Đang phát: Chương 661
Tả Mạc vừa truyền thụ yêu thuật, Chanh Phát yêu đã tiếp thu được ngay.
Chanh Phát yêu ngửa mặt lên trời cười lớn, mái tóc cam dựng đứng như ngọn lửa, hắn đắc ý nói: “Với thiên tài như ta, mấy thứ yêu thuật này chẳng thấm vào đâu!”
A Văn thấy hắn ngứa mắt, khinh bỉ: “Có tí tài mọn đã khoe khoang, ta chỉ cần một ngón tay cũng đủ đánh cho ngươi vỡ mồm.”
Chanh Phát yêu nổi giận: “Nhào vô, nhào vô! Đại chiến ba trăm hiệp, ai trốn trước là chó!”
A Văn cũng không vừa: “Ta sợ ngươi chắc, đồ con rùa!”
Thế là hai người lao vào nhau.
“Lại bắt đầu rồi!” Nam Nguyệt xoa trán, bất lực.
“Quen dần thôi.” Hắc Yên yêu điềm nhiên.
Minh Quyết Tử và Thương Trạch liếc nhau rồi lại cúi đầu tiếp tục tu luyện.
Tả Mạc truyền thụ yêu thuật, nhưng điều quan trọng hơn là những gì hắn lĩnh hội được từ ma bia ở Thái An.Mỗi người đều có một bản sao ma bia Thái An hoàn chỉnh, các loại yêu thuật được trình bày đầy đủ, những biểu hiện cao thâm của Tả Mạc thu hút sự chú ý của họ.Bên cạnh đó còn có một chủng hoa yêu cũng đang lắng nghe.
Chỉ có A Văn là tu luyện thêm ma công, nhưng ngoài dự đoán của Tả Mạc, Chanh Phát yêu và A Văn lại là hai người tiến bộ nhanh nhất.
Sự tiến bộ của Chanh Phát yêu thì khỏi phải bàn, thần kinh hắn không bình thường, nhưng thiên phú tu luyện cũng “thần kinh” tương tự, khiến người khác khó lường.
A Văn thì quỷ dị hơn, rõ ràng Tả Mạc giảng giải yêu thuật, nhưng A Văn vẫn tiến bộ như tu luyện ma công.
Nhưng hai kẻ tiến bộ nhanh nhất này lại ghét nhau như chó với mèo, ngày nào cũng đánh nhau vài trận, nhất là khi Tả Mạc vắng mặt.
Và lần này thì bị Tả Mạc bắt gặp.
A Văn đứng nghiêm chỉnh trước mặt Tả Mạc, Chanh Phát yêu thì nháy mắt liên tục với hắn.Những người khác thì mong chờ, lẽ nào đại nhân muốn trừng phạt hai kẻ này?
“Khụ, tại sao hai người các ngươi suốt ngày đánh nhau?” Tả Mạc hỏi.
“Hắn ghen tị với thiên phú và vẻ đẹp trai của ta!” Chanh Phát yêu nghiêm túc nói.
A Văn giận tím mặt: “Ngươi! Nhào vô, nhào vô, đại chiến ba trăm hiệp!”
“Sợ gì!” Chanh Phát yêu mắt sáng rực.
“Ai chạy là con rùa!”
“Ngươi mới là con rùa!”
…
Tả Mạc đành phải tách hai người ra, nhưng dù vậy họ vẫn trợn mắt nhìn nhau.
“Ta có cách này giúp các ngươi phân cao thấp.” Tả Mạc giơ tay.
“Cách gì?”
“Một người tu luyện ma thể, một người tu luyện yêu thuật, khó mà so tài được.”
“Đúng đúng!” Hai người gật đầu, vì tu luyện công pháp khác nhau nên chỉ có thể đánh nhau.
“Vậy tại sao không cùng tu luyện một thứ? Ai hơn ai kém sẽ rõ ngay.” Tả Mạc dẫn dắt.
“Ha ha! Lão đại đúng là lão đại, lợi hại như ta, nghĩ ra được cách hay như vậy!” Chanh Phát yêu hớn hở.
“Hừ! Ta sẽ khiến ngươi tâm phục khẩu phục!” A Văn hừ lạnh.
Tả Mạc cười gian: “Ta có một bộ công pháp, cần đồng thời tu luyện linh lực, thần thức, ma thể mới luyện thành được.Nhưng nói trước, công pháp này rất khó luyện đó.”
“Càng khó càng thể hiện được trình độ thiên tài của ta!” Chanh Phát yêu nói.
“Hừ, càng khó càng tốt, để ta cho tên này thua tâm phục khẩu phục!” A Văn hừ lạnh.
“Ngươi đúng là đồ ngốc, chờ đó mà liếm gót chân thiên tài ta đi!” Chanh Phát yêu ngẩng cao đầu.
“Đánh chết ngươi, đồ con rùa!” A Văn trợn mắt.
“Ha ha ha! Tốt! Có chí khí! Có nhiệt huyết! Công pháp mỗi người một phần.”
Hai người nhận lấy.
Tả Mạc vỗ vai Chanh Phát yêu: “Đại Chanh, đừng để mất danh thiên tài đó!”
“Lão đại yên tâm!” Chanh Phát yêu đắc ý: “Trên đời này chưa có công pháp nào làm khó được thiên tài Chanh này cả!”
Tả Mạc đến trước mặt A Văn, cười gian vỗ vai: “A Văn, danh tiếng Vệ Doanh chờ ngươi bảo vệ đó!”
“Lão đại yên tâm! Ta sẽ biến hắn thành con rùa!” A Văn nghiến răng.
“Thô lỗ!” Chanh Phát yêu khinh bỉ.
“Ngốc!” A Văn trừng mắt.
“Cố gắng lên!” Tả Mạc cười phất tay rồi nghênh ngang rời đi.
——————————
“Muốn gia nhập chiến bộ của Tiếu Ma Qua khó quá! Nghe nói đợt này chỉ có tám người được chọn!”
“Bình thường thôi, người ta đâu có thiếu thuộc hạ.Lần này tuyển ít người lắm.”
“Haizz, đúng là người so với người tức chết mà.Nghe nói xung quanh bọn họ có người chuyên dụ dỗ, chỉ cần qua được vòng một là không lo không có chỗ dựa.Nếu qua được vòng hai thì có ít nhất hai mươi nhà để thoải mái lựa chọn, đãi ngộ thì khỏi chê!”
“Đãi ngộ tốt đến đâu cũng không bằng chiến bộ của Tiếu Ma Qua.Người ta còn trẻ đã giết được soái giai, tiền đồ rộng mở, mấy thế lực kia sao sánh được.Nói không chừng, người ta có khả năng thành vương đó!”
“Thành vương? Ngươi chém gió quá rồi…”
…
Trong quán rượu, ai cũng bàn tán về Tiếu Ma Qua, đó là chủ đề hot nhất hiện nay.Tiếu Ma Qua còn trẻ mà liên tiếp tạo nên kỳ tích nên có ảnh hưởng rất lớn tới giới trẻ.Ai cũng hừng hực nhiệt huyết, dã tâm bừng bừng, thần tượng như vậy chính là sự cổ vũ lớn lao.
Không ai để ý tới một lão nhân trong góc quán, khi nghe đến đoạn Tiếu Ma Qua giết soái giai thì hai mắt vốn ảm đạm bỗng sáng rực lên.
Lão đầu hói đầu, mặt đầy nếp nhăn, quần áo cũ nát, vô cùng cô độc.
Lão uống cạn ly rượu rồi đứng dậy rời khỏi quán.
Bước đi lặng lẽ trên đường phố, gió thổi qua khiến bóng dáng lão càng thêm hiu quạnh.
“Mua đi, mua đi, mọi người mau tới xem! Hàng mới về đây, trận chiến có một không hai, Tiếu Ma Qua đánh chết Vũ Soái, hình ảnh hoàn toàn mới, duy nhất đây, tự mình trải nghiệm trận chiến, đừng bỏ lỡ, đừng bỏ lỡ…”
Tiếng rao của chủ quán ven đường lọt vào tai lão đầu, bước chân lão chậm lại.
“Bao nhiêu?”
“Mười lăm ma bối!”
“Bán cho ta một cái.”
“Được rồi!”
Lão đầu đến một góc khuất rồi phóng hình ảnh ra.
Thương gia không lừa, đúng là hình ảnh trực tiếp, nhưng người thu không đủ mạnh nên hình ảnh không rõ lắm khi lực lượng dao động.
Lão đầu quan sát rất kỹ.
Khi thấy trận chiến giữa Tả Mạc và Vũ Soái, hai mắt lão bỗng sáng rực lên.Lão đầu lúc này như một thanh hung binh hiện ra, tràn ngập khí tức nguy hiểm.
Nhưng hắn nhanh chóng nhận ra điều đó, lại khôi phục bộ dáng trước đó.
Nhưng khi thấy hình ảnh của A Quỷ, cả người lão chấn động, nhất là khi thấy tử mang trong mắt A Quỷ bỗng bùng nổ, lão đầu như bị sét đánh, đứng im bất động!
Hai hàng nước mắt từ đôi mắt ***c ngầu chảy xuống má.
Hình ảnh tan thành vô số quang điểm.
—————————-
“Một kiếm tu?”
Giọng nói lạnh lẽo từ trên đại điện vọng xuống, chư tướng phía dưới im như thóc.
“Vâng!” Người nói quỳ rạp trên đất, không dám nhúc nhích.Mặt hắn lộ rõ vẻ sợ hãi, mồ hôi rơi xuống phiến đá xanh, cả đại điện nghe rõ tiếng tí tách.
Chư tướng nhìn hắn đầy đồng cảm.
“Một tên kiếm tu mà dám ở địa bàn của ta gây sự!” Giọng nói lạnh lẽo, không chút cảm xúc, như đang kể lại một sự thật đơn giản.
Ma tộc quỳ rạp trên đất, mồ hôi rơi tong tong, chư tướng còn lại sắc mặt khẽ biến, ai cũng biết chủ công đang giận!
“Tốt, rất tốt!”
Sắc mặt ma tộc đang quỳ xám ngoét, hắn dập đầu liên tục, mặt đầy máu, run rẩy nói: “Thuộc hạ vô năng, khiến chủ công thất vọng! Thuộc hạ nguyện chết để tạ tội, không oán thán! Con của thuộc hạ còn nhỏ, mong chủ công và các vị huynh đệ trông nom!”
Nói xong, tay phải hắn vỗ mạnh vào trán, đầu vỡ tung, thân thể ngã xuống đất, tắt thở!
Chư tướng không đành lòng, nhưng không ai dám lên tiếng.Lúc này khuyên can là không nên, dù chủ công bạo ngược, nhưng vẫn còn chút tình nghĩa.
Quả nhiên, sau một hồi im lặng, giọng nói từ trên đại điện vang lên: “Cho con hắn một suất vào kim niên ấu cấp.Nói với nó, đừng làm nhục danh tiếng phụ thân.Hậu táng.”
“Vâng!” Chư tướng lĩnh mệnh.
“Nghe đồn, kiếm tu kia nói không sợ bất cứ khiêu chiến nào, thật không?”
Chư tướng căng thẳng, nhìn nhau.Họ không ngờ, lời đồn này cũng đến tai chủ công.
Họ biết rõ tính khí của chủ công, thích hơn người khác, những lời này lọt vào tai hắn, chắc chắn hắn sẽ không bỏ qua.Lúc này chỉ có thể im lặng.
Một chiến tướng bước ra, trầm giọng: “Thuộc hạ xin đi khiêu chiến!”
“Thuộc hạ xin đi khiêu chiến!”
“Thuộc hạ cũng xin đi khiêu chiến!”
Từng ma tộc bước ra xin đi khiêu chiến.
“Không được dùng chiến bộ.Ở địa bàn của ta, đối phó với một tên kiếm tu mà phải dùng chiến bộ, ta ném kẻ đó cho chó ăn.”
Giọng nói lạnh lẽo vang vọng trong đại điện.Mọi người đau lòng, sớm biết thế này đã dùng chiến bộ giết hắn từ đầu thì bây giờ đã không rắc rối thế này.
Nhưng chủ công đã nói, họ không biết phải làm sao.
“Cho các ngươi năm ngày, không giết được tên kiếm tu kia thì tự sát đi, đừng đến gặp ta nữa.”
Chư tướng da đầu tê rần, thi thể trên đất là minh chứng tốt nhất.Mặt ai cũng biến sắc, nhưng vẫn đồng thanh: “Vâng!”
