Đang phát: Chương 660
Lục Thiếu Du mỉm cười, lấy ra một ngọc giản.Trên bề mặt ngọc giản có một luồng năng lượng dao động, mơ hồ có âm thanh văng vẳng.
“Vũ kỹ Huyền cấp sơ giai?”
Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh lập tức nhận ra đây là một bộ vũ kỹ Huyền cấp sơ giai.Cảm nhận được năng lượng dao động trên ngọc giản, nàng có chút nghi hoặc.
“Đây là một bộ vũ kỹ đặc thù.Ta thu được nó ở đại hội Tam tông Tứ môn, nghe nói do người của Huyễn Hồn môn lấy ra.Nó có tên là Thiên Âm Trấn Hồn Khúc.Bất luận vũ giả thuộc tính nào cũng có thể tu luyện, nhưng phải tinh thông âm luật.Ta nghĩ nó thích hợp với Oánh tỷ nhất.”
Lục Thiếu Du nói xong liền đưa ngọc giản cho Bạch Oánh.Ngay khi có được bộ vũ kỹ này ở đại hội, hắn đã nghĩ đến việc dành tặng nó cho nàng.Vũ kỹ về âm luật rất hiếm, hiếm hơn cả vũ kỹ phòng ngự, cực kỳ khó tìm.
“Ta tìm kiếm vũ kỹ âm luật hơn mười năm, chỉ có được một bộ Hoàng cấp sơ giai.Đây là lần đầu ta thấy vũ kỹ Huyền cấp sơ giai.”
Bạch Oánh có chút kích động.Người yêu thích âm luật như nàng luôn muốn tìm một bộ vũ kỹ âm luật, nhưng cấp bậc quá thấp, uy lực nhỏ, dù tìm được cũng vô dụng.Giờ có bộ vũ kỹ Huyền cấp sơ giai này, nó quá phù hợp với nàng.
“Thiếu Du, ta không biết phải cảm ơn ngươi thế nào.Ngươi đừng nói ta là người ngoài nữa.Nhưng ta vẫn phải cảm ơn ngươi.Thánh quả Vũ Linh và Thiên Âm Trấn Hồn Khúc đều vô cùng quan trọng với ta.”
Bạch Oánh nói.
“Nếu nói cảm ơn thì phải là ta cảm ơn hai người.Thời gian qua, Phi Linh môn đã làm phiền hai vị nhiều.”
Lục Thiếu Du thi lễ.Những gì Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh và Bạch Oánh làm cho Phi Linh môn, hắn đều ghi nhớ trong lòng.
Đông Vô Mệnh và Bạch Oánh mỉm cười, ánh mắt thỏa mãn.
“Thiếu Du, hiện chưa ai biết chuyện ngươi ở Vân Dương Tông, cũng không ai biết ngươi vốn là đệ tử Vân Dương Tông.Ngươi có muốn nói với họ không? Ngươi tự quyết định đi.Hai đệ tử của ta thu thập tư liệu về các thế lực lớn, có lẽ đã biết ngươi là quán quân đại hội Tam tông Tứ môn.Họ đã hỏi ta một lần, ta đã giúp ngươi giấu diếm.”
Bạch Oánh nói.
“Tạm thời không cần nói.Sau này cũng cố gắng không để đệ tử cũ nhắc đến tên ta.”
Lục Thiếu Du nói.Lúc này, hắn cũng lo lắng chuyện Lục gia, sớm muộn gì cũng có người tìm đến Phi Linh môn.Nếu tên hắn xuất hiện, các thế lực lớn sẽ dễ dàng tìm ra hắn.Điều này khiến hắn phải dè chừng.
Khi Lục Thiếu Du hộ tống Đông Vô Mệnh và Bạch Oánh về đến Phi Linh môn thì đã là nửa đêm.Dọc đường, hắn tiếp tục bàn bạc với hai người về kế hoạch phát triển sau này của Phi Linh môn.Lục Thiếu Du đã quyết định vực dậy Phi Linh môn một cách triệt để.
Sáng sớm hôm sau, khi ánh mặt trời ló dạng, Lục Thiếu Du từ trong đình viện đi ra.Tối qua hắn tu luyện ba canh giờ thì trời đã sáng.
Hít một hơi thật sâu.
Không khí tươi mát buổi sáng khiến cơ thể hắn cảm thấy dễ chịu.Nghĩ đến việc hôm nay vào sơn mạch Vụ Đô, khóe miệng Lục Thiếu Du khẽ cười.Đã lâu rồi hắn chưa đột phá, nên thoải mái thôn phệ một phen.
“Công tử.”
Lục Tiểu Bạch cũng đi ra đình viện.
“Tiểu Bạch, bảo Lưu Nhất Thủ lấy dược liệu mà Nam thúc cần, rồi đưa cho Nam thúc.Trong thời gian này, ngươi nên đi theo Lưu Nhất Thủ, làm quen với cuộc sống ở Phi Linh môn.”
Lục Thiếu Du nói với Lục Tiểu Bạch.
“Tiểu nhân hiểu rồi, công tử.”
Lục Tiểu Bạch đáp.
“Tham kiến chưởng môn.”
Lưu Nhất Thủ vội vã đến bên ngoài đình viện, vẻ mặt có chút mệt mỏi, xem ra cả đêm không ngủ.
“Chuẩn bị xong chưa?”
Lục Thiếu Du hỏi.
“Bẩm tông chủ, một trăm đệ tử giỏi nhất đã được đưa đến, do đại hộ pháp Trương Khiếu và Trương Minh Đào dẫn đầu, đang ở bên ngoài chờ lệnh.”
Lưu Nhất Thủ nói.
“Được.”
Lục Thiếu Du gật đầu, nói với Lưu Nhất Thủ:
“Lưu Nhất Thủ, đây là Lục Tiểu Bạch.Mấy ngày này ngươi nên giới thiệu về Phi Linh môn cho cậu ấy.Còn nữa, phải tìm đủ dược liệu trong danh sách mà Tiểu Bạch đưa cho ngươi.”
“Vâng, chưởng môn.”
Lưu Nhất Thủ đáp, ánh mắt nhìn về phía Lục Tiểu Bạch.Chưởng môn có vẻ rất tin tưởng người này, đương nhiên hắn không dám đắc tội.
“Ca ca, huynh lại đi đâu vậy? Muội cũng muốn đi.”
Một thân ảnh nhỏ nhắn xinh xắn xuất hiện bên cạnh Lục Thiếu Du.
“Tâm Đồng, ca ca phải đi sơn mạch Vụ Đô vài ngày.Mấy ngày sau sẽ trở lại.Lần này không tiện mang muội đi, muội hãy tu luyện cho tốt, sau này ca ca sẽ đưa muội đi.”
Lục Thiếu Du nói.
“Vậy được rồi, huynh sớm trở về nhé.”
Lục Tâm Đồng chu môi nói.
“Đương nhiên, vài ngày nữa ca ca sẽ về.”
Lục Thiếu Du nói.
“Chưởng môn, người lại muốn ra ngoài sao? Cẩn thận một chút.”
Phương Tân Kỳ, Bạch Toa Toa, Nhan Kỳ cùng Đông Vô Mệnh và Bạch Oánh đi ra khỏi đình viện.
“Được.”
Lục Thiếu Du gật đầu, nói với Bạch Oánh:
“Oánh tỷ, ta đi trước.Mọi việc tỷ tự sắp xếp đi.”
“Ta đã sắp xếp rồi.Để mấy vị trưởng lão tự mình đến sát biên giới sơn mạch Vụ Đô, sau đó phong tỏa hoàn toàn sơn mạch Vụ Đô, không được tùy ý ra vào.”
Bạch Oánh nói.
“Tiểu Long, chúng ta đi thôi.”
Lục Thiếu Du nói với Tiểu Long trên vai.
Một tiếng rống trầm thấp vang lên, Thiên Sí Tuyết Sư lập tức xuất hiện.Trên lưng Thiên Sí Tuyết Sư còn có Huyết Tích Dịch, Thủy Hỏa Yêu Giao, Huyết Ngọc Yêu Hổ, Thái Âm Yêu Thỏ.
Lục Thiếu Du nhảy lên lưng Thiên Sí Tuyết Sư rồi biến mất trên bầu trời.
“Cổ Vực sắp biến đổi rồi.”
Nhìn bóng lưng Lục Thiếu Du trên lưng Thiên Sí Tuyết Sư, Bạch Oánh và Đông Vô Mệnh nhìn nhau, khẽ lẩm bẩm.
“Lão già này, lần này mắt nhìn của ngươi không tệ, không nhìn lầm người.”
Bạch Oánh liếc nhìn Đông Vô Mệnh, nói.
“Tiểu tử này gian trá xảo quyệt, thủ đoạn độc ác nhưng lại trọng tình nghĩa, rất hợp khẩu vị của ta.”
Đông Vô Mệnh nói nhỏ, khóe miệng mỉm cười.
