Đang phát: Chương 665
Mê Vụ thành, bên trong Tử Huyền Phủ.
Tần Vũ thất khiếu chảy máu, co quắp khiến mọi người kinh hãi.Họ không dám tin Tần Vũ lại gục ngã.
– Mẹ, cha có sao không? Cha sẽ không sao chứ? – Tần Sương lo lắng hỏi Khương Lập.
Khương Lập, Khương Lan, Tả Thu Lâm, Dịch Phong, Hắc Vũ đều bối rối.Họ thấy Tần Vũ bị Nguyên Tội Kiếm chém trúng, thất khiếu chảy máu qua bức màn nước.Bức màn nhanh chóng mờ đi rồi tan biến.
Thấy vậy, mọi người hoảng hốt.
Tần Tư trấn an Tần Sương:
– Đừng lo lắng.
Nhưng trong mắt hắn vẫn hiện lên vẻ lo sợ.
Khương Lập khẳng định:
– Đừng sợ, cha các con không sao.
Khương Lập song tu linh hồn với Tần Vũ, nên có sự liên kết.Dù cảm nhận được Tần Vũ bị thương nặng, linh hồn suýt tan vỡ, nàng vẫn cảm nhận được sự tồn tại của Tần Vũ.Tần Vũ chưa chết!
Trọng thương, nhưng chưa chết!
Khương Lập an ủi các con và những người khác, nhưng trong lòng đầy lo lắng: “Vũ ca, huynh ở đâu, mau về đi?”
Khương Lan, Hắc Vũ, Tả Thu Lâm cũng bối rối.
– Tiểu Vũ bị thương rất nặng.- Khương Lan lo lắng.
Nguyên Tội Kiếm là thiên tôn linh bảo, uy lực kinh người, lại do đích thân thiên tôn thi triển, càng khó lường.Khương Lan nghĩ rằng thần vương bình thường sẽ chết.Lôi Phạt thiên tôn giận dữ, dùng thiên tôn linh bảo, uy lực phá hủy khó tưởng tượng.
Nhưng Khương Lan tin Tần Vũ, người mà y đã chứng kiến trưởng thành.
– Đại ca chưa chết.Mọi người yên tâm, đại ca sẽ quay lại ngay thôi.- Hắc Vũ khẳng định.
Những người đang lo lắng thấy Hắc Vũ bình tĩnh, cũng an tâm hơn.
– Hô!
Một thân ảnh hắc bào xuất hiện trên mặt hồ.Mọi người ngây ngốc rồi vỡ òa trong vui sướng.
– Cha! – Tần Tư, Tần Sương reo lên, mắt rưng rưng.
– Đại ca.- Hầu Phí, Hắc Vũ nhìn Tần Vũ.
– Tiểu Vũ.- Tần Phong, Tần Chính mừng rỡ.
Tần Vũ nhìn mọi người, cảm nhận được sự quan tâm, lo lắng của người thân.Hắn thấy ấm áp trong lòng.
Tần Vũ nén sự xúc động, nói:
– Ta không sao.
Rồi bay đến bên Khương Lập, Tần Tư, Tần Sương.Mọi người vui mừng khôn xiết.
– Vũ ca.- Khương Lập khẽ gọi.
Tần Vũ nắm tay Khương Lập.
Lòng bàn tay nàng ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Tần Vũ an ủi:
– Lập nhi, ta xin lỗi.
Hắn cảm nhận được sự lo âu, sợ hãi của nàng.
Khương Lập tựa vào ngực Tần Vũ, im lặng.Lúc thấy Tần Vũ bị đánh trúng, thất khiếu chảy máu, nàng đã rất sợ hãi.
Nàng không dám tưởng tượng nếu Tần Vũ chết đi.
Tần Tư, Tần Sương xì xào bàn tán, cười trộm về phía hai người.Khương Lập liếc nhìn chúng:
– Tiểu Tư, Tiểu Sương, hai đứa qua bên kia chơi đi.
– Vâng, mẫu thân.- Hai đứa cười đáp.
Mọi người trong Tử Huyền Phủ đều vui mừng.
Khương Lập lo lắng hỏi:
– Bên Thiên tôn sơn sao rồi? Lôi Phạt thiên tôn có truy sát huynh không?
Tần Vũ cười, phất tay lên không trung.
– Hô!
Nước từ hồ bay lên, hóa thành một bức màn khổng lồ.Bức màn hiện ra cảnh tượng bên trong Thiên tôn sơn, cả âm thanh của các vị thần vương cũng vang vọng xung quanh.
Mọi người im lặng nhìn bức màn.
Bên trong Thiên tôn sơn.
Chu Hiển kích động:
– Tần Vũ đã chết.Trong Mê Vụ thành chỉ có Khương Lan là mối đe dọa.Chúng ta đến đó giết nàng, dễ dàng đoạt được Vạn Dân Ấn.
Chu Hiển tràn đầy tức giận.Cha hắn vừa chết, hắn muốn lóc da, xẻ thịt Tần Vũ để báo thù.
Huyết Hải nữ vương Tiết Vân cười:
– Tần Vũ chết thật chưa, còn chưa chắc chắn.
Huyết Hải nữ vương và Tu La thần vương đã vào Thiên tôn sơn qua thông đạo điêu khắc.Các thần vương đang thảo luận việc đoạt Vạn Dân Ấn.Đoan Mộc Như Phong lạnh lùng quát:
– Chính miệng Lôi Phạt thiên tôn đã nói, ngươi dám nghi ngờ?
Ánh mắt Đoan Mộc Như Phong nhìn Huyết Hải nữ vương đầy oán hận.Đoan Mộc Vân bị Huyết Hải nữ vương giết.Nhưng giết ả quá khó, đặc biệt là ả có thể hóa thành huyết hải để trốn thoát.
Tôn Luyện của Tu La hải bình tĩnh nói:
– Dù Lôi Phạt thiên tôn nói vậy, Tần Vũ vẫn dùng thuấn di trốn khỏi Thiên tôn sơn.Hắn có thể thuấn di, chứng tỏ lúc đó hắn chưa chết.
Nhiều thần vương gật đầu.
Tôn Luyện nói tiếp:
– Đương nhiên, điều đó chỉ chứng tỏ Tần Vũ chưa chết khi trốn.Nhưng hắn trúng đòn của Lôi Phạt thiên tôn, chắc chắn bị thương nặng.Có lẽ hắn dùng thuấn di trước khi chết.Dù hắn chưa chết, linh hồn hắn chắc chắn bị trọng thương.
Bát đại thánh hoàng gật đầu, đồng ý với Tôn Luyện.
Lần này Lôi Phạt thiên tôn tự mình ra tay, còn dùng thiên tôn linh bảo! Công kích đó rất mạnh.Ngay cả Lôi Phạt thiên tôn cũng nói Tần Vũ chết chắc.Vậy uy lực của đòn đó lớn đến mức nào?
Chu Hiển vội nói:
– Chư vị còn do dự gì nữa? Dù Tần Vũ chưa chết, linh hồn hắn cũng bị trọng thương, chắc không thể ra tay được.Nếu bây giờ không hành động, thì đợi đến bao giờ?
Sắc mặt Khương Phạm âm trầm.Đã có lúc Vạn Dân Ấn ở rất gần y, y đã bỏ ra rất nhiều vì nó.Nhưng giờ y vẫn chưa có được nó.
Khương Phạm lên tiếng:
– Thân Đồ huynh, các vị thánh hoàng, đừng quản bọn họ, chúng ta bát đại thánh hoàng ra tay trước.
– Đi.
Các thánh hoàng khác hưởng ứng.Bát đại thánh hoàng không sợ Khương Lan, còn Tần Vũ chắc đã chết.Dù chưa chết, hắn cũng không thể động thủ được, vậy còn sợ gì nữa?
– Mộc Khâm, còn đấu cái gì nữa? Chẳng lẽ ngươi muốn thần vương của Lâm Hải thành chết hết sao?
Một giọng nói tức giận vang lên.
Đông Bắc thánh hoàng Mộc Khâm quay đầu lại.
– Đại, đại ca!
Mộc Khâm kinh ngạc nhìn người vừa nói.Đó là một người trung niên bình thường, nhưng dung mạo nhanh chóng biến thành lão đầu Mộc Ngư mà Tần Vũ từng gặp ở Đông Hải.
Khương Phạm, Thân Đồ Diêm kinh hãi:
– Lục Diệp thần vương!
Lục Diệp thần vương của Mộc gia, năm xưa cũng nổi tiếng khắp Thần giới.
Lão đầu Mộc Ngư luôn im lặng đứng bên cạnh.Từ đầu đến cuối, lão chỉ đi theo đám đông, không có dã tâm lớn.
Lão lạnh lùng quát:
– Mộc Khâm, Mộc gia chỉ còn một mình ngươi là thần vương, hy vọng ngươi suy nghĩ cẩn trọng.Ngươi đi làm gì? Muốn đoạt Vạn Dân Ấn sao?
– Không.- Mộc Khâm lắc đầu.
Lão hừ lạnh:
– Không muốn? Không muốn Vạn Dân Ấn, vậy ngươi liều mạng làm gì?
Mộc Khâm biện giải:
– Đại ca, thân là thánh hoàng, sao có thể lui bước một mình?
Lão cười lạnh:
– Tốt lắm, ta không muốn nói nhiều với ngươi.Chỉ hy vọng ngươi cẩn thận.Dù sao thì Lâm Hải thành chỉ còn một mình ngươi là thần vương.
Nói xong, lão bay về thông đạo điêu khắc.
Mộc Khâm lo lắng gọi:
– Đại ca.
– Có chuyện gì? – Lão dừng lại.
Mộc Khâm mong đợi nói:
– Huynh có thể quay về Lâm Hải thành không?
Lão cười nhạt rồi bay nhanh hơn về phía thông đạo:
– Mộc Khâm, quyết định của ta sẽ không thay đổi.Còn về phần ngươi, hãy tự lo cho mình đi.
Nói xong, lão đi vào thông đạo.
