Đang phát: Chương 661
Trong Tử Huyền Phủ, mặt hồ rộng lớn gợn sóng lăn tăn, vỗ nhẹ vào bờ.
Trên bờ hồ, hơn trăm người của Tần tộc đang ngồi quanh bàn, trò chuyện vui vẻ.Bỗng nhiên, Tần Tư kinh ngạc thốt lên:
– Linh Bảo Mẫu Đỉnh sáng rồi!
Mọi người lập tức quay đầu nhìn lên màn nước trên không, không ai rời mắt, nín thở chờ đợi.
Tần Vũ nhấp trà, mỉm cười quan sát:
– Cuối cùng thì kịch hay cũng bắt đầu.
Thần vương của Mê Vụ Thành không đến lần này vì Khương Lan đã thề sẽ không tranh Vạn Dân Ấn.Cả nhóm Tần Vũ, Khương Lập, Hắc Vũ, Khương Lan, Tả Thu Lâm, Dịch Phong đang thoải mái uống trà xem kịch qua màn nước.
Trong khi Mê Vụ Thành thảnh thơi thì Thiên Tôn Sơn lại căng thẳng tột độ.
“Vút!”
Hai bóng người xuất hiện bên ngoài thông đạo điêu khắc của Thiên Tôn Sơn, là Tây Bắc Thánh Hoàng Chu Hoắc và Chu Hiển vừa thành thần vương.Họ lập tức để ý đến Tu La Thần Vương La Phàm ở gần đó.
Cha con Chu Hoắc nhìn nhau cười nhạt, biết rõ La Phàm chắc chắn thất bại lần này.Lôi Phạt Thiên Tôn muốn ra tay, ai cản nổi? Vạn Dân Ấn nhất định thuộc về Khương Phạm.
“Ồ…”
La Phàm cười khẩy khi thấy hai cha con.
Chu Hoắc và Chu Hiển đi thẳng vào thông đạo, di chuyển rất nhanh vì không thể thuấn di hay bay lượn ở đây.
Chu Hoắc dặn dò:
– Hiển nhi, vào Thiên Tôn Sơn rồi thì cứ đứng yên bên cạnh ta và Khương Phạm huynh, không cần tranh Vạn Dân Ấn, cứ để người khác tự tranh giành.
– Hài nhi hiểu rồi.
Chu Hiển cười nhạt:
– Khi gia gia ra tay, đám thần vương kia sẽ có biểu cảm thế nào nhỉ? Thật mong chờ.
Chu Hoắc cũng cười, hai cha con vừa nói chuyện vừa tăng tốc, nhanh chóng vào bên trong Thiên Tôn Sơn, vừa kịp lúc thấy thánh hoàng thi triển “Không gian đông kết”.
“Hít…”
Tuy ở chân núi, họ vẫn thấy rõ một cột sáng từ giữa khe nứt của Thiên Tôn Sơn, Linh Bảo Mẫu Đỉnh đã sáng lên.
Bên trong khe nứt, Huyết Hải Nữ Vương, Ma Điền, các ẩn thế thần vương, thần vương của phe phi thăng giả, và hơn chục thần vương của bát đại thần tộc do bát đại thánh hoàng dẫn đầu, phản ứng nhanh nhất khi Linh Bảo Mẫu Đỉnh sáng lên:
– Vạn Dân Ấn!
Đoan Mộc Vân mắt sáng rực, là người đầu tiên lao lên trời, Mộc Khâm và Thang Lam theo sát phía sau, không chút do dự nhắm thẳng đến Linh Bảo Mẫu Đỉnh.
Hoàng Phủ Ngự và Phổ Thai Hồng cũng không chậm trễ, vọt lên khi thấy Linh Bảo Mẫu Đỉnh phát sáng.
– Tranh đi, tranh đi.
Khương Phạm vẫn bình tĩnh đứng ở khe nứt, ngước nhìn các thánh hoàng tranh đoạt Vạn Dân Ấn, còn tăng thêm lực cho “Không gian đông kết”.
“Vút!”
Từ Linh Bảo Mẫu Đỉnh bắn ra một đạo quang mang màu vàng, tỏa ra khí thế áp đảo thiên hạ, còn hơn cả Thương Thiên Ấn và Hậu Thổ Ấn.
“Xem ra bát đại thánh hoàng cũng không đoàn kết, cứ để họ đấu đá rồi ta ra tay sau.” Huyết Hải Nữ Vương bình tĩnh quan sát, không hề vội vàng vì không ai ở Thiên Tôn Sơn này khiến nàng e ngại, chỉ cần bát đại thánh hoàng lưỡng bại câu thương thì việc đoạt Vạn Dân Ấn sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Quang mang màu vàng bay đi rất nhanh, Đoan Mộc Vân nhanh chóng tiếp cận nó, mắt rực lửa khi thấy Vạn Dân Ấn ngay trước mắt.Quang Nguyên Linh Châu trên đỉnh đầu rung động, tay bao phủ bởi bổn nguyên chi lực, chộp lấy quang mang màu vàng.
“Bộp!”
Đoan Mộc Vân cảm thấy một chấn động mạnh rồi bình tĩnh lại, nhìn thấy một cái ấn màu vàng với ba chữ kỳ lạ mà hắn không hiểu, nhưng trong đầu lại hiện lên ba chữ “Vạn Dân Ấn”.
– Đoan Mộc huynh, cẩn thận!
Mộc Khâm truyền âm nhắc nhở.
Đoan Mộc Vân cảnh giác, thấy một bàn tay vàng khổng lồ chộp tới tay mình, nhận ra đó là cánh tay do bổn nguyên chi lực của Hoàng Phủ gia tộc tạo thành.
Đoan Mộc Vân cười truyền âm:
– Hoàng Phủ huynh, Vạn Dân Ấn này là của ta, ngươi bỏ đi.
Hắn vội vã bay về phía chân núi Thiên Tôn Sơn.
– Hừ, Đoạn Mộc huynh, Vạn Dân Ấn là của ai thì còn sớm lắm.
Hoàng Phủ Ngự và Phổ Thai Hồng đuổi theo ngay sau đó, Mộc Khâm và Thang Lam cũng đuổi theo hai người này.Năm đạo lưu quang bay nhanh về phía chân núi Thiên Tôn Sơn, phía sau là thần vương của phe phi thăng giả, ẩn thế thần vương, Khương Hình, Đoan Mộc Ngọc và các thần vương khác.
“Muốn đuổi kịp ta? Tốc độ của bát đại thánh hoàng gần như tương đương.” Đoan Mộc Vân chú ý đến Hoàng Phủ Ngự phía sau, tự tin rằng y không thể đuổi kịp mình.
Nhưng khi hắn bay tới cửa thông đạo ở chân núi thì thấy Chu Hoắc và Chu Hiển đang bay tới.Đoan Mộc Vân nhận ra ngay: “Chu Hoắc? Không hay rồi, Khương Phạm gian xảo phái người chặn ta ở đây!”
Hắn căng thẳng, biết Khương Phạm, Chu Hoắc, Thân Đồ Diêm là một phe.Vừa rồi Vạn Dân Ấn xuất thế, Khương Phạm không tranh đoạt khiến Đoan Mộc Vân nghi hoặc, giờ thấy Chu Hoắc bay tới thì hắn đã hiểu.
Đoan Mộc Vân giận dữ truyền âm:
– Chu Hoắc, ngươi mà cũng đòi cản ta?
Chu Hoắc bị tiếng truyền âm làm cho bối rối.
“Cản hắn?”
Chu Hoắc và Chu Hiển vốn chỉ bay xuống để xem người khác tranh đoạt, không ngờ lại bị Đoan Mộc Vân hiểu lầm, nhưng Chu Hoắc phản ứng rất nhanh, lập tức truyền âm cho Chu Hiển:
– Hiển nhi, chúng ta tránh ra.
– Vâng, phụ thân.
Chu Hiển hiểu ý phụ thân, cả hai vẽ một đường cong, tránh sang một bên để Đoan Mộc Vân bay xuống, không hề cản trở.
“Ồ?” Đoan Mộc Vân nghi hoặc nhưng vẫn bay nhanh xuống phía dưới.
Chu Hoắc và Chu Hiển thấy Khương Phạm và Thân Đồ Diêm đang thong thả bay tới phía sau, Chu Hoắc lập tức hội hợp với Khương Phạm.
Khương Phạm cười nhạt:
– Lạ nhỉ, Hoàng Phủ Ngự lại để Đoan Mộc Vân chạy thoát dễ dàng vậy sao?
Chu Hoắc suy nghĩ rồi nói:
– Có lẽ Hoàng Phủ Ngự nghĩ chúng ta sẽ cản trở nên không thật sự ra tay.
Khương Phạm gật đầu đồng ý.
Thật vậy, Hoàng Phủ Ngự quét thần thức thấy Chu Hoắc bay lên thì nghĩ y sẽ cản lại nên không ra tay mạnh, không ngờ Chu Hoắc lại tránh sang một bên: “Đoan Mộc Vân sẽ không nghĩ mọi chuyện đơn giản vậy chứ?”
Hoàng Phủ Ngự điều khiển tâm ý.
“Vút, vút, vút, vút!”
Hơn trăm đạo quang mang màu vàng bắn tới Đoan Mộc Vân, mỗi đạo đều là bổn nguyên chi lực kim loại, công kích vô cùng mạnh mẽ.Đoan Mộc Vân không thể để chúng tấn công mình.
– Hô!
Xung quanh Đoan Mộc Vân, quang mang màu trắng bùng nổ, bổn nguyên chi lực của ánh sáng tạo thành lớp phòng ngự.Đồng thời, hắn vẫn nhanh chóng né tránh các đạo quang mang màu vàng.Dù có một hai đạo tấn công tới thì hắn vẫn có thể chống đỡ được.
Nhưng hơn trăm đạo quang mang màu vàng bị Đoan Mộc Vân tránh được đột nhiên hóa thành hơn trăm dải băng màu vàng, kết thành một cái lưới vàng khổng lồ, chặn đường tiến của Đoan Mộc Vân.
“Không hay rồi, Hoàng Phủ Ngự gian xảo.” Đoan Mộc Vân thấy lưới vàng thì biết không thể chỉ dựa vào phi hành để trốn hay công kích để phá lưới, còn nếu muốn tránh sang bên cạnh thì mọi người sẽ đuổi kịp mình.
Đoan Mộc Vân khựng lại, truyền âm giận dữ:
– Hoàng Phủ huynh, ngươi thật sự muốn ép ta ra tay với ngươi?
Trong tay hắn xuất hiện vài chục đạo roi sáng màu trắng, mỗi đạo dài trăm mét, dày bằng cánh tay, xé trời trùm đất đánh tới Hoàng Phủ Ngự.
Hoàng Phủ Ngự biến sắc, xung quanh cơ thể lập tức hiện ra hào quang do bổn nguyên chi lực màu vàng cấu thành, nhanh chóng tránh đi, nhưng roi sáng dài trăm mét, vài chục đạo cùng bắn tới, làm sao mà tránh được?
Không kịp lựa chọn, Hoàng Phủ Ngự trốn trong một thứ giống như vỏ trứng màu vàng, mặc cho roi sáng tấn công.
– Bộp! Bộp! Bộp!
Tiếng va chạm liên tiếp giữa bổn nguyên chi lực quang minh và bổn nguyên chi lực kim loại vang lên.May mắn là bổn nguyên chi lực kim loại phòng ngự tốt, đối diện với vài chục cái roi liên tục, huyết dịch trong người Hoàng Phủ Ngự chỉ chấn động mà thôi.
Đoan Mộc Vân thu lại roi sáng.
– Hoàng Phủ huynh, ngươi cũng muốn tranh với ta?
Mặt Đoan Mộc Vân đầy vẻ tự tin.
– Hô! Hô! Hô!…
Lúc này, các thần vương phía sau đều đã tới.Mộc Khâm và Thang Lam bay tới bên cạnh Đoan Mộc Vân, Phổ Thai Hồng cũng tới bên cạnh Hoàng Phủ Ngự, những thánh hoàng, thần vương khác chỉ đứng một bên xem kịch.
Huyết Hải Nữ Vương vẫn lạnh lùng đứng yên một bên.
Các thánh hoàng ở đó không biết rằng Huyết Hải Nữ Vương cũng hiểu “Thời gian tĩnh chỉ”, vì từ trước tới giờ nàng chưa từng thi triển nó trước mặt họ.
Đoan Mộc Vân nhìn Hoàng Phủ Ngự rồi nhìn Thang Lam và Mộc Khâm bên cạnh:
– Có Mộc Khâm huynh và Thang Lam muội tử, ngăn giữ hai người các ngươi là chuyện quá dễ dàng, ta tự nhiên có thể dễ dàng rời đi.
Hoàng Phủ Ngự và Phổ Thai Hồng cau mày, họ chỉ có hai người, Đoan Mộc Vân lại có ba.
– Khương Phạm huynh…
Hoàng Phủ Ngự nhìn Khương Phạm, nhưng vừa mở miệng, Khương Phạm đã cười:
– Các ngươi cứ tranh đoạt, ta đứng xem là được, không cần kéo ta vào.
Hoàng Phủ Ngự không còn gì để nói, lời đó quá dứt khoát, chứng tỏ Khương Phạm sẽ không nhúng tay.
Các ẩn thế thần vương, thần vương của phe phi thăng giả đã chứng kiến Tu La Thần Vương và Khương Lan đồ sát nên không dễ dàng gì xuất thủ, họ biết rằng không có cơ hội tốt nhất thì tuyệt đối đừng ra tay, giữ mạng là trên hết!
Hoàng Phủ Ngự nhìn Đoan Mộc Vân rồi nhìn Thang Lam và Mộc Khâm bên cạnh.Thang Lam điều khiển bổn nguyên chi lực thuộc tính thủy, Mộc Khâm điều khiển bổn nguyên chi lực thuộc tính mộc, cả hai đều giỏi phòng thủ, giỏi vây khốn người, chắc chắn có thể dễ dàng ngăn giữ Hoàng Phủ Ngự và Phổ Thai Hồng.
Hoàng Phủ Ngự hừ một tiếng:
– Đoan Mộc huynh, ngươi đi đi, ta đứng xem ngươi đi.Ta không tin ngươi có thể an nhiên quay về Kính Quang Thành, nhớ rằng bên ngoài còn có một vị Tu La Thần Vương nữa đấy.
– Không cần Hoàng Phủ huynh lo lắng, ta tự có biện pháp.
Đoan Mộc Vân cười nhạt rồi nhìn các thần vương xung quanh, sau đó bay về phía chân núi Thiên Tôn Sơn, đắc ý vì có thể dễ dàng mang Vạn Dân Ấn đi.
– Không ngờ không có đánh nhau, thật làm người ta thất vọng.
Huyết Hải Nữ Vương lầm bầm rồi ra tay, phẩy tay đánh tới một làn sóng nước màu đỏ máu về phía Đoan Mộc Vân, tốc độ cực nhanh, nháy mắt đã tới trước mặt hắn.
– Hừ.
Đoan Mộc Vân vừa muốn điều động bổn nguyên chi lực vũ trụ thì đột nhiên phát hiện ngoài làn sóng nước màu đỏ máu ra thì mọi thứ xung quanh đều ngưng lại, ngay cả bản thân hắn cũng không thể cử động, bổn nguyên chi lực vũ trụ cũng bị trói buộc.
– Thời gian tĩnh chỉ!
Mặt Đoan Mộc Vân trắng bệch, không còn một giọt máu.
