Đang phát: Chương 662
Mớ nước trong ly thủy tinh vẫn trong vắt như ban đầu, giữ nguyên độ cao chẳng hề suy suyển, vì chẳng ai buồn uống cạn.Tàn thuốc trong gạt tàn trên bàn lại chất chồng thêm, khói thuốc cay nồng lảng vảng khắp phòng, vẽ nên những đường cong kì dị.
Trong làn khói mờ ảo, hai gã thanh niên im lặng đọc kỹ tài liệu đối phương vừa đưa, rồi gần như đồng thời ngẩng đầu nhìn nhau.
Cảnh tượng này chẳng xa lạ gì với Hứa Nhạc và Thi Thanh Hải.Vài năm trước, khi gã nghị viên Mạch Đức Lâm dùng chiếc mặt nạ đạo đức giả dối để lôi kéo dân chúng Liên Bang vì mục đích cá nhân, cả hai cũng đã hành động.Một người đứng giữa ánh sáng, giữa tầng lớp thượng lưu xã hội, lạnh lùng quan sát, điều tra, chuẩn bị cho một đòn chí mạng.Người còn lại ẩn mình trong bóng tối, theo những manh mối thu thập được mà lặng lẽ điều tra, rồi bất ngờ tấn công.Họ ít khi liên lạc hay phối hợp, nhưng lại ăn ý đến lạ thường, cùng chọn một ngày để tổng tấn công.
Hôm nay, mọi chuyện như một vòng luân hồi mà đám tín đồ Bách Mộ Đại hay rao giảng, hoặc đơn giản chỉ là một sự lặp lại.Tính cách của Hứa Nhạc và Thi Thanh Hải đã định sẵn lựa chọn của họ.Khi Liên Bang dần quên đi vụ ám sát năm xưa và sự kiện con tàu Cổ Chung Hào nổ tung ngoài vũ trụ, họ vẫn âm thầm truy tìm chân tướng, đòi hỏi một câu trả lời cuối cùng.
“Trong sự kiện Lâm Hải Châu, Quân khu II ám sát Thai Chi Nguyên, Phó Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Dương Kính Tùng tự sát.Nhiều người của Quân khu II đã chết.Lúc đó, tôi đã lần theo dấu vết nhỏ nhặt để điều tra ra Mạch Đức Lâm, nhưng phía sau vụ ám sát này còn một mắt xích quan trọng chưa tìm ra,” Thi Thanh Hải mím môi, rít một hơi thuốc sâu.Đầu điếu thuốc bừng sáng.Khói thuốc bay vào đôi mắt hơi nheo lại của hắn, để lộ vẻ mệt mỏi và những vệt máu mờ.
“Chuyện này tôi từng nói với cậu rồi, mắt xích còn sót lại có lẽ là một sĩ quan quân đội đang tại ngũ, ít nhất là Thiếu tá, tóc màu nâu đỏ, và đại diện cho thế lực của một nghị viên nào đó.”
“Vụ ám sát Tiểu Công chúa Chung Gia tại trang viên Mộc Cốc năm xưa, sau khi chính phủ chính thức kết thúc điều tra, tôi đã vào Cục Điều tra Liên Bang tìm được một số tài liệu liên quan.Tay súng lợi hại bị cậu ngăn lại không hề liên quan đến Quân khu II.Tôi đang điều tra xem người bạn họ Trần của chúng ta, trước khi bị Học viện Quân sự khai trừ vì bí mật làm nhiệm vụ cho Chính phủ, đã có liên hệ mật thiết với những nhân vật nào…”
“Quan trọng nhất là vụ tấn công tàu Cổ Chung Hào một năm trước…Trong thời gian cậu ở Đế Quốc, tôi đã âm thầm điều tra và xác nhận được một chuyện: tên gián điệp Đế Quốc chết bên ngoài nhà giam quân sự Khuynh Thành đúng là người Đế Quốc, nhưng hắn không thể tiếp cận những bí mật quân sự cấp cao, càng không thể chỉ dẫn Hạm đội Đế Quốc tìm ra điểm yếu của Đệ Nhất Hiến Chương trong khu vực vũ trụ.”
“Một chuyện kỳ lạ nữa là, hài cốt tàu Cổ Chung Hào không bị bỏ mặc trôi nổi ngoài vũ trụ như thông lệ, mà bị kéo về mặt đất với lý do cần điều tra sâu hơn.Nhưng vấn đề là, các ban ngành liên quan không kéo nó về Tây Lâm, mà là…kéo về Phòng thí nghiệm 23 của Sở Nghiên Cứu Liên Bang đặt tại tinh cầu S2, rồi nhanh chóng nung chảy hoàn toàn.”
Thi Thanh Hải gỡ điếu thuốc khỏi môi, liếm đôi môi khô khốc, dập mạnh đầu lọc vào gạt tàn, cười nhạt: “May mắn là, trước khi nó bị nấu chảy, tôi đã kịp đến xem và phát hiện…hệ thống cứu sinh bên trong tàu Cổ Chung Hào đã bị người ta động tay động chân.”
“Điều này có nghĩa là, nếu Chung Tư Lệnh không chọn chiến đấu đến chết, mà chọn thoát đi, cũng vô vọng.”
Thi Thanh Hải là nhân viên tình báo ưu tú nhất của Phiến Quân Thanh Long Sơn những năm gần đây, nên Hứa Nhạc không nghi ngờ gì phán đoán của hắn.Gã này hoàn toàn có tư cách gia nhập Hiệp hội Ba Nhất, và S2 lại là quê hương của hắn, nên dù hắn có làm ra những chuyện hoang đường hơn nữa, Hứa Nhạc cũng không ngạc nhiên.
“Trong danh sách của tôi không có nhiều người, nhưng tôi nghi ngờ tất cả bọn họ đều tham gia vào những chuyện này…” Hứa Nhạc cắn nhẹ đầu điếu thuốc, ngả người vào lưng ghế sofa, mệt mỏi nói: “Ám sát Thai Chi Nguyên, ám sát Tiểu Dưa Hấu, ám sát vợ chồng Chung Tư Lệnh…Nếu đúng như cậu phỏng đoán, thì đây là một chuỗi hành vi liên hoàn…Vậy những người này đã chuẩn bị trong bao lâu rồi?”
Trận chiến đẫm máu ở sân vận động Lâm Hải Châu mà Hứa Nhạc khắc ghi trong lòng, giờ chợt nhận ra đã là chuyện cũ của mấy năm trước.Lúc đó, hắn tưởng rằng với việc Phó Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Dương Kính Tùng tự sát và hơn mười sĩ quan Quân khu II bị bắt, những phần tử cấp tiến trong Quân đội Liên Bang đã bị thanh trừng hết.Nhưng những chuyện xảy ra sau đó cho thấy cỗ lực lượng kia đã che giấu sâu hơn nhiều so với tưởng tượng, và đã chuẩn bị trong thời gian dài hơn rất nhiều.
Còn về việc những người kia có được thực lực khủng bố đến mức nào, Hứa Nhạc không hề cảm thán hay nghi hoặc.Bất luận địch nhân mạnh hay yếu, chỉ cần là địch nhân, thì nhất định phải chiến đấu.
“Tôi đã điều tra tất cả danh sách Nghị viên trong Ủy ban Quản lý Liên Bang, phân tích tổng hợp theo những điều kiện khớp, cộng thêm những tin tức tình báo riêng, đã đưa ra được một danh sách…Nhưng trong danh sách của tôi, những người có năng lực ảnh hưởng đến Quân đội không nhiều, không bằng danh sách của cậu.”
Thi Thanh Hải chỉ vào cái tên đầu tiên trong danh sách của Hứa Nhạc, trầm mặc nói: “Phó Tổng thống Bái Luân…Không nghi ngờ gì, đây là một trong những người đáng nghi nhất.Trước khi ông ta hợp tác với Tổng thống Mạt Bố Nhĩ, ông ta là Nghị viên Chủ nhiệm Dự toán Quân sự trong Ủy ban Quản lý Liên Bang.Mấy năm trước đó, ông ta từng giữ chức Chủ nhiệm Bộ Tham mưu của Quân khu III Liên Bang, hàm Thiếu tướng.”
“Trong Quân đội Liên Bang, rất ít Thiếu tướng chấp nhận cởi bỏ quân trang, dấn thân vào giới chính trị, và thành công.Nhưng Phó Tổng thống Bái Luân lại làm được…”
“Quân khu III?” Hứa Nhạc nghĩ đến vị danh tướng Liên Bang xuất thân từ Quân khu III đang ở tiền tuyến, nhíu mày, trầm mặc một lát, rồi châm thêm một điếu thuốc, chậm rãi nói: “Không nghe nói Sư đoàn trưởng Đỗ Thiếu Khanh và Phó Tổng thống Bái Luân có lén lút qua lại gì, hơn nữa quan hệ hai người có vẻ khá tệ.Lúc Bái Luân còn làm Chủ nhiệm Bộ Tham mưu của Quân khu III, hắn cũng không có cách nào ảnh hưởng đến Sư đoàn Thiết giáp 7.”
“Không cần lo nhiều như vậy…Chúng ta cứ xác định danh sách những người tình nghi cuối cùng đã, rồi điều chỉnh lại phương hướng điều tra.” Thi Thanh Hải xoa đầu, khiến vài sợi tóc bạc lộ ra, trầm giọng nói: “Phó Tổng thống Bái Luân, Trợ lý Cục trưởng Cục Hiến Chương Thôi Tụ Đông, Chủ nhiệm phụ trách nghiên cứu liên quan bên Sở Nghiên Cứu Quân sự Liên Bang, Phó Chủ tịch Quốc hội Liên Bang tiền nhiệm (hiện đã chết vì bệnh), Phó Tư Lệnh Quân đoàn Thiết giáp chỉnh biên Quân khu II, Đỗ Thiếu Khanh và Sư đoàn Thiết giáp 7 của hắn…”
Nghe đến đây, Hứa Nhạc giơ tay phải lên, cắt ngang lời hắn: “Tạm thời tôi chưa có chứng cứ gì để nghi ngờ Đỗ Thiếu Khanh.Tuy rằng hắn và lão đầu hổ luôn đối địch nhau, nhưng tôi luôn cảm thấy loại người như hắn sẽ không làm chuyện bắn lén sau lưng người khác.”
“Chẳng lẽ trong danh sách này có tên những thuộc hạ thân tín của hắn, cậu lại không coi là chứng cứ sao?” Thi Thanh Hải nhìn thẳng vào mắt Hứa Nhạc, chậm rãi nói: “Nếu hiện tại cậu có chứng cứ chính xác để chỉ đích danh Phó Tổng thống Liên Bang nằm trong danh sách những người khả nghi âm mưu ám sát Tổng Tư Lệnh tiền tuyến, thì cậu đã ở trong Dinh thự Tổng thống rồi.”
“Tất cả những người có tên trong danh sách này, mặc dù tôi không có chứng cứ hợp pháp chính xác để chỉ chứng bọn họ, nhưng tôi có những chứng cứ chính xác để tin rằng bọn chúng có tham dự vào chuyện này.”
Lời này có chút khó hiểu, nhưng vì chuyện này liên quan đến những kho số liệu định vị thực tế của cỗ Máy vi tính Trung ương Liên Bang, Hứa Nhạc không thể giải thích rõ ràng cho Thi Thanh Hải hiểu.
“Được rồi, được rồi!” Thi Thanh Hải dang hai tay ra, tùy tiện nói: “Đối với Đỗ Thiếu Khanh và Sư đoàn Thiết giáp 7 của hắn, tôi không có chứng cứ gì, nhưng tôi có…trực giác!”
“Vấn đề này tạm thời không thảo luận nữa…” Vẻ mặt Hứa Nhạc thoáng sầu lo, hỏi: “Cậu tra xét lâu như vậy, có thể tra ra được đám đại gia tộc có nhúng tay vào chuyện này hay không?”
“Không biết nên nói là may mắn hay bất hạnh, hiện tại chưa có bóng dáng nào chứng tỏ đám bên kia có dính líu gì đến chuyện này,” Thi Thanh Hải bình tĩnh nói: “Nhưng chuyện này cũng không có gì lạ.Vì lợi ích của mình, đám Thất Đại Gia Tộc Liên Bang có thể hợp tác với bất cứ thế lực nào.Thậm chí tôi còn hoài nghi rằng, trong tương lai bọn họ có thể coi Hoàng đế Bệ hạ Đế Quốc trở thành đối tượng giao dịch đáng tin cậy.Nhưng bọn họ tuyệt đối sẽ không bao giờ cùng với phe phái cấp tiến bên trong Quân đội Liên Bang tiến hành hợp tác.”
Hắn nhìn Hứa Nhạc, nhẹ giọng nói: “Một khi để đám chính khách Liên Bang nắm trong tay quyền lực hành chính toàn bộ Liên Bang này nhận được sự trung thành của phái cấp tiến trong Quân đội, hoặc là đáng sợ hơn, khi đám phe phái cấp tiến trong Quân đội kia nắm giữ được đại quyền bên trong Liên Bang, đó là cục diện mà đám Thất Đại Gia Tộc Liên Bang sợ hãi chứng kiến nhất.Vì như vậy sẽ khiến cái trụ cột sinh tồn truyền thừa của đám gia tộc kia bị lung lay, thậm chí sụp đổ.”
“Có thể đem cái quan hệ lợi ích cùng với những sự khống chế quyền lực khủng bố mà đám gia tộc đã dùng hàng ngàn hàng vạn năm xây dựng, cùng với việc hoàn toàn phá hủy sự tồn tại giống hệt như hòn đá tảng khổng lồ không gì có thể lay động được kia, chỉ có thể là bạo lực, là sự bạo lực tuyệt đối, là sự bạo lực không gì có thể khống chế được!”
“Từ góc độ này mà xem xét, vậy thì đám người Thanh Long Sơn các cậu hẳn là nên tán thưởng cái phe phái cấp tiến này mới đúng chứ?” Hứa Nhạc khẽ trào phúng cười nhạt.
“Những con đường khác nhau đều có thể dẫn đến một mảnh đất thiên đường.Nhưng nguyên nhân chính là bởi vì lựa chọn những con đường khác nhau, nên khi mọi người đi đến được mảnh đất thiên đường cuối cùng kia, cũng không nhất định sẽ được nhìn ngắm những cảnh vật giống nhau.Phong cảnh màu sắc hoa cỏ trên đường đi cũng có sự chênh lệch lớn!”
“Cậu là một gã gián điệp tình báo, không phải một thi nhân.”
“Dấn thân vào một thời khắc lịch sử chuyển biến khiến kẻ khác hưng phấn trào dâng như thế này, vào địa phương tràn đầy máu tươi cùng bạo lực, vào những âm mưu ti tiện…rất dễ kích phát ý thơ ở sâu bên trong tâm hồn mỗi con người.”
Hứa Nhạc không thèm để ý đến hắn nữa, tự mình chăm chú cùng kinh ngạc quan sát lại bản báo cáo mà Thi Thanh Hải vừa đưa cho hắn.Từ từ cân nhắc cẩn thận lại những tên tuổi hiển hách nằm bên trong đó, tự ngẫm nghĩ đến những thế lực mà những cái tên họ đang đại diện, chợt trong lòng hắn cảm thấy thân thể mình có chút phát lạnh, theo bản năng hạ thấp giọng, nói: “Liên Bang…từ trên xuống dưới đều nhanh hỏng nát hết cả rồi.”
“Chính phủ Liên Bang từ trên xuống dưới đã sớm hỏng nát hết cả rồi,” Thi Thanh Hải hơi chút trào phúng ngẩng đầu nhìn hắn, điếu thuốc lá trong hai đầu ngón tay khẽ vung vẩy, nói: “Đây là những gì mà Thanh Long Sơn vẫn luôn ý đồ muốn nói cho mọi người biết, nhưng không có ai nguyện ý tin.”
Hứa Nhạc thoáng trầm mặc một lát, đột nhiên vẻ mặt biến thành vô cùng nghiêm túc, chăm chú nhìn Thi Thanh Hải, nói: “Chuyện lần này không giống chuyện của Mạch Đức Lâm năm xưa.Đây là những vấn đề riêng bên trong Chính phủ Liên Bang, không liên quan đến cậu.Tôi biết tình trạng của cậu hiện tại không tốt cho lắm.Bên Ủy ban Thanh Long Sơn dường như đã quên lãng đi sĩ quan liên lạc như cậu, cũng không cấp cho cậu bất cứ sự hỗ trợ nào.Cậu không cần tiếp tục mạo hiểm điều tra nữa.”
“Một nhân viên tình báo thật sự vĩ đại, phải, và nhất định phải làm đến cùng công việc mà mình đã chọn,” Thi Thanh Hải không biết đang nghĩ đến gì, biểu tình trên mặt đột nhiên có chút cô đơn, chợt thấp giọng nói: “Đây là lời mà gã kia từng nói…Nghe nói hắn sắp chết rồi, mấy ngày nữa tôi muốn về tinh cầu S2 một chuyến.Nếu có thời gian, cậu đi theo tôi.”
“Được thôi!” Hứa Nhạc trả lời vô cùng nhanh chóng, cơ hồ không hề suy nghĩ.Sau đó, hắn không quên đi chuyện mà mình đang lo lắng, tiếp tục nhìn chằm chằm vào mắt Thi Thanh Hải, vẻ mặt ngưng trọng, nói: “Tuy rằng tôi không phải là nhân viên chuyên nghiệp gì, nhưng chuyện lần này để tôi điều tra thì thích hợp hơn, và an toàn hơn.Cậu phải hứa với tôi, không được tiếp tục quản chuyện này nữa.”
Thi Thanh Hải thoáng trầm mặc một lát, đột nhiên nở nụ cười nhạt, ẩn giấu một tia tình tự quái dị khó nói nên lời.
Hắn nhìn thẳng vào mắt Hứa Nhạc, đồng dạng vô cùng nghiêm túc, hỏi: “Từ trước đến nay tôi vẫn cho rằng không ai có thể chuyên nghiệp hơn tôi.Nhưng tôi đã phải thiên tân vạn khổ điều tra hơn một năm mới ra được mấy thứ này…Còn cậu, chỉ mới từ Đế Quốc chạy trốn trở về không được mấy ngày, liền đã điều tra ra được một bản danh sách quan trọng như vậy, thật khiến tôi kinh ngạc!”
“Trừ phi cậu là người được đề cử trở thành Cục trưởng Cục Hiến Chương kế tiếp, bằng không thật khó giải thích được hết thảy.”
Hứa Nhạc thoáng trầm mặc không nói gì, không biết nên giải thích thế nào.Đột nhiên, điện thoại di động mã hóa quân dụng của hắn vang lên.Trên màn hình không hiện số.
Bên kia đầu dây truyền đến thanh âm không cảm xúc của Chủ nhiệm Bố Lâm: “Thượng Tá Hứa Nhạc, Tổng thống muốn gặp cậu.”
