mới tốt.
– Vâng, Lan thúc.
Hầu Phí bĩu môi, đứng sang một bên im lặng.
Tả Thu Lâm lên tiếng:
– Khương Lan, ngươi đừng có lòng dạ đàn bà.Ta thấy Hầu Phí nói có lý.Hừ, đám thần vương này đuổi giết chúng ta đến đây, có ai từng nương tay với chúng ta chưa? Bọn họ đối xử với chúng ta như vậy, chúng ta giết họ thì sao?
Tả Thu Lâm nhìn Khương Lan với ánh mắt lạnh lùng.Có lẽ trong Thần Giới, người mà Khương Lan kiêng kỵ chỉ có Tả Thu Lâm, tỷ tỷ của Tả Thu Mi.
– Tần Vũ, nếu ngươi không muốn giết, ta làm thay cho.Khương Lập, ngươi đừng nghĩ nhiều.Lúc trước Khương Phạm không niệm tình cha con, ta sẽ thay ngươi giải quyết y.
Sát khí ẩn hiện trên người Tả Thu Lâm.Với thân phận “Tử Vong Thần Vương”, Tả Thu Lâm không hề e ngại việc giết người.
Tần Vũ cười nhạt:
– Được rồi, Tả Thu Lâm tiền bối, ta không cần khuyên bảo.Ta đã có cách riêng để xử lý họ.
Nói rồi, Tần Vũ vung tay.
Không gian giam lao biến mất.Hai mươi vị thần vương cảm thấy không khí lưu động, trong lòng càng thêm lo lắng.Ánh mắt họ tập trung vào nhóm người Tần Vũ.
Họ biết…Tần Vũ đã quyết định số phận của họ.
Hầu Phí lập tức hỏi:
– Đại ca, huynh quyết định rồi à? Muốn giết bao nhiêu?
Nghe vậy, mặt các thần vương tái mét.Họ nhìn chằm chằm Tần Vũ, muốn biết quyết định của hắn.
Tần Vũ không nói gì, bay về phía hai mươi vị thần vương.Hầu Phí, Hắc Vũ, Khương Lan, Tả Thu Lâm, Dịch Phong, Khương Lập cũng bay theo.Họ dừng lại cách đám thần vương mười mét.
Chu Hiển hét lên:
– Tần Vũ, Bát Đại Thánh Hoàng chúng ta là do trời đất ban cho!
Nhưng lúc này, Chu Hiển cũng có chút sợ hãi.
Tần Vũ bật cười:
– Trời đất ban cho? Chu Hiển, ngươi còn nhớ lần đầu chúng ta gặp nhau không?
Chu Hiển khựng lại.
– Ta nhớ lần đầu gặp nhau, ngươi vung tay là có thể hủy diệt một thành trì.Ta vẫn nhớ rõ ánh mắt hy vọng của đứa bé bán kẹo hồ lô trước khi chết.Ta hỏi ngươi giết nhiều người như vậy không sợ trời phạt sao, ngươi trả lời “Ai hiểu rõ trời hơn ta.”
Tần Vũ thở dài.
Chu Hiển lạnh lùng:
– Sao? Giết vài phàm nhân thì sao? Không được à?
– Ngươi nghĩ ngươi hiểu trời.Nhưng ở thế giới của ta…ta chính là trời.
Ánh mắt Tần Vũ lạnh lùng:
– Giờ ta tuyên bố, ngươi sẽ phải chịu trời trách, trời phạt!
Chu Hiển cười nhạt:
– Ngươi có thể giết ta.Nhưng trời trách, trời phạt là do ngươi quyết định à? Hơn nữa Chu gia ta chưởng quản lôi điện, chưởng quản năng lực trời phạt…
– Ầm!
Một đạo lôi điện đen kịt từ trên trời giáng xuống, đánh trúng Chu Hiển.Toàn thân Chu Hiển co giật, gã không thể tin được ngẩng đầu lên:
– Không…không thể nào…lôi điện không thể thoát khỏi sự khống chế của ta…
Tần Vũ lạnh lùng:
– Chết đi.
Lôi điện đủ màu từ trên trời giáng xuống, đánh Chu Hiển thành tro bụi.Chỉ còn lại một viên Lôi Nguyên Linh Châu lơ lửng.
Tần Vũ cười nhạt nhìn mười chín vị thần vương:
– Xử lý xong Chu Hiển rồi, giờ đến lượt các ngươi.
Thấy Chu Hiển bị lôi điện đánh chết, các thần vương càng thêm căng thẳng.
Tần Vũ cười nhạt:
– Có người đề nghị giết hết các ngươi.Nhưng ta không ác độc như vậy.Trong mười chín người, có bốn năm người có thể rời khỏi đây mà không bị trừng phạt.Ví dụ như La Phàm huynh, hay nhạc phụ Khương Phạm của ta…
Tần Vũ nhìn về phía Khương Phạm.
Khương Phạm ngẩn người.

☀️ 🌙